Sáng 16 tháng 1, studio Corriere della Sera ở trung tâm Milan rực sáng như một viên ngọc, ánh đèn trắng dịu chiếu lên sàn gỗ bóng loáng, phông nền xanh lam khắc logo AstroViet lấp lánh như dải ngân hà. Máy quay được bố trí tỉ mỉ, đội ánh sáng điều chỉnh từng góc, tiếng kỹ thuật viên vang lên: “Kiểm tra micro, năm phút nữa bắt đầu!” Nam, 38 tuổi, bước vào, mặc vest xanh navy may đo hoàn hảo, ôm sát cơ ngực săn chắc, áo sơ mi trắng tinh, cà vạt lụa xanh lam, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay. Ánh mắt anh sắc lạnh nhưng ấm áp, tóc đen chải gọn, hương nước hoa gỗ đàn hương thoảng nhẹ. Anh ngồi trên ghế da đen, kiểm tra micro, ánh đèn lấp lánh trên khuôn mặt góc cạnh, nghĩ thoáng về nụ cười của Isabella và vòng tay Leonor.
Beatrice Borromeo, 49 tuổi, bước vào studio, cuốn hút như ánh trăng. Cô mặc váy lụa đỏ rực bó sát, tôn lên đường cong thanh lịch, cổ chữ V lộ xương quai xanh tinh tế, tóc nâu xõa sóng lấp lánh, ánh mắt nâu thông minh sâu thẳm, môi hồng phớt cong nhẹ. Hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ bao quanh, cô cầm bảng câu hỏi, ngồi đối diện Nam, cách một chiếc bàn kính nhỏ, ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: “Nam, cậu sẵn sàng làm cả thế giới kinh ngạc chưa?” Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, chạm nhẹ ngón tay cô khi nhận ly nước, cảm nhận da mịn như lụa, mỉm cười: “Beatrice, với cô dẫn dắt, tôi không thể thất bại.” Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, nụ cười rạng rỡ, thì thầm: “Nam, cậu làm tôi phấn khích. Hãy làm studio này bùng nổ.” Họ nhìn nhau, ánh mắt khóa chặt, một luồng điện vô hình chạy qua, nhưng cả hai giữ sự chuyên nghiệp.
Đạo diễn hô: “Hành động!” Máy quay lăn, ánh đèn tập trung, Beatrice mở đầu, giọng trong trẻo, cuốn hút: “Thưa quý vị, hôm nay chúng ta vinh dự có Nam, CEO AstroViet, người đã đưa giấc mơ vũ trụ thành hiện thực với khách sạn vũ trụ vừa nghiệm thu thành công. Nam, hãy đưa chúng tôi qua hành trình của AstroViet.” Nam ánh mắt lấp lánh, giọng trầm, đầy cảm hứng: “AstroViet bắt đầu từ một ý tưởng táo bạo tại Việt Nam: đưa nhân loại chạm đến các vì sao. Từ tên lửa Astro-2, tàu vũ trụ AstroPod đến khách sạn vũ trụ, chúng tôi đã hợp tác với NASA, JAXA, và đội ngũ Việt Nam để xây dựng khách sạn vũ trụ – biểu tượng của tương lai.” Beatrice ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy lụa đỏ lấp lánh, hỏi: “Nam, khách sạn vũ trụ là giấc mơ toàn cầu. Khi nào du khách có thể trải nghiệm?”
Nam ánh mắt lấp lánh, mỉm cười tự tin, tiết lộ: “Ban đầu, chúng tôi dự kiến năm 2038, nhưng nhờ sự xuất sắc của đội ngũ, đặc biệt là Jetsun Pema, giám đốc phát triển bền vững, khách sạn sẽ đón khách đầu tiên vào tháng 12 năm 2035, chỉ 11 tháng nữa.” Beatrice ánh mắt lấp lánh, môi hồng hé mở, ngạc nhiên thật sự, chạm nhẹ tay anh trên bàn, ngón tay lướt qua mu bàn tay, giọng phấn khích: “Nam, đó là tin động trời! Hãy mô tả trải nghiệm này cho khán giả.” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm nhẹ tay cô trong khoảnh khắc, cảm nhận hơi ấm, nói: “Hãy tưởng tượng 50 suite lụa trắng, giường không trọng lực, nhà hàng quay 360 độ nhìn xuống Trái Đất xanh lam, phòng gym bay lơ lửng. Với 500,000 USD cho 3 ngày, du khách sẽ sống như phi hành gia.” Studio vang tiếng vỗ tay, đội kỹ thuật ánh mắt lấp lánh, Beatrice mỉm cười rạng rỡ, thì thầm: “Nam, cậu vừa làm cả thế giới mơ ước.”
Phỏng vấn chuyển sang góc cá nhân, Beatrice ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng, gần gũi: “Nam, ngoài vai trò CEO, cậu là cha của công chúa Isabella và chồng của công chúa Leonor. Cậu cân bằng thế nào giữa vũ trụ và gia đình?” Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ về Isabella ngủ trong nôi, Leonor trong váy lụa vàng, nói: “Leonor và Isabella là trái tim tôi. Mỗi bước tiến của AstroViet là để các con tự hào, và Leonor luôn là ngọn lửa sưởi ấm tôi.” Beatrice ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai anh, ngón tay lướt qua vest, giọng thấp: “Nam, cậu nói từ trái tim. Khán giả sẽ yêu điều đó.” Họ nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh, nụ cười đồng cảm, ánh đèn studio làm cả hai như tỏa sáng. Phỏng vấn kết thúc, đạo diễn hô: “Cắt!” Khán giả vỗ tay vang dội, Nam ánh mắt lấp lánh, cảm nhận adrenaline dâng trào, quay sang Beatrice, thì thầm: “Beatrice, cô tuyệt vời.”
Sau ghi hình, Nam và Beatrice rời studio, bước vào phòng chờ sang trọng, ánh nắng Milan lấp lánh qua cửa sổ kính lớn, chiếu lên sàn đá cẩm thạch trắng. Tường treo tranh nghệ thuật Ý, sofa da nâu mời gọi, một bàn nhỏ bày rượu vang trắng và bánh biscotti. Beatrice ánh mắt lấp lánh, cởi áo khoác, váy lụa đỏ ôm sát đường cong, ngồi sát Nam trên sofa, đầu gối chạm nhẹ, hương hoa nhài lan tỏa. Cô giọng phấn khích, mắt sáng như sao: “Nam, phỏng vấn này sẽ là bom tấn! Tin khách sạn vũ trụ đón khách năm 2035 sẽ làm cả thế giới sôi sục.” Anh nghiêng người thì thầm: “Beatrice, tất cả nhờ cô. Cách cô đặt câu hỏi, ánh mắt cô, làm tôi muốn kể hết mọi thứ.” Cô ánh mắt lấp lánh, siết nhẹ tay anh, nụ cười rạng rỡ, giọng dịu dàng: “Nam, cậu làm tôi cảm động. Cậu không chỉ là CEO, mà là người kể chuyện tuyệt vời.”
Họ nâng ly rượu vang, ánh mắt khóa chặt, ly chạm nhau kêu leng keng, ánh nắng lấp lánh trên kính. Beatrice ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc nâu, lọn tóc rơi xuống má, cô nghiêng người, vai chạm vai anh, thì thầm: “Nam, tôi chưa bao giờ phấn khích thế này sau một phỏng vấn. Cậu làm tôi cảm thấy… sống động.” Anh nói: “Beatrice, cô cũng làm tôi thế. Làm việc với cô như tìm được một người bạn tâm giao.” Họ cười, ánh mắt lấp lánh, khoảng cách giữa họ chỉ vài inch, hơi thở hòa quyện, nhưng cả hai giữ ranh giới, sự thân mật tinh tế như làn gió mùa đông.
Beatrice ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, kéo anh đứng theo, tay vẫn nắm chặt, dẫn anh ra ban công phòng chờ, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt cô, làm da trắng ngọc trai lấp lánh. Cô dựa vào lan can, váy lụa đỏ phất phơ, quay sang, giọng thấp: “Nam, tôi muốn làm nhiều dự án với cậu. Không chỉ phỏng vấn, mà là những câu chuyện lớn hơn, về vũ trụ, về con người.” Anh ánh mắt lấp lánh, đứng sát, tay chạm nhẹ eo cô qua lụa, thì thầm: “Beatrice, tôi đồng ý. Cô có tài biến mọi thứ thành nghệ thuật.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, môi hồng cong nhẹ, chạm nhẹ tay anh trên eo, nói: “Nam, cậu làm tôi muốn viết sách về cậu.” Họ cười lớn, ánh mắt lấp lánh, sự đồng cảm sâu sắc như sợi dây vô hình.
Nam ánh mắt lấp lánh, ôm nhẹ Beatrice, cảm nhận cơ thể mềm mại, hương hoa nhài bao quanh, thì thầm: “Beatrice, cảm ơn cô, vì hôm nay, vì tất cả.” Cô ánh mắt lấp lánh, ôm lại, tay lướt nhẹ lưng anh, giọng dịu dàng: “Nam, cảm ơn cậu, vì đã là chính cậu.” Họ tách ra, ánh mắt lấp lánh, nụ cười ấm áp, mang theo sự kết nối không lời. Beatrice ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, thì thầm: “Nam, tối nay đến nhà tôi. Pierre có điều thú vị muốn chia sẻ.” Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nói: “Beatrice, tôi sẽ đến. Không thể từ chối cô và Pierre.”
Tối 16 tháng 1, Nam bước vào căn hộ của Beatrice ở khu Brera, ánh trăng lấp lánh chiếu qua cửa sổ lớn, hoa giấy đỏ trên ban công rung rinh trong gió. Căn hộ toát lên vẻ cổ điển Ý, tường gạch thô sơn trắng, tranh sơn dầu treo cao, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ đèn chùm pha lê. Beatrice đón anh, mặc váy lụa xanh lá dài, cổ trễ lộ vai trần lấp lánh, tóc nâu buộc lỏng, ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay anh, ngón tay lướt qua mu bàn tay, giọng dịu dàng: “Nam, cậu đến đúng lúc. Pierre và bọn trẻ đang chờ.” Anh ánh mắt lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, hương gỗ đàn hương thoảng nhẹ, mỉm cười: “Beatrice, cảm ơn cô. Nhà cô thật ấm áp.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, vai chạm nhẹ vai anh, thì thầm: “Nam, cậu làm mọi nơi sáng lên.”
Pierre Casiraghi, 47 tuổi, bước ra, mặc áo sơ mi lanh trắng, quần short kaki, ánh mắt thân thiện, bắt tay anh mạnh mẽ: “Nam, phỏng vấn quá xuất sắc! Beatrice không ngừng khen cậu.” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay Pierre, nói: “Pierre, cảm ơn anh. Beatrice làm tôi cảm thấy như ở nhà.” Stefano (17 tuổi) và Francesco (16 tuổi), mặc áo polo, ánh mắt lấp lánh, chạy đến, hỏi: “Nam, khách sạn vũ trụ mở năm nay thật hả? Chúng tôi có thể lên không?” Nam ánh mắt lấp lánh, cười lớn, vuốt tóc Francesco, nói: “Các cậu sẽ là khách VIP, nhưng phải đợi đến tháng 12!” Cả nhà cười vang, ánh mắt lấp lánh, không khí tràn ngập niềm vui.
Bữa ăn nhẹ được dọn trên bàn gỗ, bánh bruschetta cà chua, phô mai burrata, và rượu vang Barolo đỏ thẫm. Pierre ánh mắt lấp lánh, rót rượu, quay sang Nam, giọng hào hứng: “Nam, ngày mai, gia đình tôi ra khơi trên du thuyền ở Lake Como. Chỉ một ngày thư giãn, có tôi, Beatrice, Stefano, Francesco. Cậu phải tham gia! Sóng nước, gió trời, sẽ làm cậu yêu Ý hơn.” Beatrice ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh Nam, đầu gối chạm nhẹ, chạm ly với anh, thì thầm: “Nam, Lake Como đẹp như tranh. Cậu sẽ thích, tôi hứa.” Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận hơi ấm từ đầu gối cô, nghĩ thoáng về email của Leonor: “Nam, Isabella nhớ anh”, và Jetsun nhắc về trạm ASEAN, nhưng nụ cười của Beatrice và sự chân thành của Pierre làm anh gật đầu: “Pierre, Beatrice, tôi không thể từ chối. Một ngày thôi, vì tôi phải về Madrid.”
Stefano ánh mắt lấp lánh, vỗ tay: “Tuyệt! Nam, kể về không trọng lực đi!” Nam ánh mắt lấp lánh, mô tả cảm giác lơ lửng trong khách sạn vũ trụ, làm Francesco tròn mắt, Beatrice ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ vai anh, thì thầm: “Nam, cậu làm bọn trẻ mê mẩn.” Pierre ánh mắt lấp lánh, vỗ vai anh: “Nam, 9 giờ sáng, bến du thuyền Como. Mang năng lượng vũ trụ của cậu nhé!” Họ cười lớn, ánh mắt lấp lánh, Beatrice nghiêng người, tay lướt nhẹ tay anh khi đưa đĩa bánh, giọng dịu dàng: “Nam, ngày mai sẽ đặc biệt, vì có cậu.” Anh ánh mắt lấp lánh, siết nhẹ tay cô, nói: “Beatrice, với cô và gia đình, tôi chắc chắn.”