Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 119: Pháp lý

Phú Quốc, ngày 28 tháng 3 năm 2035.

Sáng sớm, trụ sở AstroViet tắm trong ánh nắng, biển Phú Quốc lấp lánh như ngọc bích phía xa. Nam ngồi đầu bàn họp, ngón tay xoay cây bút bạc, hơi thở đều đặn. Đối diện là Jetsun Pema trong váy lụa xanh dương, tóc đen buộc cao, khuôn mặt thanh tú toát lên sự chuyên nghiệp, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ, làm không khí thêm phần tinh tế. Bên cạnh là Tiến sĩ Phạm Văn Hùng, trưởng dự án trạm ASEAN, và kỹ sư Lê Thị Mai, chuyên gia nhiên liệu, tay cầm tablet, ánh mắt sắc sảo. Màn hình lớn hiển thị mô hình 3D trạm ASEAN: một cấu trúc mô-đun khổng lồ, với khu tiếp tế nhiên liệu sáng lên như trái tim, bao quanh bởi các khoang thí nghiệm, sinh hoạt, và tấm pin năng lượng mặt trời.

Nam ngả người, giọng trầm, chậm rãi, như kéo dài từng âm: “Jetsun, Hùng, Mai, tuần tới chúng ta báo cáo cho ASEAN. Khu tiếp tế nhiên liệu đang ở đâu? Tôi cần chi tiết, từ bể chứa đến hệ thống bơm. Đây là chìa khóa để trạm ASEAN dẫn đầu sứ mệnh Mặt Trăng và Sao Hỏa.” Jetsun, giọng dịu nhưng chắc, khởi động máy chiếu, ánh sáng làm khuôn mặt cô sáng bừng: “Nam, khu tiếp tế đạt 35% tiến độ thiết kế. Chúng tôi hoàn thiện bể chứa hydro lỏng, dung tích 10,000 lít, với lớp cách nhiệt composite từ ISRO, chịu nhiệt độ -253°C, giảm thất thoát năng lượng xuống 0,01%. Hệ thống bơm không trọng lực, dựa trên công nghệ CNSA, đạt hiệu suất 95% trong mô phỏng tại Đà Nẵng, với lưu lượng 500 lít/phút.”

Hùng đẩy kính, giọng điềm tĩnh, từng từ rõ ràng: “Trạm ASEAN gồm 12 mô-đun, kết nối bằng khung titan siêu nhẹ, tổng khối lượng 450 tấn. Khu tiếp tế có 4 bể hydro lỏng và 2 bể oxy lỏng, dung tích mỗi bể 8,000 lít, tích hợp van tự động do AstroViet thiết kế, độ chính xác 99%. Thử nghiệm bơm nhiên liệu tại Đà Nẵng đạt 98% độ tin cậy, nhưng chi phí composite tăng 12% do lạm phát toàn cầu. Chúng tôi cần 50 triệu USD bổ sung để duy trì tiến độ.” Mai, lật tablet, bổ sung, giọng nhanh nhưng mạch lạc: “Nam, tôi đề xuất ký hợp đồng 5 năm với Mitsubishi Chemical, khóa giá composite ở mức 2,000 USD/tấn, tiết kiệm 15 triệu USD. Ngoài ra, CNSA yêu cầu cảm biến áp suất mới, tăng chi phí 5 triệu USD nhưng giảm rủi ro rò rỉ xuống 0,01%, rất quan trọng cho an toàn.”

Nam vuốt cằm, ánh nắng chiếu lên tay anh, giọng chậm: “Mai, hợp đồng Mitsubishi là ý hay. Soạn đề xuất chi tiết, gửi Minh trước thứ Sáu. Hùng, cảm biến CNSA có đáng chi không? Tôi muốn số liệu cụ thể.” Hùng lật tài liệu, đáp: “Nam, cảm biến mới tăng độ an toàn 0,09%, từ 99,81% lên 99,9%. Với sứ mệnh Sao Hỏa, rủi ro rò rỉ dù nhỏ cũng có thể phá hủy khoang. Chi phí 5 triệu USD là hợp lý.” Jetsun chen vào, giọng mềm, như làn gió: “Nam, tôi đồng ý với Hùng. An toàn là lợi thế PR. Tôi sẽ dùng dữ liệu này cho bài trên Nikkei, phối hợp với Beatrice. Có nên nhấn mạnh hợp tác ISRO không?”

Nam nhìn Jetsun, môi khẽ cong, cảm nhận sự ăn ý: “Tốt, Jetsun. Báo cáo ASEAN cần chi tiết về ISRO và CNSA, nhấn mạnh an toàn và tiến độ. Hùng, đẩy thiết kế bể oxy, tôi muốn hoàn thiện trước Q3 2036.” Mai giơ tay, giọng tò mò: “Nam, có nên thử nghiệm bơm nhiên liệu ở quỹ đạo thấp không? Nó tăng độ tin cậy nhưng tốn 20 triệu USD.” Nam lắc đầu, giọng chắc: “Chưa, Mai. Mô phỏng đủ cho giai đoạn này. Tiết kiệm ngân sách cho thiết kế.” Hùng gật đầu: “Nam, chúng tôi sẽ tối ưu chi phí, nhưng cần thêm 10 kỹ sư cho mô-đun năng lượng.” Nam đáp: “Được, Hùng. Phối hợp với HR, tuyển ngay.”

Cuộc họp kéo dài hai giờ, ánh nắng dịch chuyển, tiếng sóng biển vọng vào qua cửa sổ mở hé. Nam kiểm tra email từ Minh: “Cổ phiếu ổn định 134 USD. Họp luật sư 14 giờ sẵn sàng.” Anh trả lời: “Minh, ưu tiên SGX, chuẩn bị báo cáo tài chính.” Đội kỹ sư rời phòng, Jetsun ở lại, tay vuốt váy, hương hoa nhài lẩn khuất. Cô thì thầm, giọng chậm, gần như thì thào: “Nam, trưa nay… anh rảnh không? Chúng ta có thể ăn cùng, ở văn phòng anh.” Nam đứng dậy, bước đến, tay chạm nhẹ vai cô, giọng trầm: “Jetsun, vào văn phòng tôi. Một giờ, đủ cho chúng ta.” Trái tim anh đập nhanh, dục vọng âm ỉ bùng lên.

Trưa, văn phòng riêng của Nam chìm trong tĩnh lặng, cửa kính mờ che ánh mắt bên ngoài, ánh nắng xuyên rèm mỏng, chiếu lên bàn gỗ mun bóng loáng, tạo những mảng sáng tối mờ ảo. Nam khóa cửa, tiếng chốt kêu nhẹ, quay lại, thấy Jetsun đứng cạnh bàn, váy lụa xanh dương ôm sát cơ thể, ngực căng phập phồng, hơi thở cô hơi gấp. Anh bước đến, chậm rãi, như kéo dài từng giây, tay chạm eo cô, kéo sát, hơi thở ấm phả vào cổ cô, làm cô khẽ run. “Jetsun,” anh thì thầm, giọng trầm, như sóng biển, “tôi nhớ cô. Nhớ từng khoảnh khắc chúng ta bên nhau.” Cô ngả đầu, môi chạm môi anh, lưỡi lướt nhẹ, thì thào: “Nam, tôi cũng nhớ. Nhớ anh, nhớ Dorji, nhớ những lúc này. Nhưng… chúng ta phải nhanh, chỉ một giờ thôi.”

Nam hôn sâu, lưỡi quấn chặt, chậm rãi, như muốn khắc ghi từng cảm giác, tay luồn dưới váy, ngón tay lướt qua đùi mềm, chạm quần lót lụa, cảm nhận lồn hồng hào nóng ẩm, dâm thủy rỉ ra, lấp lánh dưới ánh nắng. Anh bóp vú cô qua lụa, ngón tay xoay núm vú nâu nhạt, cứng lên, làm cô rên nhỏ, giọng run: “Nam… vú tôi… nhạy quá… chậm thôi, anh…” Anh cởi váy chậm, từng nút lụa bung ra, lộ cơ thể trần truồng, vú căng tròn, lồn ướt át dưới lông đen mịn, dâm thủy chảy dọc đùi, lấp lánh như sương. Jetsun kéo áo sơ mi Nam, cởi từng khuy, lộ cơ ngực săn chắc, tay vuốt xuống quần, mở khóa, chim anh bật ra, đỏ rực, dài 20 cm, gân nổi, đầu khấc rỉ nước, lấp lánh.

Cô quỳ xuống, môi chạm đầu chim, lưỡi lướt chậm, xoay quanh khấc, làm anh rên khẽ, tay vuốt tóc cô: “Jetsun… miệng cô… tuyệt quá…” Cô mút sâu, môi siết chặt, lưỡi quấn, nước miếng hòa tinh trùng rỉ ra, lấp lánh, chảy xuống cằm. Nam nâng cô lên, đặt lên bàn, liếm lồn, lưỡi mút âm vật, ngón tay xoa mép lồn, làm cô cong người, rên lớn: “Nam… lồn tôi… sướng… chậm thôi, tôi không chịu nổi…” Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống bàn, anh liếm sạch, hương vị ngọt ngào làm anh điên cuồng.

Nam đứng thẳng, chim cương cứng, chạm lồn cô, đầu khấc lướt mép lồn, trêu chọc, làm cô rên: “Nam… vào đi… tôi muốn anh…” Anh đâm chậm, từng cm, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy lấp lánh, chảy ra, hòa tinh trùng rỉ từ chim anh. Anh bóp vú, ngón tay xoay núm vú, hôn cổ cô, thì thầm: “Jetsun, cô chặt quá… tôi nghiện cô rồi.” Cô ôm cổ anh, rên: “Nam… sâu hơn… tôi sắp ra…” Anh đâm sâu, nhịp chậm, mỗi lần lồn cô co bóp, phun nước, làm anh run rẩy. Cô đạt cực khoái, lồn siết chặt, nước phun mạnh, lấp lánh, chảy xuống bàn, cô rên lớn: “Nam… tôi ra… sướng quá…”

Nam tiếp tục, nhịp chậm, cảm nhận lồn cô ôm lấy chim, anh phun tinh, tinh trùng nóng bỏng hòa dâm thủy, lấp lánh, chảy dọc đùi cô. Họ ôm nhau, thở hổn hển, anh hôn môi cô, lưỡi quấn, thì thầm: “Jetsun, chưa xong đâu.” Anh đâm lại, chậm rãi, lồn cô ướt át, siết chặt, cả hai đạt cực khoái lần hai, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, chảy xuống bàn, ánh nắng chiếu lên, như viên ngọc. Jetsun thì thào: “Nam… Dorji và tôi… may mắn có anh.” Anh hôn cô: “Jetsun, bí mật này… mãi là của chúng ta.”

Chiều, phòng họp VIP ở trụ sở AstroViet sáng ánh đèn, màn hình lớn hiển thị biểu đồ tài chính AstroViet. Nam ngồi đối diện hai đại diện Sullivan & Cromwell: John Reynolds, 55 tuổi, luật sư trưởng, mặc vest xám, tóc bạc, giọng trầm, và Emily Chen, 40 tuổi, chuyên gia niêm yết châu Á, mặc váy công sở đen, tóc búi cao, giọng sắc sảo. Nam mở lời, giọng chậm, chắc: “John, Emily, tôi muốn niêm yết SGX và HKEX trong 12 tháng. Đồng thời, cần kế hoạch nếu SEC điều tra hoặc NYSE đe dọa hủy niêm yết. Tôi cần chi tiết, từng bước.”

Emily chiếu slide, giọng rõ, từng từ nhấn nhá: “Nam, SGX yêu cầu vốn điều lệ tối thiểu 80 triệu SGD (~60 triệu USD), lợi nhuận trước thuế 7,5 triệu SGD trong 3 năm liên tiếp, hoặc vốn hóa thị trường 80 triệu SGD. HKEX đòi vốn hóa 500 triệu HKD (~64 triệu USD), lợi nhuận 20 triệu HKD năm gần nhất, và tối thiểu 300 cổ đông công chúng. AstroViet vượt yêu cầu, với vốn điều lệ 5 tỷ USD, doanh thu 2 tỷ USD năm 2034, và 1,200 cổ đông công chúng.” Cô lật tài liệu: “Quy trình SGX gồm: (1) Nộp hồ sơ, gồm báo cáo tài chính kiểm toán bởi Big Four; (2) Được đại hội đồng cổ đông phê duyệt; (3) Thuê công ty chứng khoán như Morgan Stanley làm tư vấn; (4) Công khai nợ của HĐQT và cổ đông lớn. Thời gian xử lý 30–60 ngày. HKEX tương tự, nhưng cần thêm báo cáo môi trường, xã hội, quản trị (ESG).”

Nam gật đầu, tay xoay bút, giọng chậm: “Emily, SGX là ưu tiên, vì Đông Nam Á là thị trường chiến lược. Morgan Stanley đã làm việc với Minh chưa?” Emily đáp: “Chưa, Nam. Tôi sẽ liên hệ họ tuần này, bắt đầu kiểm toán. Có cần đẩy nhanh HKEX không?” Nam lắc đầu: “Chưa, Emily. SGX trước, HKEX làm dự phòng. John, nếu SEC điều tra thì sao?” John, giọng trầm, cân nhắc: “Nam, SEC có thể điều tra báo cáo tài chính, giao dịch nội bộ, hoặc tuân thủ Luật Chứng khoán Mỹ. Ví dụ, SEC từng phạt Didi Global 1,2 tỷ USD vì dữ liệu nhạy cảm, dẫn đến hủy niêm yết. AstroViet cần: (1) Báo cáo kiểm toán minh bạch bởi PwC; (2) Hồ sơ giao dịch nội bộ từ 2030; (3) Phản hồi yêu cầu SEC trong 30 ngày. Nếu NYSE đe dọa hủy niêm yết vì bất ổn tài chính hoặc thua lỗ, chúng tôi sẽ đàm phán duy trì, hoặc chuyển sang OTC Markets trong 90 ngày.”

Nam vuốt cằm, giọng thấp: “John, tôi muốn kế hoạch dự phòng niêm yết toàn phần tại HKEX nếu NYSE hủy. Có rủi ro nào không?” Emily chen vào: “Nam, rủi ro lớn nhất là thời gian. HKEX cần 90 ngày phê duyệt, và cổ đông phải đồng ý phát hành cổ phiếu mới. Tôi đề xuất bắt đầu hồ sơ HKEX song song, chi phí khoảng 10 triệu USD.” John bổ sung: “Nếu SEC điều tra, họ có thể yêu cầu phỏng vấn HĐQT. Nam, anh nên chuẩn bị tài liệu cá nhân, đặc biệt giao dịch cổ phiếu từ 2034.” Nam gật đầu: “John, giữ bí mật mọi áp lực từ Mỹ. Emily, soạn hồ sơ SGX trong 60 ngày, HKEX trong 90 ngày. Minh sẽ cung cấp báo cáo tài chính.”

John bắt tay Nam, giọng chắc: “Nam, chúng tôi sẽ bảo vệ AstroViet. SEC hay NYSE, chúng ta sẵn sàng.” Emily cười: “Nam, SGX sẽ là bước đột phá.” Họ rời phòng, Nam kiểm tra email từ Minh: “Cổ phiếu 134 USD. Bài Financial Times của Beatrice gây sốt.” Anh mỉm cười, nhưng mệt mỏi sau ngày dài.

Tối, điện thoại rung, Leonor gọi video từ cung điện Zarzuela, ánh đèn lấp lánh. Cô, 26 tuổi, mặc áo lụa trắng, ôm Isabella, giọng dịu như làn gió: “Nam, em đọc bài Financial Times. Anh giỏi lắm. Đừng lo, AstroViet là giấc mơ của anh, và em luôn ở đây.” Nam cười, mệt mỏi tan biến, giọng chậm: “Leonor, cảm ơn em. Hoàng gia giúp chúng ta vượt qua. Isabella thế nào?” Cô cười, nâng bé lên, Isabella, 18 tuần tuổi, phát âm thanh nhỏ: “Nam, con nhớ bố. Về sớm nhé, chúng em chờ.” Anh gật đầu, trái tim ấm áp: “Leonor, anh yêu hai người. Sẽ về sớm.” Cô thì thào: “Nam, em tin anh, luôn luôn.” Anh cúp máy, ánh hoàng hôn lấp lánh, sự cổ vũ của Leonor, khoái lạc với Jetsun, và chiến lược pháp lý làm anh tự tin, sẵn sàng cho trận chiến dài hơi trước mắt.