Những đêm làng quê – Update Chương 10
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những đêm làng quê – Update Chương 10
Tác Giả: Đang cập nhật
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con
Ngày Cập Nhật : 05/06/2026
Hai ngày tiếp theo trôi qua trong nỗi lo lắng triền miên của Quang.
Hạnh sốt cao liên tục, nằm mê man trên giường bệnh. Bà lúc tỉnh lúc mê, toàn thân nóng ran như lửa, mồ hôi ướt đẫm áo bệnh viện mỏng. Bác sĩ phải truyền thêm kháng sinh và nước biển, nhưng cơn sốt vẫn không chịu lui hẳn. Bà thi thoảng ú ớ vài câu không rõ ràng, rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ bất tỉnh.
Quang hầu như không rời giường mẹ nửa bước.
Ban ngày, nó chạy xuống căng tin mua cháo dinh dưỡng, đút từng thìa nhỏ khi mẹ tỉnh. Khi mẹ mê, nó ngồi bên lau mồ hôi, thay khăn mát liên tục, xoa bóp nhẹ tay chân để bà đỡ mỏi. Đêm đến, nó ngủ gật ngay trên ghế bên giường, tay vẫn nắm chặt tay mẹ.
Lý trí của Quang cuối cùng đã thắng.
Mỗi lần nhìn đôi bầu vú mẹ phập phồng dưới lớp áo mỏng ướt mồ hôi, mỗi lần vô tình chạm vào da thịt nóng bỏng khi lau người, dục vọng đen tối lại trỗi dậy dữ dội. Nhưng lần này, nó cắn răng kìm nén. Nó tự tát nhẹ vào mặt mình trong toilet bệnh viện, tự nhắc nhở:
“Mày là con trai mẹ. Mẹ đang nằm đây nửa chết nửa sống vì tai nạn, mày còn nghĩ đến chuyện đó sao? Đồ vô lương tâm. Nếu mẹ biết con đang nghĩ bẩn thỉu thế này, mẹ sẽ đau lòng đến mức nào…”
Nội tâm Quang lúc này rối bời như tơ vò.
Nó thương mẹ da diết. Thương cái dáng bà gầy mòn đi sau hai ngày sốt, thương đôi môi nứt nẻ khô khốc, thương bàn tay lạnh ngắt dù cơ thể đang nóng ran. Nó nhớ những năm tháng mẹ một mình vất vả nuôi hai anh em, nhớ những bữa cơm mẹ nấu giữa đêm khuya sau ca làm, nhớ những lần mẹ lén lau nước mắt khi nghĩ bố không về.
Nó lo lắng đến phát điên. Mỗi lần mẹ sốt tăng, tim nó thắt lại. Nó liên tục hỏi bác sĩ, giọng gần như van xin:
“Bác sĩ ơi, sao mẹ con sốt hai ngày rồi vẫn chưa tỉnh hẳn ạ? Mẹ con có nguy hiểm không?”
Khi Hạnh mê man ú ớ gọi tên nó trong cơn sốt, Quang lại càng day dứt:
“Mẹ ơi… con ở đây. Con không đi đâu cả. Mẹ cố gắng tỉnh lại đi mẹ…”
Có lúc nửa đêm, khi phòng bệnh chỉ còn tiếng quạt và tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, Quang ngồi nhìn mẹ, nước mắt lăn dài trên mặt. Nó thì thầm một mình:
“Con xin lỗi mẹ… Con là thằng con bất hiếu. Mẹ sinh con ra, nuôi con khôn lớn, giờ mẹ nằm đây đau đớn, con lại từng nghĩ những chuyện đồi bại với mẹ. Con thật sự là đồ chó chết…”
Dù dục vọng vẫn âm ỉ cháy trong người, Quang đã kìm được. Nó không dám lau người cho mẹ quá sâu, chỉ lau ở vùng cổ, vai, tay và chân. Những chỗ nhạy cảm, nó cố gắng tránh hoặc chỉ lau rất nhẹ nhàng, mắt nhìn đi nơi khác. Con cặc dù vẫn thường xuyên cương lên vì hơi ấm và mùi cơ thể mẹ, nhưng nó chỉ cắn răng chịu đựng, không dám làm gì thêm.
Hạnh trong cơn mê cũng có những lúc mơ hồ nhận ra sự hiện diện của con trai. Bà cảm nhận được bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của Quang đang lau mồ hôi, nắm chặt tay bà. Trong cơn sốt, bà nghĩ mơ màng:
“Quang… con trai mẹ… Sao con chăm sóc mẹ chu đáo thế… Mẹ may mắn quá… Nhưng sao tim mẹ lại đập mạnh khi con chạm vào… Không được… đó là con mình mà…”
Bà muốn tỉnh lại để nói với con vài lời, nhưng cơ thể quá yếu. Bà chỉ có thể khẽ siết tay con khi Quang nắm tay bà, như một lời cảm ơn câm lặng.
Chương 10: Sáng ngày thứ ba
Sáng ngày thứ ba, cơn sốt của Hạnh cuối cùng cũng bắt đầu giảm. Bà vẫn còn mệt, nhưng đã mở mắt được lâu hơn, nhìn con trai rõ ràng hơn.
“Quang… con… vất vả quá…” Giọng bà yếu ớt, khàn khàn.
Quang mỉm cười mệt mỏi, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng giọng cố vui vẻ:
“Mẹ tỉnh rồi à? Mẹ uống cháo đi. Con hầm từ sáng rồi. Mẹ ăn cho con vui.”
Nó đỡ mẹ ngồi dậy, đút cháo từng thìa. Trong lòng Quang lúc này vừa nhẹ nhõm, vừa vẫn còn day dứt. Nó tự hứa với bản thân: sẽ chỉ chăm sóc mẹ thật tốt, không được nghĩ bẩn nữa.
Nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa dục vọng kia vẫn chưa tắt hẳn, chỉ tạm thời bị chôn vùi dưới lớp lý trí mong manh.