Nhan Thiến chỉ cảm thấy vùng da nơi eo đang tê dại, mông và đùi khẽ run rẩy, hai cánh hoa nhỏ e ấp ở khe hở giữa hai chân không tự chủ được mà co rút vài cái, bên trong đã có chút ẩm ướt.
Chỉ vừa mới cởi quần mà bên dưới của cô đã ướt rồi.
Mặc dù tối hôm qua Nhan Thiến đã bị ba ba liếm mút, nhưng bây giờ đang là giữa thanh thiên bạch nhật, cô cứ như vậy mà toàn thân trần trụi loã lồ trước mặt ba ba, cảm giác thật là xấu hổ.
Nhan Thiến quay mặt đi, không dám quan sát phản ứng của ba ba, ánh mắt cô đảo qua cái gối bên cạnh, vội vươn tay ra kéo lấy, sau đó che mặt mình lại.
Nhìn thấy hành vi trẻ con như vậy của cô, Nhan Tê Trì cảm thấy vui vẻ trong lòng, ông nghiêm túc đánh giá trong đầu. Thật đáng yêu …
Tối hôm qua ông thực sự đã cọ xát quá mạnh, không chỉ làm trầy xước da chân của Nhan Thiến, mà còn làm rách phần da ở bên trong.
Các vết thương nứt ra, mảng thịt mềm đỏ và sưng lên đến nỗi không thể khép miệng lại.
Nhan Tê Trì ngồi xổm xuống bên giường, nhẹ nhàng tách hai chân Nhan Thiến, để cô nằm bên mép giường.
Sau đó ghé sát vào giữa hai chân cô, dùng tay vén đám lông mu rậm rạp lên, lộ ra phần thịt mềm sưng đỏ và âm đế phía bên trong.
Mặc dù động tác của ông rất nhẹ nhàng, nhưng Nhan Thiến còn run rẩy dữ dội hơn trước.
Tiểu huyệt phía trong nhanh chóng co rút, ép ra từng luồng mật dịch trong suốt, chảy vào khe mông rồi dọc theo đó mà chảy xuống, tỏa sáng rực rỡ.
Một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng xâm nhập vào khoang mũi của Nhan Tê Trì, khiến khoang miệng ông trong chốc lát đã trở nên khô khốc.
Người đàn ông lặng lẽ nhìn chằm chằm vào khe huyệt đang mở ra, trong lòng thôi thúc, muốn cúi
xuống liếm láp một cách mãnh liệt, như cách mà tối qua ông nếm thử mùi vị vừa gợi cảm vừa ngọt ngào ấy.
Nhưng Nhan Thiến đang bị thương, Nhan Tê Trì tự nhủ trong lòng rằng bản thân không được dằn vặt cô thêm nữa.
Nhan Thiến cảm thấy xấu hổ khi không thể nhìn thấy gì, nhưng cơ thể cô có thể cảm nhận được rõ ràng động tác của ba ba.
Ngón tay của ông đang nhẹ nhàng chạm vào âm đế của cô, rồi nhẹ nhàng tách khe nhỏ của cô ra, cẩn thận lau sạch mật dịch bên trong.
“Sưng lên rồi.” Người đàn ông cẩn thận nói với cô.
Sau đó đưa tay tách hai mép tiểu huyệt của cô ra và lau sạch lỗ nhỏ.
Ngón tay vừa chạm nhẹ đã mang lại cho cô những khoái cảm mãnh liệt, tiểu huyệt trong nháy mắt càng thêm co rút, từ bên trong lỗ nhỏ tràn ra chất lỏng trong suốt.
Nhan Thiến nhẹ nhàng hít vào một hơi thật sâu, khuôn mặt trốn ở dưới gối, nhỏ giọng nói: “Nơi đó có thể bôi thuốc mỡ được sao?”
Nơi này là chỗ mà phái nữ cảm thấy mẫn cảm nhất, đương nhiên không thể tùy tiện bôi thuốc.
Nhan Tê Trì không trả lời lại ngay.
Nhan Thiến chờ mãi không đợi được câu trả lời của ba ba, cô định bỏ gối ra nhìn xem tình hình thế nào.
Nhưng giây tiếp theo, đã cảm thấy có thứ gì đó vừa ấm vừa mềm, đang nhẹ nhàng cọ vào giữa hai chân mình.
Nhan Thiến há hốc mồm kinh ngạc, đó chính là… lưỡi của ba ba.
Ba ba đang liếm tiểu huyệt của cô….
Khi nhận ra được điều này, Nhan Thiến cảm thấy toàn thân như bị tê liệt, hai chân không tự chủ được cố gắng kẹp chân lại, nhưng lại kẹp chặt đầu ba ba, cô giật mình, sau đó run rẩy mở rộng hai chân.
Bởi vì đang nằm trên giường, nếu không ngẩng đầu lên, cô sẽ không thể nhìn thấy động tác của ba ba.
Nhưng nơi riêng tư ở giữa hai chân cô quá mẫn cảm, chỉ dựa vào đó cũng đủ để cô có thể biết được ông đang làm gì trên cơ thể mình.
Lúc đầu, lưỡi của ông chỉ liếm ở chỗ da chân bị rách của cô, sau đó từ từ di chuyển dần lên trên, dùng ngón tay tách khe hở của cô ra, lưỡi cũng theo đó mà tiến vào, liếm âm đế và khe hở sưng đỏ ẩn sâu bên trong.
Đêm qua sau khi cọ xát với ba ba, âm đế của Nhan Thiến bỗng nhô ra và sưng lên, hiện tại cô đang vô cùng mẫn cảm, khi bị chiếc lưỡi ướt át của ông liếm láp, toàn thân Nhan Thiến khẽ run lên.
“Ưm..” Nhan Thiến không kìm nén được mà rên lên một tiếng.
Sau đó vội vàng dùng tay ấn chặt gối xuống, sợ mình sẽ làm ồn đến ba ba.
Vừa liếm tiểu huyệt của cô, Nhan Tê Trì vừa phân tâm chăm chú nhìn cô, ông thực sự sợ cô sẽ tự dùng gối đè chết bản thân.
Nên chỉ có thể thu lưỡi vào trong khoang miệng, nghiêng người đứng dậy, cúi người xuống nhìn cô.
“Mau bỏ cái gối ra đi.” Nhan Tê Trì nói.
Cơ thể Nhan Thiến vẫn còn rất mẫn cảm, nhưng khi phát hiện tư thế của hai người đã thay đổi.
Cô thậm chí không ló mặt ra, mà còn trốn sâu dưới gối hơn, lắc đầu thật mạnh rồi nói: “Con không ra đâu.”
Nhan Tê Trì không còn cách nào khác đành phải đưa tay kéo cái gối ra, sức lực của một cô gái nhỏ làm sao có thể khỏe bằng ông.
Chỉ cần dùng một chút lực ông đã có thể giật lấy cái gối rồi ném xuống cuối giường.
Không còn gối để ẩn nấp, Nhan Thiến trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Hai người nhìn nhau ở khoảng cách rất gần, ngay sau đó, cô vội lảng tránh dời ánh mắt đi chỗ khác.
Nhan Tê Trì nghiêng về phía cô, yên lặng nhìn cô một cái, sau đó nhỏ giọng giải thích: “Bôi thuốc ở chỗ đó không dễ đâu, để ba liếm một chút, có thể sẽ có tác dụng.”
Ba ba là đang liếm để giúp vết thương của cô mau lành lại?
Xấu hổ quá đi!.
Nhan Thiến đỏ mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đợi một hai ngày nữa, có lẽ vết thương sẽ tự lành lại.”
“Nhỡ con bị nhiễm trùng thì phải làm sao?”
Nhan Thiến thực sự muốn đứng dậy chui xuống gầm giường để bàn bạc chuyện này một cách nghiêm túc.
Cô cảm thấy đầu như đang bốc khói khi nghĩ về nó!
“Ba… ba đừng nói nữa.” Cô nhẹ giọng phản đối.
Đối mặt với dáng vẻ ngại ngùng và rụt rè của cô, Nhan Tê Trì cảm thấy trong lòng như có một luồng nhiệt đang từ từ nở ra.
Khiến lồng ngực ông như thắt lại, tiếp theo ông chỉ có thể hít sâu vài cái.
Một lúc sau, ông đột nhiên khàn giọng nói: “Nhắm mắt lại đi.”
Nhan Thiến theo bản năng làm theo mệnh lệnh của người đàn ông, lập tức nhắm chặt hai mắt.
Đợi một lúc, cô cảm thấy khuôn mặt của ba ba đang tiến lại gần, sau đó đặt lên môi cô một nụ hôn.
Mí mắt Nhan Thiến khẽ run lên, hô hấp rối loạn, không dám động đậy, đành để mặc ba ba dán chặt môi ông lên môi cô.
Hô hấp của cả hai đan xen lẫn nhau, khoang mũi tràn ngập một mùi vị quen thuộc.
Nhan Thiến thở hổn hển khi nụ hôn đang dần trở nên thô bạo, từ nhẹ nhàng chạm môi chuyển sang quấn quít mút mát.
Cuối cùng người đàn ông dùng đầu lưỡi tách môi cô ra rồi luồn vào bên trong.
Eo của Nhan Thiến đã hoàn toàn mềm nhũn, may mắn là cô đang nằm ngửa, nếu không chắc chắn sẽ không thể đứng vững được nữa.
“Ưm…..”
Sự quấn quít của môi lưỡi ngày càng mãnh liệt hơn, Nhan Thiến đầu óc mê muội chịu đựng sự xâm phạm của người đàn ông.
Môi cô bị liếm mút, cuối cùng bị kéo vào trong miệng ba ba.
Cô cũng chủ động liếm lấy, bú mút đầu lưỡi của ông.
Trong một giây phút nào đó, hai cánh tay của Nhan Thiến giống như rắn nước, quấn chặt lấy cổ người đàn ông.
Trong khi bàn tay của ông đã luồn vào bên trong áo lót và đang xoa nắn bầu vú.
Ham muốn giống như củi khô gặp lửa, dễ dàng bùng cháy dữ dội trong cơ thể họ.
Khi môi của Nhan Thiến trở nên tê dại vì bị mút, người đàn ông cuối cùng cũng chịu buông cô ra.
Môi và lưỡi của ông đi xuống phía dưới, vén cao áo của cô lên, liếm đầu vú và mút thật mạnh.
Cơ thể Nhan Thiến hoàn toàn đắm chìm trên chiếc giường mềm mại, khoái cảm ngứa ran từ đầu vú nhanh chóng lan khắp cơ thể cô.
Khiến cô không thể kìm nén được mà vặn vẹo eo hông, thậm chí còn không biết xấu hổ mà giơ chân lên quấn chặt lấy eo của ba ba.
Trong chốc lát, cả hai người đều chìm trong sự mê muội của dục vọng.
Cho đến khi Nhan Thiến vặn vẹo eo, muốn xoa thắt lưng của ba ba.
Trong nháy mắt cơn đau từ chân truyền đến đã kéo cô ra khỏi dục vọng.
“A… đau quá.” Cô thấp giọng kêu lên.
Nhan Tê Trì dường như cũng sực tỉnh ngay lập tức, vội vàng đứng dậy nhìn đôi chân của cô.
Sự mất kiểm soát vừa rồi khiến tóc trên trán và áo sơ mi trên người ông có chút lộn xộn, thoạt nhìn không còn dáng vẻ lạnh lùng như trước nữa.
Nhưng một người đàn ông với vẻ ngoài như vậy lại càng hấp dẫn hơn nhiều.
Nhan Thiến say mê nhìn, nhất thời không biết xấu hổ, nhỏ giọng lầm bầm: “Chân lại cọ xát rồi, đau quá.”
Người đàn ông hít một hơi thật sâu, ngồi xổm trở lại bên giường cẩn thận kiểm tra vết thương của cô, cũng may không trở nên nghiêm trọng.
Nhìn tiểu huyệt đang không ngừng phun ra nước, Nhan Tê Trì cố gắng hết sức để kìm nén ham muốn đang dâng trào.
Sau vài phút suy nghĩ, ông có phần cam chịu cúi xuống dùng miệng của mình và mút sâu vào cái miệng nhỏ đang dâm đãng co rút đó.
Ông thè lưỡi ra, liếm dâm dịch đang tràn ra vào miệng và nuốt xuống, nhưng Nhan Thiến ra quá nhiều dịch.
Mỗi lần ông nhấp một ngụm, dòng nước dâm khác lại chảy ra liên tục.
Thật sự là quá dâm đãng rồi.
Khoái cảm dày đặc lần lượt từ trong tiểu huyệt truyền đến, Nhan Thiến hoàn toàn đắm chìm trong khoái cảm của dục vọng.
Cô theo bản năng vặn vẹo eo, muốn được ba ba bú liếm sâu hơn nữa.
Lưỡi của ba ba dịu dàng đến mức dường như có thể liếm vào tận sâu trong tâm hồn cô.
Thoải mái đến mức cô muốn rên rỉ thành tiếng.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa thô lỗ vang lên, tiếp theo là giọng nói của Nhan Hạo: “Chị, mẹ và em định đi siêu thị mua đồ, chị có muốn đi cùng không?”
Tâm trạng Nhan Thiến trong nháy mắt trở nên căng thẳng, mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tựa như cô sợ Nhan Hạo sẽ mở cửa xông vào.
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng cửa đã bị khóa lại.
Động tác bú liếm của Nhan Tê Trì tạm dừng một lúc, sau đó lại tiếp tục liếm.
Như là không nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài kia, thậm chí ông còn đưa cả lưỡi vào bên trong tiểu huyệt của cô.
Khoái cảm mãnh liệt khiến hai chân Nhan Thiến run rẩy kẹp chặt đầu ba ba, cơ thể khẽ run lên bần bật.
Thật là một phản ứng thú vị …
Nhan Hạo gõ cửa một lúc lâu, khi thấy Nhan Thiến không chịu ra mở cửa, cậu nhóc nổi giận và quay sang nói mẹ mình đang ở tầng ba: “Tại sao mẹ phải gọi chị ấy đi cùng? Đi chơi với chị ấy không vui chút nào!”
Hít một hơi thật sâu, Triệu Điềm cũng gõ cửa, hướng về phía cửa nói vọng vào: “Nhan Thiến, mẹ dẫn em trai con đi ra ngoài chơi, con không muốn đi thì đừng đi.”
Bà ta vừa dứt lời, cửa từ bên trong mở ra.
Nhan Tê Trì sừng sững đứng đó với vẻ mặt u ám, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn bà ta chằm chằm rồi nói: “Thì ra đó là điều mà bà thường làm suốt bấy lâu nay.”
Triệu Điềm không bao giờ có thể ngờ được rằng Nhan Tê Trì sẽ ở trong phòng của con gái mình.
Cho nên bà ta không có phản ứng gì, chỉ ngây người đứng tại chỗ, phải một lúc sau mới có thể lên tiếng: “Anh … sao anh lại ở đây?”
Nhan Tê Trì cười lạnh một tiếng: “Tôi không ở đây, thì làm sao có thể xem màn biểu diễn xuất sắc như vậy được?”
Bà ta rõ ràng là không muốn đưa Nhan Thiến ra ngoài, nhưng lại giả bộ hỏi, thật nực cười.
Triệu Điềm bị nói trúng tim đen, sắc mặt trở nên tái nhợt, nhất thời không tìm được lý do để phản bác, chỉ có thể nắm lấy tay Nhan Hạo vội vàng rời đi.
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu