Ám Hoả – Cấm Kỵ — Chương 46: Có ba ba là đủ rồi

Sáng hôm sau, Nhan Thiến tỉnh dậy rất sớm, cảm thấy cơ thể có chút uể oải nên nằm lại giường thêm một lúc.
Ngủ thiếp đi đến hơn 8 giờ thì bị tiếng gõ cửa như sấm đánh thức.
Là Nhan Hạo.
“Chị, dậy đi, mau dậy đi, mẹ gọi chị xuống nhà ăn sáng đó, đừng ngủ nướng nữa.” Giọng nói ồn ào của Nhan Hạo kèm theo tiếng gõ cửa xuyên thẳng vào lỗ tai cô, Nhan Thiến đã trùm kín chăn nhưng vẫn bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, cao giọng trả lời : “Biết rồi.”
“Mau lên đó, đồ sâu lười.” Nhan Hạo nói xong liền chạy xuống tầng.
Nhan Thiến liếc mắt một cái rồi ngồi dậy.
Trước buổi tối hôm qua, cô đối với cậu em trai này cũng không có oán trách gì nhiều, dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, bình thường nghịch ngợm gây sự một chút cũng có thể tha thứ được, thỉnh thoảng nói vài lời khó nghe.
Nhan Thiến cũng sẽ không tính toán hay so đo gì.
Nhưng đêm qua, ở trong bếp, sau khi nghe Nhan Hạo hỏi “Chị gái còn ở nhà bao lâu nữa”.
Nhan Thiến mới ý thức được rằng, cô sẽ không bao giờ có thể gắn kết mối quan hệ chị em bình thường với người em trai này.
Quên đi, nếu vậy thì làm người xa lạ có chung huyết thống cũng tốt.
Sau khi quyết định không cần tình thương của mẹ nữa, Nhan Thiến cũng bỏ đi sự quan tâm đối với người em trai này, dù sao bọn họ cũng không chiếm quá nhiều thời gian trong cuộc sống của cô.
Chỉ cần ba ba đứng về phía của cô là đủ rồi.
Nhớ lại chuyện đêm qua cùng với ba ba ở cửa phòng bếp, Nhan Thiến nhất thời cảm thấy nóng mặt, vội vàng lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng xấu hổ đó.
Đang định xuống giường rửa mặt, nhưng chân vừa mới chạm đất, cả người cô liền mềm nhũn, Nhan Thiến vội vịn vào mép giường ngồi xuống. Lúc này mới ý thức được, có lẽ là do tối qua cùng ba ba làm quá lâu nên thân thể bây giờ vẫn còn yếu.
Cô có cảm giác giữa hai chân hơi nóng rát, vội kéo váy ngủ ra, nhìn xuống thì thấy vùng da ở chân đã bị rách.
Làn da vốn trắng nõn giờ đây lại có thêm mấy vết thương nhỏ màu hồng nhạt.
Đây là… do ba ba tạo ra ư?
Nhan Thiến có chút lúng túng và xấu hổ, vì loại cảm giác chột dạ khi làm chuyện xấu rồi lưu lại vết tích.
Mải mê suy nghĩ trong phòng một lúc, cô mới đi rửa mặt rồi xuống lầu.
Thật ra, Triệu Điềm gọi cô dậy cũng không có việc gì, chỉ là bữa sáng làm hơi nhiều, sợ để nguội sẽ không ngon, nên quyết định gọi Nhan Thiến dậy ăn.
Chờ Nhan Thiến ăn xong, Triệu Điềm lại bảo cô đi tưới hoa trong sân, Nhan Thiến đáp một tiếng rồi đi ra ngoài.
Bình thường cuối tuần đều là Nhan Thiến tưới hoa, nên cô đã sớm quen với công việc này, nhưng hôm nay tâm trạng cô có chút không thoải mái.
Cảm giác khó chịu ở giữa hai chân luôn nhắc nhở rằng, đêm qua cô và ba ba đã điên cuồng đến mức nào.
Nhan Thiến lơ đãng ngẩng đầu, muốn tìm cửa sổ phòng ba ba, nhưng không ngờ lại bắt gặp trúng ánh mắt của ông đang đứng hút thuốc bên cửa sổ.
Sắc mặt Nhan Thiến nóng bừng, thẹn thùng dời ánh mắt nhìn sang chỗ khác. Nghĩ nghĩ một chút, xung quanh đây cũng không có người ngoài, sau đó lại ngước mắt lên nhìn.
Cô muốn vẫy tay với ba ba nhưng lại sợ hành động này nhiệt tình quá mức, cho nên tốt hơn là nên dè dặt một chút.
Trong lúc do dự, ba ba đã rời khỏi cửa sổ.
Nhan Thiến yên lặng thở dài, thầm mắng chính mình đúng là bệnh hoạn mà.
Gạt đi cảm giác mất mát sang một bên, cô tiếp tục công việc tưới hoa.
Đúng lúc này, Nhan Hạo cũng vừa ăn xong bữa sáng, đạp xe lao ra sân, không thèm nhìn đường mà lao thẳng về phía Nhan Thiến.
Nhan Thiến sớm đã có chuẩn bị trước, bước sang hai bước, quay đầu lại nói: “Đừng có chơi ở đây, trơn lắm.”
Nhan Hạo lè lưỡi với cô : “Em thích chơi ở đâu thì chơi, liên quan gì đến chị.”
Nhan Thiến cười lạnh trong lòng, nghĩ thầm ở đây trơn như vậy, cậu nhóc mà có ngã xuống thì cô cũng không đỡ nổi đâu.
Lúc này, thân hình cao lớn của Nhan Tê Trì đúng lúc xuất hiện bên cửa, nhìn thấy hai chị em đang tranh cãi ở sân, liền đi về phía bọn họ.
Dưới ánh mặt trời, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây, lộ ra vẻ tươi tỉnh sảng khoái, cho dù giữa hai ngón tay có kẹp một điếu thuốc cũng không ảnh hưởng đến khí chất cao quý của ông một chút nào.
Quá đẹp trai a!!!
Nhịp tim của Nhan Thiến tăng nhanh một cách khó hiểu, tim cô đang đập liên hồi!
Nhan Hạo vẫn luôn rất sợ ba, thấy ông đi ra, vội vàng muốn điều khiển xe bỏ trốn, kết quả còn chưa kịp giẫm lên bàn đạp, cổ áo đã bị túm lấy.
Trong nháy mắt, cậu như một quả cà tím bị sượng, ỉu xìu.
“Ba… ba…” Nhan Hạo lắp bắp gọi ông.
Nhan Tê Trì xách cổ áo Nhan Hạo, từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói: “Nhan Hạo, sau này đừng gây rối với chị con, có nghe thấy không?”
Nhan Hạo rụt cổ đáp : “Nghe…nghe… nghe rõ rồi.”
Nhan Tê Trì cúi xuống, ánh mắt doạ nạt nói : “Nếu con còn chọc giận chị một lần nữa, ba sẽ đánh con đó.” Nói xong, ông liền buông Nhan Hạo ra.
Nhan Hạo sợ tới mức không đạp nổi xe, vội đẩy chiếc xe ra rồi chạy như điên về phòng.
Một lát sau, trong phòng khách liền truyền đến tiếng khóc của Nhan Hạo. Thực sự quá sợ hãi mà!
Nhan Thiến cố gắng kìm nén khóe miệng đang cong lên, nhẹ nhàng nói : “Cảm ơn ba ba.”
Nhan Tê Trì dập tắt điếu thuốc trong tay, ném vào thùng rác cách đó không xa, đứng cách cô một bước, hỏi: “Con có sao không?”
Nhan Thiến chớp mắt nói: “Con không sao, nó không đụng vào con.”
Trong mắt người đàn ông hiện lên ý cười nhàn nhạt, thẳng thắn nói: “Ba hỏi cơ thể của con, có chỗ nào không thoải mái không?”
Nhan Thiến lập tức hiểu ra ông đang hỏi cái gì, trong nháy mắt sắc mặt liền trở nên đỏ bừng.
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu