Ám Hoả – Cấm Kỵ — Chương 73: Hai năm sau

Nhan Thiến trở lại thành phố A vào cuối tuần, ba đến nhà ga đón cô.
Vì đã xa nhau vài ngày nên cả hai người đều đặc biệt nhớ đối phương, sau khi dẫn cô lên xe, lời còn chưa kịp nói.
Nhan Thiến đã bị ba ôm chặt vào lòng, chặn môi cô lại.
Họ hôn nhau rất lâu, cho đến khi cả hai đều có chút khó thở.
Một lát sau, Nhan Thiến điều chỉnh lại nhịp thở của mình, rồi hỏi: “Tối hôm qua, trong tin nhắn ba nói, lần trao đổi này nhất định ba phải đi ư?”
Nhan Tê Trì vẫn tiếp tục hôn lên mắt, mũi và khoé miệng của cô, vẻ mặt vô cùng quyến luyến, ông giải thích: “Vốn định đổi người khác, nhưng dự án hợp tác lần này xảy ra chút vấn đề, ba phải qua đó giải quyết.”
Khoé mắt Nhan Thiến đỏ hoe: “Ba đi gấp lắm sao?”
“Mấy hôm nữa phải đi rồi, ngoan, đừng buồn nữa, nửa năm sau ba sẽ về, nếu có ngày nghỉ ba cũng sẽ bay về với con.” Nhan Tê Trì nghiêm túc trấn an cô gái nhỏ trong lòng.
“Có thật là ba sẽ thường xuyên quay về thăm con không?” Nhan Thiến hỏi.
“Đương nhiên rồi, ba không yên tâm để con một mình, cuối cấp ba là năm rất quan trọng, con phải học tập nghiêm túc vào.”
Nhan Thiến bĩu môi: “Con vẫn luôn nghiêm túc mà.”
Nhan Tê Trì suy nghĩ một chút rồi nói: “Nửa năm này, ba cũng sẽ suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ của chúng ta và …tương lai.”
Nhan Thiến có chút bối rối: “Tương lai?”
Nhan Tê Trì nhìn cô với ánh mắt thâm thúy, ông nói: “Con phải suy nghĩ thật kỹ, tương lai con có muốn đi tiếp cùng ba không? Sống một cuộc sống mà cả đời không có danh phận, hay con muốn… kết hôn với một người đàn ông khác?”
Nhan Thiến bỗng nhiên cảm thấy chủ đề này hết sức nặng nề, tại sao phải kết hôn với người đàn ông khác, cô muốn có ba, chỉ cần ba là đủ rồi!
Không đợi cô bày tỏ thái độ, ba lại nói tiếp: “Con hãy suy nghĩ thật kỹ, đợi đến sinh nhật con, vừa hay lúc ba trở về, chúng ta sẽ đưa ra quyết định, được không con?”
Nhớ tới khoảng thời gian ngọt ngào này, lại nghĩ đến nửa năm xa cách, tâm trạng Nhan Thiến trở nên nặng trĩu, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. “Được ạ, con chờ ba trở về.”
……
Gần hai năm trôi qua…
Nhan Thiến mặc áo phông trắng, quần jean, đầu đội mũ lưỡi trai màu trắng, cô thong thả bước ra khỏi trạm cao tốc, cô ở lại nhà ông bà nội trong suốt kỳ nghỉ hè. Cuộc sống nông thôn nhàn nhã khiên cô cảm thấy vô cùng thoải mái, không còn lạc lõng với xã hội.
Cô vừa kéo vali, vừa trả lời tin nhắn của bạn tốt Vãn Vãn.
Đang định mở ứng dụng taxi, gọi một chiếc xe, kết quả là trước khi phần mềm được mở ra, cô đã nghe thấy một giọng nam trầm ấm, dễ chịu gọi tên mình:
“Nhan Thiến.”
Trái tim Nhan Thiến khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn về hướng giọng nói phát ra, liền thấy một người đàn ông cao lớn, mặc bộ quần áo thoải mái, đang bình tĩnh đứng ở lối ra nhìn cô.
Nhan Thiến hít sâu một hơi, kéo hành lý đi về phía người đàn ông, khi đến trước mặt, cô mới lên tiếng:”Ba.”
“Ừm, đưa hành lý cho ba đi.” Nhan Tê Trì đưa tay nhận lấy hành lý của cô, đầu ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau, Nhan Thiến nhanh chóng rụt tay lại.
Trên đường ra đến bãi đỗ xe, Nhan Thiến chủ động mở lời: “Sao ba biết hôm nay con về?”
Nhan Tê Trì nhìn cô nói: “Ba đã hỏi ông nội con.”
Nhan Thiến nhíu mày, nhỏ giọng nói thầm: “Ông nội là đồ phản bội!”
Nhan Tê Trì giả vờ không nghe thấy gì.
Lên xe, Nhan Thiến lấy điện thoại di động ra, phát hiện Vãn Vãn đã trả lời tin nhắn của cô, nói ba cô ấy mua một căn hộ rất lớn ở đối diện trường học, còn có cả bể bơi ngoài trời, nói khai giảng muốn dẫn Nhan Thiến đến nhà cô ấy chơi.
Nhan Thiến nhịn không được cười, trả lời cô bạn: “Được”.
Suy nghĩ một chút, cô lại gửi một tin nhắn: “Thật hâm mộ cậu nha, rõ ràng xa cách cha năm năm, vậy mà đã nhanh chóng làm hòa, một chút xa cách cũng không có.”
Không giống như cô, đã xa cách người đàn ông bên cạnh mình một năm rưỡi, tình trạng khó xử kéo dài nửa năm, đến tận bây giờ vẫn chưa hòa giải nổi.
Không thấy Vãn Vãn trả lời, Nhan Thiến liền cất điện thoại đi.
Chợt nghe Nhan Tê Trì ở bên cạnh hỏi: “Mẹ con muốn con về nhà ăn cơm, con có muốn qua nhà bà ấy trước không?”
Nhan Thiến suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Lúc trước ba bảo ký túc xá cho sinh viên đã được sửa sang lại, giờ có thể vào ở chưa?”
“Nó đã được sửa chữa xong mấy tháng nay rồi, lúc nào cũng có thể vào ở.”
“Vậy về nhà ăn cơm trước đi, sau đó đến ký túc xá cho sinh viên” Nhan Thiến nói.
Cô vừa nghỉ hè liền đến nhà ông bà nội ở, đã rất lâu rồi không gặp Triệu Điềm, vẫn là nên gặp mặt một chút, dù sao cũng là người một nhà.
Đối với quyết định của cô, Nhan Tê Trì đương nhiên không có ý kiến gì, cũng không dám cho ý kiến.
Trở lại biệt thự, Triệu Điềm đang xem TV ở trong phòng khách, Nhan Hạo thì đang cầm Ipad chơi game.
Thấy ba và chị gái đi tới, cậu sợ tới mức vội vàng cất Ipad đi, chủ yếu vẫn là sợ ba. Nhưng Nhan Tê Trì hôm nay trông ông không hề tỏ ra lạnh lùng.
Nhan Thiến không cầm theo hành lý xuống xe, chỉ mang theo đặc sản bà nội chuẩn bị cho Nhan Hạo vào, sau đó đi chào hỏi Triệu Điềm.
Kể từ khi cô quyết định không cầu mong tình yêu thương từ mẹ, cô đã có thể bình thản đối diện với bà, cũng không cảm thấy buồn vì sự thiên vị mà bà dành cho Nhan Hạo nữa.
Sau khi thi lên đại học, cô vẫn luôn ở lại trường, rất ít khi về nhà, thứ nhất là do cô không muốn nhìn thấy Triệu Điềm và Nhan Hạo, thứ hai là Nhan Tê Trì không có ở nhà, cô sợ rằng sẽ không thoải mái khi quay lại.
Lúc ăn cơm, Triệu Điềm liên tục gắp thức ăn cho Nhan Thiến, trong khi đó cô chỉ cười qua loa, ăn một cách lơ đãng.
Lơ đãng giống như cô, còn có người đàn ông ngồi bên cạnh, nếu nhìn kỹ, có thể thấy cơ thể của ông dường như có chút cứng ngắc.
Dưới bàn ăn, Nhan Thiến một chân cởi dép, đang dùng mấy ngón chân nhẹ nhàng cọ cọ vào mắt cá chân của người đàn ông…
! P/s: Ba nói chỉ đi nửa năm, sau đó đi liền một năm rưỡi, đến kỳ nghỉ năm thứ nhất của Nhan Thiến mới trở về. Nguyên nhân thì sau này sẽ từ từ giải thích. Tình trạng trước mắt, Thiến Thiến sẽ là có chút giận dỗi, có chút khó xử, lại có chút muốn trêu chọc ba, dù sao thì cô bé cũng đã trưởng thành.
Thật ra cũng không có vướng mắc gì, cái chính là hai cha con nhà này muốn vờn nhau thôi.
Đối với tôi, hai chương này có tiến độ quá nhanh, tình tiết này đáng ra nên viết thành nhiều chương, nhưng mọi người đừng lo.
Nhưng mọi người càng lo lắng thì tôi càng sốt ruột. Suy nghĩ kỹ lại thì, dù sao đây cũng là truyện có xôi thịt, nên mọi người đừng quá rối rắm.
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu