Những cơn mưa mùa hè luôn đến theo một cách không ai ngờ tới, một giây trước trời vẫn còn trong xanh, giây sau đã nổi lên mưa to gió lớn.
Sắp tới lúc tan trường, học sinh đều có chung một tâm trạng bồn chồn lo lắng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bầu trời bên ngoài kia, những người có ô thì âm thầm vui mừng, còn những người không có ô chỉ biết cầu nguyện cho trời đừng mưa quá sớm.
Tuy nhiên, thời tiết hôm nay không được đẹp, khi chuông báo hết giờ vừa vang lên, bầu trời bên ngoài đã bắt đầu đổ cơn mưa, cả bầu trời tối đen lại như sắp sập xuống.
Nhan Thiến và cô bạn cùng bàn bất chấp mưa gió chạy vội ra cổng trường, trời đột nhiên mưa to hơn, cả hai phải chạy đến mái hiên của một cửa hàng gần đó để trú mưa.
Bạn cùng bàn là một cô gái nhỏ nhắn hơn cô một chút, đứng bên cạnh thở dài nói:”Khi nào thì mưa mới tạnh đây, mình đói quá, thật muốn ăn cái gì đó.”
“Đợi thêm chút nữa đi.” Nhan Thiến ngẩng đầu nhìn lên trời, chỗ cô đang đứng cách rất xa trạm chờ xe buýt, bây giờ mà chạy qua, nói không chừng cả quần áo sẽ bị mưa tạt lên người ướt sũng mất.
“Trần Mỹ Kỳ hạnh phúc thật đó. Bố mẹ cô ấy lái xe đến đón cô ấy mỗi ngày. Trời mưa mà không có ô cũng chẳng sao cả. Mình thật ghen tị quá đi mất”, người bạn cùng bàn nói.
Nhan Thiến nhìn theo ánh mắt của cô bạn cùng bàn, nhìn về phía trước thấy một cô gái đứng cách đó không xa.
Cô ấy cũng đang đứng trú mưa dưới mái hiên, ngay sau đó bố mẹ cô ấy chạy đến che ô cho cô ấy, dưới cơn mưa tầm tã, cô gái ấy nở một nụ cười rạng rỡ.
Một đứa trẻ được cha mẹ yêu thương thật sự rất khác biệt, luôn có cảm giác sung sướng tràn ngập trong người.
Nhan Thiến cũng cảm thấy rất ghen tị.
Đột nhiên, cô nhớ tới lời ba cô nói vào đêm hôm đó, ông nói sẽ chiếu cố cô.
Khuôn mặt của Nhan Thiến đột nhiên nóng lên mà không có lý do.
Mấy ngày nay ba đi công tác, gần một tuần rồi cô không được gặp ba.
Một lúc sau, bạn cùng bàn đột nhiên kích động ghé sát tai cô, hạ thấp giọng xuống, hưng phấn nói nhỏ bên tai: “Nhan Thiến, mình vừa nhìn thoáng qua, phụ huynh của gia đình nào đó cũng tới đây đưa ô đấy, nhìn rất tuyệt đúng không?”
“Anh đẹp trai, em ở đây. Ôi chúa ơi!”
Nhan Thiến quay đầu lại nhìn và sững sờ trong giây lát.
Đó hình như là ba của cô mà đúng hay không?
Không phải ông ấy đang đi công tác ư, sao tự nhiên lại xuất hiện ở đây?
Lúc này các bạn học nữ còn chưa rời đi, không gian cũng trở nên ồn ào một chút, nhìn ngó xung quanh, muốn nhìn xem đây là phụ huynh của ai, bộ dạng trông như ngôi sao vậy.
Nhan Tê Trì ở cách đó không xa, sau khi xuống xe có chút sững sờ, ông cũng chỉ là tùy hứng đến đón người, nhưng nhìn học sinh đang đứng đông đúc trước mặt, ông lúng túng không biết nên đón ở đâu.
Ông đang đứng cầm ô, dưới mái hiên cách không xa, một cô gái đang vẫy tay với ông.
Đó là Nhan Thiến.
Trong lòng có chút vui sướng, ông bước nhanh về phía cô qua màn mưa với đôi chân dài của mình.
“Ba ba.”
Tiếng gọi của Nhan Thiến ngọt ngào hơn bao giờ hết, và nụ cười của cô cũng rất ngọt ngào, hơi sững người trong giây lát, sau khi tâm trí bình ổn lại, ông đưa chiếc ô trong tay cho cô.
“Chúng ta về nhà thôi.” Ông nhàn nhạt nói.
Nhan Thiến nhìn người bạn cùng bàn ngốc nghếch bên cạnh, suy nghĩ một lúc rồi nói với ba ba của cô: “Ba có thể đưa bạn cùng lớp của con về chung được không ạ?”
Có lẽ đây là lần đầu tiên ba đón cô đi học về, Nhan Thiến có vẻ hơi phấn khích, cô tự nhiên đưa tay nắm lấy tay của Nhan Tê Trì: “Ba ba, không phải ba đi công tác sao? Ba về lúc nào vậy?”
Nhan Tê Trì cúi đầu nhìn con gái trong vô thức dính lấy mình. Bộ ngực cọ sát trên cánh tay, đôi mắt ông tối sầm lại, ông nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác, nhìn về phía trước và nói: “Ba mới về chiều nay, mau vào trong xe thôi.”
” Vâng.”
Sợ bạn cùng bàn cảm thấy không thoải mái, Nhan Thiến ngồi cùng cô ấy ở hàng ghế sau, hai người nhỏ giọng thì thầm nói chuyện.
Nhan Tê Trì lái xe nghiêm túc, nhưng mơ hồ có thể nghe thấy cô gái nhỏ kia nói với Nhan Thiến:
“Ba của cậu là thật tốt bụng.”
Ông ấy thật tốt bụng ư? Nhan Tê Trì tự chế giễu chính mình, với tư cách là một người ba, ông tốt đến mức thậm chí còn la liếm cả con gái của mình.
Mặc dù biết con gái rất lo lắng và sợ hãi nhưng ông vẫn cưỡng ép cởi quần của cô bé và liếm tiểu huyệt của cô một cách nhiệt tình.
Nhưng Nhan Thiến sau khi nghe bạn cùng bàn nói vậy thì chỉ đỏ mặt mà không trả lời.
Đưa bạn cùng bàn của con gái đến tận nhà, Nhan Tê Trì nhìn con gái bé nhỏ của mình trong kính chiếu hậu, cong môi cười và nói nhỏ:”Bé con lên phía trước ngồi đi.”
Nhịp tim của Nhan Thiến đột nhiên tăng nhanh một cách khó hiểu, cô ấy định đẩy cửa bước ra ngoài.
Nhưng khi cô vừa mở cửa chưa kịp bước xuống xe thì ông đã gọi ngăn cô lại.
“Trời đang mưa to bên ngoài, nên hãy lên đây từ giữa khe của hai ghế ngồi.”
Nhan Thiến ngoan ngoãn gật đầu, đứng dậy và cẩn thận bước qua bảng điều khiển ở giữa, cô vô tình trượt chân và suýt ngã, may mắn thay, ba đã vươn tay ra đỡ và đưa cô đến chỗ ngồi một cách suôn sẻ.
Gương mặt của Nhan Thiến có chút nóng bừng lên, tay của ba vừa mới chạm vào giữa chân của cô.
Mưa bên ngoài ngày càng nặng hạt, giống như cả bầu trời đang trút hàng tấn nước xuống.
Khi đi ngang qua một cửa hàng bán đồ ăn nhanh của McDonald”s, Nhan Tê Trì hỏi cô có đói không.
Nhan Thiến đã lâu không ăn, cô rất muốn ăn nên đã gật đầu đồng ý.
Nhan Tê Trì đã mua cho cô rất nhiều đồ ăn, đủ các loại bánh mì kẹp thịt chiên và một cốc kem lớn.
Nhan Thiến không thể cưỡng lại sự cám dỗ của những món ăn ngon mắt như vậy, cô nhanh chóng bắt đầu ngồi ăn trong xe.
Ăn một mình có chút xấu hổ, cô cầm khoai tây chiên quẹt một ít tương cà lên đưa cho ba và hỏi:
“Ba ba có muốn ăn không?”
Không ngờ ông thực sự gật đầu và nói có.
Nhan Thiến nghĩ rằng ba cô có thể sẽ bị phân tâm khi lái xe, vì vậy cô đã đưa khoai tây chiên đến miệng và đút cho ông.
Bầu trời âm u như có một khe hở lớn, mưa tuôn xuống như trút nước, cần gạt nước không kịp gạt đi, mưa rơi xuống che lấp hoàn toàn kính chắn gió.
Chỉ còn một phương án cuối cùng, Nhan Tê Trì bật đèn nháy kép của ô tô lên và tấp xe vào lề đường.
Độ kín gió của xe rất tốt, dù ngoài trời đang mưa bão nhưng bên trong vẫn vô cùng yên tĩnh.
Nhan Thiến vẫn đang ăn kem, nhưng tim cô lại đập không thể kiểm soát được.
Ở một mình trong cùng một không gian với ba luôn khiến cô có một cảm giác lo lắng khó có thể giải thích được.
Sau đó, cô nghe thấy ba mình mở miệng hỏi: “Kem có ngon không?”
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu