Nhan Thiến thật sự xấu hổ muốn chết!
Sau khi hoảng loạn qua đi, cô ngay lập giơ tay che đi hai bầu vú của mình.
Nhưng che vú lại phát hiện tiểu huyệt còn lộ ra
ngoài, vì thế lại giơ ra một bàn tay khác che cho tiểu huyệt.
“Ba ba….” Cô đỏ mặt, muốn đứng lên chạy trốn, nhưng cơ thể chậm chạp ngay lập tức bị ông mạnh mẽ ôm lấy.
“Đừng nhúc nhích.” Ông thấp giọng, ánh mắt trực tiếp dừng lại trên cơ thể trần trụi của cô, mỗi một chi tiết trên cơ thể cô đều xem rõ ràng.
Nhan Thiến thật sự là vừa xấu hổ vừa lo lắng, thấy ông không chịu buông tay ra, chỉ có thể nhỏ giọng thương lượng nói: “Đừng làm ở chỗ này được không, lát nữa bà nội đi lên sẽ nhìn thấy mất.”
Nhan Tê Trì nâng mí mắt lên nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Đổi chỗ thì có thể làm sao?”
Cảm giác ở trước mặt ba ba trần như nhộng, làm Nhan Thiến cảm thấy vô cùng không được tự nhiên, cơ thể cứng đờ ngồi ở trên đùi của ông, một cử động nhỏ cũng không dám.
Từ cửa sổ hướng nam của phòng khách, một luồng gió nóng buổi chiều thổi vào làn da trần trụi của Nhan Thiến.
Nháy mắt làm da cô nổi lên vô số da gà, cô không tự chủ được mà co người lại một chút, ôm eo lắc mông nhỏ giọng kêu ông, “Ba ba…”
Yết hầu Nhan Tê Trì chuyển động lên xuống, trong đôi mắt sâu thẳm tràn đầy dục vọng mãnh liệt.
Đột nhiên, ông nhấc bổng cô lên, bước chân dài đi về phía phòng cô, khi đi qua cửa phòng, ông nói bằng giọng khàn khàn.” Đóng cửa lại.”
Nhan Thiến không rảnh lo lắng che vú lại nữa, cô vội vàng duỗi tay đem cửa phòng đã khép được phân nửa hoàn toàn đóng lại, còn thuận tay khóa trái vào.
Nhìn động tác khóa trái cửa thành thạo của cô, Nhan Tê Trì vừa lòng, khóe miệng hơi nhếch lên, ôm cô hướng tới giường lớn màu hồng nhạt.
Khi đã được đặt lên giường, Nhan Thiến theo bản năng muốn kéo chăn che lại cơ thể mình, nhưng vừa mới vươn tay, chăn đã bị ông đẩy ra chỗ xa hơn.
Nhan Thiến: “….”
Giây tiếp theo, cô bị ba mình đẩy xuống nằm ngửa trên giường, cơ thể cao lớn của ông cũng thuận tiện đè lên người cô, bao bọc toàn bộ cơ thể trần trụi của cô.
Làn da mẫn cảm cọ lên quần áo ông, cảm giác thô ráp làm cả người cô run lên, cô thở gấp một hơi.
Còn chưa có kịp phản ứng lại, hai chân đã bị ông mở ra, nhìn đũng quần ông đang nhô lên, thật nhanh liền dán vào tiểu huyệt ướt át của cô.
“Ưm……” Nhan Thiến khó chịu mà rên lên một tiếng, đôi tay tự giác mà vòng lên ôm lấy cổ ông.
Giờ phút này, cơ thể hai người càng không thể tách rời, ngoại trừ một người thì mặc quần áo đầy đủ, người còn lại đang cởi trần truồng.
Nhan Thiến cảm thấy không công bằng, vì cái gì mà chỉ có một mình cô là trần như nhộng.
Nhưng không chờ cô ra tiếng kháng nghị, ông đã cúi người hôn lấy môi cô, vừa hôn vừa đưa tay xoa nắn hai bầu vú, nói: “Thế này mà nhỏ sao? Còn rất lớn đấy chứ.”
Mặt Nhan Thiến càng đỏ hơn, vì không muốn để cho ba mình tiếp tục nói ra những lời xấu hổ như thế nữa, cô ôm lấy cổ ông, dùng sức làm nụ hôn sâu thêm.
Môi lưỡi nóng bỏng mà dây dưa lẫn nhau, khi nước bọt cùng nhau hòa nguyện, phát ra tiếng nước nhớp nháp.
Lúc này âm thanh gợi cảm tràn đầy khắp không gian, thật nhanh liền đem dục vọng của hai người khơi dậy.
Tay Nhan Tê Trì xoa nắn bầu vú, dần dần chuyển xuống dưới, vuốt ve bụng nhỏ bằng phẳng của cô.
Ngón tay luồn vào lớp lông mu rậm rạp, nhẹ nhàng mà xoa nắn, cuối cùng mới dùng đầu ngón tay tách hai môi tiểu huyệt của cô ra, vân vê âm đế mẫn cảm.
Nhan Thiến thật nhanh liền thoải mái, cũng bất chấp cảm giác xấu hổ, hai chân nâng lên, đùi kẹp lấy phần hông của ông, vòng chân câu qua sau, nhẹ nhàng cọ xát.
Trong lúc nhất thời, hô hấp hai người đều trở nên có chút gấp gáp.
Lúc này, đột nhiên truyền đến giọng nói lanh lảnh của bà nội ngoài sân phía dưới lầu: “Thiến Thiến, Thiến Thiến ơi, con ngủ rồi sao?”
Trên giường hai cơ thể đang triền miên, trong chớp mắt liền trở nên cứng đờ, không khí cũng như đóng băng lại.
Vài giây sau, tiếng gọi của bà nội lần thứ hai truyền đến: “Thiến Thiến, nhanh như vậy con đã ngủ rồi sao?”
Khả năng cách âm của phòng này thật chẳng ra làm sao!
Nhan Thiến hít một hơi thật sâu, hướng về phía cửa sổ nói vọng ra: “Con vẫn chưa ngủ, bà nội.”
“Vậy con nhanh xuống dưới này đi, Tiểu Vũ tới tìm con.” Giọng nói của bà nội mang theo tiếng cười, sau khi gọi xong, quay đầu lại tiếp tục cùng người ta nói chuyện.
Nhan Thiến không nói gì, giãy giụa muốn từ phía dưới ba mình thoát ra.
Nhan Tê Trì cũng không muốn làm cô khó xử, tự mình xoay người xuống giường.
Đi đến bên cạnh cửa sổ nhìn về phía sân, liền thấy một nam sinh cao gầy, đứng ở dưới tán cây cùng bà nội của Nhan Thiến nói chuyện, mặt bị lá
cây che đi mất, không nhìn thấy rõ, nhưng nhìn thân hình, có vẻ là cùng độ tuổi với Nhan Thiến.
Ông quay đầu lại nhìn Nhan Thiến.
Nhan Thiến đang đứng trước tủ quần áo lựa chọn đồ để mặc, thấy ông lại nhìn cô lần nữa, ngay lập tức vội chọn lung tung một bộ mặc rồi vào.
“Tiểu Vũ là ai?” Nhan Tê Trì hỏi.
Nhan Thiến nói: “Là bạn học của con, từ nhà trẻ đến cấp ba, đều học cùng lớp.”
Nhan Tê Trì nhíu mày, quay đầu lại nhìn về phía dưới lầu, hỏi: “Lúc trước chính là tên tiểu tử này làm con rơi xuống nước?”
“Không phải lỗi tại cậu ấy, là do con bướng bỉnh, phải một hai muốn xuống nước bắt cá cùng cậu ấy.”
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.
Nhan Thiến mặc xong quần áo, đối diện với gương to chỉnh trang lại ngoại hình một chút, liền vội vàng đi xuống dưới lầu.
Nhan Tê Trì vẫn đứng ở bên cạnh cửa sổ, nét mặt vô cảm lộ ra khuôn mặt có vẻ lạnh lùng xa cách, ông rũ tầm mắt nhìn xuống.
Nhìn con gái từ trong phòng chạy chậm đến trong sân, cô nhìn chàng trai kia mà cười, sau giờ trưa ánh mặt trời còn kịp phản chiếu lên gương mặt xinh đẹp đang tươi cười của cô nữa.
Bởi vì từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cho nên mối quan hệ thật sự rất tốt sao?
Dưới lầu hai người trẻ tuổi không biết đã nói gì đó, cô gái liền đi theo chàng trai đó, vừa đi vừa cười cười nói nói, thật nhanh liền biến mất ở khúc cua của ngõ nhỏ.
Trong mắt Nhan Tê Trì thoáng qua một tia sắc lạnh, quyết đoán xoay người xuống lầu.
Đi tới dưới lầu, bà nội Nhan Thiến mới vừa thu dọn phòng bếp xong, đang chuẩn bị về phòng nghỉ trưa.
Nhìn thấy ông xuống lầu, liền hỏi: “Muộn như vậy rồi, con không đi ngủ trưa sao?”
“Vâng.” Nhan Tê Trì đi đến cửa phòng khách, hướng về phía ngoài sân nhìn, hỏi: “Nhan Thiến đâu rồi?”
“Cùng Tiểu Vũ đi chơi rồi, con bé cùng Tiểu Vũ từ nhỏ đã rất thân thiết, nghe nói hiện tại hai đứa nó vẫn luôn giữ liên lạc với nhau qua điện thoại.”
“Đi đâu chơi?”
“Đi đến nhà dì của Tiểu Vũ để hái xoài hay nhãn gì đó, thời gian này vừa lúc trái cây đang chín.”
Nhan Tê Trì nghe vậy, liền không tiếp tục truy vấn nữa, ở trước sảnh lớn của cửa đứng một hồi, lại xoay người hướng cầu thang đi lên.
Bà nội Nhan Thiến đã sớm quen thuộc tính cách của con trai, thuận miệng hỏi ông: “Con muốn làm gì?”
Nhan Tê Trì cũng không quay đầu lại mà chỉ nói ra hai chữ: “Ngủ trưa.”
Nhan Thiến đi theo Lương Tiểu Vũ, đi đến nhà dì của cậu để hái xoài, lại tới nhà cô của cậu hái thêm nhãn.
Mọi người trong nhà đều là nhìn hai đứa nhỏ cùng nhau lớn lên, đều rất quen thuộc, nhìn thấy Nhan Thiến, còn muốn lôi kéo cô nói chuyện trong chốc lát, cho nên đi xong một vòng, chờ Nhan Thiến về tới nhà, trời đều đã tối đen.
Là Lương Tiểu Vũ đưa cô trở về, tay trái cậu xách một túi xoài, tay phải cầm một túi nhãn, nhìn có vẻ vô cùng có sức lực.
“Tớ nhớ rõ thời điểm ngày đầu tiên đi học trung học cậu còn không cao bằng tớ, hiện tại cư nhiên cậu còn cao hơn tớ một cái đầu, lớn lên quá nhanh rồi.”
“Tớ là con trai, cao hơn là chuyện rất bình thường mà, nếu hiện tại mà so với cậu còn lùn hơn, cái này mới đáng sợ đó!”
“Vậy à.”
Hai người vừa nói vừa cười đi vào trong sân.
Nhan Thiến thấy ba ba cùng ông nội đang ở dưới mái hiên chơi cờ, liền đi qua cười chào hỏi.
Ông nội đung đưa chiếc quạt hương bồ trong tay, cười tủm tỉm mà chào hỏi cô.
Ba ba chỉ là lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, lại quay đầu đi nghiên cứu bàn cờ.
Lương Tiểu Vũ lớn lên đẹp trai, dáng người cao ráo, ở trường học cũng được coi là một nhân vật nổi tiếng.
Nhưng mỗi lần gặp được Nhan Tê Trì, cậu liền trở nên rất lúng túng, giống như chuột gặp mèo vậy.
Lần này cũng không ngoại lệ, nhìn thấy Nhan Tê Trì ở đây, Lương Tiểu Vũ liền thành thục theo quy củ mà chào hỏi, sau đó không để ý đến ông nội muốn giữ lại, xoay người nhanh chóng chạy nhanh như chớp rồi biến mất.
Nhan Thiến đem trái cây buổi chiều hái ra, chọn một chùm nhãn lớn đưa cho Nhan Tê Trì, nói: “Ba ba, ba ăn thử cái này đi, rất ngọt đấy.”
Nhan Tê Trì mặt không có biểu cảm gì, nhìn quả nhãn trong tay cô, lấy một quả lột ra ăn.
Nhan Thiến vẻ mặt chờ mong hỏi ông: “Ăn ngon không?”
“Cũng được.” Ông nói.
Sau đó tiếp tục cùng ông nội chơi cờ, không ăn nhãn nữa.
Nhan Thiến cũng biết chơi cờ, là ông nội dạy, nhưng đầu óc của cô lại đơn giản, cô không chơi cờ giỏi như ba ba và ông nội, ở bên cạnh nhìn một hồi lâu, liền cảm thấy hai người thật sự rất lợi hại.
Lại xem một lát, Nhan Thiến nhịn không được nói: “Ba ba, đi xe kia kìa.”
Ông nội vẫn cười tủm tỉm, không có ý kiến gì về lời nói của cô.
Nhưng Nhan Tê Trì lại nhíu mày, nói: “Xem cờ thì không được nói.”
Nhan Thiến vội vàng ngậm miệng lại, ngay lúc này bà nội ở trong phòng bếp gọi Nhan Thiến, cô liền đi vào phòng bếp giúp đỡ bà.
Bữa tối được ăn ở trong sân, bà nội đốt nhang muỗi, lại đem quạt ra, người một nhà vừa thưởng thức bữa tối vừa.ngắm cảnh đêm.
Nhan Thiến ở bên ông bà nội, nên nói rất nhiều, cả một buổi tối đều là cô nói.
Nhan Tê Trì bên cạnh luôn luôn ít lời, tối nay lại càng thêm trầm mặc.
Trong lòng Nhan Thiến cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc kỳ quái chỗ nào.
Sau khi ăn xong, ông bà nội muốn đi dạo một lúc, Nhan Thiến cũng muốn đi theo, cô quay lại hỏi ba ba có muốn cùng đi hay không, ông từ chối, nói muốn lên lầu đọc sách.
Nhan Thiến ngây ngốc tại chỗ, cuối cùng mới ý thức được, thái độ ba ba đối với cô đột nhiên trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Cuối cùng Nhan Thiến cũng không còn tâm trạng mà cùng ông bà nội đi dạo, trong lòng cô có chút hoảng loạn.
Giúp bà nội rửa chén xong, cô vào trong tủ lạnh lấy ra một chùm nho, rửa sạch sẽ sau đó lại đặt ở trên đĩa trái cây, bưng hướng về phía lầu hai đi đến, kết quả phát hiện ba ha không có ở lầu hai, suy nghĩ một lúc, cô lại bưng đĩa nho mang lên sân thượng.
Ở trên sân thượng có giàn nho, còn có ghế bập bênh, vào ban đêm mỗi khi vào mùa hè, Nhan Thiến đều rất thích lên trên này ngắm sao.
Đêm nay ánh trăng thật bình thường, nhưng ngôi sao lại rất sáng.
Trên sân thượng không có đèn, thân hình người đàn ông to lớn dựa vào giàn nho, an tĩnh mà hút thuốc.
“Ba ba.” Nhan Thiến gọi một tiếng, bưng đĩa trái cây chậm rãi lại gần ông, “Ba có muốn ăn chút trái cây không?”
Người đàn ông không nói gì, chỉ có ánh lửa đỏ trên thuốc lá trong màn đêm thoắt ẩn thoắt hiện.
Nhan Thiến đem đĩa đựng trái cây đặt ở trên bàn nhỏ xong, thuận tay hái xuống một quả nho xuống, đi đến bên người người đàn ông.
Nương theo ánh trăng mờ ảo, miễn cưỡng thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông, cô không lên tiếng mà hơi đưa quả nho lên, giơ đến bên miệng ông, ý bảo ông ăn đi.
Người đàn ông rít một hơi thuốc, không động đậy gì, chỉ xuyên thấu qua màn đêm, yên lặng mà nhìn cô.
Trong lòng Nhan Thiến có chút chua xót, tim đập thật nhanh, tay có chút mềm, nhưng vẫn kiên trì cầm quả nho đưa lên, chạm chạm vào miệng ông.
Người đàn ông quay mặt đi, mở miệng nói có chút khàn khàn: “Con tự mình ăn đi.”
Hốc mắt Nhan Thiến hơi đỏ lên, cô mím môi, cúi đầu đem quả nho nhét vào trong miệng của mình, nhai mấy cái, nhịn không được nhíu mày, nghĩ thầm: quả nho tối hôm nay, một chút cũng không ngọt.
Sau đó liền nghe được ba ba nói: “Buổi chiều đi chơi rất vui vẻ sao?”
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu