Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 166: Im Yoon Ah

Sáng 30 tháng 5, sân bay vũ trụ Phú Quốc rực nắng, sóng biển lăn tăn ngoài xa, AstroPod trắng bạc, dài 30 mét, đứng sừng sững trên bãi phóng số 2. Nam cầm hộp nhung đỏ khắc tên “Yoon-ah” chứa vòng cổ kim cương 5 carat và một hộp bánh sinh nhật nhỏ, kem vani trắng mịn khắc “Yoon-ah 47”. Anh bước lên AstroPod, qua cánh cửa thép, vào khoang hành khách sang trọng, nội thất da trắng, ghế không trọng lực ôm sát cơ thể, màn hình 4K hiển thị quỹ đạo Trái Đất thấp, ~400 km. Hệ thống giải trí hologram chiếu hình Trái Đất xoay chậm, Nam chọn nhạc jazz “Fly Me to the Moon,” mỉm cười nghĩ về Yoon-ah.

Robot AstroBot, giọng nữ dịu dàng, thông báo: “Thưa ông Nam, AstroPod sẵn sàng rời bãi phóng trong 5 phút.” Anh cài dây an toàn, kiểm tra quà, cảm nhận trọng lượng nhẹ của hộp nhung, lòng tràn ngập mong muốn làm Yoon-ah bất ngờ.   AstroPod rung nhẹ, động cơ plasma khởi động, âm thanh trầm thấp như tiếng sóng. Tàu rời bãi phóng, xuyên tầng khí quyển, Nam cảm nhận áp lực giảm, cơ thể nhẹ đi, Trái Đất thu nhỏ trên màn hình, xanh lam rực rỡ giữa không gian đen thẳm, Mặt Trăng bạc hiện lên xa xa.

Sau 90 phút, AstroPod cập bến khách sạn vũ trụ, một cấu trúc thép và kính dài 200 mét, lơ lửng giữa không gian, với nhà hàng xoay, phòng gym không trọng lực, và 100 phòng view Trái Đất. Cửa tàu mở, Nam bước vào sảnh đón tiếp, sàn kính trong suốt, ánh sao phản chiếu như dải ngân hà dưới chân. Tranh nghệ thuật 3D trên tường tái hiện thiên hà Andromeda, ánh sáng mô phỏng sao trời nhấp nháy, mùi hoa lan thoảng trong không khí. Robot AstroBot, hình dáng thanh lịch, chào: “Chào mừng ông Nam đến khách sạn vũ trụ. Xin mời ông đến khu quay phim.” Piano tự động chơi “Clair de Lune,” tạo không khí thanh tao, Nam cảm nhận sự xa xỉ của không gian mình đã xây dựng.

Anh đi qua hành lang kính, cửa sổ lớn mở ra vũ trụ, sao trời và Trái Đất xanh lam lướt qua, đến khu quay phim, nơi đội sản xuất dựng trường quay với đèn studio, máy quay 8K, và màn hình giám sát. Im Yoon-ah, 47 tuổi, đứng giữa sàn kính, mặc váy sequin bạc bó sát, ôm sát eo thon, khoe ngực đầy và hông cong, tóc đen buộc cao, toát lên vẻ thượng lưu. Đạo diễn Carlo Rossi hô: “Yoon-ah, cô bước chậm, cầm ly champagne, nhìn ra Trái Đất!” Cô lướt qua cửa kính lớn, Trái Đất xanh lam rực rỡ, Mặt Trăng bạc phía xa, ly champagne sóng sánh, máy quay ghi lại nụ cười thanh lịch. Yoon-ah nói, giọng dịu: “AstroViet mang giấc mơ của nhân loại chạm đến các vì sao.”

Nam đứng cạnh Carlo, thì thầm: “Carlo, Yoon-ah thực sự là một ngôi sao. Đội của anh làm việc xuất sắc.” Carlo cười: “Thưa ông Nam, cô ấy là lựa chọn hoàn hảo. Video này sẽ định nghĩa sự xa xỉ.” Nam gật đầu, quan sát Im Yoon-ah chuyển sang cảnh nhà hàng xoay, mặc váy lụa trắng, ngồi bên bàn nến, view Trái Đất xoay chậm. Carlo hô: “Yoon-ah, cô nâng ly và mỉm cười!” Cô thực hiện, động tác uyển chuyển, váy lụa bay nhẹ như cánh bướm.

Buổi quay kéo dài bốn giờ, Im Yoon-ah thay váy lụa đỏ, bước đến Nam: “Nam, cảm ơn anh đã đến. Quay giữa vũ trụ đúng là trải nghiệm tuyệt vời!” Anh nắm tay cô, giọng trầm: “”Yoon-ah, cô làm mọi người mê mẩn. Tôi rất tự hào về cô.” Cô đỏ má, nói: “Nam, tôi cảm ơn anh. Tôi đã cố gắng hết sức vì AstroViet.” Nam liền tiếp lời: “Tôi muốn mời cô ăn tối ở suite riêng của tôi, 7 giờ tối, được không?” Cô gật, môi hồng khẽ cong: “Nam, tôi rất mong chờ. Tôi sẽ đến đúng giờ.”

Bảy giờ tối, Nam đứng trong suite riêng, rộng 50 mét vuông, một viên ngọc quý của khách sạn vũ trụ, nơi cửa kính lớn mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam, Mặt Trăng bạc treo lơ lửng, và dải ngân hà trải dài như một dải lụa ánh sáng. Bàn gỗ mun đặt giữa phòng, ghế bọc nhung màu đỏ thắm, đèn chùm pha lê phản chiếu ánh sao, tủ rượu vang cổ chứa các chai Château Lafite, tranh nghệ thuật trên tường vẽ thiên hà xoắn ốc xoay tròn. Hoa hồng đỏ và trắng xếp thành hình trái tim quanh bàn, rèm lụa trắng bay nhẹ, gương pha lê phản chiếu ánh nến bạc. Giường lụa trắng phủ đầy hoa hồng, nến mùi vani tỏa hương dịu ngọt, trần nhà mô phỏng ánh sao nhấp nháy. Hệ thống âm thanh chuyển nhẹ nhàng giữa “La Vie en Rose,” violin “Canon in D,” và piano “Nocturne in E-flat,” tạo không khí lãng mạn, như thể vũ trụ đang hát ru. Robot AuroraBot sắp xếp ly pha lê, dao nĩa bạc, và khăn lụa trắng, Nam kiểm tra hộp nhung vàng khắc tên “Yoon-ah” và bánh sinh nhật nhỏ, lòng tràn ngập mong muốn làm cô cảm nhận sự đặc biệt.

Im Yoon-ah bước vào, chiếc váy sequin bạc bó sát cơ thể, lộng lẫy như một ngôi sao sống động, ánh nến và sao trời phản chiếu trên từng hạt sequin, làm nổi bật bờ vai trần trắng ngọc, ngực đầy căng tròn, và đường cong mềm mại của hông. Tóc cô xõa dài như dòng suối đen mượt, mùi hoa nhài thoảng hương quyến rũ. Cô đứng trước cửa kính, ngắm Trái Đất, giọng nói dịu dàng: “Nam, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thấy một khung cảnh như thế này. Trái Đất xanh thẳm, Mặt Trăng bạc, và cả dải ngân hà… Tôi như đang sống trong một giấc mơ.” Nam bước đến, nắm tay cô, ngón tay ấm áp chạm vào làn da mềm mại, dẫn cô đến ghế, giọng anh trầm: “Yoon-ah, tôi muốn cô cảm nhận sự kỳ diệu của đêm nay. Suite này là nơi duy nhất, ngoài khu ngắm cảnh, mở ra toàn bộ vũ trụ. Tôi hy vọng cô thấy mình như một ngôi sao giữa ánh sáng kia.” Cô ngồi xuống, môi hồng nở nụ cười dịu dàng: “Nam, tôi đã cảm thấy mình đặc biệt ngay khi bước vào. Hoa hồng, nến, và ánh sáng từ váy này… Tôi thật sự rất xúc động.”

Bữa tối fine dining mở đầu, gồm bảy món được AuroraBot phục vụ với động tác thanh thoát như vũ điệu: khai vị sò điệp nướng vàng óng, súp nấm truffle ấm nóng, tỏa hương thơm lừng, salad tôm càng xanh với sốt chanh dây tươi mát, tôm hùm nướng sốt kem vani saffron béo ngậy, bò Wagyu áp chảo mềm mại kèm sốt rượu vang đỏ, mousse sô-cô-la phủ vàng lá mịn màng với dâu tây đỏ mọng, và cuối cùng là kem dâu tươi rắc vàng lá, tan ngọt trên đầu lưỡi. Robot rót rượu vang Château Lafite, đỏ thắm sóng sánh trong ly pha lê, rồi champagne Dom Pérignon, bọt khí mịn như ánh sao. Im Yoon-ah nhấp champagne, cảm nhận bọt khí tan vỡ, khen: “Nam, món sò điệp này mềm mại và ngọt, như mang theo hương vị của biển. AuroraBot của anh thật sự tài năng!” Nam cười, đáp: “Yoon-ah, tôi chọn Lafite vì hương vị sâu đậm của nó, như cảm xúc tôi muốn dành cho cô tối nay. Cô thấy nó thế nào?” Cô gật đầu, giọng dịu: “Tôi nghĩ mọi thứ thật hoàn hảo, Nam. Hương vị, khung cảnh… Tôi như lạc trong một giấc mơ.”

Họ trò chuyện chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc. Im Yoon-ah chia sẻ: “Tôi nhớ những ngày ở Seoul, tôi chạy theo lịch trình dày đặc, đôi lúc quên mất bản thân mình là ai. Nhưng ở đây, giữa vũ trụ, tôi cảm thấy tự do, Nam. Anh đã làm được điều kỳ diệu này.” Anh đáp: “Yoon-ah, tôi cũng từng tìm kiếm chính mình trong những đêm ngắm biển Phú Quốc, dưới ánh sao. Vũ trụ này, AstroViet… tất cả là để chúng ta tìm thấy những khoảnh khắc như thế này.” Ánh nến chiếu lên ly rượu, Trái Đất xoay chậm qua cửa kính, dải ngân hà như dải lụa ánh sáng, làm lời nói của họ thêm sâu lắng. Im Yoon-ah cắt miếng bò Wagyu, khen: “Nam, thịt tan mềm như nhung. Anh đã chọn một thực đơn thật tuyệt vời.” Anh cười: “Yoon-ah, tôi muốn mọi thứ đều hoàn hảo, vì cô xứng đáng với điều đó.”

Giữa món mousse, Nam đứng dậy, lấy chiếc bánh sinh nhật nhỏ, kem vani trắng mịn khắc “Yoon-ah 47,” với nến bạc cháy dịu, và hộp nhung vàng khắc hoa văn tinh xảo. Anh bước đến, đặt bánh trước cô, mở hộp, chiếc vòng cổ kim cương 5 carat vàng lên như một ngôi sao nhỏ giữa ánh nến. Anh nói, giọng trầm, chậm rãi: “Yoon-ah, tôi chúc mừng sinh nhật lần thứ 47 của cô. Tôi đã chọn vòng cổ này, vì kim cương tượng trưng cho ánh sáng vĩnh cửu, như cô trong lòng tôi và giấc mơ của AstroViet. Tôi mong cô luôn rạng rỡ, như dải ngân hà ngoài kia.” Im Yoon-ah che miệng, môi hồng rung nhẹ, giọng nghẹn: “Nam, tôi không ngờ anh biết sinh nhật của tôi. Vòng cổ, bánh, và cả suite này… Tôi cảm động lắm, thật sự không biết nói gì.”

Cô bước đến, Nam cầm vòng cổ, nhẹ nhàng cài lên cổ cô, ngón tay chạm vào da gáy ấm, hơi thở phả vào tóc, hương hoa nhài hòa quyện. Yoon-ah sờ viên kim cương, quay lại, giọng run rẩy: “Nam, tôi chưa bao giờ nhận được món quà nào ý nghĩa như thế này.. Nó thật đẹp.” Cô ôm anh, cơ thể mềm mại ép sát, hơi thở ấm áp phả vào ngực, tóc mịm chạm vào da, hoa hồng rơi nhẹ dưới chân. Họ ôm nhau, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn tiếng piano “Nocturne” và ánh sao chiếu lên. Yoon-ah thì thầm: “Nam, sinh nhật tuổi 25, tôi chỉ có một mình trong studio lạnh. Tuổi 40, chỉ có bánh từ ê-kíp, chẳng ai thật sự ở bên. Hôm nay, anh cho tôi một sinh nhật đầy yêu thương.”

Nam vuòt tóc cô, ngón tay lướt qua những sợi đen mềm, giọng dịu: “Yoon-ah, tôi muốn cô biết rằng cô không bao giờ cô đơn. Sinh nhật này, tôi muốn cô cảm thấy mình là ngôi sao sáng nhất vũ trụ.” Anh mời cô nhảy, bật “La Vie en Rose,” đặt tay lên eo thon, Im Yoon-ah tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn. Họ xoay chậm, váy sequin ánh sáng phản chiếu, hòa quyện với ánh nến. Cô nói: “Nam, tôi chưa từng nhảy như thế này, giữa vũ trụ, trong vòng tay anh. Tôi cảm thấy cả thế giới chỉ còn lại chúng ta.” Anh đáp: “Yoon-ah, tôi muốn cô giữ khoảnh khắc này mãi, như Trái Đất giữ ánh sáng của Mặt Trăng.”

Nam nâng cằm cô, khuôn mặt thanh thản hiện lên dưới ánh sao, môi hồng hé mở, hơi thở ngọt ngào như làn gió. Anh cúi xuống, hôn cô, môi chạm nhẹ, mềm mại như cánh hoa hồng, vị champagne và sô-cô-la ngọt ngào, rồi sâu hơn, lưỡi quấn lấy nhau, đậm đà như kem dâu. Yoon-ah đáp lại, ôm cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, thì thầm: “Nam, tôi yêu anh, tôi muốn anh ngay bây giờ.” Họ hôn say mê, bỏ bàn ăn, ngã xuống giường lụa trắng, Nam hôn môi Im Yoon-ah, vị ngọt của champagne và sô-cô-la còn vương, tay anh nhẹ nhàng cởi váy sequin bạc, từng hạt sequin rơi nhẹ, để lộ làn da trắng ngọc, ngực tròn đầy, núm vú hồng cứng lại dưới ánh nến. Im Yoon-ah cởi sơ mi anh, ngón tay lướt qua ngực săn chắc, móng tay vẽ những đường nhẹ, kéo khóa quần, dương vật 20 cm cương cứng, nóng ran. Anh cởi quần lót cô, lồn hồng ướt át hiện ra, hương cơ thể hòa với hoa nhài và vani, như một lời mời gọi không thể kháng cự.

Nam hôn cổ cô, môi trượt chậm xuống vai, hít sâu mùi hoa nhài quyến rũ, lưỡi liếm núm vú, xoáy nhẹ, cảm nhận núm cứng dần, tay anh luồn xuống, móc lồn, ngón tay kích thích điểm nhạy cảm, ướt đẫm. Im Yoon-ah cong người, rên khẽ: “Nam, tôi không thể chịu nổi nữa… tôi ra.” Cô run rẩy, nước lồn phun ra, hơi thở dồn dập, móng tay cào mạnh lưng anh, để lại những vệt đỏ mờ. Nam hôn môi cô, cảm nhận nhịp tim đập loạn, thì thầm: “Yoon-ah, tôi muốn cô cảm nhận từng khoảnh khắc, như cách vũ trụ ôm lấy chúng ta.”

Anh trượt dương vật vào lồn cô, siết chặt, nóng bỏng, đẩy hông chậm rãi, mỗi nhịp như sóng vỗ, hòa quyện với tiếng violin “Canon in D” vang vọng. Im Yoon-ah ôm anh, chân quấn quanh hông, thì thầm: “Nam, tôi muốn anh chậm lại, tôi muốn cảm nhận anh mãi, như dải ngân hà vĩnh cửu ngoài kia.” Anh dừng lại, hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, rồi tiếp tục, nhịp đẩy sâu và chậm, cảm giác lồn co bóp như kéo anh vào sâu hơn. Im Yoon-ah rên: “Nam, tôi cảm thấy anh, từng chút một… tôi muốn chúng ta mãi thế này.” Anh đổi tư thế, để cô nằm trên, váy sequin rơi hết, cơ thể cô lộng lẫy dưới ánh sao, cô đẩy hông chậm, lồn siết chặt dương vật, tóc đen bay nhẹ, như dải lụa. Nam bóp ngực cô, ngón tay xoáy núm vú, thì thầm: “Yoon-ah, cô là ngôi sao của tôi, tôi muốn chạm vào cô mãi.”

Họ trở lại tư thế ban đầu, Nam nằm phủ trên người Im Yoon-ah, nhịp đẩy chậm, mỗi lần ra vào như kéo dài thời gian, lồn cô ướt át, siết chặt, hơi thở họ hòa quyện, tiếng rên của Im Yoon-ah hòa với nhạc violin. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào cô, Yoon-ah đạt cực khoái, rên dài, cơ thể run rẩy, ôm chặt anh. Họ thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm, hoa hồng dính trên da, ánh sao chiếu lên cơ thể họ, như một bức tranh tình yêu giữa không gian.

Nam kéo Im Yoon-ah dậy, dẫn cô đến cửa kính lớn, ép cơ thể cô vào kính lạnh, ngắm nhìn Trái Đất chuyển từ xanh lam sang tím hoàng hôn, dải ngân hà như dải lụa ánh bạc, sao trời nhảy múa. Anh hôn cổ cô, môi trượt xuống vai, hít mùi hoa nhài, lưỡi liếm da cô, rồi đâm dương vật từ phía sau, tay bóp ngực, lồn co bóp mạnh, hơi thở Im Yoon-ah in mờ trên kính. Cô rên: “Nam, tôi cảm thấy chúng ta đang làm tình với vũ trụ, với anh, trong không gian này.” Anh đẩy hông chậm, mỗi nhịp như một lời thì thầm, dừng lại để hôn vai cô, ngón tay vuốt tóc, cảm giác da cô mịn như lụa. Im Yoon-ah quay đầu, hôn anh, lưỡi quấn lấy nhau, vô tình chạm công tắc trọng lực, phòng rơi vào trạng thái vô trọng lực, cơ thể họ lơ lửng, dương vật vẫn trong lồn, tóc Im Yoon-ah bay như dải lụa đen, quấn quanh mặt Nam, nhẹ nhàng trong không gian. Họ xoay chậm, Nam giữ hông cô, đẩy hông, lồn siết chặt trong không trọng lực, cảm giác kỳ diệu, như hòa mình vào dải ngân hà. Yoon-ah cười khẽ: “Nam, chúng ta như hai ngôi sao lạc, bay mãi trong vũ trụ này.” Anh vuột da cô, cảm giác mịn như lăng, thì thầm: “Yoon-ah, tôi muốn chạm vào cô, như chạm một ngôi sao, dù chỉ trong đêm nay.” Họ đổi tư thế, Im Yoon-ah quay mặt, ôm anh, chân quấn quanh hông, lồn đồng, nhịp đẩy chậm như vũ đạo, mỗi lần ra vào, họ dừng lại, hôn nhau, hơi thở hòa quyện, tiếng rên hòa với nhạc piano “Nocturne.”

Nam cảm nhận lồn cô siết chặt hơn, nóng bỏng, mỗi nhịp đẩy như kéo dài vĩnh cửu, anh vuột tóc cô, ngón tay luân qua những sợi đen, hãm sâu, hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, cảm giác như tan chảy. Yoon-ah rên: “Nam, tôi cảm thấy anh, như cả vũ trụ trong tôi… tôi sắp tới.” Anh đáp: “Im Yoon-ah, tôi muốn cô lên đỉnh cùng tôi, giữa vũ trụ này.” Anh xuất tinh, tinh trùng và nước lồn bay lơ lửng như sao băng nhỏ, Im Yoon-ah đạt cực khoái, rên dài, mạnh mẽ, cơ thể run rẩy, ôm chặt anh, móng tay chấmng da, hơi thở ấm áp như làn gió.

Họ lơ lửng, Im Yoon-ah tựa vào ngực Nam, da trâm chạm nhau, tóc cô quấn quanh vai anh. Cô kể: “Hôm còn trẻ, tôi mơ đứng giữa sao trời, không cô đơn. Anh đã làm giấc mơ đó thành thật, Nam.” Anh hôn trán cô: “Tôi muốn bảo vệ ánh sao của cô, dù chỉ trong bí mật của chúng ta.” Cô thì thầm: “Nam, sinh nhật này là giấc mơ đẹp nhất. Tôi muốn ngủ trong vòng tay anh, giữa vũ trụ này.” Nam vuột tóc cô, nói: “Yoon-ah, cô là ngôi sao sáng nhất của tôi. Tôi muốn thời gian ngừng trôi, chỉ có chúng ta và vũ trụ.” Họ chìm vào giấc ngủ, tiếng tim đập hòa với tĩnh lặng, Trái Đất xanh lam và dải ngân hà bao quanh, như chứng nhân cho tình cảm cấm kỵ, lãng mạn.