Nội dung truyện
Một cơn buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng Hương. Mới chỉ vài ngày trước, cô đã phải làm cái việc kinh tởm đó cho ông Phú. Cái vị ngai ngái của tinh dịch dường như vẫn còn lẩn khuất đâu đó. Giờ gã đàn ông này, một kẻ xa lạ, lại đưa ra yêu cầu đó như một điều kiện tiên quyết.
Cô theo phản xạ lùi lại một bước, lắc đầu.
“Em… em không quen làm việc đó…” cô lí nhí. “Hay là mình… mình…”
Cô chưa kịp nói hết câu, nụ cười trên mặt ông Thái đã tắt ngấm. Đôi mắt ông ta nheo lại, ánh lên một vẻ lạnh lùng, khó chịu.
“Không quen thì phải tập cho quen,” giọng ông ta không còn chút lịch sự nào. “Anh không thích dài dòng. Em không muốn làm anh mất hứng ngay từ đầu chứ? Anh nghĩ, anh Phú của em đã nói chuyện với em rồi, phải không?”
Hai từ “anh Phú” được ông ta nhấn mạnh, như một lời nhắc nhở, một lời đe dọa. Ông ta đang nhắc cô nhớ rằng, đây không phải là một cuộc dạo chơi. Đây là một giao dịch. Và ông Phú là người đứng sau giao dịch này.
(Hương):*
*Chết tiệt. Gã này còn thẳng thừng và khó chịu hơn cả ông Phú. Nếu mình làm gã mất hứng, gã sẽ về nói lại với ông Phú. Mọi công sức của mình, sự hy sinh của mình sẽ đổ sông đổ bể. Thôi được rồi. Đằng nào cũng đã bẩn, thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Coi như là một phần của công việc.*