Ám Hoả – Cấm Kỵ — Chương 36: Liếm kem

Mưa càng lúc càng nặng hạt, cửa kính bốn phía biến thành từng thác nước nhỏ chảy xuống, dòng nước không ngừng lăn dài trên cửa kính khiến người ta khó có thể nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của nhau.
“Kem có ngon không?”. Tiếng ba hỏi cô.
Nhan Thiến nhìn xuống cốc kem đang tan chảy của mình, gật đầu và nói: “Nó khá ngọt.”
Đôi mắt của Nhan Tê Trì mờ dần đi, ông nhìn cô chăm chú, một lúc sau mới lên tiếng:”Ba ba có thể nếm thử một chút được không?”
Ba ba muốn nếm thử kem?
Nhan Thiến sững người trong giây lát, chỉ có một cốc kem và một cái thìa, ba ba muốn nếm thử … nhưng mà phải nếm như thế nào?
Thấy cô thẫn thờ hồi lâu không nhúc nhích, Nhan Tê Trì bình tĩnh nói: “Cho ba ba ăn thử một muỗng, có được không?”
Nhan Thiến cuối cùng cũng lấy lại được ý thức của mình, hai má hơi nóng lên, vội vàng múc một muỗng của kem và đưa tới trước mặt ông.
Nhan Tê Trì vẫn nhìn chằm chằm vào mặt cô, ông chậm rãi nghiêng người, chống khuỷu tay lên thành ghế, há miệng đón lấy thìa kem của cô.
Ông ăn một cách chậm rãi, như thể đang thưởng thức món ngon một cách cẩn thận, và phải mất một lúc sau cô mới có thể rút lại được chiếc thìa.
Nhìn chiếc thìa trong tay, Nhan Thiến có chút xấu hổ, cùng ba ba của mình dùng chung một chiếc thìa cũng quá thân mật rồi, nhưng khi nghĩ đến những chuyện còn thân mật hơn mà họ đã lén lút làm với nhau, trái tim cô lại đập rộn ràng.
“Không biết khi nào mưa mới tạnh nhỉ.” Nhan Thiến không nói nên lời, nhưng bầu không khí im lặng trở nên quá mơ hồ, khiến tim cô đập nhanh đến mức cảm giác mình sắp phát bệnh.
“Cảm thấy buồn chán sao?”. Nhan Tê Trì nhẹ giọng hỏi cô.
Nhan Thiến lắc lắc đầu, cúi xuống và tiếp tục ăn kem của mình.
Nhan Tê Trì nhìn dáng vẻ ngượng ngùng rụt rè của cô, trong lòng đột nhiên có chút ngứa ngáy, muốn hút một điếu thuốc, nhưng lại không thể hút trong không gian chật hẹp thế này, liền vươn tay bật nhạc trên xe và nói: “Nghe một chút nhạc đi.”
Ông ấy thường thích nghe một số bài hát nhẹ nhàng trầm lắng, nhưng khi đài được bật lên, một bản nhạc jazz trầm và gợi cảm dần dần phát ra từ loa.
Ông hơi sững người một lúc, nhưng cũng không trực tiếp bỏ qua, im lặng để tiếng hát mơ hồ lấp đầy toàn bộ chiếc xe.
Giọng hát gần như thở hổn hển của nam ca sĩ vang lên trong bầu không khí như vậy, không hiểu sao lại khiến người ta phải đỏ mặt.
Không khí xung quanh dường như trở nên nóng bỏng hơn.
Đột nhiên, một tia sét đánh xuyên qua bầu trời, trong nháy mắt chiếu sáng thế giới đen tối.
Ngay sau đó, một tiếng sấm nổ vang, âm thanh vô cùng lớn như thể nó diễn ra ở ngay gần đó vậy.
Nhan Thiến giật mình, cốc kem trong tay cô đã tràn ra lúc nào không hay, có vẻ như tâm trạng của cô đang không được ổn định.
“Không sao đâu, chỉ là sấm sét thôi. Con rất sợ sao?”
Nhan Thiến thực sự rất sợ sấm sét. Khi cô còn nhỏ, một người bạn của ông cô đã bị sét đánh chết.
Lúc đó, cô không có hiểu biết gì nhiều, chỉ biết rằng sấm sét có thể giết chết người, cũng không có ai giải thích cho cô. Khi đó đã để lại cho cô một bóng ma tâm lý.
Khi nghe ba ba hỏi vậy, cô thành thật gật đầu.
Ngay sau đó, một tia sét khác giáng xuống, tiếp theo là tiếng sấm, lần này có vẻ ở gần hơn.
Nhan Thiến càng thêm sợ hãi.
Nhan Tê Trì nhẹ nhàng cúi xuống và di chuyển ghế về phía sau một chút, sau đó đưa tay về phía cô và nói: “Lại đây.”
Nhan Thiến ngơ ngác nhìn ông, chỉ thấy đôi mắt ông đang nặng trĩu nói tiếp: “Lại đây đi, ba ba sẽ ôm con.”
Nhìn ba ba giống như con chim đang dang rộng bàn tay to lớn về phía mình, Nhan Thiến khẽ sửng sốt, nhưng sau đó cũng đưa tay cho ông.
Ngay lập tức, ba ba cô kéo cô lên, bước qua bảng điều khiển trung tâm và ngồi lên đùi ông.
Lúc cô vừa ngồi xuống, một tiếng sấm nổ lại vang lên, nhưng lần này, Nhan Thiến không còn cảm thấy sợ hãi nữa, bởi vì cô đã được ba mình ôm thật chặt, vòng tay của ông rất ấm áp và an toàn.
Nhan Thiến từ từ tựa đầu vào hõm vai ông.
Hai cha con yên lặng ôm nhau, cho đến khi tiếng sấm dần dần biến mất, không còn vang lên những tiếng thét hãi hùng nữa.
Khi cô định ngồi dậy, Nhan Thiến nghe thấy ba cô nói nhỏ: “Kem dính hết lên người của con rồi.”
Lúc này Nhan Thiến mới nhận ra rằng vừa rồi cô đang cầm cốc kem trong tay.
Ngay khi cô bị ba ôm vào lòng, chẳng hiểu sao lại có một viên kem nhỏ dính vào cổ cô, mà chính bản thân cô cũng không biết.
Nhan Thiến muốn đứng dậy, nhưng phát hiện ra rằng tư thế giữa cô và ba cô quá mơ hồ, cô đang ngồi trên đũng quần của ba, hai chân dạng ra, và bộ phận sinh dục của họ dính chặt vào nhau chỉ cách một lớp vải quần.
Trong nháy mắt tim Nhan Thiến đập lỡ một nhịp, cô đưa tay đẩy bả vai của ba muốn đứng dậy, lại bị ông vòng tay ôm chặt lấy eo, ngăn không cho cô đứng dậy, cô cảm thấy vừa xấu hổ vừa lo lắng nói: “Con đi lấy khăn giấy lau.”
Ông hơi nâng cằm lên nhìn cô, một lúc sau mới khàn giọng nói: “Không cần khăn giấy cũng có thể lau được.” Sau đó dùng lưỡi để liếm cổ cô.
“Hưm … “. Hành động động đột ngột của ba khiến cho cô khẽ rên lên.
Đầu lưỡi của người đàn ông linh hoạt gợi tình, sau khi lấy đi viên kem cũng không rời đi ngay mà lưu lại trên làn da mỏng manh, giống như đang liếm loại thức ăn ngon nhất, từng chút một liếm từ trên xuống dưới, để lại một vệt nước trong veo.
Tay ông không ngừng chạm vào phần lưng dưới của Nhan Thiến, hơi thở ấm áp của ông phả vào cổ cô, giống như có tà thuật, khiến đầu óc cô dần trở nên mơ hồ, cốc kem trong tay cũng gần như không thể cầm vững, nhẹ nhàng run rẩy.
Cầm cốc kem lâu như vậy, kem bên trong gần như đã tan chảy hết, Nhan Tê Trì múc một muỗng từ từ đổ lên xương quai xanh của cô, kem nhanh chóng lấp đầy một phần xương quai xanh, nửa còn lại từ từ chảy xuống cổ theo từng
hàng.
“A … lạnh quá.” Nhan Thiến sốt ruột lẩm bẩm.
Ánh mắt Nhan Tê Trì tối sầm lại, trong con ngươi nồng đậm màu dục vọng cuộn trào.
Ông kéo cổ áo cô ra rồi nhìn vào bên trong.
Trong giây tiếp theo, ông trực tiếp vùi mặt thật sâu vào giữa khe vú đó.

Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu