Tôi …!
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tôi …!
Tác Giả : Đang cập nhật
Danh Mục: Truyện Les
Thể Loại:
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
…Vừa lên đến bờ Lary đã chạy lại bên chúng tôi hớt hải nói:
-Chuyện gì vậy??? Nguyệt Anh có sao…
Ngay lập tức hang loạt người trên bãi tắm bu đông xúm đỏ lại, Manh Linh nhôn nhao:
-Cái gì vậy…Có người chết đuối hả????
-Làm ơn mọi người im lặng cái….-tôi gắt lên- Nguyệt Anh…Tỉnh lại đi!!!-tôi cúi sát tai nghe hơi thở yếu ớt.
-Nana làm sao ko vậy!!!-Lary hốt hoảng.
Vuốt ngược tóc tôi nói như gào:
-Chết tiệt…Mọi người tránh xa xa ra…Cho chút ko khí….Mà ai đó gọi cứu thương ngay…
Tức mình, tôi bắt đầu thao tác sơ cứu…Đành vậy, chỉ còn cách này thôi…Tôi nhìn Lary…Nhìn mọi người xung quanh…Gần như ngay lập tức tôi, kề miệng mình xuống Nguyệt Anh, thổi ngạt..Tôi lặp lại hành động đó chừng ba lần thì nước từ khoang phổi ọc ra, khiến cô hơi choáng vùng dậy ôm chặt lấy cô tôi, hổn hển:
-Em..Tưởng mình…mình ko bao h thấy anh được nữa….
-Ko mà…Thì vẫn thấy đấy thôi!!!-vỗ nhẹ lưng cô.
Đột nhiên, Lary chen vào giữa đám đông bỏ đi trong tức giận..Định chạy đuổi theo nhưng tôi ko thể tách Nguyệt Anh ra khỏi mình, cô cứ ôm chặt lấy, bối rối hết sức, tôi chẳng biết phải hành sự ra sao nên đành ngồi đó nhìn trân trân. Tôi nói:
-Bình tĩnh nào…Chuyện ôn rồi…Chũng ta vào trong đi..Chẳng nhẽ ngồi mãi đây hả!!!
-Vâng…Em vô ý quá!!1
-Nào vào đi!! Để anh dìu em vào..
-Cám ơn….
Đưa cô vào đến phòng sơ cứu tôi để Nguyệt Anh lại cho nhân viên cứu thương chạy đi tìm Lary.Đi hết vòng này tới vòng khác ngoài biển mà ko thấy tôi đành lên phòng.
Cộc..cộc…cộc..
Cô ý ra mở cửa, vơi gương mặt hầm hầm, giận dỗi vô lý. Tôi ko biết gì cả, chỉ nắm lấy tay cười bảo:
-Đang bơi vui sao lại chạy lên đây?
-Bơi vui..Anh đùa hả?!?!
-Ko có đùa đâu!! Chỉ vướng có vài sự cố nho nhỏ mà>>>…<<>><<<
-Uhm..XEm nào đồ ăn trung hoa nhé..Tôi biết chỗ bán lẩu gà ngon lắm..Đi ko!!!
Thấy người con gái này vui quá, anh ko mở miệng hỏi gì được, mà cũng ko từ chối được chỉ ậm ừ đi theo. Cứ thế, Nguyệt Anh đưa anh đến phố trung hoa. Lần đầu tiên Brian được ngắm ký cảnh thành phố về đêm như vậy, ở phố tàu nhộn nhịp náo nức nhưng khác hẳn cái vẻ xô bồ của đường phố ban sang, mà lại cho anh một cảm giác khá yên bình, vui tươi. Đi được một đoạn ngắn thôi, Nguyệt Anh kéo anh ngồi xuống bàn trong một cái quán lẩu. Ko hỏi han chỉ nhìn anh cười một cái, cô gọi:
-Chủ quán cho 2 suất lẩu gà ha!!!
-2 suất có ngay..Bàn hai dãy ngoài cùng hai suất lẩu gà..
Chi mất chừng 10’ là nồi lẩu nghi ngút khỏi được mang ra cùng với một đĩa rau,và mấy cái cánh chân gà. Nguyệt Anh mới:
-Anh ăn đi, ngon lắm đấy..
-Ăn hả!!!
-Anh ăn lẩu bao h chưa đấy??- Nguyệt Anh tròn mắt ngạc nhiên.
-Chưa.Tôi chỉ biết thôi..Cô biết mà, chỉ ngắm người ta ăn thôi..
-Vậy làm theo tôi nhé..Cầm đôi đùa này môi này, gắp ít rau, ít thịt này..Nhúng vào nồi..Nhúng đi chứ!!!
Nói một hồi ko thấy Brain đả động gì đến việc nhúng vào nồi nước đang sôi sung sục, bạt cười cô tóm lấy hai tay đang cầm đồ của anh chàng nhúng từ từ nhẹ nhàng vào nồi.Vừa làm vừa nói:
-Ôi trời ơi!!! Nhìn anh thật buồn cười. Đấy, nhúng thế này thôi, vớt ra.Ăn lẩu hơi tái mới ngon chứ..Ăn đi.
-Thật sự ko sao chứ..
-Uhm..Cùng lắm rửa ruột một trận thôi.!!
-Hả..
-Anh tin hả!! Yên tâm đi, anh ko thấy mọi người đang ăn ngon lành sao.
Ngó nghiêng xung quang mấy lượt, Brian nhắm mắt nhắm mũi đưa đồ vào miệng nhai. Mới đầu anh tưởng vị nó sẽ thế nào, nhưng mà ngon quá, vị đắng đắng tái tái của rau quyện với vị ngon ngọt thanh miếng thịt làm anh ăn một miếng lại muốn ăn miếng nữa..Cứ thế, hai ngươi ngồi ăn hết cả suất lẩu….
Mãi đến lúc ra về, Brian mới dám hỏi Nguyệt Anh về chàng trai tên "Minh";
-Nana này, tôi biết nếu mình hỏi câu này sẽ bị cho là tò mò..Nhưng mà nếu tôi ko hỏi thì tôi ko ngủ được mất!!
-Vậy cơ hả??
-Uhm..
-Vậy anh hỏi đi, hôm nay rất vui vì vậy tôi sẽ ko giận anh đâu!
-Tôi hỏi đấy..Thế người cô muốn xóa tên, anh chàng Minh ý..Tôi thấy tên đó quen quen!!
-Brian này, anh là anh trai của Lary đúng ko??
-Đúng…-Brian hơi bất ngờ vì câu hỏi đó.
-Thế thì anh thấy quen là đúng thôi..Chính là anh ấy, Minh.Bạn trai của Lary..Em gái anh!
-Hả..Cái gì.. Trùng hợp..
-TRái đất to nhưng nhỏ..Ah mà trái đất tròn..
-Nana này..Cô đã quên được chưa??
-Sắp rồi..
-Thế thì khi nào quên hết..
-Chắc ko bao h đâu..
-Vậy tôi ko còn cơ hội rồi!!
-Tôi bảo mình sẽ ko quên Minh…Nhưng ko bảo tôi sẽ mãi yêu anh ta!!
-Chắc vậy ko..Tôi còn cơ hội rồi!! Hura- Brian nhảy cẫng lên.
-Tôi phải rẽ bên tay phải.
-Tôi đi thẳng!!!
-Bb, hẹn gặp lai!!!
-Hẹn gặp lại…Cám ơn, về món lẩu ngon lắm!!
-Vâng…