Sáng 15 tháng 3, sảnh chính cung điện Hoàng gia Madrid rực rỡ như một bảo tàng sống động, nơi lịch sử và quyền lực hòa quyện. Đèn chùm pha lê khổng lồ, nặng hàng tấn, treo cao giữa trần nhà, mỗi giọt pha lê khúc xạ ánh sáng thành những tia sáng lấp lánh, chiếu xuống sàn cẩm thạch trắng bóng loáng, nơi thảm đỏ dài hơn 50 mét trải từ cửa chính đến bục diễn thuyết. Trên tường, các bức tranh chân dung hoàng gia từ thế kỷ 17 đến 19, viền khung vàng chạm khắc tinh xảo, kể lại câu chuyện dòng dõi Bourbon qua các đời vua. Những bình hoa bạc cao hai mét, chứa hoa hồng trắng và hoa lan tím, được đặt ở các góc sảnh, tỏa hương thơm dịu nhẹ, hòa quyện với mùi nước hoa sang trọng của quan khách. Hơn 300 người, từ thủ tướng Tây Ban Nha, đại sứ các nước như Pháp, Đức, Mỹ, đến giới quý tộc, doanh nhân, và nhà báo quốc tế, ngồi trên ghế bọc nhung đỏ, thì thầm trò chuyện trong không gian vang vọng tiếng nhạc. Dàn nhạc giao hưởng 20 người, mặc lễ phục đen, chơi bản Marcha Real, quốc ca Tây Ban Nha, mở đầu buổi lễ kỷ niệm 20 năm trị vì của vua Felipe VI. Không khí trang trọng, nhưng ẩn chứa sự ấm áp của một sự kiện gia đình hoàng gia.
Nam ngồi ở hàng ghế đầu, vị trí danh dự dành cho gia đình hoàng gia ngay giữa trung tâm sảnh. Bên trái anh là Leonor de Borbón, diện váy lụa trắng dài tay của Oscar de la Renta, ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong thanh thoát, ngực căng tròn, eo thon, và hông mềm mại. Tóc vàng óng của cô búi cao, cài trâm ngọc trai lấp lánh, lộ chiếc cổ trắng ngần, nơi sợi dây chuyền kim cương nhỏ ánh lên mỗi khi cô nghiêng đầu. Hương nước hoa Chanel No. 5 từ Leonor thoảng qua, nhẹ nhàng mà quyến rũ, khiến Nam không thể rời mắt. Bên phải anh là hoàng hậu Letizia, mặc đầm đỏ bó sát của Carolina Herrera, khoe vóc dáng thon gọn bất chấp tuổi tác, ngực đầy đặn, eo nhỏ, và đôi chân dài thanh mảnh. Tóc nâu của Letizia buộc thấp, gọn gàng, đeo khuyên tai kim cương nhỏ, cổ đeo dây chuyền vàng mảnh, toát lên vẻ thanh lịch và quyền uy của một hoàng hậu. Hương nước hoa Hermès từ cô, nồng ấm, khiến Nam cảm nhận sự quyến rũ sâu sắc. Vua Felipe VI ngồi cạnh Letizia, mặc lễ phục đen với huân chương vàng đeo ngực, mái tóc muối tiêu chải gọn, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng thân thiện, chuẩn bị phát biểu chính.
Trước giờ lễ, Nam nắm tay Leonor, ngón tay đan chặt, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp của cô. Anh nghiêng đầu, giọng nhỏ, ấm áp: “Em, cung điện hôm nay đẹp quá. Anh thấy em như nàng công chúa trong cổ tích.” Leonor mỉm cười, má hồng nhẹ, thì thầm: “Nam, cảm ơn anh. Em hồi hộp cho bài phát biểu của cha. Anh thấy không khí thế nào?” Anh đáp, giọng chậm, chân thành: “Em, mọi thứ hoàn hảo. Cha và mẹ tổ chức buổi lễ này thật ấn tượng.” Letizia quay sang, bàn tay trái đặt nhẹ lên tay Nam, ngón tay đeo nhẫn kim cương chạm vào da anh, giọng nhẹ nhàng: “Nam, con thấy sảnh này thế nào? Mẹ đã chọn hoa và nhạc từ hai tháng trước.” Anh quay sang, mỉm cười thân thiện: “Mẹ, sảnh đẹp như tranh. Mẹ và cha đã làm mọi thứ trở nên tuyệt vời.” Felipe VI, nghe cuộc trò chuyện, gật đầu, giọng trầm, ấm áp: “Nam, cảm ơn con. Hôm nay là ngày đặc biệt với gia đình ta và cả Tây Ban Nha.”
Buổi lễ bắt đầu, một quan chức cấp cao, mặc vest xám, bước lên bục, đọc diễn văn chào mừng, ca ngợi 20 năm trị vì của Felipe VI, từ cải cách giáo dục đến thúc đẩy hòa bình quốc tế. Dàn nhạc giao hưởng chuyển sang bản Vivaldi’s Spring, giai điệu nhẹ nhàng, du dương, làm dịu không khí, khiến quan khách chìm vào không gian êm đềm. Ánh sáng từ đèn chùm mờ đi, tạo cảm giác kín đáo giữa đám đông, như một màn che hoàn hảo cho ý định táo bạo của Nam. Anh ngồi giữa Leonor và Letizia, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể họ, hơi thở nhẹ nhàng, và hương nước hoa quyến rũ.
Dục vọng trỗi dậy, Nam đặt tay trái lên đùi Leonor, qua lớp váy lụa trắng mỏng, cảm nhận da thịt mềm mại, nóng bỏng của cô. Ngón tay anh lướt chậm, từ đầu gối lên đùi trong, chạm đến quần lót ren trắng, nơi lồn cô ấm áp, hơi ướt. Anh vuốt nhẹ, ngón giữa ấn vào khe lồn, xoay chậm quanh âm vật, cảm nhận lồn cô co bóp, dâm thủy rỉ ra, thấm qua vải ren. Leonor giật mình, bàn tay phải nắm chặt tay anh dưới váy, móng tay bấm vào da anh, mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp. Cô nghiêng đầu, thì thầm, giọng run rẩy: “Nam, anh làm gì thế? Ở đây đông người, họ sẽ thấy mất.” Anh nghiêng sát, môi gần tai cô, giọng khàn, nhỏ đến mức chỉ cô nghe: “Em, anh kín đáo lắm. Cứ thư giãn, không ai biết đâu.” Leonor cắn môi dưới, cố giữ vẻ công chúa thanh lịch, nhưng lồn cô phản ứng mãnh liệt, dâm thủy chảy ra, ướt đẫm ngón tay anh, thấm xuống váy lụa.
Đồng thời, Nam đặt tay phải lên đùi Letizia, qua lớp đầm đỏ bó sát, cảm nhận da thịt săn chắc, ấm nóng. Ngón tay anh lướt lên, chạm quần lót lụa đen mỏng, nơi lồn cô căng đầy, nóng bỏng. Anh ấn nhẹ, ngón giữa vuốt khe lồn, xoay chậm âm vật, lồn cô rỉ nước, thấm qua vải lụa, ướt ngón tay anh. Letizia hít sâu, quay sang, bàn tay trái siết chặt tay Nam, giọng lo lắng, gần như cầu xin: “Nam, con điên rồi sao? Felipe ngồi ngay cạnh mẹ, dừng lại ngay!” Anh đáp, giọng chậm, trấn an: “Mẹ, con cẩn thận. Mẹ thư giãn đi, không ai nghi ngờ đâu.” Letizia nắm tay anh, móng tay bấm mạnh, cố giữ vẻ hoàng hậu đĩnh đạc, nhưng lồn cô dâm thủy chảy ra, thấm ướt tay anh, phản bội sự kháng cự của cô. Leonor và Letizia, mỗi người chìm trong khoái lạc riêng, không hề biết Nam đang kích thích cả hai cùng lúc, lồng ghép hành động với nhịp điệu chậm, sâu lắng.
Nam điều chỉnh nhịp tay, tay trái với Leonor, ngón giữa đâm sâu qua quần lót, chạm vào lồn cô, ướt át, nóng bỏng. Anh xoay ngón tay, ngón cái ấn mạnh âm vật, lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, thấm sũng vải ren, chảy xuống đùi, ướt ghế nhung đỏ. Leonor cong nhẹ lưng, kìm nén tiếng rên, bàn tay trái nắm chặt. Cô giả vờ chỉnh trâm ngọc trai, tóc vàng rơi vài sợi xuống vai, che giấu khuôn mặt đỏ bừng. Nam tăng tốc, ngón tay đẩy sâu, xoay nhanh, lồn cô phun nước, dâm thủy nóng bỏng chảy xuống sàn cẩm thạch, mùi hương dâm dục hòa lẫn với nước hoa Chanel. Leonor thì thầm, giọng đứt quãng, gần như tuyệt vọng: “Nam, em… em không chịu nổi nữa. Anh dừng đi.” Anh đáp, giọng khàn: “Em, sắp xong rồi. Cứ để anh.” Lồn cô giật mạnh, co bóp ngón tay anh, Leonor lên đỉnh, dâm thủy phun ra, ướt cả váy lụa, chảy xuống ghế. Cô ho nhẹ, ngụy trang tiếng rên, giọng run: “Nam, em cần vào phòng vệ sinh ngay.” Cô đứng dậy, váy trắng che dấu vết ướt, bước chậm qua hàng ghế, thân hình thanh thoát nhưng bước chân hơi run, hòa vào dòng người ra ngoài.
Nam tiếp tục tay phải với Letizia, ngón giữa ấn sâu lồn cô qua quần lót lụa, ngón cái xoay âm vật, lồn cô ướt đẫm, dâm thủy chảy xuống đùi, thấm vào đầm đỏ. Anh lồng ghép hành động, tay trái, vừa rời Leonor, giờ vuốt đùi Letizia từ bên ngoài váy, ngón tay chạm lông lồn qua vải, tăng nhục dục. Letizia run rẩy, giọng nhỏ, hoảng loạn: “Nam, con phải dừng lại. Nếu ai thấy, mẹ không sống nổi.” Anh thì thầm, giọng trấn an: “Mẹ, con kiểm soát được. Mẹ cứ tận hưởng, không ai biết.” Lồn cô siết chặt ngón tay anh, dâm thủy tràn ra, ướt tay áo vest của anh, mùi hương Hermès hòa lẫn mùi dâm dục, khiến Nam rạo rực. Cô giả vờ cầm chương trình lễ, tay run, cố giữ vẻ hoàng hậu, nhưng cơ thể phản ứng mãnh liệt, lồn co bóp liên tục.
Với Leonor đã rời, Nam tập trung hoàn toàn vào Letizia, tay phải móc lồn cô sâu hơn, ngón giữa và ngón trỏ cùng đâm vào qua quần lót, xoay chậm quanh âm vật, ngón cái ấn sâu, cảm nhận lồn cô co bóp mãnh liệt. Dâm thủy nóng bỏng chảy ra, ướt đầm đầm đỏ, thấm xuống ghế nhung, nhỏ giọt xuống sàn cẩm thạch. Nam luồn tay trái dưới váy cô từ phía bên kia, ngón tay vuốt lông lồn, chạm khe lồn, kích thích thêm, lồn cô phun nước, ướt cả hai tay anh. Mùi dâm dục từ lồn cô, hòa với nước hoa Hermès, khiến Nam rạo rực đến cực điểm, chim anh cứng ngắc trong quần tây. Letizia cắn môi đến bật máu, giọng run, gần như cầu xin: “Nam, con… con làm mẹ điên rồi. Dừng lại, mẹ xin con.” Anh thì thầm, giọng khàn, đầy dục vọng: “Mẹ, con muốn mẹ cảm nhận rõ. Không ai thấy, con hứa.” Cô siết chặt khăn tay, móng tay bấm vào da, cố giữ vẻ hoàng hậu thanh lịch, nhưng lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy tràn ra như suối.
Nam tăng nhịp, ngón tay phải đẩy sâu, xoay mạnh âm vật, ngón tay trái vuốt lông lồn, ấn vào khe, lồn Letizia phun nước, ướt cả váy đỏ và ghế ngồi. Cô cong người, kìm tiếng rên, giả vờ chỉnh khăn choàng đỏ, tay run rẩy, tóc nâu bung vài sợi, rơi xuống vai. Giọng cô nhỏ, tuyệt vọng: “Nam, mẹ… mẹ không thể chịu thêm. Xong rồi, con dừng đi.” Lồn cô giật mạnh, co bóp ngón tay anh, dâm thủy phun ra, lên đỉnh mãnh liệt, ướt tay anh, chảy xuống sàn, tạo một vũng nhỏ dưới ghế. Letizia thở hổn hển, mặt đỏ bừng, cô đứng dậy, giọng run: “Felipe, em cần ra ngoài một chút. Em hơi mệt.” Felipe quay sang, lo lắng, giọng trầm: “Letizia, em ổn chứ? Có cần bác sĩ không?” Cô đáp, giọng yếu: “Không sao, anh. Em chỉ cần nghỉ ngơi một lát.” Cô bước đi, váy đỏ che dấu vết ướt, bước chân vội vã nhưng giữ vẻ thanh lịch, biến mất sau cánh cửa gỗ khắc hoa văn hoàng gia.
Nam lau tay vào khăn tay trắng trong túi vest, ngón tay còn dính dâm thủy của Leonor và Letizia, mùi hương dâm dục vương vấn. Anh ngồi lại, vờ tập trung vào buổi lễ, chim vẫn cứng trong quần, lòng rạo rực. Felipe quay sang, giọng thân thiện: “Nam, con thấy bài diễn văn này thế nào?” Nam cười, giọng bình tĩnh, như chưa hề xảy ra chuyện gì: “Cha, bài diễn văn rất cảm động. Cha đã dẫn dắt Tây Ban Nha qua 20 năm tuyệt vời.” Dàn nhạc chơi bản Beethoven’s Ode to Joy, Felipe đứng dậy, bước lên bục, bắt đầu bài phát biểu về hòa bình và đoàn kết.