Chương 113: Sinh viên
Trời Ba Vì về đêm tối đen như mực. Cái lạnh của vùng núi sương mù luồn qua từng lớp áo, rít vào da thịt.
Nhưng ở giữa bãi cỏ trống, một đống lửa trại to đùng đang bùng lên rực rỡ. Những khúc củi khô nổ lép bép, bắn ra những tàn lửa đỏ rực cuộn lên cao rồi tan biến vào màn đêm đen đặc. Sức nóng hầm hập tỏa ra một vòng tròn rộng, đánh bật cái giá rét ra ngoài ranh giới của tấm bạt nilon trải la liệt trên nền cỏ ẩm.
Không khí đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp. Mùi khói củi ngai ngái. Mùi thịt ba chỉ xém mỡ rỏ xuống than hoa xèo xèo. Mùi xúc xích công nghiệp nướng cháy vỏ. Và nồng nặc nhất là mùi bia Hà Nội vừa được khui nắp tanh tách.
Đám sinh viên ngồi quây thành vòng tròn. Đứa nào đứa nấy mặt mũi đỏ gay vì hơi nóng và men bia. Tiếng cười hô hố, tiếng cụng ly chan chát, tiếng văng tục chửi thề chen lẫn nhau ầm ĩ. Một mớ âm thanh lộn xộn nhưng không có chút ác ý nào. Nó là cái sự giải phóng năng lượng của những đứa bị nhốt trong giảng đường hàng tháng trời.
Tao ngồi vắt chéo chân trên mép bạt. Tay phải cầm một xiên thịt mỡ màng vừa nướng ban chiều, tay trái cầm lon bia ướt đẫm sương lạnh.
Tao cắn một miếng thịt. Nhai ngấu nghiến. Vị ngọt của thớ thịt tẩm ướp sơ sài, vị cay xè của tương ớt trôi tuột xuống cổ họng, kéo theo một ngụm bia lạnh buốt.
Cái mỏi nhừ của hai bắp tay sau cả một ngày vác lều, chẻ củi, xách nước bỗng nhiên dịu đi hẳn.
Tao nhìn ngọn lửa đang liếm láp mấy khúc gỗ. Nhìn cái đám bạn đồng trang lứa đang khoác vai nhau nghiêng ngả. Mép môi tao vô thức nhếch lên. Một nụ cười nhẹ hều, không toan tính.
Cái giao diện “ông chủ nhỏ” cau có, lúc nào cũng nhẩm tính xem một cái ốp lưng lãi bao nhiêu tiền tạm thời bị ngắt cầu dao. Năm trăm nghìn đóng góp. Tao từng xót đứt ruột. Nhưng ngồi ở đây, hít cái mùi khói khét lẹt này, ăn miếng thịt nướng do sức tao góp vào, tao thấy cái bài toán kinh tế ấy có vẻ không lỗ đến thế.
Đôi khi, thanh xuân đéo thể quy ra tiền. Nó quy ra những khoảnh khắc vô tri như thế này.
Ăn uống no say, bát đĩa giấy vứt ngổn ngang sang một bên.
Một thằng mọt sách ban sáng loay hoay dựng lều không xong, giờ vác ra một cây guitar mộc. Nó gảy mấy hợp âm dạo đầu. Tiếng đàn thùng tưng tưng vang lên giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng.
Đéo cần MC giới thiệu, cái giai điệu quen thuộc của bài “Cây đàn sinh viên” vừa cất lên, cả cái vòng tròn người tự động gào lên hát theo.
Đứa hát sai nhịp, đứa rống lên chói tai, không có một quy luật âm nhạc nào tồn tại. Chúng nó chỉ cần hát to, hát cho bung hết cái lồng ngực. Chúng nó khoác vai nhau, lắc lư sang trái sang phải như những con lật đật.
Tao không hát. Tao chỉ ngồi nhịp nhịp mũi giày bata xuống nền đất theo tiếng đàn.
Cách tao vài người, ở phía bên tay phải. Lê Thu Hạ đang ngồi bó gối.
Nó mặc cái áo phông trắng, khoác hờ cái áo sơ mi caro mỏng bên ngoài. Tay nó cầm một lon bia chắc cũng đã vơi quá nửa. Hai gò má nó ửng hồng lên, không rõ vì sức nóng của than củi hay vì cồn đã ngấm vào máu.
Trong lúc cả đám đang gào thét nhắm mắt nhắm mũi hát, ánh mắt Hạ lướt qua ngọn lửa bập bùng, dừng lại ở chỗ tao.
Nó nhìn tao. Thằng nhóc lầm lì, lúc nào cũng chực chờ khịa đểu, mở mồm ra là sặc mùi tiền bạc, giờ đang ngồi ngoan ngoãn gõ nhịp chân, miệng tủm tỉm cười một mình. Cái vỏ bọc xù xì, gai góc bay sạch bách. Chỉ còn lại một thằng An mười chín đôi mươi rất đỗi bình thường.
Mắt hai đứa chưa kịp chạm nhau thì bài hát kết thúc trong một tràng vỗ tay rào rào.
Lão Hoàng chủ nhiệm đứng phắt dậy, tay cầm cái mic của loa kẹo kéo.
– Hát tập thể chán rồi anh em ơi! Giờ chơi luật rừng. Bầu show chỉ định. Chỉ trúng đứa nào đứa đấy phải ra giữa vòng solo một bài. Không hát thì phạt uống ba lon bia liên tiếp. Chơi không?
Cả đám rú lên đồng ý. Trò ép cung văn nghệ kinh điển muôn đời.
Vài ba đứa bị chỉ định lên hát. Đứa thì ấp úng, đứa thì hát như chaien cướp mic. Không khí càng lúc càng nóng.
Đến vòng thứ tư.
Thằng khóa trên. Cái thằng bị tao làm cho bẽ mặt ở quán trà đá hôm trước, giờ đang ngồi vắt vẻo bên cạnh lão Hoàng. Nó mượn hơi men, ánh mắt lia một vòng rồi chĩa thẳng cánh tay về phía tao.
– Từ sáng đến giờ Đội trưởng Hậu cần vất vả gánh team rồi. Phải mời sếp An lên góp vui một bài chứ nhỉ anh em! Lên! Lên! Lên!
Nó gào lên xúi giục. Cái giọng sặc mùi trả đũa. Nó muốn lôi tao ra giữa đám đông để làm trò cười. Một thằng thợ lầm lỳ như tao thì biết gì văn nghệ văn gừng.
Đám đông nghe có mùi kích động, lập tức hùa theo. Tiếng vỗ tay rầm rầm. Mấy đứa cầm lon bia gõ vào nhau tạo thành một thứ áp lực khủng khiếp đè thẳng xuống chỗ tao ngồi.
– An! An! An!
Tao khựng lại. Cầm lon bia trên tay, lưng cứng đờ.
Tao ghét cái trò làm màu trước đám đông. Đời tao chỉ quen đứng trong bóng tối. Đưa mặt ra ánh sáng để chúng nó bêu riếu không phải gu của tao.
Tao chép miệng. Đưa tay định giật nắp lon bia mới. Uống ba lon thì bụng hơi óc ách, nhưng còn hơn phải đứng lên làm thằng hề.
Đúng lúc tao cúi xuống cậy nắp lon.
Tao ngước mắt lên. Hạ đang nhìn tao chằm chằm.
Nó không hò hét như bọn xung quanh. Nó chống cằm lên đầu gối. Khóe môi nó cong lên. Một nụ cười nửa miệng, sắc lẹm và đầy tính thách thức.
Môi nó khẽ mấp máy. Khẩu hình miệng rõ mồn một từng chữ.
“Sợ à?”
Bàn tay đang cầm lon bia của tao khựng lại giữa không trung.
Cái sĩ diện của một thằng đàn ông bị chọc trúng huyệt. Mày dọa tao bằng ba cái áp lực tập thể thì tao đéo quan tâm. Nhưng một đứa con gái, lại là đứa tao đang để mắt tới, ném cho tao hai chữ “Sợ à?” thì câu chuyện rẽ sang hướng khác hoàn toàn.
Tao sợ cái đéo gì.
Tao ném phịch lon bia xuống bạt. Tiếng bọt ga trào ra xèo xèo.
Tao chống tay, đứng phắt dậy. Phủi phủi gấu quần. Lững thững sải bước đi thẳng ra giữa khoảng đất trống cạnh đống lửa.
Tiếng hò reo vang lên gấp đôi. Thằng khóa trên nhếch mép, chờ xem trò vui.
Tao bước tới chỗ thằng cầm guitar. Cúi xuống nói nhỏ vài câu. Tao móc điện thoại ra, lướt tìm.
– Bài gì An ơi? – Thằng ôm đàn gào lên hỏi.
– Trót Yêu. Trung Quân. – Tao đáp cộc lốc.
Cả đám ồ lên một tiếng rõ dài. Một bài hát sến súa, ủy mị, trái ngược hoàn toàn với cái giao diện cục súc, áo phông đen quần túi hộp của tao.
Thằng guitar bắt đầu gảy đoạn dạo đầu.
Tao cầm cái mic. Hít một hơi. Bắt đầu vào nhịp.
Nhưng đéo. Giọng tao lệch tông hoàn toàn so với tiếng đàn mộc. Nó chênh phô, lạc quẻ đến mức mấy đứa ngồi đầu hàng phải bụm miệng cười.
Tao dừng lại. Hạ mic xuống.
Hơi quê. Nhưng tao không đỏ mặt. Tao quay sang thằng đánh đàn, xua tay.
– Thôi, mày nghỉ ngơi tí đi. Tao không hát theo đàn được. Lệch nhịp không quen khó hát vãi lìn. Bật beat trên điện thoại cắm vào loa cho nó chuẩn bài.
Đám đông lại được trận cười rũ rượi. Thằng khoá trên vỗ đùi đen đét, đắc ý ra mặt.
Nhạc beat vang lên. Rõ ràng. Đập thùm thụp.
Tao nắm chặt cái mic. Bắt đầu hát lại.
Giọng tao không cao vút, không trong trẻo như ca sĩ. Nó ồm ồm. Khàn khàn vì những đêm thức trắng hút thuốc và hít bụi vôi vữa. Mấy nốt lên cao, tao không luyến láy kỹ thuật, tao gào lên. Gào như cãi nhau với khách.
Nhưng tao bắt đúng nhịp. Không lệch một phách nào. Sự thô ráp, gân guốc của cái giọng nam trầm vỡ nát ấy tự nhiên ăn khớp một cách kỳ lạ với cái nền nhạc.
Đến đoạn điệp khúc.
“Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi…”
“Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy…”
Tao không nhắm mắt phiêu lãng như nghệ sĩ. Tao không đảo mắt nhìn vòng quanh đám đông đang vung vẩy cánh tay.
Ánh mắt tao ghim thẳng vào một điểm duy nhất.
Xuyên qua ngọn lửa đang bùng lên rừng rực. Xuyên qua làn khói xám mờ ảo. Ánh mắt tao khóa chặt vào vị trí của Lê Thu Hạ.
Tao hát. Mắt không chớp. Không lảng tránh.
Lời bài hát sến súa, mềm yếu. Nhưng cái cách tao nhìn nó lúc này lại nặng trịch, nam tính và trần trụi. Một sự khẳng định. Một câu trả lời cho cái nhếch mép thách thức ban nãy.
Hạ đang ngồi dựa cằm vào đầu gối.
Nó bắt được ánh mắt của tao. Nụ cười nửa miệng trên môi nó tắt ngấm.
Người nó hơi cứng lại. Nó không quay đi. Đôi mắt đen láy của nó mở to, phản chiếu ánh lửa đỏ rực, đón nhận cái nhìn xuyên thấu của tao.
Bản nhạc kết thúc ở nốt cuối cùng.
Tao buông mic. Thở hắt ra một hơi.
Cả bãi cỏ im phăng phắc mất hai giây. Rồi tiếng vỗ tay rầm rầm nổ ra. Tiếng huýt sáo inh ỏi.
– Đỉnh vãi lìn sếp ơi!
– Hát như đọc rap mà cháy khét lẹt!
– Giọng mộc mạc phong trần vãi!
Đám tân binh gào lên khen ngợi. Không có sự chế giễu. Cái sự chân thành, cục súc của tao đã đập nát cái ý đồ bêu riếu của thằng khóa trên. Mặt nó sượng trân, ngồi im thít không rặn ra được nửa nụ cười.
Tao lững thững bước về chỗ cũ. Ngồi phịch xuống mép bạt. Quệt lớp mồ hôi mỏng trên trán. Vớ lấy lon bia lúc nãy, bật nắp cái tạch, tu một ngụm dài.
Ở phía bên kia.
Hạ vẫn ngồi nguyên tư thế cũ. Nhưng bàn tay nó đang cầm lon bia khẽ gõ gõ nhịp xuống lớp vỏ nhôm. Nhịp gõ loạn xạ. Lồng ngực nó phập phồng.
Cái ánh mắt rực lửa, ghim chặt không buông của tao lúc nãy đã đập thẳng vào phòng tuyến cuối cùng của một đứa con gái luôn dùng sự lạnh lùng làm áo giáp.
Nó vội vàng đưa lon bia lên miệng. Tu cạn sạch phần nước còn lại. Một hành động dứt khoát để giấu đi gò má đang đỏ bừng lên, không biết vì men rượu, vì hơi lửa, hay vì một cái gì đó vừa bị tao đánh thức.
Đêm càng về khuya. Sương núi buông xuống đặc quánh.
Ngọn lửa tàn dần, chỉ còn lại những cục than hồng rực lập lòe. Cái giá lạnh của vùng núi bắt đầu ngấm qua lớp quần áo. Đám đông bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, co ro ôm lấy nhau. Tiếng hát hò tắt hẳn, nhường chỗ cho những tiếng thì thầm rầm rì buồn ngủ.
Tao chạy vào trong lều, kiếm cái balo.
Kéo khóa. Lôi ra một cái áo khoác nhẹ màu xám lông chuột. Cái áo tao nhét thêm phòng hờ trời lạnh ban đêm.
Tao vo tròn cái áo lại thành một cục.
Không nói không rằng, tao chạy ra, vung tay. Ném cái bộp một phát.
Cục áo nỉ bay vòng cung, rơi trúng phóc vào lòng Hạ đang ngồi khoanh tay co ro.
Hạ giật mình. Nó bắt lấy cái áo. Cúi xuống nhìn.
– Mặc vào. Ốm ra đấy mai không ai khiêng về đâu.
Tao nói vọng sang. Giọng cộc lốc. Lạnh tanh.
Tao quay mặt đi, mở nắp một lon bia khác, nhìn ra phía đồi cỏ tối om.
Hạ cầm cái áo khoác nỉ trên tay. Lớp vải ám một thứ mùi đặc trưng. Cái mùi xù xì, bụi bặm nhưng mang lại cảm giác an toàn đến lạ.
Nó không trả lại. Không cự nự.
Nó rũ cái áo ra, luồn hai cánh tay vào, đắp hờ.
Nó vùi cằm vào lớp cổ áo. Khóe môi nó bất giác cong lên. Một nụ cười mỉm, tĩnh lặng và giấu kín trong bóng tối của núi rừng Ba Vì.