Ám Hoả – Cấm Kỵ — Chương 74: Hồ ly tinh

Kỳ nghỉ hè hai năm trước, Nhan Tê Trì đã nhiều lần hứa hẹn với Nhan Thiến, nói chỉ cần ra nước ngoài nửa năm là sẽ trở về, nhưng ông lại nuốt lời, hết nửa năm này lại thêm nửa năm nữa.
Tuy rằng ông thường xuyên trở về thăm Nhan Thiến, nhưng lúc đó Nhan Thiến đang học lớp 12, do áp lực học tập vô cùng lớn, lại thêm quá nhớ ba, dẫn đến tâm tình rất hay buồn bực.
Cho dù Nhan Tê Trì trở về, cô cũng không thể dùng sắc mặt tốt để đối diện với ông, thậm chí còn có chút oán hận ông.
Rõ ràng sau này ông đều rất cưng chiều cô nhưng tại sao lại đột nhiên xa cách cô như vậy.
Tâm tư của thiếu nữ mới lớn luôn rất phức tạp.
Sau đó, hành trình Nhan Tê Trì về nước lại bị chậm trễ, Nhan Thiến cuối cùng cũng bộc phát.
Trong điện thoại, cô rất bình tĩnh nói với ba rằng cô không muốn tiếp tục quan hệ như vậy nữa, chờ khi lên đại học, cô muốn tìm một mối tình với một người con trai bình thường.
Nhan Tê Trì im lặng ở đầu dây bên kia một lúc lâu, mới khó khăn lên tiếng: “Được, cứ làm theo như con nói đi.”
Cúp điện thoại, Nhan Thiến trốn trong chăn mà khóc cả đêm.
Bởi vì quyết định này của Nhan Thiến nên Nhan Tê Trì lại ở nước ngoài thêm nửa năm nữa.
Nhan Thiến lên đại học, nhưng không yêu đương như cô nói, bởi vì cô phát hiện, cô vẫn luôn nhớ về mối quan hệ bất thường kia cùng với những ham mê và thú vị của tình dục vượt ranh giới.
Cho dù cô gặp được người con trai đẹp trai, hào nhoáng trẻ tuổi hơn nhưng cũng không thể lay động được trái tim của cô, bởi vì trái tim này, chỉ có thể vì một người mà rung động.
Ăn một bữa cơm tối xong, chỉ có Triệu Điềm là trò chuyện vui vẻ, còn bảo Nhan Thiến nên ở nhà ngủ, “Con đã bao lâu không về nhà ngủ rồi, có thời gian mẹ đã quét dọn phòng nên con chỉ cần trải đệm giường là có thể ngủ.”
Nhan Thiến rũ mắt nhìn thức ăn trong bát cơm nhưng lại không ăn, nói: “Không cần, ký túc xá dành cho sinh viên được trang trí rất tốt, sau này con sẽ ở đó, cũng gần trường học hơn.”
Giọng điệu nói chuyện của cô rất nhẹ, ngữ khí bình thản, người nghe không cảm nhận được có bất kỳ dao động cảm xúc nào. Cô như vậy, vẻ mặt cùng khí chất rất giống với Nhan Tê Trì.
Dưới gầm bàn ăn, ngón chân của cô đã chạm đến bắp chân của ba, nhẹ nhàng cọ, còn cố ý dùng móng chân cào vào da của ông khiến cho ông siết chặt đũa hơn một chút.
Nhan Thiến có chút buồn cười nghĩ, nếu mẹ biết cô đang quyến rũ ba ba dưới gầm bàn, có thể nhào tới đánh cô hay không, làm hồ ly tinh đến ngay cả ba mình mà cũng quyến rũ.
Nhan Thiến cũng không nói rõ tâm tình của mình lúc này, hẳn là oán giận ba, tức giận ông đi lâu như vậy, không muốn dễ dàng tha thứ cho ông, lại không muốn ông thật sự xa lánh cô.
Cô có thể trêu chọc ông, rồi lại không đồng ý cho ông tới gần, thủ đoạn trừng phạt như vậy, cũng không biết rốt cuộc thì ai mới là người khó chịu hơn.
Nhan Thiến thậm chí có chút ghét bỏ bản thân mình, thật sự là có chút không được tự nhiên.
Ăn cơm xong, Nhan Thiến cũng không dừng lại, đoán được suy nghĩ của cô, Nhan Tê Trì chủ động đứng dậy nói: “Đi thôi, ba ba đưa con về đó.”
Triệu Điềm bên cạnh phàn nàn: “Gấp gáp cái gì chứ, trái cây còn chưa ăn.”
Nhan Thiến cười qua loa rồi nói: “Không cần đâu.”
Cả một đoạn đường đều im lặng, đến ký túc xá sinh viên đại học C, Nhan Thiến đứng bên cạnh xe nhìn Nhan Tê Trì lấy hành lý của cô xuống, hỏi: “Phải đi về sao?”
Nhan Tê Trì giương mắt nhìn cô, nói: “Ba đưa con lên, nhà mới sửa sang, có chỗ nào không thích, con có thể nói với ba.”
“Ừm.”
Nhìn tòa nhà ký túc xá cũ kỹ trước mặt, tâm trạng Nhan Thiến rất xúc động, lần đầu tiên cô tới nơi này là hai năm trước, thời gian trôi qua thật sự rất nhanh.
Lúc lên cầu thang, Nhan Thiến không cẩn thận bị trật chân, bắp chân đập mạnh vào bậc thang.
Nhan Tê Trì xách hành lý đi phía sau cô, thấy thế vội đưa tay đỡ cô, có chút sốt ruột hỏi: “Con không sao chứ?”
Nhan Thiến đứng thẳng người thử đi một bước, sau đó lắc đầu: “Không sao đâu.”
Phòng ở tầng năm, Nhan Thiến khi trèo lên có chút thở hổn hển, liền dựa vào cửa, nhìn ba mình dùng vân tay mở khóa, lại nghe ông nói: “Đợi lát nữa ba sẽ ghi lại dấu vân tay cho con.”
Nhan Thiến nhìn ngón tay ông rồi hỏi: “Khóa vân tay này, còn có dấu vân tay nào khác có thể mở được không?”
“Không có, chỉ có ba và con, nếu con không muốn ba ba có thể xóa dấu vân tay của mình.” Nhan Tê Trì nghiêm túc nói với cô.
Trong lòng Nhan Thiến có chút ngọt ngào, lại có chút chua xót, làm sao cô có thể xóa dấu vân tay của ông, cô đến nơi này ở chính là vì muốn gần ông thêm một chút.
Vào phòng, Nhan Thiến liền phát hiện, căn phòng này so với hai năm trước đã hoàn toàn khác.
Ngoại trừ kết cấu thì tất cả các nơi đều được cải tạo.
Vừa nhìn đã biết là được trang trí rất cẩn thận, tất cả quần áo đều mềm mại và là thời trang trẻ trung nhất, đây chính là món quà đặc biệt chuẩn bị cho cô.
Một sảnh có hai phòng, một phòng ngủ chính, một phòng đọc sách, không có phòng khách dư thừa.
Nhan Thiến đứng ở cửa phòng, tâm trạng không ngừng trầm xuống.
Đây là một căn phòng được chuẩn bị tỉ mỉ cho cô, không có dư giường, ba ba… ông không muốn sống ở đây sao?
Nhan Tê Trì đặt hành lý vào phòng cô, sau khi đi ra thì nói với cô: “Hãy để ba xem chân của con.”
Tâm tình Nhan Thiến đột nhiên trở nên khó chịu, giọng điệu không tốt: “Không cần, con không sao.”
Nhưng Nhan Tê Trì cũng không để ý tới tính tình xấu xa này của cô, nửa năm nay, ông đã quen với tính khí thất thường của cô.
Ông trực tiếp ngồi xổm trước mặt cô, kéo ống quần của cô lên, cẩn thận kiểm tra chỗ cô vừa bị va đập, nói: “Da chảy máu rồi, để ba đi mua thuốc mỡ.”
Nói xong, ông liền đứng dậy đi ra ngoài.
Nhan Thiến im lặng nhìn ra cửa lớn, lẳng lặng ngẩn người.
Chờ Nhan Tê Trì mua thuốc mỡ trở về, Nhan Thiến cũng đã tắm xong, trên người mặc một bộ áo ngủ bằng tơ lụa có màu đỏ rượu, vải mềm mại nhẹ nhàng, làm nổi bật làn da trắng nõn và cũng dễ dàng tôn lên vóc dáng đẹp đẽ của cô.
Ánh mắt Nhan Tê Trì lướt qua người cô, liền phát hiện cô không có mặc áo ngực, hai đầu vú dựng đứng, nhô ra khỏi lớp vải nên nhìn thấy có hai điểm nhỏ.
Yết hầu của ông lăn qua lăn lại, ánh mắt trong nháy mắt tối sầm lại.
“Lại đây.” Nhan Tê Trì đứng trước sô pha nói với cô.
Chờ Nhan Thiến đi tới ngồi xuống sô pha, ông mới ngồi xổm xuống cầm lấy bắp chân bị va đập của cô.
Một giây sau, ánh mắt của ông đã bị bóng tối giữa hai chân cô hấp dẫn, dưới ánh đèn, cô không có mặc quần lót.
Cái bóng đen đó chính là lông mu rậm rạp dâm đãng của cô.
Đọc truyện xong hãy nhấn ⭐️ cho mình nhé iuuu