Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 32: Phuket

Tháng 11 năm 2029, Nam bí mật đáp chuyến bay riêng tới Phuket. Trước khi rời thành phố Hồ Chí Minh, anh đã gửi một tin nhắn ẩn danh qua một ứng dụng mã hóa tới Jetsun Pema: “Gặp tôi tại bãi biển nhỏ gần mũi Promthep, Phuket, 20 giờ, ngày 12 tháng 11. Chỉ mình em. Không ai được biết.”

Đây là một bãi biển vắng vẻ, kín đáo, được bao quanh bởi những tảng đá lớn và rừng nhiệt đới – để đảm bảo không bị phát hiện. Nam đặt phòng tại một biệt thự biệt lập ở bãi biển Kata Noi, cách địa điểm gặp vài kilômét, và chuẩn bị kỹ lưỡng, mang theo một chai rượu vang Château Margaux. Anh chỉ mặc quần đùi đen bó sát, để lộ cơ thể săn chắc, không mặc áo, để phù hợp với không khí nóng ẩm của bãi biển và để khơi dậy dục vọng từ Jetsun Pema. Anh tự nhủ rằng cuộc gặp sẽ chỉ là để ôn lại kỷ niệm, nhưng sâu thẳm, anh biết rằng dục vọng có thể lấn át lý trí.

Đúng 20 giờ, Nam đứng trên bãi biển nhỏ gần mũi Promthep, nơi sóng biển vỗ nhẹ và ánh trăng bạc rải xuống mặt nước. Bãi biển biệt lập, không một bóng người, chỉ có tiếng sóng và tiếng gió thổi qua rừng nhiệt đới. Anh nghe tiếng bước chân nhẹ trên cát, quay lại và thấy Jetsun Pema xuất hiện từ bóng tối. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng mỏng, ôm sát cơ thể, mái tóc đen dài buông xõa, làn da sáng dưới ánh trăng toát lên vẻ thanh tao nhưng đầy quyến rũ. Tuy nhiên, ánh mắt cô lấm lét, liên tục nhìn quanh như sợ bị phát hiện, vai cô hơi run khi bước đến gần.

“Pema, em ổn chứ?” Nam hỏi, giọng trầm, bước tới nắm nhẹ tay cô, cơ bắp của anh căng lên dưới ánh trăng khi anh đứng chỉ với quần đùi. Cô giật mình, giọng nhỏ: “Nam, em… em sợ. Em đã rời yến tiệc sớm, nói với đoàn tùy tùng rằng em cần nghỉ ngơi. Nhưng nếu Quốc vương hay bất kỳ ai nghi ngờ, em không biết điều gì sẽ xảy ra.” Nam siết nhẹ tay cô, ánh mắt trấn an, nụ cười tự tin: “Pema, anh chọn nơi này vì nó hoàn toàn kín đáo, và thời điểm này không ai chú ý đến em. Chỉ có em, anh, ánh trăng, và sóng biển. Em an toàn với anh, anh hứa.” Anh kéo cô vào vòng tay, ôm nhẹ, cơ thể trần của anh ấm áp chạm vào cô, khiến cô dần thả lỏng. “Cảm ơn anh, Nam,” cô thì thầm, tựa đầu vào ngực anh, hơi thở cô chậm lại. “Em chỉ… em cần khoảnh khắc này, dù chỉ một lần.”

Họ ngồi xuống tấm chăn lụa mà Nam đã chuẩn bị trên cát, chai rượu vang Château Margaux đặt giữa hai người. Dưới ánh trăng, họ nâng ly, tiếng sóng biển hòa quyện với tiếng chuông gió từ xa, gợi nhớ đến những đêm ở Bhutan. Jetsun Pema mỉm cười, ánh mắt cô dịu đi, nhưng vẫn mang một chút lo lắng: “Anh khiến em cảm thấy an toàn, như đang ở nhà. Nhưng lần này, em phải cẩn thận hơn bao giờ hết.”

Khi rượu vang làm không khí trở nên ấm áp, Jetsun Pema bắt đầu nói, giọng cô mềm mại, đầy hoài niệm: “Anh có nhớ những đêm ở Lingkana không? Chúng ta ở trong căn phòng có ánh nến, tiếng chuông chùa vang vọng từ xa. Anh đã hôn em, và mọi thứ như tan chảy.” Nam gật đầu, ánh mắt anh lướt qua đường cong của cô dưới lớp váy lụa, cơ thể anh bóng loáng mồ hôi dưới ánh trăng: “Anh nhớ. Em mặc một chiếc váy gho truyền thống, nhưng khi em cởi nó ra, làn da em sáng lên như ánh trăng. Chúng ta đã làm tình trên tấm thảm lụa, em rên khẽ, cố không để cung nữ nghe thấy.” Jetsun Pema cười, má cô ửng hồng: “Em đã run, nhưng anh làm em cảm thấy như cả thế giới chỉ có hai chúng ta. Anh mạnh mẽ, nhưng cũng dịu dàng, cách anh chạm vào em… em không thể quên.”

Cô nghiêng người gần hơn, tay cô chạm nhẹ vào ngực trần của anh: “Và một đêm khác, khi chúng ta trốn ra khu vườn sau cung điện, dưới gốc cây bồ đề. Anh đã đẩy em dựa vào cây, váy em trượt xuống, và chúng ta hòa quyện ngay dưới bầu trời đầy sao. Em cảm nhận được hơi thở anh, nhịp tim anh, nước lồn em chảy xuống đùi, thấm vào cỏ.” Nam nhấp một ngụm rượu, giọng trầm: “Anh nhớ từng khoảnh khắc, Pema. Âm thanh của em, cách cơ thể em đáp lại anh. Những đêm đó, anh nghĩ rằng không gì có thể chia cắt chúng ta.”

Không khí trở nên ám muội, ánh mắt họ khóa chặt. Jetsun Pema bỗng trầm giọng, ánh mắt thoáng buồn: “Anh còn nhớ chuyện hai năm trước, khi anh đến Thimphu để đòi nợ cho AstroViet không? Sau đêm đó, Quốc vương không bao giờ tha thứ. Lệnh cấm anh nhập cảnh Bhutan không chỉ vì an ninh, mà vì anh ấy không thể chịu nổi việc em đã thuộc về anh, dù chỉ một lần. Em không hối hận, Nam, nhưng em mang theo nỗi đau của anh ấy.” Cô cúi đầu, giọt nước mắt lăn trên má.

Nam nắm tay cô, giọng dịu dàng: “Pema, anh xin lỗi vì đêm đó. Anh đã quá rham lam và dục vọng lấn át, và anh không ngờ hậu quả với em và Quốc vương. Anh không muốn em phải chịu đựng một mình.” Cô ngẩng lên, lau nước mắt, mỉm cười yếu ớt: “Em không trách anh, Nam. Đêm nay, em muốn quên đi nỗi đau, chỉ sống cho chúng ta, dù chỉ một khoảnh khắc.” Lời nói của cô, đầy chân thành và dục vọng, khiến tim Nam đập nhanh, không khí giữa họ trở nên căng thẳng, như thể cả hai đang đứng trước một ngưỡng không thể quay lại.

Jetsun Pema đặt ly rượu xuống, đứng dậy, váy lụa trượt nhẹ khi cô bước ra mép nước, sóng biển chạm vào chân cô. “Nam, lại đây,” cô thì thầm, giọng đầy cám dỗ. Nam đứng dậy, bước đến, đứng sau lưng cô, tay anh đặt lên eo cô, cơ thể trần của anh áp sát vào cô. Cô quay lại, môi cô kề sát môi anh, hơi thở nóng bỏng: “Anh có muốn làm lại như ở Bhutan không? Chỉ đêm nay, chỉ chúng ta, dưới ánh trăng này.” Nam không trả lời bằng lời, môi anh tìm môi cô, nụ hôn sâu và mãnh liệt, lưỡi họ quấn lấy nhau, tạo ra âm thanh ẩm ướt hòa quyện với tiếng sóng.

Cô kéo anh xuống tấm chăn lụa trên cát, tay cô lướt qua ngực trần của anh, cảm nhận cơ bắp căng cứng: “Anh vẫn như xưa, Nam, mạnh mẽ và đầy dục vọng.” Nam kéo váy cô lên, để lộ đôi chân thon dài và âm hộ ướt át dưới lớp nội y ren trắng. Anh hôn từ cổ xuống ngực cô, lưỡi anh trêu đùa núm vú hồng nhạt, khiến cô rên khẽ: “Nam… đừng dừng…” Cô cởi quần đùi của anh, tay cô vuốt ve dương vật cương cứng, môi cô hôn lên đầu dương vật, lưỡi cô liếm chậm rãi: “Anh to quá… em muốn nếm anh.” Nam rên nhẹ, tay anh nắm tóc cô, cảm nhận hơi ấm từ miệng cô.

Cô nằm ngửa trên chăn, chân dang rộng, váy lụa trượt lên hông, âm hộ cô lấp lánh dưới ánh trăng. Nam cúi xuống, lưỡi anh liếm âm hộ cô, nước lồn chảy ra, vị ngọt ngào khiến anh điên cuồng. Cô cong người, rên lớn: “Nam… sâu nữa… em cần anh!” Anh trèo lên, dương vật anh trượt vào âm hộ cô, chậm nhưng sâu, âm thanh ẩm ướt vang lên mỗi lần anh đẩy vào. Cô quấn chân quanh hông anh, móng tay cào nhẹ lưng anh: “Mạnh hơn, Nam… đụ em đi!” Nam tăng nhịp, tiếng da thịt va chạm hòa quyện với tiếng rên của cô, âm hộ cô co bóp mạnh, nước lồn chảy xuống chăn lụa, thấm vào cát.

Họ chuyển sang tư thế cô quỳ trên chăn, mông cong lên, Nam thâm nhập từ phía sau, tay anh nắm hông cô, đẩy mạnh. Cô ngoái đầu, ánh mắt dâm đãng: “Nam… em sướng quá… ah ah…!” Tiếng va chạm đều đặn, nước lồn và tinh trùng hòa quyện, chảy xuống đùi cô. Cô đạt cực khoái, âm hộ co bóp mạnh, rên lớn: “Nam… em ra…!” Nam bùng nổ ngay sau đó, tinh trùng bắn ra, hòa quyện với nước lồn của cô, tạo thành một hỗn hợp dính ướt trên chăn. Cả hai ngã xuống, thở hổn hển, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, mùi dục vọng nồng nặc dưới ánh trăng.

Khi đồng hồ chỉ gần 22 giờ, Jetsun Pema bỗng ngồi dậy, ánh mắt cô trở lại vẻ lo lắng. Cô chỉnh lại váy lụa, giọng nhỏ: “Nam, em phải quay lại khách sạn. Quốc vương và đoàn tùy tùng đang ở đó. Nếu em vắng mặt quá lâu, họ sẽ nghi ngờ.” Cô đứng lên, ánh trăng chiếu lên cơ thể cô, vẫn còn run nhẹ sau cơn cực khoái. Nam nắm tay cô, giọng trầm: “Pema, anh muốn em ở lại, chỉ một chút nữa thôi.” Cô lắc đầu, ánh mắt đầy tiếc nuối: “Em cũng muốn, nhưng em không thể. Chúng ta chỉ ở Phuket đến hết đêm mai, tại khách sạn Amanpuri, suite hoàng gia. Nếu anh muốn… nhưng không, em không nên nói vậy. Anh biết điều đó.” Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên môi anh, rồi bước đi, bóng dáng cô dần khuất sau những tảng đá, để lại Nam trên bãi biển.

Nam nằm lại trên tấm chăn lụa, cơ thể trần vẫn ấm nóng, tràn đầy tiếc nuối. Anh nhìn lên ánh trăng, ký ức về Jetsun Pema – từ những đêm ở Lingkana đến khoảnh khắc vừa qua – hiện lên như một giấc mơ không thể nắm giữ. Thông tin về khách sạn Amanpuri và thời gian Hoàng gia Bhutan rời đi lặp lại trong tâm trí anh, như một lời mời cám dỗ để tiếp tục bí mật này.