Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 156: Lời từ biệt

Chiều 27 tháng 9, hoàng hôn nhuộm Phú Quốc thành sắc cam rực rỡ, ánh sáng lấp lánh trên sóng biển và rừng dừa. Nam lái Bentley Continental qua con đường đất đỏ uốn lượn, dừng trước biệt thự của Jetsun Pema, nằm trên đồi cao gần sân bay vũ trụ. Biệt thự xây bằng gỗ sồi nâu trầm, mái ngói đỏ Bhutan, hòa quyện với thiên nhiên. Vườn trước nhà trồng hoa sen hồng, cây sala tỏa hương ngọt ngào, và một ao nhỏ lót đá, nơi cá koi bơi lội. Trên hiên, chuông gió đồng khắc hình rồng Bhutan kêu leng keng trong gió, gợi nhớ những ngôi chùa ở Thimphu. Một bức tượng Phật Di Lặc nhỏ đặt cạnh lối vào, bên dưới khắc dòng chữ Dzongkha: “Hạnh phúc là lòng từ bi.” Cửa sổ gỗ chạm hoa văn, rèm lụa vàng nhạt bay nhẹ, lộ ánh đèn ấm áp bên trong.

Nam, 38 tuổi, mặc sơ mi trắng phẳng phiu, quần kaki xám, bước xuống xe, tay cầm hộp đồ chơi mô hình AstroPod phát sáng và một chiếc khăn lụa Bhutan thêu hoa mẫu đơn, mua ở một tiệm cổ ở Madrid. Anh nhìn biệt thự, lòng trĩu nặng, hy vọng chuyến thăm sẽ xoa dịu khoảng cách với Jetsun và Dorji, con trai bí mật của anh. Anh gõ cửa, tiếng gỗ vang khô khốc, như vọng vào nỗi cô đơn. Jetsun, 43 tuổi, mở cửa, mặc váy Kira lụa xanh ngọc Bhutan, hoa văn rồng vàng tinh xảo, tóc đen thả dài, khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, môi mím chặt. Cô đứng chắn lối, tay nắm khung cửa, giọng nhỏ nhưng sắc: “Nam, anh đến làm gì? Tôi không báo trước là sẽ bận chăm Dorji và chuẩn bị tài liệu cho AstroViet.”

Nam mỉm cười, giọng thân thiện: “Jetsun, anh muốn thăm Dorji và em. Anh mang mô hình AstroPod cho con, và chiếc khăn lụa này cho em. Anh nghĩ em sẽ thích nó, vì nó giống khăn em từng đeo ở Thimphu.” Anh đưa khăn, nhưng Jetsun không nhận, tay vẫn nắm cửa, đáp: “Nam, Dorji đang chơi trong nhà. Anh vào một lát thôi, tôi có nhiều việc phải làm.” Cô quay người, bước vào trước, không mời anh ngồi. Nam bước theo, mùi hương trầm Bhutan thoảng trong không khí, gợi ký ức về những ngày họ ở cung điện Tashichho Dzong.

Phòng khách bài trí tối giản, đậm chất Bhutan: sofa gỗ phủ đệm lụa vàng, bàn trà thấp chạm khắc hoa sen, tranh Phật giáo treo tường với hình Mandala phức tạp, và kệ sách gỗ chứa kinh văn Dzongkha cùng sách về phát triển bền vững. Một chiếc đàn piano cũ đặt góc phòng, trên nắp là bản nhạc “Druk Tsendhen,” quốc ca Bhutan, viết tay bằng mực đen. Góc phòng có bàn thờ nhỏ, với tượng Phật Thích Ca, nến lung linh, và bát hương nghi ngút khói. Dorji, 18 tháng tuổi, tóc đen rối, má hồng phúng phính, ngồi trên thảm len đỏ, cầm khối gỗ xếp thành ngôi chùa nhỏ. Thấy Nam, cậu bé reo lên, chạy tới, bi bô: “Ba! Ba!” Nam quỳ xuống, ôm con, cảm nhận cơ thể nhỏ bé ấm áp, lòng xót xa: “Dorji, con lớn nhanh quá. Thích AstroPod không? Ba mang tàu vũ trụ cho con đây.”

Cậu bé cười rạng rỡ, ôm mô hình, ấn nút phát âm thanh tên lửa “vù vù,” rồi kéo Nam ngồi xuống thảm. Nam xếp gỗ với con, giọng dịu: “Dorji, con muốn bay lên sao Hỏa với ba không? Ba sẽ làm tàu cho con.” Dorji gật đầu, ôm cổ anh, cười khanh khách: “Bay! Bay!” Nam hôn trán con, lòng ấm áp, nhưng nhận ra Jetsun đứng tựa cửa bếp, tay khoanh, khuôn mặt không chút cảm xúc. Anh quay sang, giọng chân thành: “Jetsun, em khỏe không? Anh thấy em làm xuất sắc ở AstroViet. Module thứ hai trạm ASEAN thành công là nhờ em rất nhiều.” Cô đáp, giọng nhạt: “Nam, tôi ổn. Dorji cũng ổn. Công việc là trách nhiệm, không cần anh khen. Tôi đi lấy trà.”

Cô vào bếp, lấy bình trà hoa cúc bằng sứ trắng, rót vào tách, nhưng không mang ra, mà đứng đó, lau ly chậm rãi, như trốn tránh. Nam cố tiếp: “Jetsun, anh biết em vất vả chăm Dorji một mình. Anh muốn giúp, dù là tài chính, thời gian, hay bất cứ gì em cần.” Cô đặt ly xuống, giọng cứng: “Nam, mẹ con tôi không cần. Tôi lo được cho Dorji. Anh cứ chăm sóc gia đình anh ở Madrid, với Leonor và Isabella.” Cô quay lưng, lấy khăn lau bàn bếp, dù bàn sạch bóng, động tác máy móc như che giấu cảm xúc.

Nam chơi với Dorji, dạy con xếp khối gỗ thành tên lửa, kể chuyện về trạm ASEAN: “Dorji, con biết không, ba làm trạm trên trời, để tàu bay thật xa.” Cậu bé vỗ tay, nhưng ngáp dài, dụi đầu vào ngực Nam. Jetsun bước đến, giọng nhỏ: “Nam, Dorji buồn ngủ. Tôi đưa con đi ngủ. Anh đợi ở đây, đừng làm ồn.” Cô bế Dorji, cậu bé vẫy tay: “Ba, mai chơi!” Nam gật đầu, giọng nghẹn: “Mai ba quay lại, Dorji ngủ ngoan nhé.” Jetsun hát ru bằng tiếng Dzongkha, giọng trầm buồn, đóng cửa phòng con.

Jetsun trở ra, đóng cửa phòng Dorji, đứng cách Nam vài bước, tay khoanh, khuôn mặt căng thẳng. Anh đứng dậy, bước đến, giọng khàn: “Jetsun, anh nhớ em. Nhớ những ngày chúng ta ở Thimphu, khi em cười với anh, khi em kể về núi Paro. Chúng ta có thể trở lại như trước, đúng không?” Anh chạm vai cô, vuốt tóc mềm, định kéo cô vào lòng, cảm nhận hơi thở quen thuộc. Jetsun giật mình, đẩy mạnh tay anh, lùi lại, giọng run giận: “Nam, dừng lại ngay! Anh nghĩ tôi là gì? Một món đồ để anh muốn là chạm, xong rồi bỏ như rác? Anh không có quyền làm thế!”

Nam sững sờ, giơ tay, giọng chân thành: “Jetsun, anh không có ý đó. Anh chỉ muốn gần em, muốn bù đắp cho em và Dorji. Anh biết mình sai, nhưng…” Cô cắt lời, giọng sắc như dao: “Nam, bù đắp? Anh dám nói từ đó? Anh có biết tôi thấy gì không? Trong buổi photoshoot, anh nắm tay Im Yoon-ah, cười với cô ấy, thì thầm như tình nhân. Anh nhìn cô ấy như cách anh từng nhìn tôi ở Thimphu. Anh nghĩ tôi mù, hay tôi ngu ngốc đến mức không nhận ra?” Nam lắc đầu, đáp: “Jetsun, Yoon-ah chỉ là gương mặt đại diện AstroViet. Anh và cô ấy làm việc, không hơn. Anh thề với em.”

Jetsun cười cay đắng, bước đến cửa sổ, nhìn biển Phú Quốc tối đen, sóng vỗ dữ dội: “Nam, anh thề? Anh từng thề với tôi rằng anh sẽ bảo vệ tôi, tôn trọng tôi. Nhưng anh làm gì? Anh biến tôi thành kẻ phản bội, thành nỗi nhục của gia đình hoàng gia!” Nước mắt cô lăn dài, giọng vỡ: “Anh phá hoại đời tôi, Nam. Vì anh, vua Jigme xa lánh tôi, gia đình tôi khinh miệt tôi. Tôi phải rời Thimphu, sống cô đơn ở Phú Quốc, nuôi Dorji một mình. Anh có bao giờ nghĩ đến nỗi đau của tôi?”

Nam bước tới, giọng nghẹn: “Jetsun, anh xin lỗi. Anh không cố ý làm em đau. Anh yêu Dorji, và anh quan tâm em. Anh muốn sửa sai.” Cô quay lại, chỉ tay vào anh, giọng gào lên: “Nam, anh không yêu tôi! Anh không yêu ai ngoài bản thân anh! Anh có Leonor, Isabella, một gia đình hoàn hảo ở Madrid. Anh còn muốn Yoon-ah, muốn tôi, muốn bao nhiêu phụ nữ nữa? Anh là kẻ tham lam, vô tâm, chỉ biết chinh phục rồi vứt bỏ!” Cô đập tay xuống bàn, tách trà rơi vỡ, mảnh sứ văng khắp sàn. “Anh bỏ bê mẹ con tôi, chỉ đến khi chán vợ hay nhân tình mới thì nhớ Dorji. Anh hạnh phúc bên Leonor, bên Yoon-ah, còn tôi và Dorji là gì? Một bí mật bẩn thỉu để anh giấu giếm?”

Nam đứng sững, lòng như bị xé. Anh quỳ xuống, giọng run: “Jetsun, anh xin em, cho anh cơ hội. Anh sẽ đến thường xuyên, sẽ chăm Dorji, sẽ…” Cô cắt lời, giọng lạnh như băng: “Nam, anh không xứng làm cha Dorji! Anh không xứng bước vào nhà tôi! Tôi đã chịu đủ nhục nhã vì anh. Ra khỏi đây, ngay lập tức!” Cô mở toang cửa, gió biển ùa vào, làm rèm lụa bay loạn. Nam cố nói: “Jetsun, anh…” Cô hét lên: “Đi đi! Tôi thề sẽ không bao giờ để anh lại gần mẹ con tôi! Đừng bao giờ quay lại, Nam!” Cô nắm khung cửa, tay run, nước mắt chảy, nhưng giọng kiên quyết.

Nam nhặt hộp đồ chơi và khăn lụa, bước ra, gió biển lạnh buốt thổi qua mặt. Anh quay lại, thấy Jetsun đóng sầm cửa, tiếng khóa vang khô khốc. Anh lên xe, nhìn ánh đèn biệt thự mờ dần trong đêm, lòng đau như cắt. Anh lái về JW Marriott, không dám nhìn lại, biết mình vừa mất Jetsun và Dorji mãi mãi.

Sáng 28 tháng 9, Nam thức dậy trong phòng suite tại JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay, cơ thể rã rời, lòng trống rỗng. Điện thoại báo email từ Trần Ngọc Anh, 40 tuổi, giám đốc truyền thông: “Nam, Jetsun Pema nộp đơn từ chức giám đốc phát triển bền vững, hiệu lực ngay. Cô ấy yêu cầu giữ bí mật và không liên lạc. Cô ấy rời Phú Quốc sáng nay.” Nam mở file đính kèm, thấy đơn từ chức viết tay trên giấy lụa Bhutan, nét chữ thanh thoát của Jetsun: “Tôi xin từ chức vì lý do cá nhân. Cảm ơn AstroViet đã đồng hành trong ba năm qua. Tôi chúc công ty tiếp tục chinh phục vũ trụ và mang lại hòa bình cho nhân loại.” Bên dưới là chữ ký “Jetsun Pema Wangchuck” và con dấu hoàng gia Bhutan, đỏ thắm như máu, như lời từ biệt không thể rút lại.

Nam gọi Jetsun, nhưng số cô báo “không tồn tại.” Anh nhắn: “Jetsun, anh xin lỗi. Hãy cho anh nói chuyện với em và Dorji lần cuối. Anh cầu xin em.” Tin nhắn không gửi, hiện lỗi “số không hoạt động.” Anh lái xe đến biệt thự, nhưng cửa khóa chặt, vườn hoa sen héo úa, ao koi tĩnh lặng, chuông gió im lìm. Một người hàng xóm, bà cụ bán nước dừa, nói: “Cô gái Bhutan đi sáng sớm, mang theo cậu bé và ba vali lớn. Cô ấy khóc, nhưng không nói gì.” Nam xác nhận qua hệ thống AstroPod: Jetsun và Dorji đáp chuyến bay riêng, AstroPod số hiệu AV-2036, rời Phú Quốc lúc 5:30 sáng, hạ cánh tại sân bay Paro, Bhutan, lúc 8:45 sáng. Hành lý gồm ba vali Samsonite và một hộp gỗ chạm khắc, chứa đồ chơi của Dorji.

Nam đến văn phòng AstroViet, tòa nhà trung tâm nhìn ra biển, ngồi tại bàn họp, tay cầm đơn từ chức. Anh vuốt tờ giấy, cảm nhận mùi mực và lụa Bhutan, lòng đau đớn. Jetsun, người phụ nữ từng là hoàng hậu cao quý, từng đứng cạnh anh trong lễ phóng module trạm ASEAN, giờ trở về Thimphu, mang theo Dorji, con trai với nụ cười giống anh. Anh nhớ gương mặt Dorji, tiếng “Ba!” ngây thơ, bàn tay nhỏ ôm cổ anh, và lòng như bị xé. Anh nhớ Jetsun, giọng hát ru Dzongkha, váy Kira xanh, và những lời cay đắng tối qua. Anh biết mình không thể đến Bhutan, vì bị cấm nhập cảnh sau vụ quan hệ với Jetsun trước vua Jigme để trừ nợ.

Nam đứng trước mô hình trạm ASEAN trong văn phòng, ngón tay lướt qua kho tiếp tế nhiên liệu, nhớ Jetsun đứng cạnh anh, giải thích về hydro lỏng. Anh nhìn biển Phú Quốc, sóng vỗ đều, ánh trăng bạc phủ mặt nước, lòng khắc khoải hình bóng mẹ con Jetsun. Anh tự nhủ sẽ dồn sức cho AstroViet, nhưng nỗi đau mất Dorji và Jetsun như vết thương sâu hoắm, không bao giờ lành.