Ám Hoả – Cấm Kỵ — Chương 23: Mút vào

Giờ phút này, ngay cả hô hấp Nhan Tê Trì cũng quên mất, không khí dường như đông cứng lại.
Đầu vú nhỏ xinh ngay trước mặt khẽ run rẩy, đường cong nho nhỏ hếch lên giống như một cái móc câu, trong nháy mắt hút sạch hồn phách của người đàn ông.
Nhan Thiến biết một bên áo ngực của mình đã bị kéo xuống, nhưng cô không dám nhìn, đầu vú chạm vào trong không khí mát mẻ khiến sắc mặt của cô trở nên đỏ bừng.
Nhan Thiến xấu hổ quay mặt sang một bên, hô hấp khó khăn, cơ thể không chịu nổi mà run bần bật.
Sau đó, cô phát hiện đầu vú của mình đã bị ngậm lấy, khoang miệng ấm áp ướt át bao bọc hết xung quanh, đầu lưỡi linh hoạt quấn lấy nó và nhẹ nhàng mút vào từng chút một.
Mọi động tác nhỏ giống như đang trêu chọc trái tim của Nhan Thiến, khiến cô mất tập trung và dần dần luân hãm vào việc này.
Nhan Thiến khẽ nhếch môi, lại không dám rên rỉ, cô sợ một khi phát ra âm thanh, ảo giác nhất thời này sẽ hoàn toàn tan vỡ. Cô hoảng loạn, chống cự, lại không nhịn được mà trầm luân vào nó.
Nhiệt độ trong khoang miệng của ba ba rất cao, nước bọt thấm ướt đầu vú của cô, đem chúng ngậm lấy trong miệng đến ướt dầm dề.
Người đàn ông ngậm một lúc, mút mát rồi lại nhả ra, như đang chơi đùa với một bảo vật quý hiếm.
Tiện thể liếm quầng vú màu hồng nhạt xung quanh nó.
Đôi mắt ông cụp xuống, trong mắt tràn đầy dục vọng cháy bỏng, động tác thong thả mà gò bó, nhưng lại tràn đầy sắc tình.
Có lẽ cảm thấy cô đã dần dần tiếp nhận sự đụng chạm quá mức thân mật giống như vậy, hành động của Nhan Tê Trì cũng bớt cẩn thận hơn.
Ông lại một lần nữa ngậm lấy núm vú ướt át vào miệng mình, lần này dùng lực mạnh hơn một chút, gần như ăn luôn cả quầng vú, sau đó nặng nề mút vào từng chút một.
Một chút này thôi dường như đã hút cạn linh hồn của Nhan Thiến. Cô chỉ cảm thấy vòng eo của mình truyền đến một trận tê dại, cơ thể mềm nhũn ngã về phía sau, nhưng rất nhanh đã bị cánh tay của ba ba ôm lấy, đem cô cố định lại vị trí ban đầu.
Người đàn ông vòng một tay qua eo Nhan Thiến, tay còn lại nâng lên, chạm vào bầu ngực bị bỏ quên bên kia, cách một lớp quần áo nhẹ nhàng xoa nắn.
Hai bầu vú ở hai bên đồng thời bị đùa giỡn, sự kích thích quá lớn khiến cho Nhan Thiến cảm thấy choáng váng, dục vọng mờ ảo hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Đột nhiên, trong phòng bếp vang lên tiếng chuông báo thức.
Tiếng chuông đột ngột khiến cho cả hai người đều cảm thấy sửng sốt, thân thể trong nháy mắt liền cứng đờ ngay tại chỗ, ảo mộng bị phá vỡ, cả hai đồng thời hồi phục lại tinh thần. Hoá ra là chuông báo thức mà Nhan Thiến đã cài đặt khi cô đang hầm canh.
Ngay khi Nhan Tê Trì đứng thẳng dậy đi tắt chuông, Nhan Thiến hoảng hốt sửa sang lại quần áo, trượt xuống khỏi bàn, nhanh chóng đi nấu canh gà với khuôn mặt đỏ bừng.
“Canh gần xong rồi, con phải xào thêm vài món nữa.”
Nhan Thiến mở miệng có chút khó khăn, chân vẫn còn đang mềm nhũn, tay cũng run rẩy, không nhớ nổi cái thực đơn đã được lên kế hoạch từ trước.
Nhan Tê Trì đang đứng ở bên kia bàn ăn, sắc mặt hơi trầm xuống, hô hấp vẫn còn có chút dồn dập, chiếc lều dựng thẳng trên đũng quần của ông chỉ sợ trong chốc lát không thể nào mềm xuống được.
Ông cứ vậy mà dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô đang tay chân luống cuống, không hề phát ra âm thanh nào.
Trái tim Nhan Thiến đập thình thịch, trong lòng vô cùng hoảng loạn, xoay quanh một hồi cũng không làm được gì, cuối cùng chỉ biết chán nản đứng trước bồn rửa chén, cúi đầu không biết làm sao.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, cơn giận không tên trong lòng Nhan Tê Trì nhanh chóng biến mất.
Người đàn ông lặng lẽ thở dài, tiến lên giữ lấy bả vai của cô đẩy cô sang một bên, dịu dàng nói:
“Để ba ba làm cho.”
Nhan Thiến kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ông, hiển nhiên không ngờ được ba ba lại biết nấu ăn.
Từ khi cô về căn nhà này, chỉ có mẹ cô nấu hoặc là cô nấu, hoặc là gọi đồ ăn ở bên ngoài, trước nay cô chưa từng thấy ba ba nấu cơm.
Nhan Tê Trì cẩn thận kiểm tra các thực phẩm mà cô đã mua, sau khi dự đoán các món ăn trong lòng, ông liền quay sang nói với cô:
“Ngẩn người ở đó làm gì, mau tới giúp ba.”
Nhan Thiến bị ánh mắt lạnh lùng của ông làm cho tim đập thình thịch, khuôn mặt đỏ bừng, chần chừ không dám lại gần.