Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 99:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.

Nhìn bóng dáng uyển chuyển thướt tha rời đi của Như Tuyết, sâu trong mắt Đạt hiện lên vẻ thèm muốn chiếm hữu mãnh liệt.

– Tuyết, em nhất định là của anh, ngày này… anh chờ quá lâu rồi… anh tuyệt đối sẽ không để em tuột khỏi tay anh lần nữa.

Đạt lẩm bẩm, hai tay nắm chặt.

Ngồi trở lại bàn, hắn gọi điện cho ai đó, tầm 15p sau, một người đàn ông trung niên, ăn mặc rất lịch sự, ra dáng người thành đạt khác đi vào.

– Chú Đạt, có chuyện gì mà chú lại gọi anh ra đây?

Người đàn ông này khá phong độ, vẻ ngoài không kém Đạt bao nhiêu, chỉ là nụ cười có chút âm hiểm và giả tạo.

Đạt nhấp ngụm café, sau đó nói.

– Chuyện của thằng Chương, anh xử lý đến đâu rồi?

Người đàn ông phong độ kia nói.

– Cắn câu rồi, lần này xong, chỉ sợ nó chỉ có nước bán nhà để trả nợ.

Đạt nghe vậy, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng.

Chuyện Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương tự nhiên gặp vấn đề về nguyên liệu, rồi các đối tác bán lẻ đồng lọt ngừng nhập hàng, đều là do hắn và Chiến, kẻ đang ngồi trước mặt một tay dàn dựng.

Mục đích hắn làm như thế, tự nhiên là muốn để tình địch của mình vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

Đạt là một con rắn độc chính hiệu, đã độc mà còn thù rất dai.

Khi không có cơ hội, hắn sẽ nằm im chờ thời, dù chờ gần 20 năm, hắn vẫn như thế.

Nhưng khi cho hắn cơ hội, hắn nhất định sẽ cắn cho đối thủ của mình chết mà không biết vì sao lại chết.

Mà hắn và ba tôi đúng là có thù.

Thù đoạt mất người yêu, phá hủy sự nghiệp thăng tiến của hắn.

Hắn quen Như Tuyết chỉ sau Chương vài tháng, hơn nữa khác với Chương xuất thân cơ hàn, hắn tuy không phải quyền quý gì, nhưng cũng xem như giàu có, hơn nữa còn tình cờ biết gia thế của Như Tuyết.

Vì vậy hắn làm quen với Chương, muốn đường vòng đào góc tường, nhưng đáng tiếc, Như Tuyết là một người con gái rất chung thủy, những thủ đoạn lấy lòng, âm thầm chia rẽ của hắn đều không có tác dụng.

Nhìn thằng nhà quê như Chương đoạt mất người đẹp, còn gạo nấu thành cơm, sau đó bước chân vào giới quyền quý, sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió, Đạt oán hận không thôi.

Nhưng hắn luôn che giấu rất tốt, đồng thời âm thầm ra tay.

Tại sao trong lúc Như Tuyết mang thai, Chương lại đi ra ngoài, ngoại tình với hồng nhan tri kỷ của mình, sau đó còn có thai?

Làm sao Như Tuyết lại biết?

Tất cả là do hắn một tay sắp đặt.

Nhưng điều hắn không ngờ là, dù Như Tuyết biết chuyện, nhưng hai người lại không ly hôn, khiến hắn sầu não không thôi.

Nhưng đoạn thời gian trước, khi phát hiện Chương luôn ở nhà vợ bé không về biệt thự ở Thảo Điền nữa, hắn liền hoài nghi.

Quả nhiên, sau khi chuốc say Chương, hắn cuối cùng cũng “tình cờ” nghe được thông tin mình muốn.

Chuyện này làm hắn vui mừng đến phát điên.

Thế là hắn lập tức liên hệ với Chiến, kẻ nắm giữ hệ thống bán lẻ mỹ phẩm có tiếng toàn quốc, hơn nữa còn quen biết với rất nhiều chủ trang trại dược liệu.

Vì sao Chiến lại giúp hắn?

Đơn giản, bởi vì Chiến từ lâu đã thèm muốn hồng nhan tri kỷ, cũng là vợ bé của Chương… Nhã Quỳnh.

Hai con rắn độc cứ thế liên thủ với nhau, khiến Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương cực kỳ khốn đốn.

– Vậy chúc anh sớm ngày ôm được người đẹp.

Đạt cười nói.

– Chú cũng vậy, ha ha ha…

Chiến cười đắc ý, nghĩ đến dung mạo xinh đẹp, dáng người tuyệt diễm kia của Nhã Quỳnh, hô hấp của hắn liền dồn dập.

Không có ai biết, hắn không chỉ muốn Nhã Quỳnh, mà còn có con gái của nàng… Thùy Trang.

Con bé kia tuy mới 16, nhưng đã trổ mã yêu kiều, tràn ngập thanh xuân, hơn nữa còn thừa hưởng nguyên vẹn nét đẹp của mẹ…

Nhìn bó hoa trên bàn làm việc, vẻ mặt của Như Tuyết trở nên lạnh lùng, đang định hất nó vào thùng rác.

Đột nhiên nàng khựng lại, nghĩ tới kế hoạch lúc trước của mình, thần sắc trở nên đăm chiêu.

Mấy ngày nay Đạt liên tục gửi hoa cho nàng, dù nàng không nhận, đều ném vào thùng rác, thậm chí không bắt máy của shipper, nhưng hắn vẫn tìm đủ mọi cách để đặt hoa lên bàn.

Mà mấy ngày nay, chuyện giữa nàng và con trai cũng rơi vào bế tắt, hai mẹ con hầu như không nói được mấy câu, giống như chiến tranh lạnh vậy.

Nhìn con trai như người mất hồn, thường lén nhìn nàng chảy nước mắt, tim Như Tuyết cũng đau nhói, nhưng sự sợ hãi kia vẫn chiếm lấy tâm trí nàng.

Dù lòng có yêu bao nhiêu, có không nỡ bao nhiêu, có đau lòng bao nhiêu… Như Tuyết cũng hạ quyết tâm, để cho con trai cắt đứt ý niệm kia.

Nhưng nàng cũng hiểu, muốn con trai hoàn toàn cắt đứt niệm tưởng với nàng, đâu có dễ như vậy.

Vì thế nàng quyết định thực hiện ý nghĩ mà trước đã nhiều lần suy tính.

Đó là… tìm một đối tượng kết hôn, để con trai không còn hi vọng gì nữa.

Dù trong lòng Như Tuyết cũng không muốn, nhưng đây có lẽ là phương án tốt nhất.

Tuy Đạt chưa hẳn là người hoàn mỹ gì, lúc trước cũng từng dùng chút thủ đoạn muốn chia rẽ nàng với Chương, nhưng khi đó còn trẻ, thanh niên nào trong lúc tranh giành tình yêu mà không giở trò?

Ít nhất sau khi nàng và Chương kết hôn, hắn thật sự chưa từng đến làm phiền, này đã xem như rất quân tử.

Chưa lập gia đình, dáng vẻ đường hoàng, sự nghiệp thành công… cũng coi như xứng với nàng.

– Dù sao như vậy có thể giải thoát cho cả hai mẹ con… để tránh bi kịch xảy ra… Vũ, con hãy hiểu cho mẹ…

Như Tuyết nhìn bó hoa trên bàn, nước mắt rơi như mưa…

Nhìn mẹ ôm bó hoa bước xuống xe, khóe môi còn treo nụ cười ngọt ngào, tôi sững người.

Một cảm giác bất an nhanh chóng xâm chiếm tâm trí, tôi vội vàng chạy tới, nhìn chằm chằm vào mắt mẹ hỏi.

– Mẹ, đây là hoa của ai, sao mẹ lại mang về nhà?

– Liên quan gì tới con? Chuyện của mẹ còn phải hỏi ý kiến của con sao?

Như Tuyết lạnh lùng liếc nhìn con trai một cái, sau đó không thèm nói nhiều, đưa bó hoa lên mũi hít một hơi, sau đó mỉm cười đi về phòng.

Tôi đi ngang qua cửa, thấy mẹ cho hoa vào bình, cắm rất tỉ mỉ, đặt trên bàn làm việc của mẹ.

Trong lúc ăn cơm, tôi lại không nhịn được hỏi.

– Mẹ, kia là hoa nhà trường tặng cho giáo viên hả?

Mẹ vừa ăn, vừa thản nhiên nói.

– Không phải, là bạn tặng cho mẹ.

– Nữ hả?

Mẹ liếc tôi một cái.

– Con sẽ tặng hoa cho bạn nam?

Đầu tôi như bị sét đánh, nhịn không được đứng bật dậy.

– Mẹ… sao mẹ lại nhận hoa của người khác phái… mẹ… mẹ không còn thương con nữa sao?

Vừa nói, mắt tôi vừa rưng rưng.

Như Tuyết nhìn con trai, không ai biết lúc này trong lòng nàng đau như thế nào, nhưng vẫn lạnh lùng nói.

– Mẹ thương con thì có liên quan gì tới chuyện này? Mẹ và ba con đã ly hôn, chẳng lẽ mẹ không thể đi bước nữa?

Nghe được lời này, tay chân tôi rụng rời, không thể nào tin được lời này lại từ trong miệng mẹ nói ra.

– Mẹ… mẹ nói gì con nghe không hiểu?

– Nói vậy con cũng không hiểu sao? Vậy để mẹ nói cho con rõ, mẹ đã có đối tượng kết hôn, mẹ sẽ đi bước nữa, muốn tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Như Tuyết nói giống như đang gào lên.

– Vậy… vậy còn con thì sao… mẹ không cần con nữa sao?

Tôi nói trong nước mắt.

Như Tuyết cũng không kìm được nước mắt, nhưng giọng vẫn lạnh lùng.

– Nếu con không thích sống chung với cha dượng, có thể dọn qua ở với ba, hoặc về nhà ngoại.

Nói xong nàng không ăn nữa, đứng dậy đi về phòng.