Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 36: Vòng đàm phán thứ hai

Một tuần sau, Nam và Lavinia tái hợp trong cùng phòng họp tại Phủ Tổng thống. Không khí vẫn nặng nề như lần trước, nhưng sự căng thẳng dường như được đẩy lên cao hơn. Ánh sáng từ đèn chùm vẫn tạo ra những vệt sáng mờ trên bàn gỗ, nhưng căn phòng dường như nhỏ lại, như thể không gian đang co hẹp quanh hai người. Tiếng máy lạnh vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó không đủ để làm dịu đi sức nóng của sự đối đầu. Hương nước hoa của Lavinia vẫn thoảng trong không khí, nhưng giờ đây nó bị át đi bởi mùi mồ hôi và căng thẳng. Qua khe rèm, ánh nắng đã mạnh hơn, nhưng không thể xuyên thủng bầu không khí ngột ngạt trong phòng.

Lavinia mở lời, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: “Nam, Ecuador sẵn sàng nhượng bộ. Chúng tôi đồng ý tỷ lệ 50-50, nhưng muốn rút ngắn thời gian kiểm soát vận hành của AstroViet xuống 10 năm và tăng tỷ lệ lợi nhuận cho Ecuador lên 60%.”

Nam gật đầu, nhưng ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Anh đẩy tập tài liệu về phía cô: “Lavinia, tôi đánh giá cao sự nhượng bộ. Nhưng AstroViet có đề xuất khác: tỷ lệ 50-50, nhưng chúng tôi kiểm soát vận hành 20 năm, và Ecuador chỉ nhận 30% lợi nhuận. Ngoài ra, Ecuador phải chi trả toàn bộ chi phí bảo trì cơ sở trong 5 năm đầu.”

Lavinia sững sờ, giọng gay gắt: “Đó là cướp bóc! Đề xuất của anh đẩy Ecuador vào thế bất lợi hoàn toàn. Anh biết chúng tôi không thể chấp nhận!”

Nam nghiêng người, giọng trầm xuống: “Lavinia, cô biết cách để thay đổi tình thế. Lần trước, cô đã làm được. Hôm nay, tôi cần cô… hợp tác thêm lần nữa. Nếu không, tôi e rằng đàm phán sẽ thất bại.”

Lavinia run lên vì giận dữ và bất lực. Cô hiểu Nam đang lợi dụng vị thế của mình, đẩy cô vào ngõ cụt. Cô đứng bật dậy, đập tay xuống bàn, ánh mắt rực cháy, giọng run rẩy nhưng đầy chất vấn: “Tại sao, Nam? Tại sao anh cứ ép tôi như thế? Anh có tất cả – quyền lực, tiền bạc, AstroViet! Anh cần gì ở tôi nữa? Anh muốn phá hủy tôi, hay chỉ để thỏa mãn trò chơi bệnh hoạn của anh?”

Nam đứng dậy, bước chậm rãi đến gần cô, ánh mắt tối lại, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh dừng lại trước mặt cô, giọng trầm nhưng mang sức hút nguy hiểm:

“Lavinia, cô không hiểu sao? Không phải tôi cần cô – mà là tôi muốn cô. Cô mạnh mẽ, kiêu kỳ, và chính sự chống cự của cô làm tôi không thể dừng lại. Tôi có thể ký hợp đồng ngay bây giờ, nhưng như thế thì đâu còn thú vị? Cô là phần thưởng lớn nhất trong trò chơi này, và tôi muốn cô tự nguyện… hoặc ít nhất, là đồng ý vì Ecuador.”

Lavinia lùi lại, nước mắt lăn dài trên gò má, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Lời nói của Nam như một lưỡi dao sắc, cắt sâu vào lòng tự trọng của cô. Cô muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng cô biết mình không thể. Ecuador đang đứng trước cơ hội lịch sử, và cô là người duy nhất có thể đảm bảo nó. Cô cắn môi đến rướm máu, giọng thì thầm, yếu ớt nhưng đầy cay đắng:

“Anh là quái vật… Làm đi, và kết thúc chuyện này. Nhưng tôi thề, Nam, một ngày nào đó anh sẽ trả giá.”

Nam mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự thỏa mãn. Anh kéo Lavinia vào vòng tay, môi anh chạm lên môi cô, hôn sâu đầy chiếm hữu. Cô thụ động, không đáp lại, nhưng Nam không dừng. Anh xé nhẹ váy cô, để lộ cơ thể hoàn mỹ, làn da mịn màng lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo. “Cô khiến tôi mất kiểm soát, Lavinia,” anh thì thầm, giọng trầm đầy dục vọng. Tay anh lướt qua bụng cô, chậm rãi vuốt ve làn da mềm mại, rồi xuống lồn cô. Ngón tay anh xâm nhập sâu, xoay tròn, kích thích mãnh liệt khiến nước lồn rỉ ra, dù cô cố kìm nén. Anh đẩy cô ngồi lên bàn, quỳ xuống trước cô, lưỡi anh lướt qua âm đạo, mút mạnh điểm nhạy cảm, tạo ra những âm thanh ướt át. “Cô ngọt quá, Lavinia,” anh nói, ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt đầy ham muốn. Lavinia run rẩy, nhắm chặt mắt, cố ngăn bản thân phản ứng, nhưng cơ thể cô lại phản bội, từng đợt khoái cảm không mong muốn dâng lên.

Nam đứng dậy, cởi khóa quần, để lộ dương vật cương cứng, mạch máu nổi rõ dưới ánh đèn. “Tôi muốn cô theo cách khác hôm nay,” anh gầm nhẹ, giọng đầy đam mê. Anh xoay Lavinia nằm sấp trên bàn, mông cô nhô cao, tư thế đầy khiêu khích. Anh vuốt ve cặp mông tròn trịa, ngón tay lướt nhẹ qua khe hở trước khi xâm nhập từ phía sau, dương vật anh đẩy mạnh vào âm đạo cô, khiến cô bật ra một tiếng rên nghẹn ngào. “Cô quá hoàn hảo, Lavinia,” anh thì thầm, tay bóp chặt mông cô, ngón tay lướt lên vú cô, vê núm vú qua lớp áo lót ren mỏng. Âm thanh ướt át của lồn cô hòa cùng tiếng thở gấp và tiếng va chạm da thịt vang lên trong căn phòng kín. Mỗi cú thúc của Nam mạnh mẽ, sâu sắc, khiến cơ thể Lavinia lắc lư, cặp vú rung lên trong áo lót. Cô cắn môi, nước mắt lăn dài, cố giữ im lặng, nhưng cơ thể cô không nghe lời, đạt cực khoái đầu tiên. Cơ thể cô co giật, nước lồn chảy đầm đìa xuống mặt bàn gỗ. “Cô không cưỡng lại được, đúng không?” Nam cười khẽ, giọng đầy tự mãn, tay anh siết chặt hông cô, tăng tốc.

Anh đổi tư thế, kéo Lavinia đứng dậy, đẩy cô tựa vào bức tường lạnh lẽo của phòng họp. Một chân cô được nâng cao, để lộ âm đạo ướt át, sẵn sàng cho anh. Nam cúi xuống, hôn lên cổ cô, lưỡi anh lướt qua vành tai, thì thầm: “Cô làm tôi điên, Lavinia.” Dương vật anh ra vào sâu hơn, chạm điểm nhạy cảm, mỗi cú thúc khiến cô run rẩy. Tay anh bóp chặt vú cô, ngón tay vê núm vú, kích thích không ngừng. Âm thanh da thịt va chạm hòa cùng tiếng rên kìm nén của Lavinia tạo nên một bản giao hưởng dục vọng. Cô đạt cực khoái lần hai, cơ thể co giật mạnh hơn, tiếng rên bật ra dù cô cố ngăn. Nước lồn chảy xuống đùi cô, tạo thành những vệt ướt át trên da. Nam, cảm nhận sự co bóp chặt chẽ của âm đạo cô, gầm lên: “Tôi ra đây!” Anh bắn tinh trùng nóng hổi vào sâu trong lồn cô, từng đợt mạnh mẽ khiến cô run lên. Khi anh rút ra, tinh trùng rỉ ra, chảy dọc cẳng chân cô, để lại vệt trắng đục trên làn da mịn màng, lấp lánh dưới ánh đèn.

Lavinia thở hổn hển, cơ thể yếu ớt dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng. Cô chậm rãi chỉnh lại váy áo, từng động tác như cố níu giữ chút phẩm giá còn sót lại. Chiếc váy xám giờ nhăn nhúm, không còn giữ được vẻ chỉn chu ban đầu. Cô quay mặt đi, không muốn nhìn vào Nam, nước mắt lăn dài trên gò má, để lại những vệt ướt át trên làn da mịn màng. Mùi hương cơ thể hòa quyện với không khí ngột ngạt của căn phòng khiến cô cảm thấy ngột ngạt, như thể mọi thứ đang bóp nghẹt cô. Cô đứng thẳng, cố gắng kiểm soát hơi thở, nhưng giọng nói vẫn nghẹn ngào, đầy đau đớn và uất ức:

“Giờ thì đồng ý với đề xuất của tôi đi, Nam. Tôi đã trả giá đủ rồi. Tôi đã làm tất cả những gì anh muốn, không còn gì để anh đòi hỏi thêm nữa. Ecuador không thể chịu thêm bất kỳ tổn thất nào vì trò chơi của anh.”

Nam, vẫn ngồi trên ghế, lau mồ hôi trên trán bằng chiếc khăn tay lụa, ánh mắt vẫn lóe lên tia dục vọng chưa nguôi. Anh chỉnh lại áo vest, nụ cười nửa miệng hiện rõ trên môi, vừa thỏa mãn vừa đầy toan tính. Anh đứng dậy, bước chậm rãi đến gần Lavinia, nhưng cô lùi lại, ánh mắt cảnh giác. Nam dừng lại, giơ tay ra như muốn xoa dịu, nhưng giọng nói của anh vẫn mang chút trêu chọc:

“Lavinia, cô luôn làm tôi bất ngờ. Sự hy sinh của cô vì Ecuador thật đáng khâm phục. Được rồi, tôi chấp nhận đề xuất của cô: tỷ lệ 50-50, AstroViet kiểm soát vận hành trong 10 năm, và Ecuador nhận 60% lợi nhuận. Cô đã làm rất tốt, như mọi khi.”

Lavinia nghe những lời đó, nhưng không cảm thấy nhẹ nhõm. Cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, cố gắng giữ vẻ cứng rắn, nhưng giọng nói vẫn run rẩy, như thể mỗi từ đều được thốt ra với nỗ lực lớn lao:

“Anh không có quyền nói về sự hy sinh của tôi. Đây không phải trò đùa, Nam. Tôi sẽ tổ chức họp báo ký hợp đồng trong vài ngày tới tại Phủ Tổng thống. Mọi thứ phải được công khai, minh bạch. Tôi hy vọng từ giờ, anh sẽ giữ đúng cam kết và chúng ta có thể hợp tác vui vẻ, không có thêm bất kỳ… yêu cầu nào khác.”

Nam gật đầu, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Lavinia, như thể đang thưởng thức sự kiên cường xen lẫn mong manh của cô. Anh bước đến gần hơn, nhưng lần này cô không lùi lại, chỉ đứng im, ánh mắt đầy thách thức dù nước mắt vẫn đọng trên mi. Nam nghiêng đầu, giọng trầm xuống, mang chút ẩn ý:

“Tôi cũng hy vọng vậy, Lavinia. Làm việc với cô luôn là một trải nghiệm… khó quên. Tôi rất mong buổi họp báo, và cả những cơ hội hợp tác trong tương lai. AstroViet và Ecuador sẽ cùng nhau làm nên lịch sử, và tôi tin cô sẽ là một phần quan trọng của nó.”

Lavinia không đáp, chỉ quay lưng lại, bước về phía bàn họp để thu dọn tài liệu. Đôi tay cô run rẩy khi cầm tập giấy, cố gắng che giấu sự tổn thương sâu sắc. Cô cảm nhận được ánh mắt của Nam vẫn dõi theo, như một kẻ săn mồi chưa thỏa mãn. Cô buộc mình phải đứng vững, không để bản thân sụp đổ trước mặt anh. Khi cô quay lại, giọng nói của cô đã lấy lại được phần nào sự cứng rắn:

“Chúng ta xong việc ở đây. Tôi sẽ gửi lịch họp báo qua email. Đừng để tôi phải nhắc lại về cam kết của anh, Nam.”

Nam mỉm cười, bước ra phía cửa, nhưng trước khi rời đi, anh quay lại, nhìn Lavinia một lần nữa:

“Tôi luôn giữ lời, Lavinia. Cô biết điều đó. Nhưng tôi cũng mong những lần gặp sau của chúng ta… sẽ thú vị hơn nữa.”