Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 88:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.

Như Tuyết nhìn thấy con trai mà cứ tưởng mình bị rắn cắn sinh ra ảo giác, nước mắt như mưa nói.

– Vũ, là con thật sao?

Tôi ôm mẹ vào lòng, nhẹ vuốt khuôn mặt kiều diễm đang rơi lệ, giọng như nghẹn lại.

– Mẹ, là con, con đến rồi, mẹ đừng khóc…

– Vũ, mẹ sợ lắm con biết không… mẹ sợ sẽ không được gặp lại con nữa…

Như Tuyết ôm chặt lấy con trai, thân thể run rẩy, giống như sợ chỉ cần mình hơi thả tay, người mà nàng quan tâm, thương yêu nhất sẽ tan biến.

Tôi ôm thân thể mềm mại của mẹ vào lòng, trong đầu lại không có chút tạp niệm nào, chỉ còn lại tình yêu thương tràn ngập.

Có lẽ Như Tuyết cũng vậy, trải qua phút giây “sinh tử” vừa rồi, nàng như đã xác nhận điều gì đó, hạt giống kỳ dị kia được gieo xuống, chỉ chờ nó đâm chồi nảy lộc.

Nàng tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc kia, lòng trở nên an nhiên kỳ lạ.

Đột nhiên cảm giác đau nhói ở mông làm nàng bừng tĩnh, vội vàng đẩy con trai ra, hoảng hốt nói.

– Vũ, mẹ bị rắn cắn… hu hu… mẹ sắp chết rồi…

Tôi nghe vậy thì tái mặt.

– Mẹ bị rắn cắn ở đâu, nhanh cho con xem.

Mẹ nghe vậy thì tự nhiên đỏ mặt, tay che bờ mông.

– Bị rắn cắn ở mông? Để con xem một chút.

Tôi lập tức nhìn ra động tác khác thường của mẹ.

– Không cần! Con nhanh cõng mẹ về khu trung tâm để bác sĩ khám…

Như Tuyết hơi xấu hổ, dù đã xác định được tình cảm trong lòng, giống như đã gieo hạt giống xuống, nhưng muốn nó nảy mầm, lại còn cần thời gian và điều điện phù hợp.

Nhìn thấy mẹ như vậy, tôi liền biết mẹ đang nghĩ gì, không khỏi lo lắng nói.

– Mẹ, giờ là lúc xấu hổ sao, vết cắn của mẹ đã qua một thời gian rồi đúng không. Nếu là rắn độc, không chữa trị ngay lập tức, dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng phần cơ bắp quanh vết cắn có thể sẽ bị héo rút và hoại tử. Mẹ quên con học Đông y sao, rắn độc bình thường cắn con đều có thể xử lý được.

Như Tuyết nghe vậy thì giật mình, vẻ mặt hơi do dự.

Hiện tại mông nàng đau đau, lúc nãy thậm chí còn không hoạt động được. (*sợ quá nên quíu thôi, rất nhiều chị em nhìn thấy rắn rết là cả người cứng lại, không đi được nửa bước, kaka)

Nếu chậm trễ thêm, dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cơ bắp quanh vết cắn có thể sẽ bị hoại tử như con trai nói.

Những kiến thức cơ bản này, nàng đều hiểu, nên biết con trai không phải cố ý lừa mình để làm bậy.

Nghĩ đến việc mông mình có thể bị hủy hoại, Như Tuyết không khỏi sợ hãi.

Nàng nhìn về phía con trai, mặt đỏ bừng nói.

– Vậy con… con xử lý đi.

– Mẹ… để con cởi quần xuống.

Như Tuyết thấy con trai nói năng lắp bắp, mặt nàng càng đỏ, tim đập nhanh hơn.

– Để… để mẹ tự cởi…

Như Tuyết cũng lắp bắp, tay run rẩy.

Sau đó nàng từ từ kéo quần xuống đến đầu gối.

Khi kéo quần lót, mặt nàng đỏ bừng, nhưng vẫn hít một hơi thật sâu, kéo nó xuống tới bẹn đùi.

Còn tôi thì như chết trân khi nhìn thấy bờ mông trần của mẹ.

Bờ mông căng tròn trắng nõn, vễnh lên thật cao, hầu như không có bất kỳ tì vết nhỏ nhặt nào, trong mắt tôi nó còn đẹp hơn của dì Ngọc, hoàn mỹ đến khó tin.

Nhìn xuống phía dưới chút nữa, sẽ thấy khe âm đạo trắng hồng khép chặt, không có một sợi lông, khiến bất kỳ đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn hóa thú.

Hô hấp của tôi trở nên dồn dập, tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Dù đã phát sinh quan hệ với mợ Hoàng Lan, dì Ngọc, cô út Thanh Nguyệt, xem như “kinh nghiệm tình trường” đầy mình, nhưng khi nhìn thấy mông trần của mẹ ở khoảng cách gần, tôi vẫn hồi hộp và kích động đến kỳ lạ.

Tay chân run rẩy, suy nghĩ trì trệ, hô hấp dồn dập, tim thì như muốn ngừng đập.

Bất quá tôi biết hiện tại không phải là thời điểm nghĩ bậy, vì vậy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vội vàng dời ánh mắt, tập trung vào vết thương của mẹ.

Vết thương không còn chảy máu, chỉ hơi sưng lên một chút.

Hơn nữa không phải dấu răng nanh, mà là nguyên hàm.

– Hên quá, không phải rắn độc, hình như là rắn lãi…

Tôi thở dài nhẹ nhõm.

– Thật hả con, làm mẹ sợ muốn chết, tưởng là rắn hổ mang, vậy là không sao rồi hả? Có để lại sẹo không con?

Như Tuyết run run hỏi con trai.

Cũng không biết nàng run là do bị rắn cắn, hay vì chuyện con trai đang ngắm mông mình.

Có lẽ nguyên nhân sau nhiều hơn.

Bởi vì lúc này, sau khi biết không còn nguy hiểm, trong lòng nàng cũng dâng lên một loại cảm xúc kỳ dị.

– Dạ không sao, rắn lãi không có nọc độc, nhưng vết thương dễ bị nhiễm trùng, nên cần sơ cứu bằng cách sát trùng kỹ lưỡng. Không để lại sẹo đâu, mẹ yên tâm.

Tôi đáp, trong lòng cảm thấy vui mừng, may mà nơi trắng trẻo, mềm mại hoàn mỹ này không bị tổn thương.

– Thật sao?

Như Tuyết nghe vậy không kìm được vui mừng, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Nàng thực sự lo lắng sẽ để lại một vết sẹo xấu xí ở mông, như vậy… như vậy con trai có còn thích mình nữa không?

Trời ạ, Như Tuyết, mày đang nghĩ cái gì vậy hả?

– Thật, nếu nơi này để lại sẹo, chắc con đau lòng chết mất.

– Nói… nói cái gì vậy hả?

Mặt Như Tuyết đỏ rần, nhưng không biết vì sao, trong lòng lại có chút vui vẻ cùng đắc ý.

Khi nói chuyện, ngón tay cái và ngón trỏ tôi đã đặt trên mông của mẹ, sau đó từ từ ấn xuống.

Như Tuyết thấy con trai chạm vào mông mình, bản năng định mở miệng ngăn cản.

Nhưng khi nàng thấy vài giọt máu bầm từ hai lỗ nhỏ chảy ra, nàng mới ngoan ngoãn im lặng, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú vào con trai.

Thấy ánh mắt con trai tập trung và nghiêm túc, trên trán còn lấm tấm mồ hôi do vừa rồi chạy vội, trong lòng nàng không khỏi ấm áp, hồi hộp, e thẹn… tình cảm dị dạng kia lại trở nên rõ ràng hơn.

– Mẹ, túi đi rừng của mẹ ở đâu.

Như Tuyết hơi đỏ mặt, không biết vừa rồi mình nhìn chằm chằm con trai như vậy, nó có phát hiện không.

– Lúc chiều mẹ muốn hái cây lan rừng, nên chắc rơi xuống khe suối, không biết còn ở đó không…

Tôi vội vàng chạy tới bên suối, lia đèn pin tìm kiếm, quả nhiên cách đó không xa, thấy được một cái balo mắc kẹt trong khe đá.

Tôi mừng rỡ, vội chạy tới lấy balo về.

Trong túi có thuốc sát trùng, tôi lấy nước suối rửa sạch vết thương ở mông cho mẹ, rồi cẩn thận bôi thuốc sát trùng lên.

Cảm nhận được bàn tay ấm áp kia lướt qua bờ mông, cẩn thận rửa vết thương cho mình, thân thể Như Tuyết hơi run rẩy, cố gắng khép chặt chân, để nơi kín đáo nhất của mình không lộ ra ở trước mặt con trai.

Nàng nhẹ nhàng giơ tay lên lau mồ hôi trên trán cho con trai.

– Mẹ… con xin lỗi vì không kịp thời đến… để mẹ phải gặp nguy hiểm…

Khi Như Tuyết còn định lau tiếp, đột nhiên con trai ngẩng đầu lên nhìn nàng, thần sắc tràn ngập đau lòng.

Thần sắc kia khiến Như Tuyết trong khoảnh khắc cảm thấy tim mình như bị va chạm mạnh, cả người có chút mất phương hướng.

Nàng suýt chút nữa đã không nhịn được hôn lấy “người đàn ông” trước mặt.

Nhưng “người đàn ông kia” lại làm thay nàng.

Khi môi con trai chạm vào môi nàng, thân thể Như Tuyết run rẩy, lại không có hành vi phản kháng, ngược lại khẽ nhắm mắt, môi hé mở, để lưỡi của con trai đi vào khoang miệng của mình, trêu đùa lấy cái lưỡi mềm mại thơm tho.

Chụt chụt…

Tay nàng vòng qua cổ con trai, giống như đã mất phương hướng trong nụ hôn dài bất tận ấy, thân thể hai người ôm chặt lấy nhau.

Tôi cũng kích động đến thân thể run rẩy, ôm mẹ thật chặt, môi lưỡi tham lam hôn lấy môi mẹ.

Trong nụ hôn say đắm đê mê ấy, thân thể hai người nằm xuống bãi bỏ lúc nào không hay, tôi đè lên người mẹ, cảm nhận thân thể mềm mại, thơm ngát, hoàn mỹ mà tôi hằng ao ước kia, mà cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

– Uhm…

Như Tuyết phát ra tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ khi áo ngực bị đẩy lên, hai bầu vú to tròn bị con trai nắn bóp, liếm mút.