Mẹ Và Con Trai – Update Chương 57 END
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ Và Con Trai – Update Chương 57 END
Tác Giả: Ngự Nữ Cư Sĩ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 11 : Sự cám dỗ của cô giáo và trận mây mưa ở bãi đỗ xe
Trên sân vận động của trường Trung học số 1 thành phố A, ánh mặt trời gay gắt đổ xuống đường chạy nhựa, phản chiếu những tia sáng chói mắt, trong không khí tràn ngập mùi mồ hôi thanh xuân cùng những tiếng hò hét vang dội không ngớt.
Trận đấu bóng rổ đang diễn ra vô cùng quyết liệt, xung quanh sân bóng chật kín học sinh mặc đủ loại đồng phục, trên tay vẫy những tấm bảng cổ vũ tự chế, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ vẻ hưng phấn và mong đợi.
Đội bóng rổ lớp 3 nơi Dư Tử Hạo thi đấu đang đối đầu gay gắt với lớp 4, bầu không khí trên sân căng thẳng đến mức tưởng chừng như có thể bóp ra nước.
Hắn đứng giữa sân bóng trong bộ đồng phục trắng, con số “7” nổi bật rực rỡ dưới ánh nắng. Thân hình hắn không quá vạm vỡ, chiều cao cũng chỉ ở mức trung bình thấp, nhưng trên sân bóng hắn lại như một cơn gió linh hoạt, động tác thanh thoát và nhanh nhẹn.
Phong cách chơi bóng của hắn cực kỳ giống siêu sao NBA Curry, sở hữu kỹ năng ném ba điểm tầm xa điêu luyện cùng những pha đột phá dẫn bóng khéo léo. Tuy lực tay không mạnh nhưng mỗi lần dứt điểm đều chính xác đến mức đáng kinh ngạc. Quả bóng vẽ thành một đường cong tuyệt mỹ trên không trung, rơi vào rổ tạo nên tiếng “xoẹt” giòn giã, khiến khán đài bùng nổ những tiếng hét chói tai.
Khuôn mặt hắn tuấn lãng, đôi lông mày toát lên vẻ linh khí độc nhất vô nhị của thiếu niên. Mồ hôi trượt dọc từ thái dương, phản chiếu dưới ánh mặt trời lấp lánh, vẻ điển trai khiến không ít nữ sinh mắt hiện hình trái tim, thì thầm bàn tán về tên hắn.
“Dư Tử Hạo đẹp trai quá đi mất! Cú ném ba điểm đó đẹp như tranh vẽ vậy!”
“Đúng thế, nhìn hắn dẫn bóng kìa, tim mình tan chảy mất thôi!”
Bên lề sân, học sinh lớp 3 càng thêm nhiệt huyết, người dẫn đầu cổ vũ cho họ chính là giáo viên chủ nhiệm kiêm dạy Văn – Tô Tình Nghiên.
Cô đứng ở vị trí tiên phong trong đám đông, diện một bộ đồ thể thao kẻ sọc tràn đầy sức sống. Chiếc áo lót ngắn kiểu crop-top ôm sát vào da thịt, để lộ vòng eo phẳng lì, mềm mại và thon gọn đến mức tưởng chừng một tay có thể ôm trọn, toát lên sự giao thoa kỳ diệu giữa vẻ dịu dàng của phụ nữ trưởng thành và hơi thở thanh xuân.
Phía dưới cô mặc một chiếc váy tennis màu xanh huỳnh quang, chân váy ngắn đến giữa đùi, khẽ đung đưa theo mỗi động tác, để lộ đôi chân dài thon thả, săn chắc và trắng mịn. Đôi giày chạy bộ có đệm khí màu trắng điểm xuyết sắc xanh huỳnh quang cực kỳ ăn ý với chiếc váy, tăng thêm vài phần tinh nghịch và năng động.
Nhưng điều thu hút mọi ánh nhìn nhất chính là cặp vú to tròn, mọng nước như hai quả dưa mật trước ngực cô. Thiết kế bó sát của bộ đồ thể thao tôn lên trọn vẹn vòng một vĩ đại, đường cong đầy đặn nhô cao như hai ngọn núi hùng vĩ, theo mỗi lần cô vẫy tay hò hét lại rung rinh dữ dội. Những thớ thịt vú dập dềnh dưới lớp vải như thạch rau câu mềm mại nhảy múa dưới nắng, tỏa ra một sự cám dỗ đầy dục vọng.
Đám nam sinh lớp 4 đối diện gần như ngẩn ngơ, không ít kẻ nhìn chằm chằm không chớp mắt, cổ họng lên xuống, thậm chí có vài đứa không kiềm chế được mà chảy nước miếng, lầm bầm: “Cô giáo này cũng… cũng quá cường điệu rồi…”
Tô Tình Nghiên hoàn toàn không hay biết mình đã trở thành tâm điểm, khuôn mặt tròn trịa treo nụ cười ngọt ngào, đôi mắt đào hoa khẽ cong lại đầy vẻ ngây thơ.
Cô vừa vẫy lá cờ nhỏ trên tay, vừa dùng giọng nói nũng nịu, ngọt xớt để cổ vũ cho lớp 3. Giọng cô mềm mại như viên bánh trôi nước mới ra lò, mang theo sự hồn nhiên của một cô gái đôi mươi, hoàn toàn không giống một người phụ nữ đã ngoài bốn mươi và có con trai đang học trung học:
“Tiểu Hạo, cố lên nha! Lớp 3 của chúng ta là giỏi nhất! Làm thêm một quả ba điểm nữa đi mà!” Giọng cô kéo dài âm cuối, ngọt như bôi mật, từng chữ một như đang làm nũng rót vào tai khiến người ta tê dại cả lòng.
Lúc thì cô nhảy lên vỗ tay, lúc lại chắp hai tay trước môi cầu nguyện, dáng vẻ đáng yêu như một nữ sinh. Cặp vú bự nhảy lên hụp xuống theo động tác của cô như hai khối kẹo bông trắng nõn, khe vú sâu thẳm như hẻm vực, thấp thoáng vết mồ hôi ẩm ướt đầy gợi tình. Chiếc váy tennis theo nhịp nhảy khẽ tốc lên, lộ ra phần đùi non trắng bóc, màu xanh huỳnh quang chói mắt dưới nắng như một tín hiệu rực rỡ khiến đám nam sinh xung quanh tâm hồn xao động.
Mấy nữ sinh bên cạnh tuy cũng cổ vũ cho Dư Tử Hạo, nhưng ánh mắt thi thoảng lại lườm nguýt Tô Tình Nghiên với vẻ ghen tị, thầm thì: “Tô lão sư đã ngần này tuổi rồi mà còn thích cưa sừng làm nghé thế không biết!”
Trên sân, hắn nghe thấy tiếng cổ vũ của cô, khóe miệng không tự giác nhếch lên một nụ cười, ánh mắt quét về phía lề sân, vừa vặn chạm phải nụ cười ngọt ngào của Tô Tình Nghiên, lòng hắn khẽ rạo rực.
Hắn dẫn bóng lách qua sự phòng thủ của đối phương, đứng ngoài vạch ba điểm, thân hình hơi ngả về sau, cổ tay rung lên, quả bóng như một ngôi sao băng xẹt qua không trung, rơi vào rổ không sai một li. Toàn trường bùng nổ tiếng hoan hô chấn động.
Hắn quay đầu ra dấu tay “OK” với Tô Tình Nghiên, khiến cô cười càng rạng rỡ hơn, hai tay vỗ đến đỏ bừng, cặp vú bự rung động càng thêm kịch liệt như một sự khiêu khích vô hình, khiến đám hậu vệ lớp 4 mất tập trung.
Trận đấu kết thúc với chiến thắng thuộc về lớp 3. Dư Tử Hạo ghi được 28 điểm toàn trận, trong đó tỉ lệ ném ba điểm lên tới 70%, trở thành ngôi sao sáng nhất. Sau trận đấu, đám bạn học vây quanh hắn chúc mừng, các nữ sinh thi nhau đưa nước và khăn mặt, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Tô Tình Nghiên đứng một bên, híp mắt cười nhìn hắn, giọng vẫn ngọt lịm:
“Tiểu Hạo, hôm nay biểu hiện tuyệt lắm! Cô tự hào về em vô cùng! Về nhà nhớ nghỉ ngơi thật tốt nhé!” Giọng điệu của cô như đang dỗ dành trẻ con, nụ cười trên gương mặt tròn trịa nở rộ như hoa xuân, toát ra một sự thân thiện khó cưỡng.
Sau giờ học, khuôn viên trường dần yên tĩnh trở lại.
Dư Tử Hạo đeo cặp sách, tay cầm một bản bài tập Văn nộp muộn, thong thả đi về phía văn phòng giáo viên để đưa cho Tô Tình Nghiên. Trong đầu hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh hoạt bát đáng yêu của cô giáo trên sân bóng, đặc biệt là cảnh tượng cặp vú bự rung rinh khi cô hò hét. Khóe miệng hắn không kìm được hiện lên một nụ cười xấu xa, thầm nghĩ:
“Thân hình của cô Tô đúng là khiến người ta không rời mắt nổi mà…”
Hắn càng nghĩ càng thấy khí huyết dâng trào, con cặc trong quần không khống chế được mà cứng ngắc lên, chống lên một đường cong cường điệu, căng đến mức gần như muốn rách cả vải quần. Hắn nghiến răng, ép bản thân bình tĩnh lại, nhưng hình ảnh trong đầu như ngọn lửa bùng cháy không thể xua tan. Ánh mắt hắn quét qua hành lang vắng vẻ, thầm mắng trong lòng: “Không ổn rồi, tối nay phải tìm mẹ phát tiết vài trận, nếu không thì nhịn không nổi mất!”
Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh lại vị trí cặp sách để che đi sự ngượng ngùng ở thân dưới, sau đó gõ cửa văn phòng. Bên trong truyền đến giọng nói ngọt ngào quen thuộc: “Ai đó? Vào đi!”
Hắn đẩy cửa bước vào, giả vờ như không có chuyện gì, gương mặt treo nụ cười ngoan ngoãn: “Thưa cô Tô, em đến nộp bài tập làm văn lần trước còn thiếu ạ.”
Tô Tình Nghiên ngồi sau bàn làm việc, gương mặt vẫn còn vương chút ửng hồng như vừa trải qua chuyện gì đó khiến tim đập nhanh. Cô ngước mắt nhìn hắn, nụ cười rạng rỡ như hoa, giọng mềm nhũn: “Ái chà, Tiểu Hạo tới rồi à! Đưa bài đây cô xem em viết lách thế nào nào.”
Vừa nói, cô vừa đứng dậy nhận lấy tập bài tập. Bộ đồ thể thao crop-top vẫn ôm sát lấy đường cong cơ thể cô, cặp vú bự khẽ rung động theo cử động như hai đám mây mềm mại tỏa ra sức quyến rũ vô tận. Chiếc váy tennis hơi tốc lên lộ ra gốc đùi trắng nõn, màu xanh huỳnh quang dưới ánh đèn càng thêm kích thích, khiến lòng hắn nóng ran.
Hắn cố đè nén xung động trong lòng, nhìn qua khuôn mặt cô để tìm kiếm chút manh mối, nhưng cô vẫn giữ dáng vẻ ngây thơ không tì vết, dường như hoàn toàn không nhận ra sự khác lạ của hắn. Cô cúi đầu lật xem bài tập, miệng ngâm nga một giai điệu không tên, thi thoảng ngước lên cười với hắn, giọng nũng nịu khiến xương cốt người ta muốn rã ra: “Tiểu Hạo, chữ viết cũng đẹp đấy, nhưng nội dung cần phong phú hơn nhé! Lần sau nhớ nộp sớm, cô không muốn phạt em đâu!”
Dư Tử Hạo gật đầu vâng dạ, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Ánh mắt hắn không tự chủ được mà rơi vào đôi gò bồng đảo căng tròn trước ngực cô, não bộ lại hiện ra cảnh tượng ôm ấp cô, tưởng tượng đôi vú thịt vĩ đại kia bị bàn tay mình nhào nặn thỏa thích, thịt vú biến dạng giữa lòng bàn tay, núm vú ma sát đầy mê hoặc như hai quả chín mọng tỏa hương.
Hắn nuốt nước bọt, ép mình dời tầm mắt, thấp giọng chào: “Dạ, thưa cô, em xin phép về trước ạ.”
Rời khỏi văn phòng, hắn rảo bước nhanh về phía cổng trường, nhưng trong đầu toàn là dáng vẻ kiều mỵ của Tô Tình Nghiên. Khóe miệng hắn nhếch lên đầy ẩn ý: “Cô Tô, sớm muộn gì em cũng sẽ có được cô.”
Trong khi Dư Tử Hạo đang tung hoành trên sân bóng, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, thì Lý Mộng Vân cũng đang ở tòa nhà Ủy ban thành phố thể hiện quyền lực kiểm soát vô song của mình theo một cách khác.
Trong phòng họp của Ủy ban thành phố, bầu không khí trang nghiêm và áp bách. Những người quyết định nòng cốt của thành phố A ngồi quanh chiếc bàn họp bằng gỗ lớn, trên tường treo đảng kỳ uy nghiêm, ngoài cửa sổ là bóng dáng của những tòa cao ốc, ánh nắng xuyên qua rèm cửa hắt lên khuôn mặt lạnh lùng và kiên định của Lý Mộng Vân.
Cô mặc một bộ vest công sở màu mực đậm, đường cắt sắc lẹm tôn lên vóc dáng cao ráo và tao nhã. Bên trong là áo sơ mi lụa màu trắng gạo, cổ áo hơi mở để lộ một đoạn da cổ mịn màng như tuyết, toát lên vẻ đoan trang của phụ nữ tri thức nhưng lại ẩn chứa sự quyến rũ thầm kín. Phía dưới là chiếc quần tây lưng cao ôm sát, ống quần thẳng tắp bao bọc lấy đôi chân ngọc thon dài đầy sức sống, chân mang giày cao gót mũi nhọn màu đen sáng bóng như đá vỏ chai.
“Thưa các vị lãnh đạo, chiến dịch quét sạch tội phạm đã tiến vào giai đoạn then chốt. Thế lực đen tối của gia tộc họ Dư không chỉ gặm nhấm huyết mạch kinh tế của thành phố, mà còn đe dọa nghiêm trọng đến ổn định xã hội và bình yên của nhân dân!” Giọng của Lý Mộng Vân như gió lạnh mùa đông, băng giá nhưng kiên định không cho phép nghi ngờ. Cô chống hai tay xuống bàn, đầu ngón tay gõ nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Bí thư Thành ủy Chu Kiến Quốc đang ngồi ở vị trí chủ tọa: “Viện kiểm sát chúng tôi đã phối hợp với cơ quan công an, nắm giữ lượng lớn bằng chứng xác thực. Sự thật về sòng bạc ‘Kim Bích Huy Hoàng’ và ‘Logistics Hoành Thái’ đã lộ ra ánh sáng, tội ác của nhà họ Dư không thể dung thứ! Nhưng để nhổ tận gốc khối u này, không thể thiếu sự ủng hộ toàn lực của Thành ủy, tôi khẩn cầu các vị lãnh đạo hãy chịu vững áp lực, dọn ra một con đường cho công lý!”
Lời lẽ của cô như kiếm sắc ra khỏi vỏ, từng chữ đâm trúng yếu hại. Cả phòng họp im phăng phắc, mấy vị lãnh đạo nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ do dự và lo ngại.
Bí thư Chu Kiến Quốc khẽ nhíu mày, ngón tay mân mê chén trà, trầm ngâm hồi lâu rồi mới đón nhận ánh mắt rực sáng của Lý Mộng Vân, giọng trầm xuống nhưng mang theo vài phần tán thưởng: “Kiểm sát trưởng Lý, quyết tâm và bản lĩnh của cô ai cũng thấy rõ. Quét sạch tội phạm là nhiệm vụ trọng tâm của Thành ủy, chúng tôi đương nhiên ủng hộ hết mình. Tôi có thể hứa, Thành ủy sẽ chịu áp lực từ phía trên, giành cho cô đủ thời gian và không gian. Nhưng cô phải hiểu, nhà họ Dư có quan hệ không nông với một vị cấp cao trên tỉnh, chúng ta có thể chịu được bao lâu thì thật khó nói.”
Nghe vậy, khóe miệng Lý Mộng Vân khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh lùng và tự tin như đã đoán trước được câu trả lời. Cô đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực, khí thế như nữ vương nhìn xuống cả hội trường, giọng nói đầy quyết đoán:
“Bí thư Chu, cảm ơn sự ủng hộ của ngài! Ngài yên tâm, chỉ cần Thành ủy tranh thủ thời gian cho chúng tôi, tôi cam đoan Viện kiểm sát và Công an sẽ hoàn thành điều tra với tốc độ nhanh nhất. Một khi chứng cứ xác thực, nhà họ Dư có quan hệ thấu trời cũng vô dụng! Trước pháp luật, bất kỳ chỗ dựa nào cũng chỉ là hổ giấy!” Giọng cô như sấm rền, khiến không khí trong phòng họp dường như đông đặc lại, mấy vị lãnh đạo liên tục gật đầu, ánh mắt lộ vẻ kính nể.
Bí thư Chu thở dài một tiếng, phẩy tay, giọng mang theo sự kỳ vọng: “Được rồi, Kiểm sát trưởng Lý, việc này giao cho cô, nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh!”
Cuộc họp kết thúc, Lý Mộng Vân sải bước vững chãi ra khỏi phòng họp, tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng “cộc cộc” giòn giã vang vọng hành lang. Bóng lưng cô thẳng tắp như cây tùng, tỏa ra khí trường uy nghiêm không thể xâm phạm. Các nhân viên đi ngang qua đều ném về phía cô ánh nhìn kính phục, thầm bàn tán về vị nữ kiểm sát trưởng sấm rền gió cuốn này.
Tuy nhiên, khi rẽ vào một hành lang vắng vẻ, xác nhận không có ai, bước chân cô đột ngột tăng tốc, vội vàng đẩy cửa bước vào nhà vệ sinh nữ.
Tiếng khóa cửa “cạch” một cái, cô nhanh chóng lấy ra từ túi công văn một chiếc túi giấy nhỏ tinh xảo.
Trước gương, biểu cảm của Lý Mộng Vân thay đổi tinh tế, chiếc mặt nạ nghiêm nghị dần tháo xuống, thay vào đó là một sự phong tình khiến người ta đứng tim. Cô cởi bỏ cúc áo vest, cởi bỏ bộ đồ công sở cứng nhắc, lộ ra vòng eo thon nhỏ và làn da trắng ngần.
Ngay sau đó, cô lấy ra từ túi giấy một chiếc váy lụa hai dây màu hổ phách, chất liệu nhẹ tựa khói mây, chảy trôi ánh sáng xa hoa dưới đèn. Chiếc váy này có đường cắt tinh xảo tuyệt luân, hoàn toàn ôm khít lấy thân hình bốc lửa của cô. Dây váy mảnh như sợi tóc khẽ đặt trên bờ vai ngọc; cổ áo táo bạn khoét sâu tạo thành thiết kế chữ V, phô bày rãnh ngực sâu hoắm đầy mời gọi; vòng eo thắt chặt tôn lên đường cong mỹ lệ; chân váy nhẹ nhàng bay bổng như hoa linh lan theo mỗi chuyển động.
Cả chiếc váy lấp lánh dưới ánh sáng, từng nếp gấp đều như một tác phẩm nghệ thuật, tôn lên đường cong nghẹt thở của cô. Cô ngắm nhìn mình trong gương, môi cong lên nụ cười huyền bí. Vị kiểm sát trưởng lạnh lùng vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là một người phụ nữ chín mộng, đầy vẻ dâm đãng.
Cô khẽ chỉnh lại nếp váy, rút điện thoại gửi một tin nhắn: “Bảo bối, khu B hầm gửi xe tòa nhà Ủy ban, mẹ đợi con.”
Tin nhắn vừa gửi đi không lâu, điện thoại rung nhẹ: “Vâng ạ mẹ, con tới ngay.”
Lý Mộng Vân hài lòng thu điện thoại, xếp gọn bộ vest vào túi công văn. Cô nhìn gương lần cuối, hít sâu một hơi, lặng lẽ rời khỏi nhà vệ sinh đi xuống hầm xe.
Hầm gửi xe tòa nhà Chính phủ ánh đèn mờ ảo, không khí vương mùi xăng và cao su đặc trưng. Lý Mộng Vân đứng cạnh chiếc xe sedan đen sang trọng của mình, tựa lưng vào cửa xe chờ đợi. Chất lụa của chiếc váy hai dây dưới ánh đèn hầm xe càng thêm huyền bí và quyến rũ, phập phồng theo nhịp thở của cô, phác họa nên những đường cong kinh tâm động phách.
Chẳng mấy chốc, một tiếng bước chân nhanh nhẹn vang lên từ xa. Lý Mộng Vân nhìn theo hướng tiếng động, đó là bóng hình cô mong đợi – Dư Tử Hạo mặc áo thun quần jean đơn giản, khuôn mặt tràn đầy sức sống và sự hưng phấn không giấu được.
Lý Mộng Vân ném cho con trai một ánh mắt lẳng lơ, khẽ nói: “Hai rưỡi chiều mẹ còn cuộc họp khẩn cấp, thời gian có hạn thôi…”
Hắn hiểu ngay ám chỉ của mẹ, nhếch môi cười: “Con hiểu rồi, vậy chúng ta phải tranh thủ thôi.” Hắn bước tới một bước, tự nhiên ôm lấy vòng eo thon của mẹ, cảm nhận sự ấm áp mềm mại dưới lớp lụa.
Lý Mộng Vân mở cửa xe, hai người nhanh chóng trượt vào ghế sau. Cửa xe vừa đóng lại, cả hai đã như hạn hán gặp mưa rào mà quấn lấy nhau hôn ngấu nghiến, môi lưỡi giao hòa, nồng nhiệt triền miên. Không gian hẹp trong xe trái lại càng tăng thêm cảm giác kích thích cấm kỵ. Cái miệng thơm tho của Lý Mộng Vân nóng bỏng như lửa, lưỡi thơm chủ động quấn lấy lưỡi hắn, mút mát hơi thở của nhau.
“Bảo bối, chịch mẹ đi…” Lý Mộng Vân nỉ non giữa nụ hôn, giọng nói ngọt lịm như mật khiến người ta mềm nhũn.
Những ngón tay dài thon của cô linh hoạt cởi bỏ dây váy hai dây, tấm lụa trơn tuột trượt khỏi bờ vai, lộ ra một khoảng vú trắng lóa mắt. Cặp vú hùng vĩ rốt cuộc cũng thoát khỏi sự trói buộc, trong xe tối tăm vẫn trắng đến phát sáng. Đường cong tròn trịa như tác phẩm của nghệ nhân, điểm xuyết hai nụ hoa hồng hào đang run rẩy cương lên vì luồng gió từ điều hòa, tỏa ra vẻ gợi tình mê người. Chúng rung rinh theo nhịp thở dồn dập, mời gọi chàng trai trẻ trước mắt đến thưởng thức.
“Bảo bối, nhanh lên…” Cô thúc giục, giọng nói xen lẫn sự gấp gáp và khát khao.
Dư Tử Hạo không do dự nữa, cúi đầu ngậm lấy một bên nụ hoa, đầu lưỡi linh hoạt liếm láp đỉnh hồng nhạy cảm. Lý Mộng Vân khẽ run rẩy, bật ra tiếng thở dài thỏa mãn, hai tay ôm chặt đầu con trai nhấn mạnh vào ngực mình.
“Đây là ở hầm xe tòa nhà Ủy ban đó… nếu bị phát hiện thì…” Giọng cô có chút lo lắng, nhưng lại ẩn chứa sự hưng phấn không thể che giấu. Cảm giác nguy hiểm có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào này chính là liều thuốc kích dục tốt nhất, khiến cơ thể cô nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều.
“Mẹ, chẳng phải mẹ nói cảm giác kích thích là chất xúc tác tốt nhất sao?” Hắn ngẩng đầu, mắt lóe lên tia ranh mãnh, bàn tay thọc vào vùng bí mật dưới váy cô.
Dưới lớp váy, lúc này Lý Mộng Vân hoàn toàn không mặc gì, bên trong đã sớm ướt sũng. Ngón tay hắn vừa chạm vào vùng ẩm ướt nóng hổi kia đã cảm nhận được sự mời gọi nhiệt tình. Cánh hoa mềm mại khẽ hé mở, đón chờ sự thăm dò của hắn, giống như một cái miệng nhỏ đang khát khao được lấp đầy và cưng nựng.
“Mẹ, sao hôm nay mẹ lại dâm thế, nước chảy lênh láng thế này? Có phải vì chịch trong xe kích thích quá không?” Hắn cười trêu chọc, ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn vùng mẫn cảm khiến cô rùng mình.
“Cái thằng nhóc hư đốn này… ưm…” Đôi mắt Lý Mộng Vân long lanh như nước, lẳng lơ hết mức: “Mẹ vừa nghĩ đến sắp được cùng con ở đây… là đã…” Lời nói của cô trở nên đứt quãng bởi hơi thở dồn dập.
Dư Tử Hạo nhanh chóng cởi quần, giải phóng con cặc đang sưng vù, gân guốc. Trong không gian chật hẹp, họ điều chỉnh tư thế, Lý Mộng Vân ngồi dạng chân trên đùi con trai, váy lụa xòe ra như bông hoa nở rộ, lộ ra vòng eo thon và đôi đùi đầy đặn. Cô cầm lấy gậy thịt to lớn của hắn chĩa thẳng vào lồn mình, từ từ hạ mông xuống, nuốt trọn nó vào trong từng tấc một.
Khi quy đầu to lớn phá vỡ cánh hoa, tiến vào thung lũng ấm áp ẩm ướt kia, cả hai đồng thời thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn. Hang lồn của Lý Mộng Vân mềm mại như nhung nhưng lại thắt chặt đến nghẹt thở, từng tấc vách ngăn bên trong đều nhiệt tình chào đón kẻ xâm nhập, co bóp mút mát không ngừng.
Mông cô bắt đầu nhấp nhô chậm rãi, khiến cả thân xe rung rinh nhẹ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, thốt ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
“Bảo bối… sâu quá… mẹ sắp bị con đâm thủng rồi…” Giọng cô ngọt lịm như mật đường tan chảy, đuôi mắt ửng hồng, khuôn mặt vì dục vọng mà trở nên vô cùng kiều mỵ.
Dư Tử Hạo dùng hai tay siết chặt eo mẹ, phối hợp với nhịp điệu của cô mà thúc mạnh mông lên. Không gian chật hẹp trái lại làm tăng thêm tình thú, khiến mỗi lần va chạm đều cực kỳ chính xác và sâu hoắm. Chiếc xe nhún nhảy theo động tác của họ, phát ra tiếng “kít kít” nhè nhẹ hòa cùng tiếng thở dốc tạo thành một bản giao hưởng dâm mỹ. Ngoài cửa sổ thi thoảng có xe đi qua, tiếng động cơ vang vọng trong hầm khiến cơ thể Lý Mộng Vân khẽ căng cứng, hang lồn không tự chủ được mà co thắt dữ dội, mang lại cho hắn khoái cảm mãnh liệt hơn.
“Lồn của mẹ sướng quá… vừa ướt vừa chặt…” Hắn tán thưởng, lòng bàn tay bóp mạnh cặp vú bự, ngón tay vê lấy hai núm vú đang cứng ngắc khiến cô run rẩy từng hồi.
Lý Mộng Vân mím môi cười khẽ, mắt lóe lên tia tinh quái: “Bảo bối, mẹ dù sao cũng là Kiểm sát trưởng đường hoàng đó… sao có thể bị con trai… a… con không được đối xử với mẹ như vậy… ưm…” Miệng thì nói vậy nhưng cái eo lại lắc lư hăng hái hơn, mông nện xuống đùi hắn bôm bốp, dâm thủy từ sâu trong tử cung không ngừng tuôn ra, làm ướt đẫm chỗ giao hợp của hai người.
Cửa xe dần bị hơi thở nóng rực của hai người bao phủ bởi một lớp sương mù, che mờ tầm nhìn bên ngoài, tạo ra một không gian cực kỳ riêng tư. Lý Mộng Vân hoàn toàn chìm đắm trong trận mây mưa kích thích này, vẻ lạnh lùng tự chủ khi phá án hằng ngày đã bị quẳng ra sau đầu, giờ đây cô chỉ là một người phụ nữ sống vì dục vọng. Cái eo cô mềm như tơ liễu, uốn lượn đón nhận từng cú đâm của con trai, mông và đùi va vào nhau phát ra tiếng “bạch bạch” giòn giã.
“Bảo bối… mẹ sắp ra rồi…” Lý Mộng Vân đột ngột gồng cứng người, miệng há nhỏ phát ra tiếng rên rỉ kìm nén. Hang lồn co rút kịch liệt như hàng ngàn cái miệng nhỏ mút chặt lấy gậy thịt, từng dòng mật đào nóng hổi bắn ra từ sâu bên trong, tưới đẫm lên khúc thịt nóng rực.
Dư Tử Hạo cũng cảm nhận được cô đã lên đỉnh, hắn tăng tốc độ dập liên hồi, đồng thời bóp mạnh vú mẹ. Lỗ lồn bị kích thích lại co giật liên tục, cơ thể Lý Mộng Vân hoàn toàn nhũn ra trong lòng hắn, chỉ biết đung đưa theo nhịp của hắn như con thuyền nhỏ giữa bão tố.
“Mẹ, con cũng ra đây…” Hắn gầm nhẹ một tiếng, mông dồn lực thúc mạnh lên đỉnh tận cùng, bắn từng đợt tinh dịch đặc sệt vào sâu trong lồn mẹ. Tinh trùng nóng hổi lấp đầy hang lồn như núi lửa phun trào.
Lý Mộng Vân ngửa đầu, thở hắt ra đầy thỏa mãn. Hai má cô đỏ rực sau khi lên đỉnh, ánh mắt mê ly, lông mi vương những giọt lệ nhỏ lấp lánh trong bóng tối. Cô khẽ vuốt ve mặt con trai, dịu dàng: “Bảo bối, mẹ yêu con…”
Hai người ôm chặt lấy nhau hưởng thụ dư vị sau cuộc hoan lạc, trong xe tràn ngập mùi vị dâm đãng của tình dục. Một lúc lâu sau, Lý Mộng Vân mới luyến tiếc rời khỏi lòng con trai, sửa soạn lại quần áo xộc xệch.
“Cuộc họp buổi chiều không thể muộn được, nếu không sẽ bị người ta nghi ngờ.” Cô vừa chỉnh lại dây váy vừa nói, giọng đầy vẻ không nỡ: “Tối về nhà lại tiếp tục nhé, mẹ sẽ thưởng cho con thật tốt.”
Dư Tử Hạo giúp mẹ kéo dây áo lên, đặt một nụ hôn lên má cô: “Vâng, con đợi mẹ về.” Ánh mắt hắn lấp lánh sự mong đợi.
Lý Mộng Vân mở cửa xe, xác nhận không có ai mới tao nhã bước ra ngoài. Cô quay lại nhà vệ sinh, thay lại bộ vest công sở. Khi cô xuất hiện trở lại trên hành lang tòa nhà Ủy ban, cô lại trở về thành một vị Kiểm sát trưởng sấm rền gió cuốn, chỉ có đôi gò má hơi hồng và nụ cười mãn nguyện khó giấu nơi khóe mắt mới tiết lộ được giây phút điên cuồng cô vừa trải qua.
Cuộc họp chiều bắt đầu đúng giờ, Lý Mộng Vân bước vào phòng họp với tinh thần sảng khoái như được tiếp thêm sức sống mới. Cô mở hồ sơ, bắt đầu báo cáo tiến độ mới nhất của chuyên án quét sạch tội phạm. Không ai để ý rằng dưới vẻ mặt nghiêm nghị kia ẩn giấu một bí mật nhỏ – đó là sâu trong đùi cô vẫn còn sót lại dấu vết của trận mây mưa vừa nãy, làn da dưới lớp váy vest vẫn còn ghi nhớ nhiệt độ bỏng rát của con cặc con trai mình.
Lúc này, Dư Tử Hạo đã rời khỏi tòa nhà Chính phủ, nhưng trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảnh tượng điên cuồng trong xe. Hắn dạo bước trên phố, tâm trạng cực kỳ vui vẻ, mong chờ đến tối để lại được cùng mẹ ân ái.
Chiếc xe đen vẫn lặng lẽ đỗ trong góc hầm gửi xe, lớp sương trên kính dần tan biến, nhưng dư vị của cuộc hoan lạc vẫn còn lưu lại, trở thành nhân chứng thầm lặng cho mối tình loạn luân này.