Ngày 5 tháng 12 năm 2034, cung điện Zarzuela lộng lẫy trong ánh nắng mùa đông Madrid, mặt trời chiếu qua cửa sổ kính màu, tạo hoa văn lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch. Hành lang dài lát đá hoa, trang trí bằng hoa lily trắng và hồng đỏ, thơm ngát, dẫn vào thư viện hoàng gia, nơi Nam làm việc với đội truyền thông. Anh, 38 tuổi, mặc vest xám Hugo Boss may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, cà vạt lụa xanh navy, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm vang vọng: “Buổi công bố phải trang trọng như lễ đăng quang, nhưng ấm áp như một câu chuyện gia đình. Công chúng Tây Ban Nha cần thấy Isabella là ánh sáng của tương lai.” Vua Felipe VI, 66 tuổi, mặc vest xanh navy, tóc bạc điểm, ánh mắt nghiêm nghị, ngồi trên ghế nhung đỏ, gật đầu: “Nam, cậu hiểu rõ. Isabella là biểu tượng, nhưng Leonor và con bé cần được bảo vệ khỏi áp lực truyền thông.” Hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, mặc váy lụa xanh nhạt bó sát, tóc nâu buộc thấp, đeo khuyên tai ngọc trai, ánh mắt lấp lánh, thêm: “Công chúng yêu Leonor vì sự chân thành. Hãy để họ thấy cô ấy hạnh phúc làm mẹ, nhưng giữ sự riêng tư.”
Nam đề xuất mời Beatrice Borromeo, nhà báo 49 tuổi, vợ Pierre Casiraghi, nổi tiếng với các bài viết sâu sắc trên Vogue, Corriere della Sera, và Vanity Fai. Anh nhớ khoảnh khắc tại Bal de la Rose, khi Beatrice, trong váy đỏ Dior tay áo cape, tóc nâu óng xõa vai, ánh mắt nâu thông minh, mời anh đến Ý phỏng vấn về AstroViet. Hương nước hoa hoa nhài của cô và móng tay sơn nude chạm nhẹ tay anh vẫn ám ảnh. “Beatrice có tầm ảnh hưởng quốc tế và sự tinh tế hiếm có. Cô ấy sẽ viết bài tôn vinh Leonor, Isabella, và vương triều, đồng thời quảng bá AstroViet,” anh nói, ánh mắt lấp lánh, tim đập nhẹ khi nghĩ về ánh mắt cô. Felipe ánh mắt lấp lánh, vuốt cằm: “Borromeo… lựa chọn thông minh. Cô ấy hiểu hoàng gia và truyền thông. Nam, cậu liên lạc đi.” Letizia ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: “Nam, cậu luôn biết cách chọn người phù hợp. Nhưng hãy đảm bảo Beatrice tôn trọng ranh giới của chúng ta.” Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu: “Hoàng hậu, con cam kết.”
Trong văn phòng riêng, ánh đèn vàng chiếu lên bàn gỗ óc chó, Nam soạn email dài, mời Beatrice đến Madrid ngày 7 tháng 12, cam kết chi trả mọi chi phí, từ vé máy bay hạng nhất đến suite tại khách sạn Ritz. Anh nhấn mạnh mong muốn cô viết bài độc quyền, kèm quyền tiếp cận mẹ con Leonor. Email kết thúc trang trọng: “Beatrice, sự ra đời của công chúa Isabella là cột mốc lịch sử. Tôi tin cô sẽ kể câu chuyện này với sự tinh tế mà chỉ cô có.” Anh ánh mắt lấp lánh, gửi email, tim đập mạnh, tưởng tượng Beatrice trong váy lụa, ánh mắt nâu khóa chặt anh. Beatrice trả lời sau vài giờ, giọng thư thanh lịch: “Nam, tôi vinh dự được đưa tin về công chúa Isabella. Tôi sẽ đến Madrid đúng hẹn, mang theo máy ảnh và trái tim. Cảm ơn sự tin tưởng của cậu và hoàng gia.”
Hoàng gia chọn Salón de Columnas tại Palacio Real de Madrid cho buổi công bố, với thông cáo báo chí, hình ảnh chính thức, và bài viết của Beatrice. Nam ánh mắt lấp lánh, giám sát từng chi tiết: sân khấu lụa trắng thêu vàng, hoa hồng đỏ và lily trắng xếp thành vòng cung, đèn pha lê lấp lánh, màn hình 4K chiếu video Leonor ôm Isabella, ánh sáng dịu nhẹ. Anh đến phòng ngủ hoàng gia, nơi ánh đèn vàng chiếu lên giường lụa trắng, Leonor, 26 tuổi, mặc váy lụa trắng phớt hồng, cổ chữ V, tóc nâu xõa sóng lấp lánh, ánh mắt lấp lánh, đang cho Isabella bú. Bé mặc áo lụa hồng, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở, ngủ yên trong vòng tay mẹ. Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: “Nam, em hồi phục tốt, nhưng vẫn lo buổi công bố. Công chúng sẽ đón nhận Isabella chứ? Và Beatrice Borromeo… cô ấy đáng tin không?” Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, vuốt tóc cô, cảm nhận hương hoa cam thoảng nhẹ: “Leonor, công chúng yêu em, họ sẽ yêu con bé. Beatrice là nhà báo hàng đầu, cô ấy sẽ kể câu chuyện của chúng ta bằng sự tôn kính.” Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh, nghĩ: “Isabella, cha sẽ làm mọi thứ để con tự hào. Beatrice… cô ấy là chìa khóa.”
Ngày 7 tháng 12, bầu trời Madrid trong xanh, ánh nắng chiếu lên sân bay Adolfo Suárez Madrid-Barajas, nơi Nam chờ đón Beatrice. Anh mặc vest xanh navy, áo sơ mi trắng, cà vạt lụa xám, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, tim đập nhẹ khi thấy Beatrice bước ra từ cổng VIP. Cô 49 tuổi, mặc váy lụa xanh lá Chanel bó sát, cổ chữ V lộ khe ngực trắng ngọc trai, tóc nâu xõa sóng lấp lánh, mắt nâu thông minh, môi hồng phớt cong nhẹ, đeo khuyên tai ngọc trai, túi Hermès da cá sấu, giày cao gót Louboutin đỏ, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ. Cô ánh mắt lấp lánh, bắt tay anh, móng tay sơn nude lướt qua da, làm da anh nóng ran: “Nam, cảm ơn cậu đã đón. Madrid đẹp hơn tôi nhớ. Sự ra đời của Isabella chắc chắn là tin tức lớn nhất năm.” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô lâu hơn cần thiết, giọng trầm: “Beatrice, cô làm Madrid sáng hơn. Hoàng gia và tôi trông cậy vào cô để kể câu chuyện này.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, tóc nâu cọ vào vai, mỉm cười: “Nam, tôi sẽ không làm cậu thất vọng.”
Anh đưa cô về khách sạn Ritz Madrid bằng Rolls-Royce Phantom, suite hoàng gia trên tầng cao nhất, cửa sổ nhìn ra quảng trường Plaza de la Lealtad, hoa hồng trắng và orchid tím bày trên bàn gỗ óc chó, rượu vang Rioja Gran Reserva 2010 chờ sẵn, ánh đèn pha lê lấp lánh. Beatrice ánh mắt lấp lánh, bước vào, vuốt rèm lụa, quay lại: “Nam, cậu chu đáo quá. Suite này như cung điện.” Anh ánh mắt lấp lánh, đứng gần, hơi thở nóng ran, giọng trầm: “Beatrice, cô xứng đáng với điều tốt nhất. Tôi muốn cô thoải mái để tập trung vào Isabella.” Cô ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay anh khi nhận chìa khóa, ngón tay lướt qua, làm tim anh đập mạnh: “Nam, cậu biết cách làm người ta cảm động.”
Nam sắp xếp để Beatrice thăm mẹ con Leonor tại Zarzuela trước buổi công bố. Trong phòng khách hoàng gia, ánh đèn vàng chiếu lên thảm Ba Tư đỏ thẫm, ghế nhung đỏ xếp quanh bàn gỗ chạm khắc, hoa lily trắng thơm ngát. Leonor ngồi trên ghế, mặc váy lụa trắng phớt hồng, tay áo ren, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, ôm Isabella, bé mặc áo lụa hồng thêu hoa, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên, môi hồng hé mở. Beatrice ánh mắt lấp lánh, cúi chào, váy lụa xanh lá cọ vào đùi, giọng dịu dàng: “Công chúa Leonor, chúc mừng cô. Isabella là thiên thần nhỏ. Tôi vinh dự được gặp hai mẹ con và kể câu chuyện này.” Leonor ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: “Beatrice, cảm ơn cô đã đến từ Monaco. Tôi đọc bài của cô về bảo tồn biển, rất cảm hứng. Hãy viết về Isabella như một khởi đầu mới, được không?” Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi đối diện, sổ tay da mở ra, bút Montblanc lướt nhanh: “Công chúa, tôi hứa sẽ viết bằng cả trái tim, để thế giới thấy tình yêu của cô dành cho con.”
Nam ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh cửa, quan sát Beatrice, ánh mắt cô lấp lánh khi nhìn Isabella, ngón tay lướt trên sổ, móng tay nude lấp lánh, váy lụa bó sát lộ đường cong hông, làm tim anh đập mạnh. Anh bước gần, đưa cô cốc trà bạc hà, cố ý chạm tay, cảm nhận da mịn, ánh mắt khóa chặt: “Beatrice, cô thấy Isabella thế nào? Có cảm hứng cho bài viết chưa?” Cô ánh mắt lấp lánh, ngẩng lên, môi hồng cong nhẹ, giọng dịu dàng, hơi khàn: “Nam, Isabella là nguồn cảm hứng hoàn hảo. Nhưng cậu… cậu làm tôi phân tâm với sự chu đáo này.” Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nghiêng người gần, hơi thở cọ vào tóc cô: “Beatrice, tôi chỉ muốn cô có mọi thứ cần thiết.” Leonor ánh mắt lấp lánh, không nhận ra, tập trung vào Isabella, thì thầm: “Con yêu, cô Beatrice sẽ kể câu chuyện của con.”
Nam tổ chức buổi chụp ảnh riêng cho Beatrice, dưới ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, hoa lily trắng và hồng đỏ làm nền, ánh nắng chiếu lên Leonor và Isabella, tạo vầng sáng dịu nhẹ. Beatrice ánh mắt lấp lánh, cầm máy Leica, chụp từng khoảnh khắc, váy lụa cọ vào chân Nam khi cô di chuyển, làm anh run nhẹ. Anh ánh mắt lấp lánh, đưa cô máy ảnh dự phòng, ngón tay lướt qua tay cô, cảm giác nóng ran: “Beatrice, cô chụp đẹp quá. Isabella sẽ nổi tiếng nhờ cô.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, tóc nâu lấp lánh, thì thầm: “Nam, cậu làm tôi muốn ở lại Madrid lâu hơn.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nghĩ: “Beatrice, cô nguy hiểm hơn tôi tưởng. Nhưng Leonor và Isabella là tất cả.”
Ngày 8 tháng 12, Salón de Columnas tại Palacio Real de Madrid rực rỡ như cung điện thần thoại. Cột đá cẩm thạch trắng lấp lánh, trần nhà vẽ tranh Baroque, đèn pha lê treo cao chiếu ánh sáng vàng, hoa hồng đỏ và lily trắng xếp thành vòng cung quanh sân khấu lụa trắng thêu vàng. Quan khách, khoảng 200 người, gồm báo chí quốc tế, đại sứ, nhà tài trợ, và thành viên hoàng gia, mặc lễ phục và váy dạ hội, ngồi trên ghế nhung đỏ, thì thầm chờ đợi. Felipe và Letizia đứng trên sân khấu, Felipe mặc tuxedo đen, tóc bạc lấp lánh, ánh mắt nghiêm nghị; Letizia mặc váy lụa đen dài, đeo vòng cổ kim cương, ánh mắt lấp lánh. Felipe giọng trầm vang vọng: “Hôm nay, chúng tôi tự hào công bố sự ra đời của công chúa Isabella, con gái của công chúa Leonor và Nam, sinh ngày 29 tháng 11 năm 2034. Isabella là niềm hy vọng của vương triều Tây Ban Nha, mang theo tình yêu và trách nhiệm.” Màn hình 4K chiếu video Leonor ôm Isabella, bé mặc váy lụa hồng, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên trong vòng tay mẹ, công chúng vỗ tay vang dội, ánh đèn flash lấp lánh.
Beatrice, mặc váy lụa đen Armani bó sát, cổ chữ V sâu, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, ngồi hàng đầu, ghi chú nhanh trên sổ da, máy Leica chụp từng khoảnh khắc. Bài viết của cô, đăng trên Vogue quốc tế và Corriere della Sera, mở đầu: “Trong ánh sáng dịu nhẹ của Madrid, công chúa Isabella, với mái tóc đen mịn và đôi môi hồng, ra đời như biểu tượng của sự tiếp nối. Công chúa Leonor, trong vai trò mẹ, tỏa sáng với tình yêu vô bờ, bên cạnh Nam, người cha tận tụy và kiến trúc sư của AstroViet.” Nam ánh mắt lấp lánh, đọc bài trên tablet trong phòng chờ, quay sang Leonor, đang ôm Isabella, mặc váy lụa trắng, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, Beatrice đã làm được. Bài viết này sẽ khiến cả thế giới yêu con bé.” Leonor ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Isabella, mỉm cười: “Nam, cô ấy tuyệt vời. Cảm ơn anh đã chọn cô ấy.”
Sau buổi công bố, Nam mời Beatrice đi ăn tối tại DiverXO, nhà hàng 3 sao Michelin ở Madrid, không gian hiện đại với tường kính nhìn ra đường Paseo de la Castellana, tranh trừu tượng đỏ đen treo tường, ánh đèn vàng dịu nhẹ. Họ ngồi ở bàn riêng, khăn lụa trắng, nến bạc lấp lánh, thực đơn gồm cua hoàng đế với sốt yuzu, bò Wagyu nướng than, và mousse sô-cô-la trắng với vàng lá, kèm rượu vang Vega Sicilia Único 2010, đỏ thẫm lấp lánh trong ly pha lê. Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly, giọng trầm: “Beatrice, vì bài viết tuyệt vời, vì Isabella, và vì cô đã đến Madrid.” Cô ánh mắt lấp lánh, chạm ly, ngón tay lướt qua tay anh, móng tay nude lấp lánh, giọng khàn nhẹ: “Nam, vì hoàng gia Tây Ban Nha, vì AstroViet, và vì… cậu.” Ánh mắt họ khóa chặt, ánh đèn chiếu lên mắt nâu của Beatrice, lấp lánh như đá hổ phách, làm tim anh đập mạnh.
Họ trò chuyện về Isabella, AstroViet, và nghệ thuật, nhưng không khí dần nóng lên. Nam ánh mắt lấp lánh, chạm tay cô khi đưa đĩa mousse, ngón tay lướt chậm, cảm nhận da mịn, hơi thở anh gần hơn: “Beatrice, cô làm mọi khoảnh khắc ở Madrid trở nên khó quên. Bài viết của cô… và cả ánh mắt này.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa bó sát lộ khe ngực, tóc nâu cọ vào vai, thì thầm: “Nam, cậu nguy hiểm hơn tôi tưởng. Sự chu đáo của cậu… làm tôi muốn biết nhiều hơn về cậu.” Anh ánh mắt lấp lánh, đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, ngón tay chạm vành tai, cảm giác nóng ran: “Beatrice, cô muốn biết gì? Tôi là một cuốn sách mở, nhưng chỉ cho cô.” Cô ánh mắt lấp lánh, cắn nhẹ môi, môi hồng lấp lánh, giọng khàn: “Nam, cẩn thận, tôi giỏi đọc những cuốn sách như cậu.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nghĩ: “Beatrice, cô là cám dỗ. Nhưng Leonor và Isabella… tôi không được quên.”
Sau bữa tối, Nam đưa Beatrice về khách sạn Ritz bằng Rolls-Royce, ánh đèn Madrid lấp lánh trên phố Gran Vía, gió lạnh thổi qua, làm rèm xe lụa trắng bay nhẹ. Trước cửa khách sạn, họ đứng dưới ánh trăng, đèn pha lê từ sảnh chiếu lên Beatrice, váy lụa đen bó sát, tóc nâu lấp lánh, ánh mắt nâu sâu thẳm. Cô ánh mắt lấp lánh, nắm tay anh, móng tay nude bấu nhẹ, giọng dịu dàng, đầy ẩn ý: “Nam, Madrid là trải nghiệm không thể quên, nhờ cậu. Và như tôi đã hứa ở Monaco, tôi muốn cậu đến Ý. Phỏng vấn về AstroViet, tại Milan hoặc Lake Como, cậu chọn. Nhưng… tôi nghĩ cậu biết đây không chỉ là phỏng vấn.” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô chặt, ngón tay lướt qua cổ tay, cảm nhận mạch đập, giọng trầm: “Beatrice, tôi đồng ý. Ý sẽ là một chương mới, và tôi muốn đọc tiếp câu chuyện của cô.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, môi hồng lướt qua má anh, hôn nhẹ, hương hoa nhài làm anh run nhẹ: “Nam, tôi chờ cậu ở Ý. Đừng để tôi đợi lâu.” Họ chia tay, ánh mắt khóa chặt, để lại Nam với cảm giác nóng bỏng và căng thẳng.
Nam trở về Zarzuela, ánh mắt lấp lánh, bước vào phòng ngủ hoàng gia, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên giường lụa trắng, nơi Leonor ôm Isabella ngủ yên. Leonor mặc áo lụa trắng, tóc nâu xõa, ánh mắt khép chặt, Isabella mặc áo lụa hồng, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở. Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh, hôn trán Leonor, vuốt tóc Isabella, thì thầm: “Leonor, Isabella, các em là thế giới của anh.” Nhưng ánh mắt Beatrice, lời mời đến Ý, và sự ám muội tinh tế, như ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong anh. Anh nghĩ: “Ý là cơ hội, nhưng Leonor và Isabella là trái tim. Tôi phải giữ vững.” Trách nhiệm với AstroViet, trạm ASEAN, và khách sạn vũ trụ vẫn chờ, nhưng sự thu hút từ Beatrice mở ra một con đường đầy rủi ro và cám dỗ.