Dưới ánh mắt của ba ba, sắc mặt Nhan Thiến khẽ đỏ lên.
Vốn dĩ cô muốn lắc đầu nói không sao, nhưng lại không thể kìm nén được tâm tư thầm kín kia, muốn được ba ba yêu thương quan tâm nhiều hơn nữa, muốn cô trở thành người duy nhất trong mắt ông, cho nên sau một vài giây do dự, cô ngượng ngùng nói: “Có… có một chút da bị tổn thương.”
Nhan Tê Trì lặng lẽ nhìn cô, khuôn mặt của thiếu nữ vì xấu hổ mà trở nên ửng hồng, nhìn giống như một quả đào chín mọng, khiến ông chỉ muốn đi đến và cắn lấy một miếng.
Cổ họng có chút ngứa ngáy, Nhan Tê Trì hắng giọng ho nhẹ một tiếng, nói: “Ba ra ngoài mua chút thuốc mỡ.”
Nhan Thiến cụp mắt xuống, ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người chìm trong bầu không khí im lặng vài giây, có chút mất tập trung.
Một lúc sau, Nhan Tê Trì nhẹ giọng nói: “Con vào nhà trước đi, để ba tưới nước cho.”
Hôm nay mặt trời chiếu xuống quá nóng, chính ông cũng cảm thấy hơi khó chịu.
Nhan Thiến muốn nói không cần đâu, đằng nào cô cũng tưới gần xong rồi, nhưng ba ba đã đi đến trước mặt cô, vươn tay giật lấy bình tưới nước trong tay cô.
Ông vừa tới gần, cơ thể Nhan Thiến đột nhiên cứng lại, mùi thuốc lá và bạc hà nhàn nhạt từ cơ thể người đàn ông xộc thẳng vào lỗ mũi cô.
Sau đó, cô đưa mắt nhìn theo bàn tay mảnh khảnh và thon dài của ba ba đang đặt lên cổ tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay, rồi đến các ngón tay, cuối cùng cầm lấy bình tưới trong tay cô.
Vẻ mặt của ba ba rất bình tĩnh, như là không có chuyện gì xảy ra, ông tự nhiên mà cầm lấy bình tưới nước, nhưng tim của Nhan Thiến thì đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Sự đụng chạm mơ hồ và không rõ ràng này khiến cô cảm nhận được sự tê liệt từ lòng bàn tay đến toàn thân.
Nhan Thiến cảm thấy như chân cô không thể cử động được nữa, toàn thân đều mềm nhũn ra.
Cuối cùng cô cũng không biết làm cách nào mà bản thân trở về phòng được, đầu óc cứ mơ mơ màng màng.
Nhan Thiến mong chờ ba ba sẽ sớm mang thuốc mỡ đến cho mình, nhưng cô đợi cả buổi sáng mà vẫn chưa thấy ông mang đến.
Buổi trưa rất hiếm khi cả nhà cùng nhau ngồi ăn cơm, Nhan Thiến vẫn luôn giữ im lặng, ngoan ngoãn ăn hết bát cơm của mình.
Nhan Hạo rõ ràng là đã bị ba ba dọa sợ, khi nhìn thấy ông xuất hiện, cậu nhóc thậm chí còn không dám thở mạnh, toàn thân trở nên run rẩy.
Sắc mặt Triệu Điềm không được tốt, cho dù có trang điểm cũng không che giấu nổi khuôn mặt xấu xí của bà ta.
Không khí trên bàn ăn vô cùng buồn chán tẻ nhạt.
“Lạch cạch.”
Khi Nhan Hạo làm rơi đũa đến lần thứ hai, Triệu Điềm cuối cùng cũng không kìm được, bà ta đập đôi đũa xuống bàn, trừng mắt tức giận và nói: “Nhan Tê Trì, anh nhìn xem, buổi sáng chính anh đã dọa thằng bé sợ đến chết khiếp. Đến tận bây giờ thằng bé vẫn còn tỏ ra rụt rè và sợ hãi khi nhìn thấy anh…”
Triệu Điềm tức giận nói: “Đây không phải là vấn đề liệu thằng bé có đủ can đảm khi đứng trước anh hay không? Ý em là, tại sao anh lại dọa con vô cớ như vậy!”
Thấy hai người lại cãi nhau, Nhan Thiến có hơi lo lắng, cô mở miệng định giải thích, lại bị ánh mắt của ba ba chặn lại, chỉ đành im lặng nghe ông nói: “Thằng bé bắt nạt chị gái của nó.”
Lời nói của Nhan Tê Trì hoàn toàn chọc tức Triệu Điềm, bà ta tức giận nói: “Hạo Hạo chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể ngăn thằng bé trêu chọc chị mình được cơ chứ, con trai nghịch ngợm không phải là rất bình thường sao? Chẳng lẽ thằng bé lại có ý đồ xấu, chị gái lớn rồi không thể nhường nhịn em trai một chút sao?!”
Nhan Thiến im lặng lắng nghe, hai tay lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm.
Nhan Tê Trì không phải là một người tình cảm như Triệu Điềm, ông rất nghiêm khắc, càng tức giận, bề ngoài của ông càng trở nên lạnh lùng, giống như có thể đóng băng người khác vậy.
Giọng nói trầm thấp có phần lạnh lùng của ông chậm rãi vang lên: “Nghịch ngợm cũng phải có giới hạn, không tôn trọng người lớn là do ba mẹ dạy dỗ không tốt. Triệu Điềm, nếu bà không thể dạy dỗ được nó thật tốt, thì để tôi dạy.”
Hai mắt Triệu Điềm mở to, vẻ mặt không thể tin được nói : “Là em dạy không tốt? Nhan Tê Trì, anh nói ra lời này mà không cảm thấy ngượng mồm sao? Nếu anh chịu chú ý quan tâm nhiều hơn đến gia đình của mình, thằng bé sẽ trở thành như vậy, sẽ sợ hãi anh như vậy sao?”
Nhan Tê Trì thực sự rất mệt mỏi với bộ dạng nhắc lại chuyện cũ của Triệu Điềm, ông không muốn thể hiện quá nhiều cảm xúc tiêu cực trước mặt con gái mình.
Nhưng cũng không phủ nhận lời buộc tội của Triệu Điềm, cho nên ông đành đè nén sự tức giận của mình, nói: “Lúc trước khi Nhan Hạo đi nhà trẻ đã đập vào đầu một đứa trẻ khác, quay về nhà tôi đã nói sẽ dạy cho con một bài học, nhưng bà đã làm gì?”
Hỏi xong, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nhan Hạo, thấy sắc mặt cậu tái nhợt tối sầm lại, Nhan Tê Trì tiếp tục nói: “Bà nói đứa nhỏ là do bà sinh ra, bà tự mình quản, không cho phép tôi dạy dỗ nó, sau này sự giáo dục của nó đều do bà mà ra, tôi cũng không không cần can thiệp đến. Hiện tại, bà lại đang trách tôi không quan tâm đến thằng bé, Triệu Điềm, bà còn có não hay không? Không phải tự mình có câu trả lời rồi sao?”
Triệu Điềm tựa như bị rút hết khí lực, trong nháy mắt toàn thân trở nên khô héo, ngồi thẫn thờ chẳng biết nói gì.
Chỉ ăn vài miếng cơm rồi đứng lên, Nhan Thiến mang theo tâm trạng đầy phức tạp trở về phòng, ngơ ngác ngồi ở trên giường.
Một lúc sau, có người gõ cửa, cô sững sờ, vội vàng đứng dậy ra mở cửa.
Là ba ba.
Ông đang cầm một tuýp thuốc mỡ trong tay, ánh mắt long lanh như có nước, chăm chú nhìn cô.
Nghĩ đến trận cãi vã vừa rồi trên bàn ăn, Nhan Thiến có chút lo lắng cho tâm trạng của ba ba, nhưng cô không dám tùy tiện hỏi, cuối cùng chỉ đưa tay ra và nói: “Đưa thuốc mỡ cho con.”
Nhan Tê Trì siết chặt lọ thuốc trong tay, đưa mắt nhìn cô một lúc lâu, đột nhiên đi ngang qua cô bước thẳng vào phòng, nói: “Ba bôi cho con.”
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu