Sáng 20 tháng 3, bầu trời Guayaquil trong xanh, nhiệt độ 28 độ C, nắng rực rỡ chiếu qua những đám mây trắng mỏng lững lờ. AstroPod, thân titan sáng bóng, hạ cánh êm ái trên đường băng sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta. Nam bước xuống AstroPod, đi thang máy lên tầng 10, cửa kính tự động mở, lộ ra Ángela Lavinia Valbonesi Acosta đứng chờ. Cô mặc váy ôm trắng dài đến đầu gối, tôn đường cong cơ thể, tóc vàng buộc cao, đôi hoa tai ngọc trai lấp lánh, mùi nước hoa hoa hồng dịu nhẹ. Cô bắt tay Nam, giọng ấm: “Nam, chào anh đến Guayaquil. Báo cáo tài chính năm 2038 không tốt, chúng ta cần thảo luận ngay.” Nam siết nhẹ tay cô, cười: “Lavinia, cảm ơn cô đã chuẩn bị. Tôi muốn hiểu rõ vấn đề và tìm giải pháp cùng cô.” Họ ngồi xuống bàn gỗ, trước mặt là laptop của Lavinia, màn hình 8K chiếu biểu đồ đỏ chói: AstroEcuador lỗ 1.2 tỷ USD, chi nhánh Nam Mỹ giảm 30% doanh thu.
Nam mở báo cáo, giọng bình tĩnh: “Lavinia, tôi thấy chi phí vận hành bệ phóng chiếm 700 triệu USD, AI AstroBot-7 tốn 300 triệu USD. Nhu cầu AstroPod giảm mạnh. Cô phân tích thế nào?” Lavinia đứng dậy, đi đến màn hình 8K, chạm để phóng to biểu đồ: “Nam, đúng vậy. Bệ phóng cần bảo trì hàng tháng, mỗi lần 50 triệu USD vì hợp kim titan-graphene bị ăn mòn bởi plasma. AstroBot-7 tiêu tốn điện và phần mềm cập nhật liên tục. Nhu cầu AstroPod tại Nam Mỹ giảm 30% vì giá vé 50,000 USD quá cao so với thu nhập trung bình Brazil và Argentina, chỉ 12,000 USD/năm.” Nam gõ bàn, cau mày: “Lavinia, đối thủ StarX của Mỹ giảm giá vé 20% năm ngoái, còn 40,000 USD. Thị trường Brazil đạt bao nhiêu công suất?” Cô mở biểu đồ mới: “Nam, Brazil chỉ đạt 40% công suất AstroPod, Argentina tệ hơn, 25%. Khách hàng phàn nàn giá vé không cạnh tranh, và quảng cáo của chúng ta chưa đủ mạnh.”
Nam đứng dậy, đi qua cửa kính, nhìn bệ phóng, nơi AstroBot-7 đang quét tia laser: “Lavinia, chúng ta cần cắt chi phí mà không ảnh hưởng chất lượng. Cô đề xuất gì?” Cô đáp, giọng chắc: “Nam, tôi đề xuất cắt giảm 20% nhân sự kỹ thuật, từ 500 xuống 400 người, tiết kiệm 100 triệu USD mỗi năm. Tối ưu AI AstroBot-7, giảm 15% chi phí vận hành, xuống 255 triệu USD. Giảm giá vé AstroPod 15%, còn 42,500 USD, để cạnh tranh với SpaceX và Blue Origin. Tôi cũng muốn tăng quảng cáo tại cảng vũ trụ São Paulo và Buenos Aires, nhắm vào khách hàng trẻ.” Nam gật, xoay ghế: “Lavinia, cắt nhân sự hợp lý, nhưng tôi lo tinh thần đội ngũ. Cô nghĩ sao nếu tăng ca đêm cho AstroBot-7, để robot thay 50% công việc kỹ thuật viên?” Cô gật, ghi chú trên laptop: “Nam, ý tưởng tuyệt vời. Robot làm 24/7, tiết kiệm thêm 50 triệu USD. Nhưng quảng cáo thì sao?”
Nam cười, chỉ màn hình: “Lavinia, cô có hơn 1 triệu follower trên Instagram và 934,500 trên TikTok. Hãy làm video quảng bá AstroPod, nhấn trải nghiệm bay vũ trụ, cảnh khách sạn vũ trụ từ tầng bình lưu. Tôi duyệt ngân sách 20 triệu USD cho chiến dịch này.” Cô cười, tóc vàng lắc nhẹ: “Nam, tôi sẽ quay video ngay tuần này. Nhưng Nam, Peru và Chile chỉ đạt 20% công suất. Chúng ta làm gì?” Nam đi quanh bàn, chạm màn hình, mở dữ liệu: “Lavinia, hợp tác với hãng du lịch vũ trụ địa phương ở Lima và Santiago, giảm giá vé gia đình 25%, từ 150,000 USD xuống 112,500 USD cho nhóm 4 người. Cô thấy sao?” Cô gật: “Nam, khả thi. Tôi sẽ liên hệ đối tác tuần sau.”
Họ tranh luận thêm một giờ, phân tích dữ liệu từ Colombia (15% công suất) và Venezuela (10%). Nam lo chi phí bảo trì bệ phóng tăng 10% do lạm phát, đề xuất dùng graphene tái chế, tiết kiệm 30 triệu USD. Lavinia phản đối: “Nam, graphene tái chế có thể giảm độ bền bệ phóng.” Anh đáp: “Lavinia, tôi sẽ kiểm tra với đội R&D ở Phú Quốc. Nếu graphene tái chế đạt chuẩn, chúng ta tiết kiệm lớn.” Cuối cùng, họ thống nhất: cắt 20% nhân sự, tối ưu AI, giảm giá vé, hợp tác du lịch, và chiến dịch TikTok. Nam nắm tay cô qua bàn, giọng ấm: “Lavinia, cô làm tôi ấn tượng. AstroEcuador sẽ vượt qua nhờ tài năng của cô.” Cô siết tay anh, cười: “Nam, cảm ơn anh tin tưởng. Tôi sẽ không để anh thất vọng.”
Sau cuộc họp, Lavinia chỉnh váy trắng, đứng dậy, tóc vàng lấp lánh dưới ánh đèn LED văn phòng, giọng nhẹ: “Nam, anh ở lại Guayaquil tối nay chứ? Tôi mời anh ăn tại Green Deli, nhà hàng của tôi. Có món ‘First Lady Smoothie’ tôi tự tạo công thức, với xoài Galápagos chín vàng, chuối ngọt, sữa dừa béo ngậy, và một giọt mật ong rừng.” Nam tiến sát, đặt tay lên vai cô, cảm nhận vải lụa mịn, ngón tay lướt nhẹ xuống cánh tay cô, cười: “Lavinia, món đó nghe hấp dẫn lắm, cảm ơn cô đã mời. Nhưng tôi muốn mời cô đến khách sạn InterContinental, ăn tối riêng tư, chỉ hai chúng ta, trong không gian yên tĩnh. Cô thấy sao?” Cô đỏ mặt, má hồng rực dưới ánh đèn, ngón tay xoắn lọn tóc vàng, giọng ngượng nhưng tò mò: “Nam, anh táo bạo thật. Ăn tối riêng tư nghe… thú vị. Được thôi, tôi sẽ đến lúc 7 giờ tối. Nhưng đừng gọi món quá sang, tôi thích đồ bình dân, như empanadas tôm hay chicha morada mẹ tôi hay làm.” Nam siết nhẹ vai cô, cảm nhận cơ thể cô hơi run, giọng trầm: “Lavinia, tôi hiểu ý cô. Tôi sẽ gọi món cô thích. Mặc gì đẹp vào nhé, tôi đợi cô.”
7 giờ tối, tại phòng suite tầng 20 khách sạn InterContinental, diện tích 100 m², cửa kính panorama nhìn ra sông Guayas lấp lánh ánh đèn vàng từ những tòa nhà cao tầng và cầu tàu xa xa. Phòng khách sang trọng với sofa da nâu dài 3 m, đệm lông ngỗng êm ái, bàn gỗ mun khắc hoa văn nhiệt đới tinh xảo, bình hoa lan trắng tỏa hương dịu, và quầy bar nhỏ với rượu vang Chile Montes Alpha Cabernet Sauvignon 2035, whisky Ecuador thủ công 12 năm tuổi, ly thủy tinh khắc logo khách sạn lấp lánh. Phòng ngủ có giường king-size 2×2 m, chăn lụa trắng mịn như mây, gối lông ngỗng dày, rèm lụa đỏ buông lơi, lay động nhẹ trong luồng gió mát từ máy lạnh 24 độ C. Đèn LED vàng dịu chiếu khắp phòng, tạo không khí ấm áp, mùi tinh dầu hoa nhài từ máy khuếch tán thoảng nhẹ. Nam, mặc áo sơ mi trắng bỏ ba nút trên, lộ ngực săn chắc và lông ngực mỏng, quần tây đen ôm sát đùi, đứng đón Lavinia. Cô bước vào, váy đỏ bó sát hở lưng, dài đến bắp chân, ôm chặt đường cong hông và ngực đầy đặn, tóc vàng xõa sóng đến giữa lưng, đôi giày cao gót đỏ 8 cm làm nổi bật bắp chân thon, mùi nước hoa hoa hồng nồng nàn bao quanh, như kéo Nam vào một giấc mộng. Anh nắm tay cô, cảm nhận da cô mềm mại, ấm nóng, dẫn vào phòng, giọng trầm: “Lavinia, cô đẹp như nữ hoàng, như ánh trăng trên sông Guayas. Tôi vừa bay từ Madrid, người đầy mồ hôi, cần tắm cho tỉnh táo. Cô tắm cùng tôi không, để tôi cảm nhận cô gần hơn?” Cô cười, má hồng rực, môi đỏ mọng khẽ mím, giọng ngượng nhưng đầy tò mò: “Nam, anh không ngại thật à? Tắm chung sau một ngày họp căng thẳng, nghe… quá táo bạo. Thôi được, tôi tắm với anh, nhưng đừng để lâu, tôi đói lắm rồi.”
Phòng tắm lát đá cẩm thạch trắng tinh, đèn LED vàng dịu tỏa ánh sáng ấm, bồn tắm đôi 2×1.5 m đầy nước nóng 38 độ C, bọt xà phòng trắng mịn tràn viền, lấp lánh như tuyết, mùi tinh dầu oải hương, bạc hà, và một chút hương cam hòa quyện, hơi nước bốc lên mờ gương lớn treo trên tường, tạo cảm giác như lạc vào cõi mộng. Vòi sen mưa treo trần, phun nước nhẹ nhàng, tiếng róc rách êm tai như suối chảy. Một giá gỗ nhỏ cạnh bồn bày khăn bông trắng gấp gọn, chai sữa tắm hoa hồng, và nến thơm cháy tí tách, ánh lửa nhỏ nhảy múa. Nam đứng sau Lavinia, cởi áo sơ mi, từng nút bung chậm, để lộ cơ bắp săn chắc, ngực nở, bụng sáu múi rõ nét, lông ngực mỏng lấp lánh mồ hôi. Anh quỳ trước cô, ngón tay kéo khóa váy đỏ, vải lụa trượt xuống sàn đá, phát ra tiếng sột soạt nhẹ, lộ áo ngực lụa đỏ ôm ngực tròn đầy, đầu ti hồng ẩn hiện qua lớp vải mỏng, quần lót lụa đỏ ôm sát lồn cô, nước lồn thấm ướt, lấp lánh dưới ánh đèn. Cô run nhẹ, tay đặt lên vai anh, giọng lạc: “Nam, anh làm tim tôi đập nhanh quá…” Anh ngẩng lên, hôn nhẹ bụng cô, môi chạm da mềm, cảm nhận hơi ấm: “Lavinia, cô đẹp đến mức tôi không kiềm được. Để tôi cởi hết cho cô.” Anh cởi áo ngực cô, ngực tròn bật ra, đầu ti hồng cương nhẹ, rung nhẹ khi cô thở. Cô cởi quần tây anh, ngón tay run, kéo khóa chậm, dương vật 20 cm cương cứng bật ra, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ, lấp lánh giọt dịch. Cô thì thầm: “Nam, anh… lớn thật…”
Họ bước vào bồn, nước nóng ôm lấy đùi, bọt xà phòng bám lên hông và ngực Lavinia, tóc vàng ướt dính má và cổ cô, lấp lánh như vàng lỏng. Nam kéo cô sát, ngực cô chạm ngực anh, da kề da nóng ran, đầu ti cô cọ vào lông ngực anh, tạo cảm giác nhột nhẹ. Anh hôn môi cô, môi mềm như cánh hoa, lưỡi quấn chậm, vị son đào ngọt ngào tràn miệng, hơi thở cô nóng hổi phả vào má anh. Tay anh vuốt lồn cô qua quần lót, ngón giữa trượt vào khe, cảm nhận lồn nóng, ướt, siết chặt ngón tay, nước lồn thấm qua lụa. Cô rên khẽ, tay bám vai anh, móng tay bấu nhẹ da, để lại dấu hồng: “Nam, chậm thôi… tôi muốn cảm nhận từng chút.” Anh cởi quần lót cô, vải lụa trượt xuống, lồn cô lộ ra, lông tơ vàng mịn, nước lồn lấp lánh như ngọc. Anh hôn cổ cô, lưỡi liếm dọc xương quai xanh, xuống ngực, bú đầu ti trái, lưỡi xoay chậm, cảm nhận đầu ti cương cứng. Cô run, lưng cong, giọng lạc: “Nam, anh làm tôi nóng quá… lồn tôi ướt hết rồi…” Anh trượt ngón giữa vào lồn cô, ra vào chậm, mỗi nhịp sâu 5 cm, nước lồn chảy tràn, hòa bọt xà phòng, cô rên to: “Nam, ngón anh… tôi không chịu nổi…”
Nam đẩy cô tựa thành bồn, nước bắn tung tóe, bọt dính tóc và ngực cô, lấp lánh như tuyết. Anh quỳ trong bồn, hôn lồn cô, môi chạm lông tơ vàng, lưỡi liếm chậm quanh âm vật, vị nước lồn ngọt ngào, nóng ấm, như mật ong tan chảy. Cô bám thành bồn, móng tay cào đá cẩm thạch, lưng cong, rên dài: “Nam, lưỡi anh… tôi điên mất! Chậm thôi, tôi muốn cảm nhận lâu hơn.” Anh liếm chậm, lưỡi xoay tròn quanh âm vật, hút nhẹ, nước lồn chảy xuống cằm anh, hòa nước bồn. Anh trượt lưỡi sâu vào lồn, cảm nhận thành lồn co bóp, nóng ran. Cô hét khẽ, lên đỉnh, lồn co bóp mạnh, nước lồn phun nhẹ, anh húp hết, vị ngọt lan tỏa khắp miệng. Cô thở hổn hển, tay vuốt tóc anh: “Nam, tôi ra rồi… anh làm tôi như bay lên trời.” Anh đứng dậy, dương vật cương cứng chạm bụng cô, lấp lánh nước bồn. Anh đâm vào lồn cô, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn siết chặt, nóng ran, nước lồn bao quanh dương vật. Anh ra vào, mỗi nhịp sâu 15 cm, nước bồn sóng sánh, tiếng nước vỗ hòa với tiếng rên. Lavinia siết vai anh, móng tay cào đỏ da: “Nam, chậm thôi… tôi muốn cảm nhận anh thật lâu.” Anh giữ nhịp chậm, dương vật trượt sâu, đầu chạm điểm nhạy trong lồn cô, cô rên dài: “Nam, chỗ đó… đúng rồi! Đừng nhanh, tôi muốn anh mãi thế này.” Anh bóp ngực cô, ngón tay xoay đầu ti, cảm nhận đầu ti cương cứng. Cô lên đỉnh lần hai, lồn co bóp mạnh, nước lồn chảy tràn xuống bồn, cô hét: “Nam, tôi ra nữa rồi!” Anh đẩy thêm mười nhịp chậm, mỗi nhịp kéo dài ba giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, rồi xuất tinh, tinh trùng nóng phun sâu, hòa nước lồn, chảy ngược ra nước bồn. Họ thở hổn hển, Nam hôn trán cô, giọng khàn: “Lavinia, cô như ngọn lửa, đốt cháy tôi từ trong ra ngoài.” Cô tựa ngực anh, tóc ướt dính má, cười yếu: “Nam, anh làm tôi quên hết mệt mỏi. Nhưng giờ tôi đói lắm, tắm thế này làm tôi kiệt sức.” Anh lấy khăn bông trắng, lau khô vai, ngực, và hông cô, quấn khăn quanh người cô, giọng dịu: “Lavinia, đi ăn tối thôi, tôi gọi món cô yêu thích.”
Nam gọi dịch vụ phòng, yêu cầu 20 empanadas tôm, 15 empanadas thịt bò, 15 empanadas gà, mỗi cái gói trong vỏ bánh bột mì giòn vàng, nhân đầy đặn, tôm ngọt, thịt bò thơm, gà mềm. Anh thêm bình chicha morada 3 lít, tím đậm, làm từ ngô tím Ecuador, vị ngọt chua thanh mát, lạnh buốt. Bảy phần bánh flan caramel, bề mặt lắc lư, caramel óng ánh như mật ong, và hai đĩa salad chuối dầm sữa với xoài Galápagos chín vàng, dâu tây Peru đỏ mọng, thêm patacones chiên giòn từ chuối xanh, rắc muối biển lấp lánh. Bàn gỗ mun trong phòng khách được dọn, khăn lụa trắng trải dài 2 m, đĩa sứ trắng xếp ngay ngắn, empanadas xếp thành ba vòng tròn đồng tâm, mùi tôm, thịt bò, và gà thơm lừng, hòa quyện với hương chicha morada. Bánh flan lấp lánh caramel, salad chuối rực rỡ với màu đỏ dâu, vàng xoài, xanh chuối chiên. Một lọ hoa lan trắng giữa bàn tỏa hương dịu, ánh đèn LED vàng từ trần chiếu xuống, phản chiếu trên ly thủy tinh khắc hoa văn Inca. Lavinia, mặc áo choàng lụa đỏ mỏng, lộ đường cong ngực và hông qua vải, tóc vàng ướt xõa vai, lấp lánh nước, ngồi đối diện Nam, anh mặc áo thun trắng bó sát, lộ cơ bắp ngực và tay, quần short đen ôm đùi.
Lavinia cắn empanada tôm, vỏ bánh giòn tan, nhân tôm ngọt chảy trong miệng, một giọt nước tôm lấp lánh trên môi cô: “Nam, tôi tưởng anh gọi món Pháp như bò Wellington hay Ý như risotto nấm truffle. Empanadas này làm tôi nhớ tuổi thơ ở Puerto Baquerizo Moreno, Galápagos. Mẹ tôi chiên empanadas tôm mỗi cuối tuần, cả nhà ngồi quanh bàn gỗ cũ, gió biển thổi qua cửa.” Nam nhấp chicha morada, vị ngọt chua lan tỏa, mát lạnh từ cổ họng xuống ngực: “Lavinia, đôi khi đồ bình dân ngon nhất. Ở Sài Gòn, tôi hay ăn bún bò Huế ven đường, tô 2 USD, cay nồng, thơm hơn bất kỳ món sang nào.” Cô cười, nhón patacone, muối biển lấp lánh trên miếng chuối chiên giòn: “Nam, anh biết thưởng thức thật. Galápagos dạy tôi yêu đồ giản dị, như cá nướng trên than hay chicha morada mẹ tôi nấu, ngô tím hái từ vườn.” Nam cắn bánh flan, caramel tan ngọt trên lưỡi, anh đưa ngón tay lau giọt nhân tôm trên môi cô, cảm nhận môi cô mềm: “Lavinia, tôi tưởng tượng cô bé Lavinia chạy trên bãi biển Galápagos, ăn empanadas, đáng yêu lắm.” Cô đỏ mặt, nhấp chicha morada, ly thủy tinh lạnh buốt trong tay: “Nam, anh biết trêu người ta. Còn anh, tuổi thơ ở Sài Gòn thế nào?” Nam kể, giọng chậm: “Lavinia, tôi lớn lên ở quận 7, chạy xe đạp với bạn, dừng lại ăn bánh xèo giòn, nước mắm chua ngọt. Đơn giản, nhưng hạnh phúc.”
Họ trò chuyện, Lavinia kể về hai con, Álvaro (10 tuổi) và Furio (6 tuổi), đang ở với bảo mẫu tại biệt thự ở Samborondón: “Nam, ly hôn với Daniel không dễ. Tôi nuôi Álvaro và Furio, Luisa ở với anh ấy. Álvaro thích đá bóng, cứ chạy khắp sân, Furio mê vẽ, vẽ tàu vũ trụ giống AstroPod, màu xanh titan.” Nam nắm tay cô qua bàn, ngón tay đan chặt, cảm nhận hơi ấm: “Lavinia, cô là người mẹ tuyệt vời. Álvaro và Furio may mắn có cô. Tôi thấy cô mạnh mẽ, như khi điều hành AstroEcuador, đối mặt khoản lỗ 1.2 tỷ USD mà vẫn bình tĩnh.” Cô siết tay anh, ngón tay lướt nhẹ lên cổ tay anh: “Nam, cảm ơn anh. Nuôi con và quản lý sân bay đều khó, nhưng tôi không bỏ cuộc. Còn anh, Isabella thế nào?” Nam cười, kể: “Lavinia, Isabella 3 tuổi, nghịch lắm, thích vẽ tàu vũ trụ lên tường, màu đỏ và xanh. Leonor mang thai tháng bảy, nên tôi cố dành thời gian cho gia đình, dù AstroViet kéo tôi đi khắp thế giới.” Cô nhấp bánh flan, caramel dính môi, gật: “Nam, anh cân bằng giỏi thật. Leonor chắc tự hào lắm.” Anh vuốt tay cô, ngón tay lướt lên cổ tay cô, giọng trầm: “Lavinia, tôi cố gắng, nhưng tối nay, tôi chỉ muốn ở đây với cô, quên hết áp lực.”
Sau bữa tối, Nam kéo cô vào phòng ngủ, ánh trăng chiếu qua cửa kính, rèm lụa đỏ lay động nhẹ, tạo bóng mờ trên chăn lụa trắng. Anh cởi áo choàng cô, vải lụa trượt xuống, lộ ngực tròn đầy, đầu ti hồng cương nhẹ, lồn hồng lấp lánh nước lồn từ lần tắm. Anh quỳ, hôn lồn cô, môi chạm lông tơ vàng, lưỡi liếm chậm quanh âm vật, vị nước lồn ngọt ngào, nóng ấm, như mật ong tan chảy. Cô bám đầu anh, ngón tay luồn vào tóc, rên dài: “Nam, lưỡi anh… tôi không chịu nổi! Chậm thôi, tôi muốn cảm nhận mãi.” Anh liếm chậm, lưỡi xoay tròn, hút nhẹ âm vật, nước lồn chảy xuống cằm anh, lấp lánh dưới ánh trăng. Anh trượt lưỡi sâu vào lồn, cảm nhận thành lồn co bóp, nóng ran. Cô run, lưng cong, hét khẽ: “Nam, tôi sắp ra…” Anh tiếp tục, lưỡi xoay chậm, hút mạnh, cô lên đỉnh, lồn co bóp mạnh, nước lồn phun nhẹ, anh húp hết, vị ngọt lan tỏa khắp miệng. Cô thở hổn hển, tay vuốt má anh: “Nam, anh làm tôi như bay lên vũ trụ.”
Nam đẩy cô nằm lên chăn lụa trắng, giường king-size rung nhẹ, gối lông ngỗng êm ái ôm lấy lưng cô. Anh cởi áo thun, lộ cơ bắp săn chắc, dương vật cương cứng chạm bụng cô, lấp lánh dịch. Anh đâm vào lồn cô, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn siết chặt, nóng ran, nước lồn bao quanh dương vật như lụa ướt. Anh ra vào, mỗi nhịp sâu 15 cm, kéo dài ba giây, giường rung nhẹ, tiếng lò xo kêu kẽo kẹt hòa với tiếng rên. Lavinia siết gối, móng tay bấu lụa, để lại nếp nhăn: “Nam, chậm thôi… tôi muốn cảm nhận từng nhịp của anh.” Anh giữ nhịp chậm, dương vật trượt sâu, đầu chạm điểm nhạy trong lồn cô, cô rên dài: “Nam, chỗ đó… đúng rồi! Đừng nhanh, tôi muốn anh mãi thế này.” Anh bóp ngực cô, ngón tay xoay đầu ti, cảm nhận đầu ti cương cứng, rồi hôn ngực phải, lưỡi liếm chậm quanh đầu ti. Cô lên đỉnh lần hai, lồn co bóp mạnh, nước lồn chảy tràn xuống chăn, cô hét: “Nam, tôi ra nữa rồi!” Anh đẩy thêm mười lăm nhịp chậm, mỗi nhịp kéo dài bốn giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, rồi xuất tinh, tinh trùng nóng phun sâu, hòa nước lồn, chảy xuống đùi cô, thấm ướt chăn lụa. Nam ngâm dương vật trong lồn cô, cảm nhận lồn cô vẫn co bóp nhẹ, ôm chặt, hơi thở nóng phả lên cổ cô: “Lavinia, ngủ với tôi nhé, tôi muốn cảm nhận cô cả đêm, không rời.” Cô tựa ngực anh, tóc vàng dính mồ hôi, thì thầm: “Nam, tôi muốn thế, ở lại trong tôi.” Họ chìm vào giấc ngủ, ánh trăng chiếu qua rèm, hơi thở hòa quyện, lồn cô vẫn siết nhẹ dương vật anh, như không muốn buông.