Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 174: Giải cứu

Trưa ngày 7 tháng 6, kén cứu hộ lững lờ trôi trên Thái Bình Dương, nắng gắt 35 độ C xuyên qua khe hở 5 cm của nắp kén, chiếu lên vỏ thép nóng ran, phản ánh ánh sáng chói chang lên mặt biển xanh thẳm, như một tấm gương vô tận. Sóng vỗ nhẹ vào phao nổi, mang hơi mặn nồng, hòa quyện với mùi bạch tuộc khô xếp gọn trong góc kén, bên cạnh 8 lít nước và 15 gói thực phẩm khô còn lại. Không gian chật hẹp, chỉ 2 mét, ngột ngạt bởi hơi nóng và mùi muối biển, nhưng tiếng sóng đều đều như một bản nhạc ru, dịu dàng giữa lằn ranh sinh tử. Nam ngồi dựa vào thành kén, mồ hôi lấm tấm trên ngực săn chắc, hơi thở nặng nhọc. Im Yoon-ah trong legging đen bó sát, ôm lấy đường cong cơ thể, và áo thun trắng mỏng dính mồ hôi, ngả lưng vào lòng anh. Đầu cô tựa vào vai anh, tóc đen rối bù xõa xuống ngực anh, mang theo mùi hoa nhài phai nhạt, hòa quyện với hương da thịt ngọt ngào, như một lời mời gọi giữa cái nóng khắc nghiệt.

Nam vòng tay quanh eo cô, ngón tay lướt nhẹ qua lớp áo mỏng, cảm nhận làn da ấm áp, mềm mại như lụa. Anh cúi xuống, môi chạm vào vành tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào da cô, thì thầm: “Yoon-ah, tôi muốn cô quên đi cái nóng, quên đi đại dương ngoài kia. Chỉ có tôi và cô, trong khoảnh khắc này, trong kén nhỏ bé này.” Cô nghiêng đầu, má chạm vào môi anh, giọng mềm mại như sóng vỗ bờ: “Nam, anh làm tôi cảm thấy an toàn, như thể thế giới ngoài kia không tồn tại. Tôi muốn ở bên anh, dù chỉ là trong khoảnh khắc này.” Anh kéo áo thun cô lên, chậm rãi, từng nếp vải trượt qua làn da trắng mịn, để lộ ngực tròn căng, núm vú hồng phấn săn lại dưới hơi nóng và sự kích thích. Ngón tay anh lướt nhẹ, xoay quanh núm vú, cảm nhận chúng cứng dần, như hai viên ngọc nhỏ rung động dưới ánh nắng len qua khe kén. Yoon-ah rên khe khẽ, cơ thể cong nhẹ, hơi thở gấp gáp: “Nam, anh làm tôi run lên rồi. Xin anh, đừng dừng lại, tôi muốn cảm nhận anh.”

Anh mỉm cười, hôn lên cổ cô, lưỡi lướt nhẹ trên làn da mịn, cảm nhận vị mặn của mồ hôi hòa với mùi da thịt ngọt ngào: “Yoon-ah, tôi muốn nghe cô rên thêm. Cô đẹp quá khi để bản thân buông lơi, như ngọn lửa bùng cháy.” Anh bóp nhẹ ngực cô, ngón tay xoa núm vú, cảm nhận chúng căng cứng dưới đầu ngón tay, như đang đáp lại từng cái chạm của anh. Yoon-ah thở gấp, cơ thể cô nóng lên, như ngọn lửa bùng cháy trong kén chật hẹp. Tay kia của anh luồn vào legging, kéo quần lót mỏng xuống, chạm vào lồn ướt át, nóng ran như dung nham. Ngón tay anh trượt vào, móc nhẹ, chà điểm G với nhịp điệu chậm rãi, lồn cô co bóp, nước lồn chảy dọc đùi, thấm vào phao nổi, tạo thành những vệt ẩm trong không gian ngột ngạt. Yoon-ah thở gấp, móng tay bấu vào cánh tay anh, giọng khàn, đầy dục vọng: “Nam, tôi không chịu nổi đâu. Anh làm tôi điên mất rồi.”

Anh tăng nhịp, ngón tay ra vào, lồn cô siết chặt, dẫn cô đến cực khoái. Nước lồn phun mạnh, cô run rẩy, rên lớn, giọng vang trong kén: “Nam, tôi ra rồi… trời ơi, anh tuyệt quá!” Anh ôm cô chặt hơn, hôn lên tóc cô, hít sâu mùi cơ thể cô, giọng khàn: “Yoon-ah, cô đẹp nhất khi lên đỉnh. Tôi muốn giữ cô mãi trong khoảnh khắc này.” Cô tựa ngực anh, mồ hôi lấm tấm trên trán, cơ thể mềm mại trong vòng tay anh, hơi thở vẫn gấp gáp, như sóng biển dâng trào. Anh kéo cô sát hơn, môi lướt qua vai cô, cảm nhận làn da nóng bỏng, thì thầm: “Yoon-ah, cô là ngọn lửa của tôi. Tôi muốn cô cảm nhận tôi, từng giây phút.” Cô mỉm cười yếu ớt, giọng run: “Nam, anh làm tôi quên đi mọi thứ, chỉ còn anh trong tâm trí tôi.”

Trong cơn đê mê, Yoon-ah ngẩng đầu, qua khe nắp kén, thấy một bóng đen nhỏ lượn vòng trên bầu trời xanh thẳm, như một chú chim thép lạc lối. Cô nắm chặt tay Nam, giọng run rẩy, tràn ngập hy vọng: “Nam, nhìn lên kia! Là máy bay sao? Có phải đội cứu hộ đến rồi không?” Nam ngước lên, nhận ra một chiếc UAV do thám của hải quân Mỹ, cánh thép ánh bạc lượn cách mặt biển 500 mét, tiếng động cơ rì rì vọng xuống, như nhịp tim của sự sống. Anh vội bò ra phao nổi, kén lắc lư dưới chân, sóng biển vỗ mạnh, làm anh chao đảo. Anh lấy súng pháo sáng trong bộ sơ cứu, đứng vững trên phao nổi, gió biển thổi tóc anh bay rối. “Yoon-ah, ôm chặt tôi, đừng buông!” anh nói, giọng chắc chắn, đầy quyết tâm. Cô vòng tay quanh eo anh, cơ thể ép sát, hơi thở nóng bỏng chạm vào lưng anh, như tiếp thêm sức mạnh. Nam nhắm lên trời, bắn pháo sáng, ánh đỏ rực nổ tung, vẽ đường cong rực rỡ trên nền trời, như ngọn lửa hy vọng giữa đại dương mênh mông. Anh siết tay cô, giọng trầm, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, họ thấy chúng ta rồi. Cứu hộ sẽ đến. Tôi hứa sẽ đưa cô về đất liền.” Cô ôm anh chặt hơn, giọng nghẹn ngào, nước mắt lăn trên má: “Nam, cảm ơn anh. Anh là lý do tôi còn sống.” Họ đứng trên phao nổi, kén lắc lư, bầu trời xanh thẳm phía trên, tín hiệu SOS nhấp nháy đỏ trong kén, như nhịp tim của sự sống.

Ba giờ sau, vào khoảng 3 giờ chiều, tiếng rotor gầm vang xé toạc sự tĩnh lặng của Thái Bình Dương, làm mặt biển rung lên, sóng vỡ trắng xóa như những bông tuyết tan. Một chiếc trực thăng Sikorsky SH-60 Seahawk của không quân hải quân Mỹ xuất hiện, thân xám thép với logo US Navy xanh trắng nổi bật, lượn thấp trên mặt biển, cách kén 50 mét. Gió từ cánh quạt thổi mạnh, làm tóc Yoon-ah bay rối, áo thun cô dính chặt vào cơ thể, lộ rõ đường cong ngực. Phi công, trung úy John Carter đeo tai nghe, giọng trầm vang qua loa ngoài: “Kén cứu hộ, đây là đội cứu hộ US Navy từ căn cứ Pearl Harbor. Chúng tôi đã nhận tín hiệu pháo sáng của hai người. Chuẩn bị được cẩu. Vui lòng báo tình trạng hiện tại!” Nam bật bộ đàm, giọng khàn sau ba ngày kiệt sức, nhưng tràn ngập hy vọng: “Trung úy Carter, tôi là Nam, CEO AstroViet, cùng với cô Im Yoon-ah, đại diện công ty chúng tôi. Chúng tôi an toàn, nhưng kiệt sức và mất nước nghiêm trọng. Cảm ơn các anh đã đến kịp lúc.”

Carter đáp, giọng chuyên nghiệp nhưng ấm áp: “Ông Nam, chúng tôi cẩu kén ngay. Hãy giữ yên trong kén và thắt dây an toàn để đảm bảo an toàn.” Nam đóng nắp kén, không gian tối lại, chỉ còn tiếng sóng hòa lẫn tiếng rotor vang vọng, như bản giao hưởng của sự sống. Anh kéo Yoon-ah vào lòng, ôm chặt, cảm nhận cơ thể cô run nhẹ vì xúc động: “Yoon-ah, chúng ta được cứu rồi. Cô mạnh mẽ lắm, cô biết không?” Cô tựa đầu vào ngực anh, giọng yếu nhưng tràn ngập cảm xúc: “Nam, nếu không có anh, tôi đã không trụ nổi. Anh là người giữ tôi sống, là ánh sáng của tôi.” Anh hôn lên trán cô, thì thầm: “Yoon-ah, chúng ta cùng nhau vượt qua. Giờ hãy nghỉ chút, chúng ta sắp chạm đất liền.”

Cáp thép hạ xuống, móc vào vòng thép trên kén, tiếng kim loại va chạm sắc lạnh vang lên, như tiếng chuông báo hiệu sự sống. Kén rung mạnh, rời mặt biển, lơ lửng dưới bụng trực thăng, lắc lư trong gió biển dữ dội. Qua cửa sổ nhỏ, Nam và Yoon-ah thấy Thái Bình Dương xanh thẳm lùi xa, những con sóng trắng xóa dưới nắng như lời tạm biệt đại dương. Đảo Midway mờ dần, và đường chân trời hiện ra với bóng đất liền Hawaii, những ngọn núi xanh mướt thấp thoáng, như lời chào đón của sự sống. Nam vuốt tóc cô, giọng trầm, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, nhìn kìa, Hawaii ở phía trước. Chúng ta sống sót rồi.” Cô nắm tay anh, giọng nghẹn ngào: “Nam, tôi không dám tin. Chúng ta thật sự thoát khỏi cơn ác mộng này.”

Hành trình kéo dài 90 phút, trực thăng bay qua những đám mây trắng bồng bềnh, tiếng rotor đều đều như nhịp tim của hy vọng. Nam và Yoon-ah ngồi sát nhau, tay đan chặt, cơ thể kiệt sức nhưng lòng tràn ngập niềm vui. Qua cửa sổ, họ thấy Honolulu hiện ra, với những tòa nhà trắng, hàng cọ xanh dọc bãi biển Waikiki, và đại dương lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Trực thăng đáp xuống căn cứ Pearl Harbor lúc 4:30 chiều, mặt đất rung nhẹ dưới lốp trực thăng. Đội y tế, dẫn đầu bởi y tá Sarah Miller chờ sẵn với hai cáng và xe cứu thương. Nam mở nắp kén, gió Hawaii mát rượi thổi vào, mang theo mùi hoa sứ và muối biển, xua tan cái nóng ngột ngạt trong kén ba ngày qua. Anh đỡ Yoon-ah ra, cô bước chân yếu ớt, legging bám muối khô, áo thun nhàu nhĩ, nhưng nụ cười nhẹ nở trên môi, như hoa sứ nở sau cơn bão. Sarah kiểm tra nhanh nhịp tim và huyết áp: “Ông Nam, cô Yoon-ah, hai người ổn định, nhưng cần chăm sóc y tế ngay. Xe cứu thương sẽ đưa hai người đến bệnh viện Tripler.”

Xe cứu thương lao qua những con đường Honolulu, qua những hàng cọ xanh và biển xanh lấp lánh, ánh hoàng hôn rực rỡ phủ lên thành phố. Tại bệnh viện Tripler, một tòa nhà trắng khổng lồ với kiến trúc hiện đại, Nam và Yoon-ah được đưa vào hai phòng cấp cứu riêng biệt. Nam được kiểm tra toàn diện: lấy máu, đo huyết áp, chụp X-quang phổi, đo điện tim. Bác sĩ Johnson, ~45 tuổi, mặc áo blouse trắng, kết luận: “Ông Nam, ông chỉ mất nước nhẹ và kiệt sức do thiếu ngủ. Hãy nghỉ ngơi vài ngày, uống đủ nước, ông sẽ hồi phục hoàn toàn.” Nam mặc áo bệnh nhân xanh nhạt, nằm trên giường, lòng nặng trĩu khi nghĩ về Leonor, Isabella, và tương lai AstroViet sau tai nạn. Anh thì thầm: “Yoon-ah, tôi phải tìm cô.”

Yoon-ah, ở phòng bên, được truyền hai chai nước muối, đo thân nhiệt, và kiểm tra chức năng gan, thận. Bác sĩ Lee, ~50 tuổi, tóc bạc, nói với cô: “Cô Yoon-ah, cơ thể cô hồi phục tốt, sốt đã hết hoàn toàn. Nhưng cô cần nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ để lấy lại sức.” Cô nằm trên giường, mặc áo bệnh nhân, nghĩ về những ngày trên kén, về Nam, giọng thì thầm: “Cảm ơn bác sĩ. Tôi muốn gặp anh Nam. Anh ấy là người giữ tôi sống sót.” Bác sĩ Lee mỉm cười: “Cô sẽ sớm gặp anh ấy. Hãy nghỉ ngơi trước đã.”

Chiều muộn, hoàng hôn nhuộm vàng khuôn viên bệnh viện Tripler, ánh nắng len qua những cây dừa cao, chiếu lên lối đi lát đá, tạo thành những mảng sáng tối lung linh. Gió Hawaii mang hương hoa sứ và muối biển, dịu nhẹ vỗ về, như xoa dịu những vết thương vô hình của những ngày lênh đênh. Nam, trong áo bệnh nhân xanh nhạt, rời phòng, bước đi trên lối đi rợp bóng cọ, cần không khí để xua tan lo âu về AstroViet và gia đình. Anh ngẩng đầu, thấy Yoon-ah đứng trên ban công tầng hai, mặc áo bệnh nhân mỏng, tóc đen xõa dài bay nhẹ trong gió, khuôn mặt thanh tú hồng hào trở lại, như ngôi sao sáng giữa hoàng hôn. Dáng cô mỏng manh nhưng kiên cường, như bông hoa sứ vươn mình sau cơn bão, đẹp đến nao lòng.

Nam bước nhẹ lên cầu thang, mỗi bước chân như kéo anh về những ngày trên kén, nơi Yoon-ah là nguồn sống, là ngọn lửa sưởi ấm anh giữa đại dương lạnh giá. Anh đến sau lưng cô, vòng tay ôm eo, ngón tay cảm nhận đường cong mềm mại qua lớp áo mỏng, hơi thở anh chạm vào gáy cô, ấm áp: “Yoon-ah, tôi biết cô sẽ ở đây, hóng gió dưới hoàng hôn đẹp thế này.” Cô giật mình, quay lại, môi nở nụ cười rạng rỡ, giọng nhẹ nhàng như gió biển: “Nam, anh làm tôi bất ngờ quá! Anh khỏe chưa? Tôi lo anh chưa nghỉ đủ sau những ngày kinh hoàng đó.” Anh tựa cằm vào vai cô, hít sâu mùi tóc cô, giọng trầm ấm, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, tôi ổn rồi. Nhưng tôi lo cho cô hơn. Cô thấy thế nào, ngôi sao của tôi?”

Cô nắm tay anh, đặt lên ngực mình, để anh cảm nhận nhịp tim đều đặn: “Nam, bác sĩ nói tôi hồi phục tốt. Tôi không còn sốt, nhưng tôi buồn… chúng ta không thể ở bên nhau lâu hơn, phải không?” Giọng cô nghẹn lại, như sóng biển vỡ vào bờ, mang theo nỗi tiếc nuối sâu thẳm. Nam xoay cô lại, khuôn mặt cô rạng ngời dưới ánh hoàng hôn, môi hồng khẽ hé, như mời gọi một lời hứa vĩnh cửu. Anh nói, giọng chậm rãi, chắc chắn: “Yoon-ah, câu chuyện của chúng ta chưa bao giờ kết thúc. Tôi sẽ tìm cách gặp lại cô, dù ở Trái Đất, vũ trụ, hay bất cứ nơi đâu. Cô là ngọn lửa trong tim tôi, mãi mãi.” Cô tựa vào ngực anh, giọng run rẩy, đầy cảm xúc: “Nam, tôi muốn tin anh. Nhưng Leonor, Isabella, AstroViet… tôi sợ mình chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua trong đời anh.”

Nam nâng cằm cô, môi chạm môi, nụ hôn bắt đầu chậm rãi, môi lướt nhẹ, như làn sóng vỗ bờ, rồi sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, đắm đuối, như muốn hòa tan vào nhau. Yoon-ah ôm cổ anh, cơ thể ép sát, hơi thở nóng bỏng hòa quyện, ngón tay cô siết lấy vai anh, móng tay khẽ bấu vào da, như muốn giữ anh mãi. Nụ hôn kéo dài, thời gian như ngừng trôi, hoàng hôn đỏ thắm bao quanh, tiếng chim hải âu vọng từ bờ biển Honolulu, hòa cùng tiếng sóng xa xa. Cô thì thầm, môi vẫn chạm môi anh: “Nam, tôi sẽ nhớ anh mãi. Những ngày trên kén, anh là tất cả của tôi, là lý do tôi sống.” Anh vuốt tóc cô, giọng khàn, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, cô là ngọn lửa không bao giờ tắt trong tim tôi. Tôi hứa, chúng ta sẽ còn gặp lại, dù thế giới có đổi thay.” Họ đứng ôm nhau, gió biển thổi qua, lòng Nam nặng trĩu vì Leonor và Isabella, nhưng Yoon-ah là ký ức sống động, khắc sâu vào tâm hồn anh.