Ám Hoả – Cấm Kỵ — Chương 21: Cọ vú

Triệu Điềm gọi điện thoại tới, nói rằng Nhan Hạo ngày mai sẽ xuất viện, bảo Nhan Tê Trì không cần sắp xếp xe đến đón.
Chủ trại bên kia biết Nhan Hạo xuất viện, nên đã đặc biệt phái tài xế riêng tới đón bọn họ, dù sao cũng là người quen của nhau. Chưa kể Nhan Hạo cũng là ở nông trại này xảy ra chuyện, ông chủ vẫn rất quan tâm đến chuyện này.
Bọn họ sẽ xuất phát vào sáng ngày mai sau khi làm xong các thủ tục, đại khái sẽ về đến nhà trước giờ cơm trưa.
Nhan Tê Trì tuỳ ý đáp lại vài câu, sau đó nhanh chóng cúp máy. Điện thoại mở loa ngoài, cho nên Nhan Thiến ở bên cạnh cũng có thể nghe thấy được, nhưng cô không mở miệng nói chuyện.
Xe chạy được một lúc, Nhan Thiến đột nhiên nghe thấy ba ba nói:
“Chuyện vừa rồi xảy ra, thực sự xin lỗi, đã làm con cảm thấy sợ hãi.”
Nhan Thiến quay đầu nhìn người đàn ông, sau đó vội vàng thu hồi ánh mắt, im lặng mà lắc đầu.
Bầu không khí có chút căng thẳng, Nhan Tê Trì nghĩ về lời nói của mình và muốn giải thích, nhưng phát hiện ra rằng bất kể ông có giải thích gì đi nữa thì cũng là đang tìm lý do thoái thác, cuối cùng dứt khoát không nói gì cả, nhưng vẫn đảm bảo:
“Về sau sẽ không có chuyện như vậy nữa.”
Trong lòng Nhan Thiến có chút ê ẩm, cô phát hiện bản thân không hề muốn nghe một lời đảm bảo giống như vậy, cô muốn nói với ba ba rằng sở dĩ cô sợ là vì nó xảy ra quá nhanh, nên vẫn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt để đối mặt với dương vật của ông.
Nhưng nếu ba ba có thể thực hiện từng bước từng bước một theo thứ tự, cô quả thực rất sẵn lòng.
Nhan Thiến nghĩ như vậy, nhưng khi mở miệng ra lại phát hiện chính mình căn bản không nói được lời nào, thật sự là quá xấu hổ mà.
…..
Sáng hôm sau, Nhan Thiến dậy rất sớm, đầu tiên là dọn dẹp nhà cửa, sau đó làm hai bữa ăn sáng theo kiểu phương Tây, cô ăn một phần, phần còn lại là cho ba ba, sau khi ăn xong liền đi đến khu chợ gần đó để mua thức ăn.
Buổi trưa mẹ và em trai sẽ trở về, cô định sẽ nấu một bữa trưa thịnh soạn, cô học nấu ăn từ bà nội khi còn ở quê, tay nghề cũng không tệ lắm.
Khi Nhan Thiến mua đồ ăn trở về nhà, Nhan Tê Trì đã thức dậy và ăn xong bữa sáng, lúc này đang ngồi ở trên bàn ăn đọc báo.
Thấy cô xách theo mấy túi thức ăn bước vào, liền đặt báo xuống và đứng dậy giúp cô cầm đồ.
Nhan Thiến đi chợ một hồi lâu, trên mặt đã lấm tấm mồ hôi, cả người nhìn qua tràn đầy sức sống và trẻ trung.
“Không cần phiền phức như vậy đâu, gọi đồ ăn ở bên ngoài là được rồi.” Nhan Tê Trì nói.
Nhan Thiến lấy khăn giấy ra lau mồ hôi, nghe nói vậy liền cười đáp:
“Không có gì, dù sao ở nhà con cũng có nhiều thời gian rảnh.”
Nói xong liền đeo tạp dề đi vào bếp.
Nhan Tê Trì ngồi trở lại bàn ăn và tiếp tục đọc báo, nhưng hoàn toàn không đọc vào được gì, tâm tình không thể bình tĩnh, tất cả sự chú ý của ông đều đổ dồn vào cô gái đang ở trong bếp lúc này.
Sau khi ngồi yên một lúc, Nhan Tê Trì đặt tờ báo xuống, đứng dậy và đi về phía nhà Bếp.
Tới cửa nhà bếp, liền nhìn thấy Nhan Thiến đang đứng trên một chiếc ghế đẩu thấp, nhón chân lục lọi tủ đựng bát ở phía trên. Nhan Tê Trì lập tức cau mày, hỏi cô:
“Con đang làm gì vậy?”
Giọng nói xuất hiện quá đột ngột và bất thình lình khiến cho Nhan Thiến bị giật mình, dưới chân không đứng vững, cơ thể liền lắc lư theo.
Nhan Tê Trì cũng sửng sốt, sải bước lớn đi nhanh đến chỗ cô, vòng tay qua người cô để ổn định cơ thể cho cô.
“Con không sao chứ?” Người đàn ông khẽ hỏi.
Nhan Thiến bị dọa đến tim đập thình thịch, nuốt nước bọt nói:
“Không sao, không sao.”
Lúc này hai người đang mặt đối mặt, Nhan Thiến còn đang đứng trên chiếc ghế đẩu, thân hình so với người đàn ông cao hơn một chút. Mặt Nhan Tê Trì nhìn về phía nơi phập phồng lên xuống của cô, hai tay ôm lấy hông cô.
Trong lúc nhất thời, một màn sắc tình ở trước khung cửa sổ ngày hôm qua, cùng lúc hiện lên trong tâm trí cả hai.
Cơ thể nóng bỏng, dâm dịch sền sệt dính nhớp, tiếng thở dốc nặng nề cùng tiếng rên rỉ kiều mị của thiếu nữ …
Nhan Tê Trì biết rõ bản thân nên buông tay ra, đừng ôm cô chặt như vậy kẻo lại làm cho cô cảm thấy sợ hãi, nhưng hai cánh tay của ông căn bản không hề nghe lời, không những không nỡ buông ra mà thậm chí còn dùng sức ôm chặt hơn.
Hô hấp Nhan Thiến dần trở nên gấp gáp, tiểu huyệt kịch liệt nhấp nhô, hai bầu vú mềm mại ở trước mặt người đàn ông khẽ run rẫy.
Không ai trong hai người bọn họ lên tiếng trước để phá vỡ sự trầm mặc kỳ lạ này. Không khí phảng phất dường như đang trở nên nóng bỏng hơn.
Hai tiếng thở dốc trầm khàn, ái muội đến mê hoặc, dường như có ma lực nào đó khiến cho người ta cảm thấy mê muội.
Cảm xúc vẫn luôn bị kìm nén, trong sự yên lặng không tiếng động này, nhanh chóng khuếch đại cho đến khi bùng nổ.
Nhan Tê Trì siết chặt hai tay, khuôn mặt điển trai gần như vặn vẹo của ông nặng nề vùi vào giữa cặp vú của cô.
Người đàn ông như một con dã thú sắp chết, thở hổn hển trên chỗ mềm mại nhất của cơ thể cô.
Nhan Thiến chỉ cảm nhận được một trận tê dại xuất hiện trong cơ thể, sau đó xấu hổ mà nhắm chặt hai mắt lại.