Sáng 10 tháng 8, trung tâm hội nghị Pennsylvania ở Philadelphia rực rỡ ánh đèn sân khấu, với hàng trăm lá cờ Mỹ tung bay trên trần và biểu ngữ “Ivanka for President” giăng khắp khán phòng. Khoảng 7,000 người, từ công nhân nhà máy thép ở Pittsburgh đến các doanh nhân phố Wall, chen chúc trong không gian rộng lớn, tạo nên bầu không khí sôi động như một lễ hội chính trị. Những tấm bảng cầm tay với dòng chữ “Ivanka 2036” và “America First” lắc lư theo nhịp nhạc country của bài Sweet Home Alabama vang lên từ hệ thống loa. Mùi cà phê Starbucks và bánh mì kẹp phô mai Philly cheesesteak thoảng qua từ các quầy thực phẩm ngoài sảnh. Màn hình LED khổng lồ chiếu đoạn quảng cáo chiến dịch, nơi Ivanka, trong bộ váy xanh navy bó sát, nói với giọng tự tin: “Chúng ta sẽ xây dựng một nước Mỹ thịnh vượng, hợp tác với những đối tác tiên phong như AstroViet để dẫn đầu cuộc đua không gian.” Các phóng viên từ CNN, Fox News, The New York Times, và Reuters đứng chật khu vực truyền thông, máy quay lia theo từng cử động, nhấn mạnh Pennsylvania là bang chiến trường quyết định cuộc bầu cử.
Nam mặc vest đen Hugo Boss may đo, cà vạt xanh đậm thắt nút Windsor, ngồi ở hàng ghế VIP, cạnh các nhà tài trợ lớn như CEO của một quỹ đầu tư ở New York và một thượng nghị sĩ Pennsylvania. Ivanka Trump bước ra từ cánh gà, mặc váy xanh navy ôm sát, khoe thân hình thanh lịch nhờ tập yoga hàng ngày, tóc vàng búi cao, nụ cười tự tin như một ngôi sao Hollywood. Cô giơ tay chào đám đông, giọng vang dội qua micro: “Philadelphia, cảm ơn các bạn đã đến hôm nay! Tôi ở đây để đấu tranh cho tương lai của các bạn, cho việc làm, cho công nghệ, và cho một nước Mỹ dẫn đầu không gian!” Đám đông reo hò, tiếng vỗ tay át cả tiếng loa. Ivanka tiếp tục, giọng đầy cảm hứng: “Chúng ta có những đối tác như AstroViet, công ty đã phóng module trạm ASEAN vào quỹ đạo 400 km và xây khách sạn vũ trụ đầu tiên trên thế giới. Họ tin vào tôi, và tôi tin vào các bạn!” Nam gật đầu, nhớ những lần gặp riêng với Ivanka, từ New York đến Miami ).
Sau bài diễn thuyết dài 25 phút, Ivanka nhìn về phía Nam, mỉm cười: “Tôi muốn mời một người bạn đặc biệt lên sân khấu, Nguyễn Văn Nam, CEO AstroViet, người đã tài trợ 50 triệu USD cho chiến dịch này và luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi.” Đám đông vỗ tay, Nam đứng dậy, chỉnh cà vạt, bước lên bục, cảm nhận sức nóng từ ánh đèn sân khấu và ánh nhìn của hàng ngàn người. Anh cầm micro, giọng trầm và rõ ràng: “Thưa quý bà và quý ông, AstroViet tự hào đồng hành cùng Ivanka Trump. Cô ấy không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là người có tầm nhìn đưa nước Mỹ đến các vì sao. Trạm ASEAN, khách sạn vũ trụ, và AstroPod là minh chứng cho những gì chúng ta có thể đạt được khi hợp tác. Tôi tin Ivanka sẽ dẫn dắt nước Mỹ đến một tương lai thịnh vượng, không chỉ trên Trái Đất mà còn trong không gian!” Đám đông reo hò, máy quay Reuters ghi lại: “CEO AstroViet tuyên bố ủng hộ tuyệt đối Ivanka Trump tại Philadelphia.” Một số người hô: “AstroViet! Ivanka!” Nam mỉm cười, cảm nhận adrenaline dâng trào.
Khi Nam tiếp tục nói về tầm nhìn không gian, anh thoáng thấy một người đàn ông, khoảng 30 tuổi, mặc áo khoác đen, mũ lưỡi trai kéo thấp, di chuyển chậm rãi qua hàng ghế gần sân khấu, cách bục khoảng 10 mét. Đám đông che khuất tầm nhìn, nhưng Nam nhận ra dáng đi căng thẳng, vai hơi gù, và bàn tay phải của hắn luồn vào túi áo, như nắm chặt một vật. Trực giác mách bảo nguy hiểm, Nam ngừng phát biểu giữa chừng, giọng gấp gáp: “Ivanka, cẩn thận!” Hắn rút một khẩu súng ngắn Glock, ánh kim loại lóe lên dưới đèn sân khấu. Tiếng hét vang lên từ khán giả gần đó khi hắn giơ súng, nhắm vào Ivanka, cách Nam chỉ vài bước.
Nam không suy nghĩ, lao khỏi bục, chân trượt trên sàn gỗ bóng, đẩy Ivanka ngã xuống sàn sân khấu, dùng thân mình che chắn cô. Tiếng súng nổ, khô khốc và chói tai, viên đạn trúng vai trái anh, đau nhói như dao đâm, máu nóng thấm đỏ vest. Ivanka hét lên, ôm Nam, giọng hoảng loạn: “Nam, anh bị trúng đạn! Ai đó giúp với!” Nam nằm trên sàn, thở hổn hển, tay ôm vai, máu chảy qua kẽ tay, nhỏ xuống sàn. Đám đông hoảng loạn, chạy tán loạn, tiếng la hét át tiếng loa. Đội bảo vệ mặc vest đen xông tới, khống chế thủ phạm, ấn hắn xuống đất, còng tay. Một bảo vệ hét vào bộ đàm: “Mã đỏ! Gọi xe cứu thương ngay!”
Ivanka quỳ bên Nam, xé vạt váy, ép vào vết thương để cầm máu, giọng run: “Nam, anh phải cầm cự. Anh không được bỏ tôi! Xe cứu thương đang đến!” Nam, mặt tái nhợt, cố nói: “Ivanka… cô không sao… là được.” Đội y tế chạy lên sân khấu, đặt Nam lên cáng, tiêm morphine giảm đau, và đưa anh ra xe cứu thương trong tiếng còi inh ỏi. Ivanka chạy theo, nắm tay anh đến cửa xe: “Nam, tôi sẽ đến bệnh viện ngay. Anh mạnh mẽ lên!” Xe lao đi, để lại đám đông hỗn loạn và Ivanka đứng sững, máu trên tay cô.
Tại bệnh viện Đại học Pennsylvania, phòng cấp cứu VIP, bác sĩ khâu vết thương, báo với Nam: “Anh Nguyễn, viên đạn 9mm xuyên qua cơ vai trái, không chạm xương hay mạch máu lớn. Anh may mắn, nhưng cần ở lại viện ba ngày để theo dõi và tránh nhiễm trùng.” Nam, vai băng kín, nằm trên giường, morphine làm anh hơi mơ màng, nhắn Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, tôi ổn. Xử lý truyền thông vụ nổ súng. Họp video sau khi tôi xuất viện.” Cô trả lời: “Nam, cả đội lo cho anh. Tàu vận tải đạt 50%. Nghỉ ngơi nhé.” Nam nhắm mắt, hình ảnh Ivanka trên sân khấu vẫn ám ảnh anh.
Chiều 10 tháng 8, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua rèm phòng bệnh, chiếu những vệt sáng mờ lên sàn gạch trắng. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim kêu đều đều và tiếng điều hòa nhẹ nhàng. Ivanka bước vào, mặc váy xám dài kín đáo, ôm sát cơ thể, khoe đường cong thanh lịch, tóc vàng thả tự nhiên, rối nhẹ vì một ngày căng thẳng. Cô mang theo một bó hoa lily trắng, hương thơm dịu dàng lan tỏa, đặt lên bàn cạnh giường. Khuôn mặt cô lộ rõ sự lo lắng, đôi môi mím chặt, dấu vết son đỏ phai mờ sau nhiều giờ họp với đội chiến dịch và cảnh sát. Cô kéo ghế sát giường, ngồi xuống, nắm tay Nam, cảm nhận da anh còn lạnh vì mất máu. Ngón tay cô, với móng sơn đỏ, run nhẹ khi chạm vào anh. Giọng cô nhỏ, run rẩy, đầy cảm xúc: “Nam, tôi không biết mình phải nói gì để cảm ơn anh. Anh đã cứu mạng tôi hôm nay. Nếu anh không đẩy tôi ngã, viên đạn đó… có lẽ đã trúng tôi. Anh cảm thấy thế nào?”
Nam, vai trái băng kín, vẫn đau âm ỉ dù morphine làm dịu, cố ngồi dậy, tựa vào gối, cười yếu: “Ivanka, tôi ổn. Chỉ là vết xước nhỏ, vài ngày sẽ hồi phục. Cô không sao là tôi yên tâm rồi. Cảnh sát nói gì về thủ phạm?” Ivanka thở dài, tay siết chặt tay anh, móng tay bấm nhẹ vào da, để lại dấu hồng nhạt: “Nam, cảnh sát điều tra cho biết hắn là thành viên của một nhóm cực đoan có tên ‘Pure America’. Họ chống đối tôi vì tôi nhận tài trợ 50 triệu USD từ AstroViet, một công ty nước ngoài. Họ cho rằng tôi bán lợi ích Mỹ cho anh và các đối tác quốc tế. Tôi xin lỗi, Nam, vì đã kéo anh vào rắc rối này. Tôi không bao giờ muốn anh nằm đây, máu thấm đỏ áo vì tôi.”
Cô cúi đầu, tóc vàng che khuôn mặt, giọng nghẹn ngào, như sắp khóc: “Nam, tôi cảm thấy có lỗi kinh khủng. Tôi không ngủ được từ sáng, cứ nghĩ đến anh lao lên sân khấu, viên đạn trúng anh… Tôi không chịu nổi ý nghĩ mất anh.” Nam vuốt tay cô, ngón tay anh lướt qua mu bàn tay mềm mại, giọng dịu dàng: “Ivanka, cô không cần xin lỗi. Tôi tự nguyện đứng trên sân khấu, vì tôi tin vào cô và AstroViet. Tôi sẽ làm lại nếu cần, vì cô xứng đáng.” Ivanka ngẩng lên, môi mím chặt, đôi má hồng lên vì xúc động. Cô hít sâu, cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run: “Nam, anh quá tốt với tôi. Tôi không xứng với sự hy sinh của anh.”
Cô im lặng một lúc, rồi nói, giọng thấp, đầy quyết tâm, như đã suy nghĩ kỹ: “Nam, tôi muốn xin lỗi anh bằng cách riêng, để anh biết tôi trân trọng anh thế nào, không chỉ như một đối tác mà còn… hơn thế. Anh cho phép tôi chứ?” Nam, cảm nhận dục vọng trỗi dậy dù cơ thể mệt mỏi, tim đập nhanh hơn, gật đầu chậm rãi: “Ivanka, cô biết tôi không thể từ chối cô. Nhưng cô chắc chứ? Chúng ta đang ở bệnh viện.” Cô mỉm cười, nụ cười vừa dịu dàng vừa táo bạo, đứng dậy, khóa cửa phòng bằng một cái xoay nhẹ, tiếng khóa kêu “cạch” nhỏ nhưng rõ ràng. Cô kéo rèm trắng, ánh sáng dịu lại, tạo không gian kín đáo, như một thế giới chỉ có hai người. Cô thì thầm: “Nam, tôi muốn anh cảm nhận được lòng biết ơn của tôi. Không ai sẽ làm phiền chúng ta.”
Ivanka trở lại giường, ngồi cạnh Nam, ngón tay thon dài, với móng sơn đỏ, chậm rãi cởi khóa quần anh, kéo xuống, lộ cu 20 cm đang cương cứng, đỏ rực, rỉ nước đầu khấc. Cô cầm cu, vuốt nhẹ, cảm nhận độ nóng và mạch đập dưới da, ngón cái lướt qua đầu cu, khiến Nam rùng mình. Cô cúi xuống, tóc vàng chạm má anh, hơi thở nóng thoảng qua da, rồi môi mềm mại bao lấy đầu cu, lưỡi xoay quanh, trượt chậm từ đầu đến gốc, như khắc ghi từng đường nét. Cô mút nhẹ, môi siết chặt, lưỡi kích thích dây thần kinh nhạy cảm, khiến cu rung lên. Nam rên nhỏ, tay trái nắm drap giường, tay phải chạm tóc cô, giọng khàn: “Ivanka, cô… làm tôi điên rồi. Chậm thôi… tôi muốn cảm nhận từng giây.”
Cô ngẩng đầu, tóc rối, môi ướt bóng, thì thầm: “Nam, tôi muốn anh biết tôi cần anh thế nào. Tôi sẽ làm mọi thứ để anh quên cơn đau.” Cô tiếp tục, mút sâu, cu chạm họng, hơi thở cô nóng bỏng, hòa với tiếng rên kìm nén của Nam. Cô vuốt gốc cu, tay còn lại xoa nhẹ bìu, tăng cảm giác. Nam thở hổn hển, cơ thể căng lên, rên: “Ivanka, tôi… sắp tới rồi.” Cô mút mạnh hơn, môi siết chặt, lưỡi xoáy nhanh, khiến anh bắn tinh vào miệng cô, tinh trùng nóng tràn môi, nhỏ xuống cằm và cổ. Ivanka nuốt, lau miệng bằng khăn giấy, mỉm cười, giọng khàn: “Nam, tôi chưa muốn dừng. Anh chịu được chứ?”
Cô đứng dậy, cởi quần lót ren đen, để lộ lồn hồng hào, ướt át, lông mu tỉa gọn như một tác phẩm nghệ thuật. Dâm thủy chảy nhẹ xuống đùi trắng mịn, phản chiếu ánh đèn mờ. Cô kéo váy xám lên hông, leo lên giường, quỳ trên Nam, cẩn thận tránh chạm vai trái anh. Cô cầm cu, vuốt vài lần, rồi từ từ ngồi xuống, lồn siết chặt cu, nóng bỏng, dâm thủy thấm gốc cu và đùi Nam. Cô nhấp hông chậm rãi, từng nhịp như một điệu múa, ngực rung qua váy, núm vú cứng lộ rõ dưới lớp vải. Cô rên nhỏ, giọng ngắt quãng: “Nam, cu anh… lấp đầy tôi… tôi không chịu nổi.” Nam, dù đau vai, bóp hông cô, ngón tay bấm vào da trắng mịn, để lại dấu đỏ nhạt, giọng khàn: “Ivanka, lồn cô quá tuyệt. Nhấp chậm thôi… tôi muốn kéo dài khoảnh khắc này.”
Cô cúi xuống, hôn môi anh, môi cô mềm mại, mùi son Dior thoảng nhẹ, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, hơi thở hòa quyện. Nụ hôn sâu, chậm rãi, như muốn hòa tan vào nhau. Cô vuốt ngực anh qua áo bệnh nhân, ngón tay lướt qua xương đòn, kích thích thêm. Cô tăng nhịp nhẹ, lồn phun nước, thấm drap và đùi Nam, tiếng rên lớn dần: “Nam, tôi… muốn anh mãi. Anh làm tôi điên.” Nam đẩy hông lên, cu đâm sâu, lồn cô co bóp, giọng anh gấp gáp: “Ivanka, cô quá nóng… tôi cũng sắp tới.” Cô nhấp mạnh hơn, lồn siết chặt, cả hai lên đỉnh, anh xuất tinh, tinh trùng nóng ngập lồn cô, chảy xuống đùi và drap, hòa với dâm thủy. Ivanka run rẩy, ngã xuống ngực anh, thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Họ nằm yên, hơi thở dần đều. Ivanka vuốt tóc Nam, giọng dịu: “Nam, tôi chưa bao giờ cảm thấy gần anh như thế. Cảm ơn anh, vì tất cả.” Cô ngồi dậy, lau đùi bằng khăn, kéo váy xuống, chỉnh tóc, trở lại vẻ thanh lịch. Giọng cô nghiêm túc: “Nam, vụ việc hôm nay làm tôi nhận ra anh gặp nguy hiểm vì tôi. Tôi không thể để anh bị liên lụy thêm. Từ nay, tôi sẽ hạn chế để anh xuất hiện bên tôi ở những nơi đông người, như các buổi tranh cử hay sự kiện công khai. AstroViet vẫn có thể hỗ trợ tôi, nhưng tôi muốn anh an toàn.” Nam gật đầu, giọng trầm: “Ivanka, tôi hiểu. AstroViet sẽ ủng hộ cô từ xa. Cô phải thắng, vì tôi đã đặt cược tất cả vào cô.”
Cô mỉm cười buồn, vuốt má anh, ngón tay lướt qua cằm: “Nam, cảm ơn anh. Tôi sẽ không quên ngày hôm nay, không chỉ vì anh cứu tôi, mà vì những gì chúng ta vừa chia sẻ.” Cô đứng dậy, cầm bó hoa lily, đặt lại trên bàn, hôn má anh lần cuối: “Nam, nghỉ ngơi nhé. Tôi sẽ thăm anh sau, khi mọi thứ an toàn hơn.” Cô mở khóa cửa, rời phòng, để lại mùi nước hoa Tom Ford và cảm giác ấm áp trong lòng Nam.
Tối 10 tháng 8, Nam nằm trên giường bệnh, ánh đèn dịu từ trần nhà chiếu xuống, tạo bóng mờ trên tường trắng. Máy đo nhịp tim kêu đều đều, hòa với tiếng điều hòa nhẹ nhàng. Anh cầm điện thoại, kiểm tra tin nhắn, thấy ba thông báo từ Beatrice Borromeo, Jetsun Pema, và Im Yoon-ah, lòng ấm áp giữa cơn đau vai. Beatrice nhắn: “Nam, tôi vừa xem tin trên BBC về vụ nổ súng ở Philadelphia. Anh ổn chứ? Cả đội PR đang lo lắng. AstroViet cần anh trở lại mạnh mẽ. Hãy nghỉ ngơi và hồi phục nhanh nhé!” Jetsun Pema viết: “Nam, tôi sốc khi biết anh bị thương. Tôi đã thắp nến cầu nguyện cho anh ở Phú Quốc. Anh hồi phục nhanh nhé. Isabella và Leonor thế nào?” Im Yoon-ah nhắn dài: “Nam, tôi đang quay phim ở Seoul thì thấy tin trên CNN. Tôi lo lắm, tim tôi như ngừng đập! Anh có đau không? Hãy mau khỏe để tôi gặp anh ở Phú Quốc cho quảng cáo AstroViet. Chăm sóc bản thân nhé, tôi chờ tin anh!”
Nam trả lời từng người, ngón tay gõ chậm trên màn hình, giọng chân thành, dù morphine làm anh hơi mơ màng:
“Beatrice, cảm ơn cô đã lo lắng. Tôi chỉ bị thương nhẹ, vài ngày sẽ ổn. Cô chuẩn bị chiến dịch PR cho module ASEAN tiếp theo nhé. Tôi tin vào đội PR của cô.”
“Jetsun, cảm ơn lời cầu nguyện của cô. Tôi ổn, Isabella đang vui với Leonor ở Madrid. Tàu vận tải liên hành tinh tiến độ ra sao? Nhắn tôi sớm nhé.”
“Yoon-ah, tôi xúc động vì cô lo cho tôi. Tôi không sao, chỉ cần nghỉ vài ngày. Tôi mong gặp cô ở Phú Quốc để quay quảng cáo. Cô giữ sức khỏe và tiếp tục tỏa sáng nhé.”
Nam đặt điện thoại xuống, lòng nghĩ về nụ hôn với Yoon-ah ở Seoul, cảm giác môi cô vẫn ám ảnh anh. Nhưng anh giấu kín, không muốn Leonor nghi ngờ, người vợ đã hy sinh nhiều cho anh và Isabella.
Leonor đáp AstroPod từ Madrid, hạ cánh tại Philadelphia lúc 1 giờ sáng 11 tháng 8. Cô bước vào phòng bệnh, mặc váy lụa xanh ngọc, tóc vàng rối vì chuyến bay gấp, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng xen lẫn nhẹ nhõm khi thấy Nam tỉnh táo. Cô mang theo một túi vải nhỏ, bên trong là cháo gạo lứt nấu với gà, món Nam thích, và một bức vẽ của Isabella, nét bút chì màu nguệch ngoạc hình một con tàu vũ trụ. Leonor chạy đến, ôm anh nhẹ nhàng để tránh chạm vết thương, giọng run: “Nam, em sợ mất anh. Khi em thấy tin trên El País, em không thở nổi. Sao anh lại lao lên che cho Ivanka? Anh không nghĩ đến em và Isabella sao?”
Nam nắm tay cô, cảm nhận da cô lạnh vì lo lắng, giọng dịu dàng: “Em, anh không nghĩ nhiều. Trực giác bảo anh phải bảo vệ Ivanka. Anh xin lỗi vì đã làm em sợ hãi.” Leonor lau nước mắt bằng tay áo, ngồi xuống, mở hộp cháo, thổi nguội, đút cho anh từng thìa: “Nam, em mang cháo từ Madrid. Anh phải ăn để khỏe lại. Isabella vẽ này cho anh, nói là ‘tàu của papa’.” Nam nuốt cháo, vị gừng ấm nóng làm anh tỉnh táo, cười nói: “Em, cảm ơn em và Isabella. Con bé vẽ đẹp lắm. Em kể anh nghe, Isabella thế nào?”
Leonor cười, giọng nhẹ nhàng: “Con bé đòi ‘papa’ cả ngày, cầm bút chì vẽ tàu vũ trụ khắp nhà. Em hứa sẽ đưa con sang khi anh xuất viện.” Cô nghiêm giọng: “Nam, từ nay anh phải cẩn thận hơn. Em không muốn lần nào cũng phải bay nửa vòng trái đất để thấy anh nằm viện.” Anh hôn trán cô, giọng chắc chắn: “Em, anh hứa sẽ cẩn trọng hơn. Cảm ơn em đã ở đây.”
Leonor ở lại, mở ghế gấp thành giường, ngủ gục bên Nam, tay vẫn nắm tay anh. Cô mang theo mùi hương quen thuộc, hoa oải hương nhẹ nhàng từ nước hoa Jo Malone, làm Nam cảm thấy an toàn. Anh nhìn cô, lòng tự vấn về những bí mật với Ivanka và Yoon-ah, nhưng tình yêu với Leonor và Isabella là điểm tựa vững chắc. Anh nhắn Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, báo cáo truyền thông vụ nổ súng.” Cô đáp: “Nam, để tôi xử lý. Anh cứ nghỉ ngơi đi.”
Nam nhìn ra cửa sổ, ánh đèn Philadelphia mờ ảo trong đêm, lòng nghĩ về AstroViet, Ivanka, Yoon-ah, và gia đình. Vụ nổ súng nhắc nhở anh về nguy hiểm, nhưng sự chăm sóc của Leonor và sự lo lắng của đồng nghiệp là động lực để anh hồi phục và tiếp tục.