Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 107: Kịch bản

Chiều 14 tháng 1 năm 2035, chuyên cơ AstroViet hạ cánh tại sân bay Milan Malpensa, ánh nắng mùa đông lấp lánh trên những con phố lát đá cuội của thủ đô thời trang. Nam mặc vest xanh navy Tom Ford may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, đồng hồ Patek Philippe vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, bước xuống, hít thở không khí mát lành pha mùi espresso và bánh cornetto mới nướng. Tài xế lái Rolls-Royce đưa anh đến khách sạn Bulgari, một tòa nhà kính ẩn trong khu vườn xanh mướt, với hồ bơi đá cẩm thạch và hoa lan trắng lấp lánh. Beatrice đã đặt sẵn suite Bulgari, ban công nhìn ra mái vòm Duomo lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Anh mở iPad, đọc email từ Leonor: “Nam, Isabella cười thật to sáng nay, còn cố nắm tóc em! Phỏng vấn suôn sẻ nhé. Yêu anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, trả lời: “Leonor, hôn Isabella giúp anh. Anh về sớm.” Ký ức về Jetsun trên khách sạn vũ trụ thoáng qua, nhưng anh dập tắt, tập trung vào cuộc phỏng vấn.

Tối hôm đó, Nam đến căn hộ của Beatrice ở khu Brera, một tòa nhà cổ thế kỷ 18 với cổng sắt rèn chạm khắc, ban công hoa giấy đỏ rực lấp lánh dưới ánh đèn đường, và cửa sổ kính màu phản chiếu ánh trăng. Beatrice, 49 tuổi, cao 1m75, thân hình mảnh mai thanh thoát, da trắng ngọc trai lấp lánh, tóc nâu óng mượt xõa sóng ngang vai, mắt nâu sáng thông minh, gò má cao thanh tú, môi hồng tự nhiên, mặc váy lụa Dior trắng kem, cổ thuyền, tay dài ren tinh xảo, cinched waist tôn vòng eo nhỏ, kết hợp giày lười vàng ánh kim Dior, đeo vòng cổ Buccellati kim cương lấp lánh và nhẫn vàng trắng đồng bộ. Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô làm Nam ngẩn ngơ. Cô ánh mắt lấp lánh, bắt tay anh, ngón tay mịn màng chạm nhẹ, giọng trầm ấm: “Nam, chào mừng đến Milan. Gia đình tôi háo hức gặp cậu.” Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm: “Beatrice, cảm ơn cô và gia đình. Căn hộ này đẹp như tranh.”

Pierre Casiraghi, 47 tuổi, cao 1m80, tóc nâu sẫm chải gọn, mắt xanh lam sắc sảo, mặc sơ mi trắng Ralph Lauren gấp tay, quần tây xám Armani, giày da đen lấp lánh, bước ra, bắt tay Nam mạnh mẽ: “Nam, AstroViet là kỳ tích. Chào mừng đến nhà chúng tôi.” Anh ánh mắt lấp lánh, đáp: “Pierre, cảm ơn anh. Tôi ngưỡng mộ đam mê đua thuyền của anh, nhất là Malizia II.” Stefano, 17 tuổi, tóc nâu rối tự nhiên, mặc áo polo xanh navy, và Francesco, 16 tuổi, mắt nâu giống mẹ, mặc sơ mi trắng, chào Nam, ánh mắt lấp lánh, hỏi: “Chú Nam, khách sạn vũ trụ có thật sự nhìn thấy dải ngân hà không?” Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn: “Thật đấy, Stefano. Nếu có dịp, chú mời hai cháu lên, ngồi ở nhà hàng quay 360 độ.”

Bữa tối diễn ra trong phòng ăn, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh chiếu lên bàn gỗ sồi cổ, bày risotto alla Milanese vàng óng với nghệ tây thơm nồng, thịt bò bresaola thái mỏng xếp hoa hồng, salad rucola với parmesan mỏng như lụa, và rượu vang Barolo 2025 đỏ thẫm trong ly Riedel. Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi đối diện Nam, rót rượu, ngón tay lướt nhẹ ly anh, làm tim anh đập nhanh, giọng dịu dàng: “Nam, kể về Isabella. Công chúa nhỏ làm gì đáng yêu nhất?” Anh ánh mắt lấp lánh, kể về lần Isabella nắm ngón tay anh, ánh mắt lấp lánh của Leonor khi cho con bú, làm Beatrice nghiêng đầu, váy lụa trắng kem lấp lánh, mỉm cười: “Nam, cậu là người cha tuyệt vời. Tôi nhớ Stefano và Francesco ở tuổi đó, cứ bám lấy tôi đòi nghe chuyện.” Pierre ánh mắt lấp lánh, chạm vai Beatrice, thêm: “Nam, cậu phải thấy Beatrice chăm sóc hai đứa. Cô ấy là siêu nhân, vừa viết bài, vừa làm mẹ.” Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly: “Pierre, Beatrice, hai người là đội hoàn hảo. Tôi học được nhiều từ gia đình các bạn.”

Pierre ánh mắt lấp lánh, kể về chuyến đua thuyền ở Mallorca, con tàu Malizia II vượt sóng, mời Nam tham gia: “Nam, mùa hè đến Monaco, tôi dẫn cậu ra khơi.” Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn: “Pierre, ý tưởng hay! Tôi sẽ rủ Leonor và Isabella đi cùng!” Stefano và Francesco hỏi về không gian, Nam ánh mắt lấp lánh, mô tả suite lụa trắng, cửa sổ nhìn Trái Đất xanh lam lấp lánh, phòng gym không trọng lực, làm cả nhà trầm trồ. Beatrice ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay Nam khi đưa đĩa bresaola, thì thầm: “Nam, cậu làm bọn trẻ mê mẩn. Cậu kể chuyện như nhà báo.” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận da mịn, đáp: “Beatrice, bọn trẻ giống cô, thông minh và tò mò.”

Sau bữa tối, Nam và Beatrice ra ban công, ánh trăng lấp lánh chiếu lên hoa giấy đỏ, không khí mát lành pha mùi hoa oải hương từ vườn bên. Cô ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh, váy lụa trắng kem lấp lánh, chạm nhẹ vai anh khi đưa ly cà phê espresso trong tách Limoges sứ trắng, giọng thấp: “Nam, tôi ngưỡng mộ hành trình của cậu. AstroViet, gia đình, cậu làm mọi thứ rực rỡ như ánh sao.” Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, ngón tay lướt nhẹ tay cô, thì thầm: “Beatrice, cô cũng thế. Nhà báo, mẹ, vợ, cô truyền cảm hứng như ánh trăng.” Họ nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh, nụ cười đồng cảm, không khí ấm áp như ngọn gió mùa đông. Pierre ánh mắt lấp lánh, bước ra, ôm vai Beatrice, giọng trầm: “Nam, đừng để Beatrice giữ cậu quá lâu. Cô ấy mê trò chuyện!” Nam ánh mắt lấp lánh, cười: “Pierre, tôi may mắn được trò chuyện với cả hai.” Anh rời căn hộ, Pierre tiễn ra cửa, bắt tay mạnh mẽ: “Nam, đến Monaco chơi, tôi dẫn cậu ra khơi, thử Malizia II.” Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu: “Chắc chắn, Pierre. Cảm ơn anh.”

Sáng 15 tháng 1, Nam đến văn phòng Beatrice tại trụ sở Corriere della Sera, một tòa nhà kính hiện đại ở trung tâm Milan, sảnh lát đá cẩm thạch trắng, tường treo tranh Picasso và Fontana, mùi giấy in và mực in thoảng nhẹ. Beatrice, cao 1m75, da trắng ngọc trai lấp lánh, tóc nâu buộc thấp thanh lịch, mắt nâu sáng thông minh, gò má cao, môi hồng tự nhiên, mặc áo sơ mi lụa Dior trắng, tay dài gấp gọn lộ cổ tay mảnh, váy bút chì đen dài qua gối ôm sát, thắt lưng J’Adior lấp lánh logo vàng, giày slingback đen mũi nhọn, đeo vòng cổ Buccellati kim cương nhỏ tinh xảo. Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô, làm Nam ngẩn ngơ. Cô ánh mắt lấp lánh, đón anh ở sảnh, giọng trầm ấm: “Nam, sẵn sàng chưa? Kịch bản hôm nay sẽ định hình bài phỏng vấn tuyệt vời cho ngày mai.” Anh ánh mắt lấp lánh, mặc vest xám Zegna may đo, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh sapphire, mỉm cười: “Beatrice, tôi tin tưởng tài năng của cô. Hãy làm bài phỏng vấn đáng nhớ.”

Cô dẫn anh qua hành lang kính, ánh nắng lấp lánh chiếu qua cửa sổ lớn, phản chiếu trên sàn đá bóng loáng, vào phòng họp tầng 10, với bàn kính dài, ghế da đen, màn hình OLED hiển thị logo Corriere della Sera, và bình hoa lan trắng lấp lánh trên bàn. Một khay bạc bày cà phê espresso trong tách sứ, bánh biscotti hạnh nhân, và nước lọc San Pellegrino lấp lánh bọt khí. Họ ngồi đối diện, trước bản thảo kịch bản dày 25 trang, in trên giấy trắng mịn, chữ Times New Roman, bên cạnh là iPad của Beatrice hiển thị ghi chú chi tiết. Beatrice ánh mắt lấp lánh, đẩy kính gọng vàng mỏng, giọng chuyên nghiệp: “Phỏng vấn kéo dài 60 phút, phát trên Netflix và Corriere, chia làm ba phần: AstroViet và khách sạn vũ trụ, trạm không gian ASEAN, và góc cá nhân về Isabella, Leonor. Cậu muốn ưu tiên gì?”

Nam ánh mắt lấp lánh, lật kịch bản, ngón tay lướt qua dòng chữ in, đáp: “Beatrice, tôi muốn mở đầu bằng khách sạn vũ trụ, nhấn mạnh sứ mệnh dân chủ hóa không gian: 50 suite, nhà hàng quay 360 độ, đón khách trong năm nay. Phần ASEAN, hãy tập trung vào hợp tác với NASA, JAXA, và 5 module hoàn thành 2040. Góc cá nhân, tôi muốn nhẹ nhàng, kể về Isabella như động lực, nhưng không đi sâu vào Leonor để giữ sự riêng tư.” Cô ánh mắt lấp lánh, ghi chú bằng bút Montblanc mạ vàng, mực xanh sapphire, ngón tay lướt nhẹ tay anh khi đưa bút, làm tim anh đập nhanh, giọng dịu dàng: “Nam, tôi đồng ý. Câu hỏi đầu tiên: ‘Khách sạn vũ trụ AstroViet ra đời thế nào, từ ý tưởng đến quỹ đạo?’ Cậu sẽ trả lời ra sao?”

Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, nhìn vào mắt cô, đáp: “Tôi sẽ kể về giấc mơ từ Sài Gòn, khi nhìn sao trời và muốn đưa nhân loại lên đó. AstroViet bắt đầu với CubeSat, rồi sân bay vũ trụ, và khách sạn là đỉnh cao, với Jetsun Pema dẫn dắt thiết kế bền vững.” Cô ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, ghi chú, tóc nâu lấp lánh dưới ánh nắng, giọng thấp: “Nam, câu trả lời sống động. Tôi muốn thêm câu hỏi: ‘Thách thức lớn nhất khi dẫn dắt AstroViet là gì?’ Cậu nghĩ sao?” Anh đáp: “Thách thức là giữ ngọn lửa đam mê giữa áp lực. Isabella và Leonor là nguồn động lực lớn nhất.” Cô ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai anh khi chỉ vào kịch bản, thì thầm: “Nam, người xem sẽ yêu sự chân thật của cậu.”

Họ tiếp tục thảo luận, Beatrice đề xuất câu hỏi về hợp tác NASA/JAXA: “Cậu cảm nhận thế nào khi NASA gọi AstroViet là ‘tương lai của không gian’?” Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu: “Tôi sẽ nói đó là vinh dự, nhưng cũng là trách nhiệm. Chúng tôi hợp tác với Tiến sĩ John Carter và bà Aiko Tanaka để đảm bảo an toàn và đột phá.” Cô ánh mắt lấp lánh, ghi chú, ngón tay lướt nhẹ tay anh khi đưa iPad, giọng dịu dàng: “Nam, tôi sẽ hỏi về Isabella: ‘Làm cha thay đổi cậu thế nào?’ Cậu muốn trả lời ra sao?” Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: “Isabella dạy tôi về tình yêu vô điều kiện. Mỗi quyết định của AstroViet, tôi nghĩ đến tương lai của con.” Beatrice ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, váy bút chì đen lấp lánh, thì thầm: “Nam, câu trả lời chạm đến trái tim. Phỏng vấn này sẽ là kiệt tác.”

Họ thảo luận thêm về trình tự, thời lượng, và cách Beatrice dẫn dắt cảm xúc người xem. Không gian phòng họp ấm áp, ánh nắng lấp lánh chiếu lên áo sơ mi lụa trắng của cô, làm nổi bật đường cong thanh lịch. Beatrice ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, bước đến màn hình, trình bày storyboard với hình ảnh khách sạn vũ trụ, Trái Đất xanh lam, và ảnh Nam bế Isabell. Cô ánh mắt lấp lánh, quay lại, chạm nhẹ tay anh khi đưa bảng storyboard, giọng trầm: “Nam, cậu thấy bố cục này thế nào?” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay cô, đáp: “Beatrice, hoàn hảo. Cô làm tôi muốn ghi hình ngay!” Họ cười, ánh mắt khóa chặt, sự chuyên nghiệp xen lẫn thân mật tinh tế, như ánh nắng len qua cửa sổ, làm không khí rực rỡ.

Sau buổi họp, Beatrice mời Nam ăn trưa tại một góc yên tĩnh trong văn phòng, một phòng nhỏ với bàn gỗ óc chó phủ khăn lụa trắng, cửa sổ lớn nhìn ra quảng trường Duomo lấp lánh, mái vòm vàng của nhà thờ phản chiếu ánh nắng. Beatrice, da trắng ngọc trai lấp lánh, mắt nâu sáng thông minh, mặc váy midi Dior xanh pastel, tay ngắn, thắt nơ eo tôn vòng eo nhỏ, giày mule thêu vàng lấp lánh, tóc nâu xõa sóng óng mượt, đeo khuyên tai ngọc trai nhỏ Buccellati. Hương nước hoa hoa nhài Miss Dior thoảng nhẹ từ cô, hòa quyện với mùi húng quế từ món ăn. Cô ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh anh, bày bàn với salad caprese – cà chua đỏ mọng, mozzarella trắng mịn, lá húng quế xanh tươi, rưới dầu ô liu lấp lánh; pasta al pesto xanh mướt, thơm mùi thông và parmesan; tiramisu trong ly thủy tinh, lớp kem mascarpone mịn màng; và nước ép cam tươi vàng óng trong ly Baccarat. Cô giọng dịu dàng: “Nam, ngoài AstroViet và phỏng vấn, kể tôi nghe về cậu. Điều gì làm cậu hạnh phúc nhất?”

Anh ánh mắt lấp lánh, nhấp nước ép, cảm nhận vị cam ngọt thanh, nghĩ về Isabella cười rạng rỡ, Leonor ôm anh trong ánh trăng, giọng trầm: “Hạnh phúc là sáng thức dậy, thấy Isabella nắm ngón tay tôi, cười khanh khách, và Leonor thì thầm ‘anh là cả thế giới’. AstroViet đưa nhân loại đến các vì sao, nhưng Isabella và Leonor là bầu trời của tôi. Còn cô, Beatrice, hạnh phúc của cô là gì?” Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, ánh nắng chiếu lên váy xanh pastel, làm tóc nâu lấp lánh như tơ, giọng thấp: “Là mẹ, tôi hạnh phúc khi Stefano học đại học, Francesco bắt đầu vẽ tranh. Là nhà báo, tôi yêu kể những câu chuyện như của cậu, như phim The King Who Never Was. Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi mình có bỏ lỡ giấc mơ nào không, như viết sách hay sống chậm lại bên Lake Maggiore.”

Anh ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay cô trên bàn, cảm nhận da mịn và hơi ấm, thì thầm: “Beatrice, cô sống trọn vẹn. Phim của cô thay đổi cách nhìn về hoàng gia Grimaldi. Cô làm tôi muốn đọc sách của cô ngay khi nó ra đời.” Cô ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay anh, nụ cười buồn nhẹ, khuyên tai ngọc trai lấp lánh: “Nam, cậu ngọt ngào. Cậu có bao giờ cảm thấy… thiếu một mảnh ghép trong bức tranh hoàn hảo của mình?” Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ thoáng về Dorji, nụ cười rạng rỡ trong căn nhà Phú Quốc, nhưng đáp: “Đôi khi, tôi tự hỏi mình có dành đủ thời gian cho gia đình không. Nhưng Leonor và Isabella lấp đầy mọi khoảng trống.”

Cuộc trò chuyện sâu hơn, Beatrice kể về tuổi trẻ ở Lake Maggiore, nơi cô bơi dưới ánh trăng, mơ làm nhà báo để kể những câu chuyện bị lãng quên. Cô chia sẻ áp lực làm dâu hoàng gia Monaco, khi phải cân bằng giữa truyền thông và gia đình Grimaldi, và giấc mơ viết sách về lịch sử gia tộc. Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa lấp lánh, giọng run nhẹ: “Nam, làm mẹ và nhà báo, tôi luôn chạy đua với thời gian. Cậu có bao giờ cảm thấy thời gian trôi quá nhanh?” Anh ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai cô, cảm nhận lụa mềm, đáp: “Beatrice, tôi hiểu. Khi Isabella ra đời, tôi nhận ra mỗi khoảnh khắc đều quý giá. Tôi cố sống chậm lại, nhưng AstroViet cứ kéo tôi chạy.”

Nam kể về hành trình từ Đà Nẵng, nơi anh nhìn sao trời và mơ về vũ trụ, đến ngày AstroViet lên NYSE, và niềm vui bế Isabella lần đầu, khi cô bé mở mắt lấp lánh. Anh ánh mắt lấp lánh, mô tả Madrid, những con phố lát đá quanh cung điện Zarzuela, và tình yêu với Leonor, người luôn ủng hộ anh. Beatrice ánh mắt lấp lánh, cười lớn khi Nam kể về lần Isabella làm ướt áo anh, giọng dịu dàng: “Nam, cậu làm tôi nhớ Stefano lúc nhỏ, nghịch ngợm nhưng đáng yêu.” Họ chia sẻ thêm, về sách, nghệ thuật, và ước mơ. Beatrice kể về tình yêu với thơ Dante, Nam kể về lần đọc Đắc Nhân Tâm và áp dụng vào AstroViet. Họ cười, ánh mắt lấp lánh, ngón tay chạm nhẹ khi đưa đĩa tiramisu, muỗng bạc lấp lánh chạm vào kem mascarpone.

Beatrice ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy xanh pastel lấp lánh, giọng trầm ấm: “Nam, tôi cảm thấy như đã biết cậu từ lâu. Cậu hiểu tôi, như hiểu những góc khuất tôi ít chia sẻ.” Anh ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, chạm nhẹ tay cô, cảm nhận khuyên tai ngọc trai lấp lánh khi tóc cô lướt qua: “Beatrice, cô như người bạn tri kỷ. Tôi may mắn gặp cô, không chỉ vì phỏng vấn.” Họ nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh, sự thân mật tinh tế như ánh nắng len qua cửa sổ, hòa quyện với tiếng chuông Duomo vọng từ xa. Bữa trưa kết thúc, Beatrice ánh mắt lấp lánh, tiễn anh ra cửa, váy lụa lấp lánh, giọng dịu dàng: “Nam, mai ghi hình, nhưng tôi mong gặp cậu lần nữa, không chỉ vì công việc.” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, cảm nhận hơi ấm, thì thầm: “Beatrice, chắc chắn rồi. Cảm ơn cô, vì hôm nay.”

Anh rời văn phòng, ánh nắng Milan lấp lánh trên phố Via Montenapoleone, nơi các cửa hàng Dior và Prada sáng rực. Anh trở về khách sạn Bulgari, kiểm tra kịch bản lần cuối, sẵn sàng cho ghi hình ngày mai, mang theo cảm giác ấm áp và kết nối đặc biệt từ Beatrice.