Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 78: Tuần trăng mật

Phú Quốc lấp lánh dưới ánh nắng nhiệt đới, bãi Sao cát trắng mịn như lụa, sóng biển xanh ngọc vỗ nhẹ, rặng dừa đung đưa trong gió mặn. Nam và công chúa Leonor, sau lễ cưới thế kỷ tại Madrid, hiện đang tận hưởng tuần trăng mật tại JW Marriott Phú Quốc. Biệt thự Emerald Bay của JW Marriott Phú Quốc là một kiệt tác, mái lá dừa truyền thống, tường trắng phau, nội thất gỗ mun chạm khắc hoa văn Việt Nam, cửa kính lớn mở ra bãi biển riêng, nơi sóng vỗ nhẹ và cát trắng lấp lánh như ngọc. Nam và Leonor thức dậy trong ánh bình minh, ánh nắng xuyên qua rèm lụa mỏng, chiếu lên cơ thể thanh mảnh của Leonor, da trắng mịn lấp lánh, tóc vàng óng xõa trên gối. Họ nằm trên giường lụa trắng, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt. “Nam, em chưa bao giờ hạnh phúc thế này,” Leonor thì thầm, hôn nhẹ ngực anh, hơi thở ngọt ngào. Anh vuốt tóc cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, đây mới là khởi đầu. Anh muốn em yêu Phú Quốc, yêu Việt Nam, như anh yêu em.”

Bữa sáng được dọn trên bãi biển, bàn gỗ phủ khăn lanh trắng, bày phở bò thơm lừng, nước dùng trong veo, bánh cuốn tôm tươi, và khay trái cây nhiệt đới: xoài ngọt lịm, chôm chôm đỏ rực, măng cụt trắng ngần. Leonor thử phở, ánh mắt lấp lánh: “Nam, món này ngon tuyệt! Nước dùng ngọt như tình yêu của anh.” Anh cười lớn, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em sẽ là công chúa phở của Việt Nam! Để anh dạy em nấu.” Họ đút nhau ăn, Leonor cắn miếng xoài, nước quả lấp lánh trên môi, anh hôn nhẹ, ánh mắt lấp lánh: “Em ngọt hơn cả xoài.” Cô đỏ mặt, ánh mắt rạng rỡ: “Nam, anh làm em ngượng!” Người phục vụ mang nước dừa tươi, khắc dòng chữ “Nam & Leonor Forever” trên vỏ dừa, khiến cô reo lên: “Nam, nhìn này, dễ thương quá!”

Họ bơi lội trong vịnh riêng, nước biển trong vắt, cá nhỏ lấp lánh quanh chân, ánh nắng chiếu qua nước, tạo vệt sáng lung linh. Nam bế Leonor, ánh mắt lấp lánh, lặn xuống, hôn cô dưới nước, bọt khí lấp lánh như ngọc trai. Cô cười lớn khi ngoi lên, ánh mắt rạng rỡ: “Nam, anh nghịch quá! Nhưng em yêu những nụ hôn dưới biển.” Họ nằm trên ghế tắm nắng, da cô lấp lánh nước biển, váy bikini trắng ôm sát vú nhỏ nhắn, anh vuốt đùi cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em đẹp hơn cả biển Phú Quốc.” Cô tựa vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh làm tim em đập nhanh quá.”

Buổi chiều, họ đến spa của resort, phòng massage thơm mùi tinh dầu bạc hà và hoa nhài, ánh nến vàng nhấp nháy, rèm lụa trắng bay nhẹ. Hai nhân viên xoa bóp bằng dầu dừa ấm, Nam và Leonor nằm cạnh nhau trên giường tre, ánh mắt khóa chặt. “Nam, cảm giác như thiên đường,” cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh, tay đan vào tay anh. Anh siết nhẹ, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, thiên đường là khi có em bên anh.” Massage xong, họ ngâm mình trong bồn tắm hoa hồng, nước ấm thơm nồng, cô tựa vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em muốn tuần trăng mật kéo dài mãi.” Anh hôn tóc cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, tối nay, anh đưa em lên vũ trụ, nơi tình yêu của chúng ta sẽ vĩnh cửu.”

Hoàng hôn buông xuống, họ dạo bước trên bãi Sao, cát trắng ánh vàng, sóng biển lấp lánh ánh cam. Leonor mặc váy lụa vàng nhạt, tóc vàng óng bay trong gió, tựa đầu vào vai Nam: “Nam, em chưa bao giờ thấy hoàng hôn đẹp thế này.” Anh ôm cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, hoàng hôn này đẹp vì có em. Sẵn sàng lên vũ trụ chưa?” Cô cười lớn, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh đúng là người đàn ông của vũ trụ! Em hồi hộp quá!”

Chiều muộn, Nguyễn Văn Minh, phi hành gia AstroViet, đáp trực thăng đến resort, mặc đồng phục AstroViet xanh đậm, kính phi công, ánh mắt tự hào: “Ông Nam, công chúa Leonor, AstroPod và Astro-1 đã sẵn sàng tại bãi phóng Phú Quốc. Chúng ta sẽ lên quỹ đạo 300 km, trải nghiệm 90 phút không trọng lực. Hào hứng không?” Nam bắt tay Minh, ánh mắt lấp lánh: “Minh, đây là món quà đặc biệt cho vợ tôi. Cảm ơn cậu.” Leonor ôm Minh, ánh mắt rạng rỡ: “Anh Minh, tôi tin anh sẽ đưa chúng tôi chạm đến các vì sao!” Minh cười lớn, ánh mắt lấp lánh: “Công chúa, Astro-1 sẽ làm cô kinh ngạc!”

Họ mặc bộ đồ phi hành gia nhẹ của AstroViet, chất liệu carbon siêu mỏng, ôm sát cơ thể, với mũ kính trong suốt và logo AstroViet thêu bạc. Nam cài khóa cho Leonor, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em đẹp như phi hành gia trong mơ của anh.” Cô cười lớn, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh mới là chỉ huy vũ trụ của em!” Trực thăng đưa họ đến sân bay vũ trụ Phú Quốc, với tháp phóng thép cao 150 mét, đèn LED rực sáng, và tên lửa Astro-1, cao 120 mét, đứng sừng sững, thân titan lấp lánh, mang AstroPod cao 90 mét ở đỉnh.

Minh dẫn họ vào AstroPod, khoang hành khách sang trọng với ghế da trắng, dây an toàn carbon, và cửa sổ kính sapphire lớn, cho tầm nhìn 180 độ. Nam và Leonor ngồi cạnh nhau, tay đan chặt, ánh mắt lấp lánh. Minh, từ buồng lái phía trước, kiểm tra hệ thống qua màn hình cảm ứng: “Astro-1, động cơ Merlin-3 đạt 100%, nhiên liệu hydro lỏng 99.8%, oxy lỏng ổn định, áp suất khoang 1 atm. Đếm ngược 10 giây!” Nam hôn tay Leonor, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, sẵn sàng bay với anh chưa?” Cô siết tay anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em sẵn sàng, chỉ cần có anh!”

Astro-1 phóng lên, 27 động cơ Merlin-3 rực sáng, lực đẩy 5G ép họ vào ghế, khói trắng bốc cao, rung chuyển dữ dội. Trong 8 phút, họ vượt tầng khí quyển, AstroPod tách khỏi Astro-1 ở độ cao 100 km, động cơ phụ của AstroPod kích hoạt, đưa tàu vào quỹ đạo thấp 300 km. Trọng lực biến mất, Nam và Leonor lơ lửng nhẹ, ánh mắt lấp lánh. Minh thông báo qua loa: “Chúc mừng, chúng ta ở quỹ đạo thấp, tốc độ 27,500 km/h, quỹ đạo ổn định. Trái đất ở bên trái, các bạn có 60 phút tự do. Tôi ở buồng lái, cứ thoải mái!” Nam tháo dây an toàn, lơ lửng, kéo Leonor lại, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, đến xem ngôi nhà vũ trụ của chúng ta!”

Qua cửa sổ kính sapphire, trái đất hiện ra như một viên ngọc xanh lam khổng lồ, lấp lánh trong bóng tối vũ trụ. Đại dương Thái Bình Dương trải dài, xanh thẳm, mây trắng xoáy thành những vòng xoắn khổng lồ, ánh nắng chiếu qua khí quyển, tạo vầng hào quang rực rỡ, như vòng lửa bao quanh hành tinh. Nam chỉ vào Việt Nam, một dải đất cong cong bên biển Đông, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, đó là quê anh, Phú Quốc ở kia, nhỏ xíu nhưng lấp lánh như viên ngọc.” Cô thở hổn hển, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em thấy nó! Và kia… Tây Ban Nha, nhìn những ngọn núi Pyrenees, như tranh vẽ!”

Họ lơ lửng, tóc vàng óng của Leonor bay nhẹ, ánh sáng trái đất chiếu lên da trắng mịn, làm cô lấp lánh như thiên thần. Nam chỉ vào bầu trời đen thẳm, nơi hàng triệu vì sao lấp lánh: “Leonor, kia là chòm Orion, ba ngôi sao thẳng hàng, như mũi tên dẫn chúng ta. Và kia, sao Sirius, sáng nhất bầu trời.” Cô nắm tay anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em muốn đặt tên một ngôi sao cho anh, để nó mãi sáng bên em.” Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là ngôi sao sáng nhất của anh.”

Đột nhiên, một dải cực quang xanh lục xuất hiện, uốn lượn như dải lụa trên Bắc Cực, ánh sáng nhấp nháy, chuyển sang tím và hồng, phản chiếu qua cửa sổ, làm khoang tàu lấp lánh. Leonor reo lên, ánh mắt lấp lánh: “Nam, nhìn kìa, như ánh sáng ma thuật! Em chưa bao giờ thấy gì đẹp hơn.” Anh ôm cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, cực quang là sóng plasma từ gió mặt trời, va chạm với khí quyển, nhưng nó không đẹp bằng nụ cười của em.” Họ trôi chậm, ánh sáng cực quang chiếu lên vú cô qua bộ đồ mỏng, làm cả khoang tàu sáng lên. Họ nhìn ra xa, dải ngân hà lấp lánh như dòng sông bạc, hàng tỷ vì sao nhấp nháy, tạo cảm giác vũ trụ vô tận. Nam thì thầm, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, vũ trụ này 13.8 tỷ năm tuổi, và tình yêu của chúng ta sẽ vĩnh cửu như nó.” Cô tựa đầu vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em muốn chúng ta mãi bay trong vũ trụ này, chỉ hai ta.” Minh, từ buồng lái, bật nhạc piano nhẹ, bản Clair de Lune, làm không khí thêm lãng mạn, và kín đáo không làm phiền, đảm bảo khoang hành khách là không gian riêng của cặp đôi.

Nam kéo Leonor vào góc khoang, ánh mắt lấp lánh, nơi ánh sáng trái đất và cực quang mờ ảo, tạo không gian riêng tư, tường cách âm che giấu họ khỏi buồng lái. “Leonor, anh muốn yêu em, ngay giữa vũ trụ, nơi tình yêu của chúng ta chạm đến vô cực,” anh thì thầm, cởi khóa bộ đồ phi hành gia của cô, để lộ cơ thể thanh mảnh, vú nhỏ nhắn lấp lánh dưới ánh cực quang, lồn hồng hào ướt át, lông mịn vàng óng bay nhẹ trong không trọng lực. Cô cởi đồ anh, ánh mắt run rẩy nhưng rạng rỡ: “Nam, làm tình giữa các vì sao sao? Em… em muốn cảm nhận anh trong vũ trụ.” Anh hôn môi cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, tình yêu của chúng ta sẽ bay mãi, như ánh sáng cực quang.”

Họ lơ lửng, Nam hôn vú cô, núm vú hồng nhạt cứng lên, ánh cực quang chiếu lên, làm chúng lấp lánh như ngọc. Cô rên nhỏ: “Nam, cảm giác lạ quá, như em đang tan vào vũ trụ.” Anh liếm lồn cô, lơ lửng ngược, lưỡi xoáy sâu, nước lồn lấp lánh, bay thành giọt nhỏ, lấp lánh như sao: “Nam, ôi, em… em bay thật rồi!” Anh vuốt đùi cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em ngọt như ánh sao.” Cô cong người, lồn phun nước, giọt lấp lánh trôi trong khoang, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh làm em điên mất!”

Anh kéo cô lại, chim anh bật ra, to và cứng, lấp lánh dưới ánh cực quang, chạm lồn cô, ướt át và nóng bỏng. “Leonor, ôm anh chặt,” anh ra lệnh, ánh mắt lấp lánh. Cô quấn chân quanh hông anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, yêu em đi, như chúng ta là duy nhất trong vũ trụ!” Anh đâm vào, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, làm họ xoay nhẹ, chạm vào tường khoang, ánh sáng trái đất chiếu lên cơ thể họ, làm da trắng mịn của Leonor lấp lánh. “Leonor, em tuyệt quá,” anh rên nhỏ, mỗi cú thúc chậm rãi, lồn cô co bóp, nước lồn bay thành đám mây lấp lánh: “Nam, mạnh hơn, em muốn anh khắp dải ngân hà!”

Họ đổi tư thế, Leonor lơ lửng ngang, Nam giữ eo cô, đâm vào nhanh, mỗi cú thúc làm họ trôi, chạm nhẹ vào cửa sổ, ánh cực quang lấp lánh trên vú cô, núm vú lắc lư, cô rên lớn: “Nam, em… em cảm nhận cả vũ trụ trong em!” Anh ôm cô từ phía sau, đâm sâu, lồn cô phun nước, tạo vòng lấp lánh trong không trọng lực, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là vợ anh, là ngôi sao của anh.” Cô quay lại, hôn anh, lồn co bóp dữ dội: “Nam, em yêu anh, yêu cả ánh sáng này!” Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, bay thành giọt, lấp lánh như ngọc trai. Cô rên lớn, lồn phun nước, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em… em thấy các vì sao trong anh!”

Họ lơ lửng, ôm nhau, thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt. Nam lau nước lồn và tinh trùng bằng khăn đặc biệt, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là ánh sáng vĩnh cửu của anh.” Cô hôn anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh là cả vũ trụ của em, mãi mãi.” Họ mặc lại đồ, trở lại ghế, ánh mắt lấp lánh, tay đan chặt. Minh thông báo: “Sẵn sàng hạ cánh, 10 phút nữa về Phú Quốc. Các bạn thích chuyến bay chứ?” Leonor cười lớn, ánh mắt lấp lánh: “Anh Minh, tuyệt hơn cả giấc mơ!” Nam siết tay cô, ánh mắt lấp lánh: “Minh, cảm ơn cậu, đây là kỷ niệm vĩnh cửu.”

AstroPod hạ cánh an toàn tại bãi phóng Phú Quốc, ánh trăng lấp lánh trên biển, sóng vỗ nhẹ như lời hát ru. Minh bắt tay Nam, ánh mắt tự hào: “Chúc mừng tuần trăng mật, ông Nam! Công chúa, cô là phi hành gia tuyệt vời!” Leonor ôm Minh, ánh mắt lấp lánh: “Anh Minh, cảm ơn anh đã cho chúng tôi vũ trụ!” Xe Bentley đưa họ về resort, Nam ôm Leonor, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em mệt không? Anh muốn yêu em lần nữa, trên trái đất, dưới ánh trăng.” Cô tựa đầu vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em chưa bao giờ mệt khi có anh. Yêu em đi.”

Trong biệt thự, ánh nến vàng nhấp nháy, giường lụa trắng phủ hoa hồng, mùi hoa nhài và biển cả thơm nồng. Nam bế Leonor vào phòng, cởi váy maxi của cô, ánh mắt lấp lánh, để lộ cơ thể thanh mảnh, vú nhỏ nhắn lấp lánh dưới ánh nến, lồn hồng hào ướt át, lông mịn vàng óng lấp lánh. “Leonor, anh muốn yêu em, như chúng ta vừa chạm đến các vì sao,” anh thì thầm, hôn vú cô, núm vú cứng lên, làm cô rên nhỏ: “Nam, anh làm em tan chảy, như trong vũ trụ.” Cô cởi áo anh, ánh mắt lấp lánh, vuốt cơ ngực săn chắc, sẹo mờ trên vai ánh lên: “Nam, yêu em đi, mãnh liệt như ánh trăng.”

Anh liếm lồn cô, lưỡi xoáy sâu, xoay tròn, làm cô cong người, nước lồn lấp lánh trên lụa trắng, chảy thành dòng: “Nam, em… em lại bay, như ở trên kia!” Anh hôn đùi trong cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em ngọt hơn cả ánh trăng.” Anh đâm chim vào, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là vợ anh, mãi mãi.” Họ làm tình chậm rãi, Nam nâng hông cô, mỗi cú thúc nhẹ nhàng, lồn cô co bóp, nước lồn phun ra, làm ướt giường, ánh mắt lấp lánh: “Nam, mạnh hơn, em muốn anh như trong cực quang!”

Họ đổi tư thế, Leonor nằm nghiêng, Nam ôm cô từ phía sau, đâm sâu, lồn cô phun nước, lấp lánh dưới ánh nến, cô rên lớn: “Nam, em… em cảm nhận anh trong từng nhịp tim!” Anh hôn cổ cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là ánh sáng của anh, mãi mãi.” Cô quay lại, hôn anh, lồn co bóp dữ dội: “Nam, em yêu anh, yêu cả thế giới này!” Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi, lấp lánh như ngọc dưới ánh trăng. Cô rên nhỏ, lồn phun nước, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em… em hạnh phúc quá.”

Họ ôm nhau, thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt. Nam lấy khăn ấm, lau cơ thể cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em thoải mái chứ? Anh muốn em ngủ ngon dưới ánh trăng.” Cô tựa vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em hạnh phúc, chỉ muốn ngủ trong vòng tay anh.” Họ trần truồng, ôm nhau dưới chăn lụa, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, làm tóc vàng óng của Leonor lấp lánh, da trắng mịn ánh lên như ngọc. Nam hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, ngủ ngon, tình yêu của anh.” Cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh: “Nam, ngủ ngon, người đàn ông của em.”

Họ chìm vào giấc ngủ hạnh phúc, hơi thở hòa quyện, sóng biển Phú Quốc vỗ nhẹ ngoài cửa sổ, như lời hát ru cho tình yêu của họ. Nam mơ về Leonor, về những đứa con, về AstroViet chinh phục vũ trụ. Leonor mơ về Nam, về ngôi nhà họ sẽ xây, về tình yêu mãi rực rỡ. Dưới ánh trăng, Phú Quốc lấp lánh, và tương lai của họ, với Astro-2, khách sạn vũ trụ, và một gia đình hạnh phúc, là ánh sáng vĩnh cửu phía trước.