Guayaquil rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, dòng sông Guayas lấp lánh như dải lụa bạc, phản chiếu những tòa nhà kính và bóng dáng tên lửa Astro-1 tại sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta. Nam đứng trong trung tâm huấn luyện AstroViet, bộ đồ phi hành gia ôm sát cơ thể săn chắc, ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn ngập tham vọng. Anh quyết định đích thân bay vào vũ trụ trên AstroPod, một giấc mơ từ những ngày đầu thành lập AstroViet. Trong lòng anh, nụ cười thanh tú của công chúa Leonor ở Phú Quốc và Madrid là nguồn động lực, nhưng ký ức nhục dục với Lavinia, cơ thể cong chuẩn lấp lánh dưới ánh đèn ở Guayaquil , lại bùng cháy, như ngọn lửa không thể dập tắt.
Trung tâm huấn luyện AstroViet tại sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta là một kỳ quan công nghệ, nằm bên bãi phóng khổng lồ, với mái vòm kính chống nhiệt và logo AstroViet lấp lánh. Bên trong, các buồng mô phỏng không trọng lực treo lơ lửng, máy ly tâm G-force quay vù vù, và bể nước sâu 12 mét lấp lánh ánh đèn LED, tái hiện môi trường ngoài không gian. Nam bước vào chương trình huấn luyện khắc nghiệt, ánh mắt sắc lạnh không chút chùn bước. Nguyễn Văn Minh, phi hành gia kỳ cựu của AstroPod, là huấn luyện viên chính, giọng nghiêm nghị: “Anh Nam, để bay vào vũ trụ, anh phải vượt qua mọi giới hạn của cơ thể và tâm trí.”
Ngày đầu tiên, Nam chạy 10 km trên đường băng, dưới cái nắng 32 độ C của Guayaquil, mồ hôi thấm đẫm áo phông, hơi thở hổn hển, nhưng anh không dừng lại. Anh tập chống đẩy 100 lần, cơ bắp căng cứng, mạch máu nổi rõ trên cánh tay, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. Trong buồng mô phỏng không trọng lực, anh lơ lửng, học cách điều chỉnh cơ thể, tay nắm chặt thanh vịn, nhưng vài lần va vào tường, đầu óc quay cuồng. Minh đứng bên ngoài, qua loa: “Tập trung, anh Nam! Không gian không tha thứ cho sai lầm.” Nam nghiến răng, mồ hôi lăn trên trán, điều chỉnh tư thế, dần làm chủ chuyển động, ánh mắt sắc lạnh như chiến binh.
Bài kiểm tra G-force là thử thách khắc nghiệt nhất. Nam ngồi trong máy ly tâm, ghế quay với tốc độ chóng mặt, lực 8G ép chặt ngực, máu dồn lên đầu, mắt mờ đi, nhưng anh cắn chặt răng, hình ảnh Leonor hiện lên, nụ cười thanh tú như ánh sáng dẫn đường. “Leonor, anh sẽ làm được,” anh lẩm bẩm, tay siết chặt tay cầm, vượt qua 90 giây chịu lực, mồ hôi chảy thành dòng, thấm đẫm bộ đồ huấn luyện. Minh vỗ vai anh, ánh mắt tự hào: “Anh Nam, anh có tố chất phi hành gia.”
Trong bể nước sâu, Nam mặc bộ đồ phi hành gia 120 kg, học cách di chuyển như trong EVA (hoạt động ngoài không gian). Nước lạnh ngập đến ngực, bộ đồ nặng trĩu, mỗi bước đi như kéo cả thế giới, nhưng anh bơi 200 mét, tay đẩy mạnh, chân đạp chắc, ánh mắt lấp lánh tham vọng. Các bài kiểm tra khác bao gồm xử lý tình huống khẩn cấp trong mô phỏng AstroPod, từ mất áp suất đến hỏng động cơ. Nam ngồi trong khoang giả lập, tay điều khiển cần gạt, mắt dán vào màn hình, xử lý từng lỗi, giọng điềm tĩnh: “Minh, áp suất ổn định, chuyển sang động cơ phụ.” Minh gật đầu qua tai nghe: “Tốt lắm, anh Nam.”
Mỗi tối, Nam trở về phòng tại khách sạn JW Marriott, cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần rực cháy. Anh gọi video cho công chúa Leonor, giờ đang ở Madrid, chuẩn bị cho vai trò hoàng gia. Màn hình sáng lên, Leonor xuất hiện, tóc vàng óng ánh như lụa, dài đến vai, lượn sóng nhẹ, được buộc cao thanh lịch, đôi mắt nâu to lấp lánh như ngọc, hàng mi dài cong vút, khuôn mặt thanh tú với gò má cao và nụ cười dịu dàng toát lên phong thái hoàng gia. Cô diện váy xanh pastel ôm sát thân hình thanh mảnh, cao khoảng 1m70, vòng eo nhỏ và đôi chân dài cân đối, ánh lên vẻ đẹp quý phái nhưng gần gũi, dây chuyền ngọc trai lấp lánh trên cổ trắng mịn.
“Nam, hôm nay huấn luyện thế nào?” cô hỏi, giọng ngọt ngào, ánh mắt nâu lấp lánh tình yêu, tay cầm cốc trà hoa cúc, hơi nóng bốc lên. Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, hôm nay anh chịu được 8G, nhưng nhớ em làm anh quên hết mệt mỏi.” Cô cười vang, tóc vàng óng ánh dưới ánh đèn, giọng dịu dàng: “Nam, em tin anh sẽ bay vào vũ trụ, như ngôi sao sáng nhất.” Anh kể về cảm giác lơ lửng trong buồng không trọng lực, cô kể về buổi học ngoại giao với đại sứ Pháp, cả hai cười lớn khi anh bắt chước giọng Minh: “Tập trung, anh Nam!” Leonor tựa cằm vào tay, ánh mắt nâu lấp lánh: “Nam, em sẽ đến Ecuador xem anh bay. Em muốn thấy anh chinh phục giấc mơ.” Anh gật đầu, tim rung lên: “Leonor, em là ánh sáng của anh.”
Những cuộc gọi kéo dài hàng giờ, đôi khi đến nửa đêm ở Guayaquil, bình minh ở Madrid. Một lần, Leonor mặc áo len trắng, tóc vàng thả tự nhiên, ngồi trên ghế bành, ánh mắt nâu lấp lánh: “Nam, anh có sợ không? Vũ trụ xa xôi lắm.” Anh nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh nhưng dịu dàng: “Leonor, có em bên anh, anh không sợ gì cả.” Cô mỉm cười, gò má hồng nhẹ, giọng ngọt ngào: “Nam, em sẽ cầu nguyện cho anh.” Anh giấu cô về dục vọng với Lavinia, ánh mắt nâu và cơ thể cong chuẩn ám ảnh anh mỗi đêm, nhưng tình yêu với Leonor là ngọn lửa sưởi ấm trái tim anh.
Sau ba tháng, Nam vượt qua mọi bài kiểm tra: phản xạ, G-force, EVA, và xử lý khẩn cấp. Minh vỗ vai anh, ánh mắt tự hào: “Anh Nam, anh đủ tiêu chuẩn bay trên AstroPod. Tôi sẽ cầm lái, anh là phi hành gia thử nghiệm.” Nam đứng trước gương, bộ đồ phi hành gia ánh bạc, logo AstroViet lấp lánh, ánh mắt lấp lánh tham vọng. Anh nhắn tin cho Leonor: “Leonor, anh đã sẵn sàng. Cuối năm nay, anh sẽ bay vào vũ trụ.” Cô trả lời ngay, kèm biểu tượng ngôi sao: “Nam, em tự hào về anh! Em sẽ đến Ecuador!” Anh mỉm cười, nhưng hình ảnh Lavinia hiện lên, váy lụa trượt lên, lồn ướt át lấp lánh, làm tim anh đập mạnh.
Đêm trước chuyến bay thử nghiệm thứ hai của AstroPod, Nam giấu Leonor, nói rằng anh cần nghỉ ngơi để chuẩn bị. Anh lái xe Bentley đến căn hộ penthouse của Lavinia ở trung tâm Guayaquil, cửa sổ kính lớn nhìn ra sông Guayas, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao, phản chiếu trên mặt nước đen nhánh. Lavinia mở cửa, váy lụa trắng mỏng manh ôm sát cơ thể cong chuẩn, ngực căng tròn nhô cao, mông tròn trịa hiện rõ dưới lớp vải mỏng, tóc nâu dài lượn sóng thả tự nhiên, ánh mắt nâu to lấp lánh dục vọng. Làn da trắng mịn lấp lánh dưới ánh đèn vàng, đôi môi hồng tự nhiên cong lên đầy quyến rũ, hương nước hoa hoa cam nồng nàn phảng phất, làm anh nhớ lại đêm tại nhà Daniel, khi cô rên lớn, lồn ướt át siết chặt chim anh, nước lồn văng tung tóe.
Họ ngồi trên sofa da trắng, ánh đèn vàng dịu nhẹ, tiếng sóng Guayas vỗ nhẹ qua cửa sổ, không khí ngập tràn căng thẳng và cảm xúc. Lavinia nắm tay anh, ngón tay thon dài run rẩy, ánh mắt nâu lấp lánh đau đớn: “Nam, tôi đang ly hôn với Daniel. Sau đêm đó, khi anh ta phát hiện chúng ta, mọi thứ sụp đổ. Daniel nói tôi không xứng làm mẹ, đòi quyền nuôi Alvaro và Furio, hai con trai của tôi. Alvaro mới 7 tuổi, Furio chỉ 3 tuổi, chúng là cả thế giới của tôi. Daniel có tiền, có thế lực, tôi sợ mất chúng, Nam.” Nước mắt lăn dài trên má cô, lấp lánh dưới ánh đèn, làm làn da trắng mịn ánh lên như ngọc. Cô tựa vào vai anh, tóc nâu dài chạm vào má anh, giọng run run: “Tôi không biết phải làm gì. Tôi chỉ muốn ôm con tôi, nhưng Daniel không cho tôi gặp chúng.”
Nam ôm cô, tay vuốt tóc nâu mềm mại, ánh mắt sắc lạnh nhưng dịu dàng: “Lavinia, tôi sẽ giúp em. AstroViet có đội ngũ luật sư giỏi nhất, từ New York đến London. Tôi sẽ thuê họ, cung cấp tài chính, truyền thông, bất cứ điều gì em cần. Alvaro và Furio sẽ ở bên em, tôi hứa. Daniel có thể là cựu tổng thống, nhưng tôi là Nam của AstroViet, không ai cản được tôi.” Cô ngẩng lên, ánh mắt nâu lấp lánh cảm kích, nước mắt vẫn lăn dài, nhưng môi hồng nở nụ cười yếu ớt: “Nam, anh luôn làm tôi tin tưởng. Anh là ánh sáng trong bóng tối của tôi.”
Anh cúi xuống, môi chạm vào má cô, cảm nhận làn da trắng mịn mềm mại, hương hoa cam nồng nàn xâm chiếm giác quan. “Lavinia, em là ngọn lửa của tôi,” anh thì thầm, giọng trầm thấp, tay luồn vào váy lụa, chạm vào ngực căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên dưới ngón tay anh, như hai viên ngọc nhỏ lấp lánh. Cô rên nhỏ, ánh mắt nâu lấp lánh dục vọng, móng tay sơn đỏ cào nhẹ ngực anh qua áo sơ mi, làm tim anh đập mạnh, chim anh cứng như đá, căng tức trong quần. Anh kéo cô đứng dậy, đẩy cô tựa vào cửa sổ kính lớn, ánh đèn Guayaquil phản chiếu trên làn da trắng mịn, làm cơ thể cô như một bức tượng sống động, ngực căng tròn nhô cao, mông tròn trịa ánh lên dưới ánh đèn vàng.
Anh xé nhẹ váy lụa, tiếng vải rách vang lên, để lộ cơ thể cong chuẩn, ngực căng tròn lắc lư, núm vú hồng nhạt dựng đứng, bụng phẳng lì với đường cong mềm mại, lồn ướt át lấp lánh dâm thủy, lông mu nâu nhạt được tỉa gọn, ánh lên như lụa. “Lavinia, em đẹp quá,” anh thì thầm, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào cô, tay bóp ngực cô, ngón cái xoay quanh núm vú, làm cô rên lớn, ánh mắt nâu lấp lánh: “Nam, tôi muốn anh, ngay bây giờ.” Anh cởi áo sơ mi, để lộ cơ bắp săn chắc, sẹo mờ trên vai lấp lánh mồ hôi, rồi cởi quần, chim anh bật ra, to và cứng, đầu khấc lấp lánh, gân nổi rõ, sẵn sàng xâm nhập.
Anh nâng cô lên, chân cô quấn chặt quanh hông anh, lồn ướt át chạm vào chim anh, nóng bỏng và trơn trượt, làm anh rên nhỏ: “Lavinia, em làm tôi phát điên.” Cô tựa lưng vào cửa sổ, kính lạnh làm cô rùng mình, ngực căng tròn ép sát ngực anh, núm vú cọ vào da anh, ánh mắt nâu lấp lánh: “Nam, làm tôi quên đi mọi thứ, chỉ còn anh và tôi.” Anh đâm mạnh, chim anh xâm nhập lồn cô, chặt khít và nóng bỏng, lồn cô siết chặt như muốn nuốt lấy anh, làm anh rên lớn: “Lavinia, em quá tuyệt.” Cô hét lên, giọng run rẩy, lồn co bóp dữ dội, nước lồn lấp lánh chảy xuống đùi trắng mịn, bắn lên cửa sổ kính, tạo thành những giọt long lanh, phản chiếu ánh đèn thành phố.
Anh bóp mông cô, móng tay cắm sâu vào da thịt mềm mại, đâm nhanh, tiếng da thịt va chạm vang vọng, hòa với tiếng rên của cô, như một bản giao hưởng dục vọng. “Nam, mạnh hơn, phá tôi đi!” cô rên lớn, chân quấn chặt, hông đẩy lên, ngực căng tròn lắc lư, núm vú hồng nhạt cọ vào ngực anh, làm anh điên cuồng. Anh hôn cổ cô, ngửi hương hoa cam, lưỡi liếm từ cổ xuống ngực, ngậm núm vú, mút mạnh, làm cô co giật, lồn siết chặt hơn, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên sàn gỗ mun. “Nam, tôi sắp ra!” cô hét, ánh mắt nâu lấp lánh, cơ thể cong lên, lồn co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, nóng bỏng, bắn lên đùi anh và cửa sổ, làm kính mờ đi bởi hơi nước.
Anh tăng tốc, chim anh ra vào nhanh, đầu khấc cọ sát điểm nhạy cảm trong lồn cô, làm cô rên lớn, móng tay cào mạnh lưng anh, để lại những vệt đỏ. Anh nhớ đêm tại nhà Daniel, khi lồn cô siết chặt chim anh, nước lồn văng tung tóe, ánh mắt đau đớn của Daniel nhìn họ. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra, lấp lánh trên đùi trắng mịn và cửa sổ kính, hòa với nước lồn thành một hỗn hợp lấp lánh. Họ thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt, cô thì thầm, giọng run run: “Nam, anh là tất cả của tôi.” Anh hôn môi cô, môi hồng mềm mại dính chút mồ hôi, ánh mắt lấp lánh: “Lavinia, tôi sẽ không để em đơn độc.”
Họ làm tình lần nữa, vẫn ở tư thế đứng, ánh đèn thành phố chiếu qua cửa sổ, làm cơ thể cô lấp lánh như ngọc trai. Anh đâm mạnh, nước lồn và tinh trùng hòa quyện, văng lên kính, tiếng rên của cô vang vọng, ngực căng tròn lắc lư, lồn co bóp dữ dội. Anh bóp mông cô, lưỡi liếm núm vú, làm cô hét lên, nước lồn phun ra lần nữa, làm ướt sàn và cửa sổ. Sau đó, họ ngã xuống sofa, thở hổn hển, anh vuốt tóc nâu của cô, nhắc lại lời hứa hỗ trợ cô trong vụ ly hôn. Nam trở về khách sạn JW Marriott, giấu kín mọi dấu vết khỏi Leonor, lòng giằng xé giữa dục vọng cháy bỏng và tình yêu thuần khiết.
Sáng hôm sau, sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta rực rỡ dưới ánh nắng tháng 12, không khí khô ráo, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây. Tên lửa Astro-1 đứng sừng sững, cao 120 mét, logo AstroViet lấp lánh, còn AstroPod ánh bạc, nhỏ gọn nhưng hiện đại, lấp lánh như viên ngọc giữa bãi phóng. Nam mặc bộ đồ phi hành gia, logo AstroViet trên ngực, mũ kính trong suốt phản chiếu ánh nắng, ánh mắt sắc lạnh, tim đập mạnh vì hồi hộp và tự hào. Nguyễn Văn Minh, phi hành gia chính, người phụ trách cầm lái, mặc đồ tương tự, ánh mắt nghiêm nghị, vỗ vai anh: “Anh Nam, anh sẵn sàng chưa?” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Minh, tôi sinh ra cho khoảnh khắc này.”
Đám đông tụ tập, từ quan chức NASA, nhà đầu tư NYSE, đến báo giới CNN, BBC, El Universo. Lavinia đứng ở khán đài, váy blazer đỏ ôm sát cơ thể cong chuẩn, tóc nâu dài lượn sóng, ánh mắt nâu lấp lánh, vỗ tay khi Nam bước ra, ánh mắt ám muội nhắc anh về đêm qua, lồn cô co bóp, nước lồn lấp lánh trên cửa sổ. Leonor, vừa bay từ Madrid, ngồi ở hàng VIP, diện bộ jumpsuit trắng tinh khôi, ôm sát thân hình thanh mảnh, tôn lên vòng eo nhỏ và đôi chân dài cân đối, kết hợp với áo khoác blazer xanh navy, giày cao gót trắng làm nổi bật vẻ đẹp quý phái. Tóc vàng óng của cô buộc cao, lấp lánh dưới ánh nắng, mắt nâu to lấp lánh như ngọc, khuôn mặt thanh tú với gò má cao, nụ cười dịu dàng toát lên phong thái hoàng gia, dây chuyền ngọc trai lấp lánh trên cổ trắng mịn, làm tim Nam rung lên. “Nam, anh là ngôi sao của em!” cô nói, giọng ngọt ngào qua loa, tay vẫy nhẹ, ánh mắt tràn ngập tình yêu và tự hào.
Nam và Minh bước vào AstroPod, khoang tàu sáng trắng, ghế da ôm sát, màn hình hiển thị quỹ đạo và thông số kỹ thuật. Minh ngồi vào ghế điều khiển, tay kiểm tra cần gạt, mắt dán vào bảng điều khiển, giọng chắc nịch: “Thưa ông Nam, mọi thứ sẵn sàng. Quỹ đạo 200 km, thời gian bay 60 phút.” Nam, là phi hành gia thử nghiệm, đeo dây an toàn, kiểm tra hệ thống qua tai nghe, ánh mắt sắc lạnh: “Minh, bắt đầu thôi.” Động cơ Astro-1 gầm lên, ngọn lửa cam rực rỡ phun ra từ đuôi tên lửa, rung động lan khắp sân bay, làm khán đài rung nhẹ. AstroPod lao vút lên trời, lực G ép chặt ngực Nam, như một bàn tay vô hình đè xuống, máu dồn lên đầu, mắt mờ đi, nhưng anh nghiến răng, hình ảnh Leonor hiện lên, tóc vàng óng ánh, nụ cười dịu dàng, làm anh quên đi đau đớn.
Khi tàu đạt độ cao 100 km, lực G giảm dần, AstroPod tách khỏi tên lửa Astro-1, lướt vào quỹ đạo thấp 200 km. Trọng lực biến mất, Nam cảm nhận cơ thể nhẹ bẫng, như lơ lửng trong giấc mơ, dây an toàn giữ anh trên ghế, nhưng anh cảm giác như đang bơi trong không khí. Minh, tay điều khiển cần gạt, giọng điềm tĩnh: “Ông Nam, chúng ta đã vào quỹ đạo. Anh có thể tháo dây.” Nam tháo dây an toàn, trôi nổi trong khoang tàu, tay chạm nhẹ vào tường, cơ thể xoay chậm, ánh mắt lấp lánh kinh ngạc. Anh nhìn qua cửa sổ kính dày 10 cm, trái đất hiện ra, một quả cầu xanh lam lấp lánh, mây trắng cuộn xoáy như những dải lụa, đại dương Thái Bình Dương lấp lánh dưới ánh nắng, xanh thẳm như ngọc bích.
“Minh, tôi thấy trái đất… đẹp không tả nổi,” Nam nói qua tai nghe, giọng run run, tim đập mạnh vì xúc động. Anh thấy bờ biển Nam Mỹ, đường cong mềm mại của Ecuador, ánh sáng mặt trời chiếu lên rừng Amazon, lấp lánh như một tấm thảm xanh. Bình minh xuất hiện, đường ranh giới giữa ngày và đêm lấp lánh như dải ánh sáng vàng, mặt trời mọc rực rỡ, một quả cầu lửa cam đỏ, chiếu sáng các vì sao mờ nhạt trong bóng tối vô tận của vũ trụ. Anh thấy Bắc Cực, băng trắng lấp lánh, và một cơn bão xoáy trên Đại Tây Dương, mây đen cuộn tròn như một bức tranh siêu thực. “Leonor, em phải thấy điều này,” anh lẩm bẩm, hình ảnh cô hiện lên, tóc vàng óng ánh dưới ánh trăng ở Phú Quốc, Madrid và Toulouse, mắt nâu lấp lánh, nụ cười dịu dàng như ánh sáng dẫn đường.
Trong 60 phút, Nam thực hiện các thí nghiệm: kiểm tra cảm biến AI Grok 3, đo bức xạ quỹ đạo bằng đồng hồ Geiger, và ghi hình trái đất bằng camera 8K. Anh điều chỉnh góc camera, ghi lại cảnh bình minh, ánh sáng vàng lan tỏa trên đại dương, lấp lánh như hàng triệu viên kim cương. Anh viết nhật ký điện tử trên màn hình: “Trái đất là nhà, nhưng không gian là giấc mơ. Leonor, em là ánh sáng của tôi, nụ cười của em sáng hơn mọi ngôi sao.” Anh không nhắc đến Lavinia, nhưng hình ảnh cô thoáng qua, ngực căng tròn lắc lư, lồn ướt át lấp lánh, làm tim anh rung lên, nhưng anh nhanh chóng gạt đi, tập trung vào Leonor, tình yêu thuần khiết của anh.
Minh điều khiển AstroPod trở về, giọng điềm tĩnh: “Ông Nam, chuẩn bị hạ cánh.” Tàu lướt qua tầng khí quyển, rung động nhẹ, nhiệt độ bên ngoài tăng lên 1,500 độ C, nhưng khoang tàu vẫn mát lạnh. Nam nhìn trái đất lớn dần qua cửa sổ, bờ biển Ecuador hiện rõ, sân bay vũ trụ lấp lánh như một viên ngọc. AstroPod hạ cánh an toàn, lốp chạm đường băng, tiếng ma sát vang lên, khói trắng bốc lên. Tiếng reo hò vang dội từ khán đài, Nam bước ra, bộ đồ phi hành gia ánh bạc, ánh mắt lấp lánh, ôm Minh và đội ngũ AstroViet, mồ hôi lăn trên trán nhưng nụ cười rạng rỡ. Leonor chạy tới, ôm anh, mắt nâu lấp lánh, tóc vàng óng bay nhẹ: “Nam, anh làm được rồi!” Anh hôn cô, môi chạm vào môi hồng thanh tú, tim rung lên, nhưng dục vọng với Lavinia vẫn cháy âm ỉ, như ngọn lửa không thể dập tắt.
Buổi tối, Nam và Leonor hẹn hò tại nhà hàng La Perla, nằm trên bờ sông Guayas, ánh đèn lấp lánh phản chiếu mặt nước đen nhánh, như một dải ngân hà nhỏ giữa lòng Guayaquil. Leonor diện váy đỏ ôm sát, tôn lên thân hình thanh mảnh, cao khoảng 1m70, vòng eo nhỏ như vòng tay, đôi chân dài cân đối ánh lên dưới ánh đèn vàng. Tóc vàng óng của cô thả tự nhiên, lượn sóng nhẹ, dài đến vai, lấp lánh như lụa, đôi mắt nâu to lấp lánh như ngọc, hàng mi dài cong vút, khuôn mặt thanh tú với gò má cao, làn da trắng mịn ánh hồng, nụ cười dịu dàng toát lên vẻ đẹp hoàng gia nhưng ấm áp, dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ, phản chiếu ánh sáng như những vì sao. Hương nước hoa hoa nhài phảng phất, làm tim Nam rung lên, ánh mắt anh khóa chặt vào cô, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người.
Nam mặc vest xanh đậm, ôm sát cơ thể săn chắc, ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn ngập tình yêu, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay. Họ ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu qua kính, phản chiếu trên ly rượu vang trắng, làm không khí thêm lãng mạn. Họ ăn ceviche tôm, tôm tươi ngọt lịm hòa với nước chanh và ngò, nhấm nháp rượu vang Chile, hương vị chát nhẹ lan tỏa. Leonor cầm ly rượu, ngón tay thon dài chạm vào ly, ánh mắt nâu lấp lánh: “Nam, khi anh ở trên đó, em chỉ muốn ôm anh. Em sợ, nhưng cũng tự hào.” Anh nắm tay cô, cảm nhận làn da trắng mịn mềm mại, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, nhìn trái đất từ không gian, anh chỉ nghĩ đến em, nụ cười của em sáng hơn mọi ngôi sao.”
Cô mỉm cười, gò má hồng nhẹ, tóc vàng óng ánh dưới ánh trăng, giọng ngọt ngào: “Nam, kể em nghe về vũ trụ đi.” Anh kể, giọng trầm ấm, về quả cầu xanh lam, mây trắng cuộn xoáy, bình minh vàng rực, và cảm giác lơ lửng như trong giấc mơ. Cô lắng nghe, mắt nâu lấp lánh, tay tựa cằm, như một nàng thơ say mê câu chuyện của anh. “Nam, anh làm em muốn bay lên đó,” cô nói, cười vang, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc
Họ rời nhà hàng, đi dạo dọc sông Guayas, ánh trăng soi sáng mặt nước, tiếng sóng vỗ nhẹ như một bản nhạc dịu dàng. Leonor tựa đầu vào vai anh, tóc vàng óng chạm vào má anh, hương hoa nhài hòa với gió đêm, làm anh muốn ôm cô mãi. “Nam, em muốn ở bên anh mãi mãi,” cô thì thầm, ánh mắt nâu lấp lánh, tay đan chặt tay anh, ngón tay thon dài mát lạnh. Anh cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng, môi hồng mềm mại của cô dính chút rượu vang, ngọt ngào và ấm áp. “Leonor, em là ánh sáng của anh,” anh thì thầm, tay vuốt tóc cô, cảm nhận từng sợi tóc lụa lấp lánh dưới ánh trăng.
Họ ngồi trên băng ghế gỗ bên sông, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của cô, mắt nâu lấp lánh như phản chiếu cả bầu trời đêm. Cô kể về Madrid, về cung điện Zarzuela, về những giấc mơ của cô, giọng ngọt ngào như một bài thơ. Anh kể về AstroViet, về giấc mơ chinh phục sao Hỏa, ánh mắt lấp lánh tham vọng, nhưng dịu dàng khi nhìn cô. “Nam, anh làm mọi thứ trở nên có thể,” cô nói, tựa vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh. Anh ôm cô, tay vuốt lưng cô qua lớp váy đỏ, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, có em, anh có thể chinh phục cả vũ trụ.”
Họ trở về khách sạn JW Marriott, căn phòng suite nhìn ra sông Guayas, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, làm không khí thêm lãng mạn. Leonor cởi giày cao gót, đứng chân trần, váy đỏ ôm sát, tóc vàng óng thả tự nhiên, ánh mắt nâu lấp lánh. Anh kéo cô vào, ôm cô, môi chạm môi, nụ hôn nồng nàn nhưng dịu dàng, không dục vọng, chỉ có tình yêu thuần khiết. Họ nằm trên giường, ôm nhau, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của cô, mắt nâu lấp lánh, nụ cười dịu dàng. “Nam, em yêu anh,” cô thì thầm, giọng run run. Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, anh cũng yêu em.”
Họ ngủ trong vòng tay nhau, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, làm tóc vàng của cô lấp lánh như ánh sao. Nhưng trong lòng Nam, dục vọng với Lavinia vẫn cháy âm ỉ, cơ thể cong chuẩn, lồn ướt át, nước lồn lấp lánh, như ngọn lửa anh không thể dập tắt. Anh tự nhủ phải giữ kín, vì tình yêu với Leonor là ánh sáng dẫn đường, là ngôi sao sáng nhất trong vũ trụ của anh.