Hai tuần sau lễ tang vua Charles III.
Nam đứng trong sảnh sân bay Madrid-Barajas, ánh đèn pha lê lấp lánh, Leonor bên cạnh, váy lụa trắng ôm sát thân hình thanh mảnh, tóc vàng óng chảy như suối, mắt nâu lo lắng xen chút nghi ngờ. “Nam, anh đi Jordan mấy ngày thôi, đúng không?” cô hỏi, giọng nhẹ nhưng sắc, ám chỉ đêm tại The Ritz. “Em nhớ anh, nhưng… anh sẽ gọi em mỗi tối, phải không? Đừng để em lo như lần trước.” Anh vuốt tóc cô, ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, hương Chanel No.5 làm tim anh khẽ run. “Leonor, chỉ ba ngày, anh hứa. Anh sẽ gọi em, đừng lo, nhé? Anh yêu em.” Cô gật đầu, môi hồng mím chặt, ôm anh, ngón tay siết vai anh. “Được rồi, Nam. Đi cẩn thận, và… giữ lời với em.” Ánh mắt cô thoáng sắc lạnh, như lưỡi dao, làm anh run nhẹ. Anh bước lên máy bay Gulfstream G800 của AstroViet, ánh mắt sắc lạnh, ngồi trên ghế da, xem báo cáo AstroViet.
Máy bay bay qua Địa Trung Hải, ánh nắng lấp lánh trên mây, Nam kiểm tra điện thoại, tin nhắn từ Rajwa: “Nam, em ở cung điện đợi anh. Công trường cần anh… và em cũng thế. Đừng để em chờ lâu.” Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, chim anh khẽ giật trong quần, dục vọng như ngọn lửa, cảm giác nguy hiểm làm tim anh đập mạnh. Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Queen Alia, Amman, sáng 10 tháng 5 năm 2033, nắng sa mạc 35°C thiêu đốt, bụi mịn bay trong không khí. Nam, trong bộ vest xám ôm sát cơ thể săn chắc, cơ ngực nổi rõ qua áo sơ mi trắng, bước xuống, được đội cận vệ hoàng gia đón bằng xe Rolls-Royce, dẫn đến cung điện Al-Husseiniyah, cách sân bay 40 km.
Cung điện Al-Husseiniyah rực rỡ với mái vòm vàng, cột đá cẩm thạch trắng, vườn hoa hồng đỏ thắm, không khí thoảng mùi oud và nhài. Thái tử Hussein, 39 tuổi, mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, tóc đen chải gọn, ánh mắt nghiêm nghị nhưng thân thiện, bước ra chào. “Nam, lâu rồi không gặp!” anh bắt tay Nam, giọng ấm áp. “Trung tâm Rajwa Al Hussein đang đi đúng hướng, nhưng anh cần xem hệ thống năng lượng mặt trời. Có vài vấn đề nhỏ, anh giúp được chứ?” Nam gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm. “Hussein, anh biết mà. AstroViet sẽ lo hết. Dự án này quan trọng với cả hai bên.” Công nương Rajwa, 39 tuổi, xuất hiện từ sảnh chính, mặc áo sơ mi trắng bó sát, nút trên để hở lộ khe ngực lấp lánh mồ hôi, quần jeans xanh đậm ôm sát hông thon và mông tròn, khăn choàng lụa beige che tóc nâu óng ánh, mắt xanh lục sâu thẳm lấp lánh dục vọng, da trắng mịn ánh lên dưới nắng, môi đỏ mọng cong nhẹ, hương nước hoa oud nồng nàn. “Nam, cuối cùng anh cũng đến,” cô nói, giọng mềm mại, ánh mắt lấp lánh, má ửng hồng, tay đeo vòng ngọc trai chạm nhẹ tay anh, ngón tay lướt qua, móng tay sơn đỏ lấp lánh. “Công trường bụi lắm, nhưng em nghĩ anh sẽ thích… khung cảnh đó.” Cô cười, ánh mắt gợi cảm, làm chim anh cứng lên, căng tức trong quần.
Họ ngồi trong phòng khách cung điện, thảm Ba Tư đỏ thắm, bàn gỗ mun bày trà bạc hà và bánh maamoul ngọt ngào. Hussein nói, giọng hào hứng: “Nam, 65% công trình xong rồi, nhưng thiết bị từ Mỹ bị chậm. Anh có cách nào đẩy nhanh không? Jordan muốn trung tâm này hoàn thành đúng hạn.” Nam trả lời, ánh mắt lấp lánh, giọng tự tin: “Hussein, tôi đã liên lạc với nhà cung cấp. Tuần sau, lô thiết bị sẽ đến. Tôi cũng sẽ cử thêm kỹ sư từ AstroViet sang. Yên tâm, dự án này là tâm huyết của tôi mà.” Rajwa ngồi cạnh, áo sơ mi trắng dính mồ hôi, lộ áo lót ren trắng, mắt xanh lục liếc Nam, môi đỏ mọng cắn nhẹ, khăn choàng lụa trượt xuống vai, để lộ cổ trắng mịn với dấu đỏ mờ từ lần làm tình trước. “Nam, em có vài ý tưởng cho phòng điều khiển,” cô xen vào, giọng nhẹ, ánh mắt lấp lánh. “Có lẽ anh và em nên ra công trường xem kỹ hơn… bàn riêng một chút.” Hussein gật đầu, cười: “Tốt đấy, Rajwa. Em với Nam đi kiểm tra đi.” Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, dục vọng như sóng thần, cảm giác nguy hiểm làm máu anh sôi sục.
Họ lên xe Land Rover bọc thép, đến công trường Trung tâm Rajwa Al Hussein, nằm giữa sa mạc, cách Amman 30 km. Công trường rộng 50 ha, cẩu tháp vươn cao như cánh tay thép, bê tông và thép chất đống, công nhân đội mũ bảo hộ làm việc hối hả, bụi sa mạc bay mù mịt, tiếng máy khoan và cẩu tháp vang vọng, nắng 35°C thiêu đốt da. Trung tâm, khởi công năm 2032, sẽ là cơ sở nghiên cứu vũ trụ với đài quan sát, phòng thí nghiệm, và trung tâm điều khiển vệ tinh 6G, dự kiến hoàn thành năm 2034. Hussein dẫn cả hai qua các khu vực, từ nền móng đến khung thép chính, chỉ vào dãy tấm pin năng lượng mặt trời, giọng tự hào: “Nam, anh thấy không? Đây sẽ là biểu tượng của Jordan và AstroViet. Nhưng tụi tôi cần anh đảm bảo mọi thứ đúng tiến độ.” Nam gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, ghi chú trên iPad. “Hussein, tôi hiểu. Công trình này hoành tráng thật. Tôi sẽ kiểm tra kỹ.” Rajwa đi sát anh, quần jeans ôm sát làm nổi bật mông tròn, áo sơ mi trắng dính bụi, nút trên bung ra, lộ khe ngực, mắt xanh lục lấp lánh, thì thầm khi Hussein quay đi: “Nam, anh thấy em thế nào? Công trường bụi bặm, nhưng… em vẫn nóng bỏng, đúng không?” Anh ánh mắt lấp lánh, giọng trầm, thì thầm: “Rajwa, em làm tôi điên rồi. Đợi chút, tôi sẽ cho em thấy tôi nóng thế nào.”
Khi Hussein dừng lại, nói chuyện với kỹ sư trưởng về hệ thống năng lượng, Nam nắm cơ hội, thì thầm với Rajwa: “Công nương, tôi cần bàn riêng về hệ thống thông gió. Đi với tôi một lát, nhanh thôi.” Cô cắn môi, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, móng tay sơn đỏ bấu vào khăn choàng, giọng run rẩy, tự nhiên: “Nam, được thôi… nhưng phải nhanh, nhé? Hussein sẽ tìm em. Trời ơi, em hồi hộp muốn chết!” Anh ánh mắt sắc lạnh, dẫn cô đi, bước chân vội vã, tim đập dữ dội, cảm giác lén lút vội vã làm anh run rẩy, như đứng trên lưỡi dao giữa sa mạc.
Nam dẫn Rajwa qua mê cung thép và bê tông, bước chân nhanh nhẹn, gần như chạy, tránh ánh nhìn của công nhân và cận vệ, bụi sa mạc bay mù mịt, che giấu họ, nhưng tiếng Hussein nói chuyện với kỹ sư, chỉ cách 50 mét, làm tim Nam đập dữ dội. Công trường ồn ào với tiếng máy khoan, cẩu tháp, và tiếng công nhân gọi nhau, nhưng mỗi âm thanh như nhắc nhở nguy cơ bị phát hiện. Anh đưa cô đến góc khuất sau dãy container, nơi chất thép phế liệu, tấm bạt cũ phủ cát, và vài thùng phuy rỉ sét, kín đáo nhưng nguy hiểm. Ánh nắng gay gắt chiếu xuống, làm bụi lấp lánh trong không khí, container cao 3 mét che khuất tầm nhìn, nhưng tiếng bước chân công nhân gần đó và giọng Hussein vang vọng làm Nam run rẩy, cảm giác lén lút vội vã như lửa cháy trong tim. Rajwa bấu tay anh, móng tay sơn đỏ cắm vào da, ánh mắt xanh lục lấp lánh hoảng sợ xen dục vọng, môi đỏ mọng run rẩy, má đỏ bừng, áo sơ mi trắng dính bụi, nút trên bung ra, lộ khe ngực lấp lánh mồ hôi, quần jeans ôm sát làm nổi bật mông tròn, khăn choàng lụa rơi xuống cát. “Nam, anh điên thật rồi!” cô thì thầm, giọng run, tự nhiên. “Hussein ở ngay kia! Nếu anh ấy thấy, em tiêu, anh cũng thế! Trời ơi, nhanh lên, em không chịu nổi nữa!”
Nam ánh mắt lấp lánh, tay vuốt má cô, ngón tay lướt xuống môi đỏ mọng, cảm nhận hơi thở nóng bỏng của cô, giọng trầm thấp, vội vã, tự nhiên: “Rajwa, em biết tôi không cưỡng được em mà. Chỉ 10 phút, tôi sẽ làm em quên hết sợ hãi, quên Hussein. Lồn em là của tôi, ngay bây giờ.” Cô cắn môi, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, giọng run rẩy, ngắt quãng: “Nam, trời ơi, nhanh lên… em sợ muốn chết, nhưng lồn em ướt hết vì anh rồi. Làm em đi, trước khi anh ấy đến!” Anh kiểm tra xung quanh, ánh mắt sắc lạnh, đảm bảo không ai theo dõi, tiếng máy khoan át đi giọng họ, bụi sa mạc bay mù làm mọi thứ mờ ảo, nhưng tiếng Hussein gần hơn, như lưỡi dao sắc kề cổ. Anh kéo Rajwa sát vào, ánh mắt lấp lánh, hôn cô mãnh liệt, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, hút lấy vị ngọt, hương oud làm anh ngây dại, chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim đỏ rực chạm vào khóa kéo, rỉ nước lấp lánh. Cô rên nhỏ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, móng tay cào vai anh qua áo sơ mi, để lại vệt đỏ, thì thầm: “Nam, anh làm em… em ướt hết quần rồi! Nhanh, em nghe tiếng Hussein gần lắm!” Anh cảm nhận lồn cô, ướt át qua quần jeans, làm dục vọng như sóng thần, cảm giác lén lút vội vã như điện giật, tội lỗi và đam mê hòa quyện, như đứng trên vực thẳm giữa sa mạc.
Nam đẩy Rajwa tựa vào container, ánh nắng gay gắt chiếu lên tóc nâu óng ánh, mắt xanh lục lấp lánh dục vọng, môi đỏ mọng run rẩy, má đỏ bừng, áo sơ mi trắng bung nút, lộ áo lót ren trắng ôm vú căng tròn, quần jeans dính bụi, khăn choàng lụa nằm dưới cát. Anh xé áo sơ mi, nút bật tung, lăn trên cát, để lộ vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng nhạt dựng đứng qua ren, da trắng mịn lấp lánh mồ hôi, bụng phẳng lì, lồn đen mịn ướt át qua quần jeans, lông lấp lánh dâm thủy, tỏa hương oud gợi dục làm anh rạo rực. Rajwa bấu vào container, móng tay sơn đỏ để lại vệt xước, ánh mắt lấp lánh, giọng ngắt quãng, run rẩy, tự nhiên: “Nam, trời ơi, nhanh lên… em muốn anh trong em, ngay bây giờ! Lồn em… nó thèm anh, nhưng Hussein gần quá!” Anh cởi vest, xé áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung, rỉ nước lấp lánh dưới nắng. Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác dục vọng như lửa thiêu đốt, khoái lạc như chạm đến đỉnh trời, nguy hiểm làm tim anh đập dữ dội: “Rajwa, lồn em là của tôi, dù Hussein ở kia. Tôi sẽ làm em rên, dù chỉ 10 phút. Ráng chịu nhé, cưng.”
Anh hôn cổ cô, liếm da trắng mịn, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ, hương oud hòa mồ hôi ngọt ngào làm anh ngây dại. Tay anh bóp vú, núm vú hồng nhạt cứng như đá, anh xé áo lót ren, vú bật ra, căng tròn, rung nhẹ, anh mút mạnh, lưỡi xoáy quanh núm vú, răng cắn nhẹ, làm cô rên lớn: “Nam, vú em… anh làm em sướng muốn chết!” Mắt xanh lục lấp lánh khoái lạc, môi đỏ mọng hé mở, má đỏ rực, tóc nâu rối bời, mồ hôi lấp lánh trên trán, móng tay cào vai anh, để lại vệt đỏ, giọng run rẩy: “Nhanh, Nam… em nghe tiếng bước chân! Làm em đi!” Anh kéo khóa quần jeans, lột xuống, lồn đen mịn hé mở, môi lồn hồng hào bóng loáng, dâm thủy chảy thành dòng xuống đùi trắng mịn, lấp lánh dưới nắng, hương oud hòa mùi dâm thủy làm anh điên cuồng. Anh quỳ xuống, liếm lồn cô, lưỡi tách môi lồn, mút dâm thủy ngọt ngào, xoáy sâu vào điểm nhạy, ngón tay vuốt lông lồn, luồn vào hậu môn cô, làm cô cong người, móng tay cào container, giọng run rẩy: “Nam, lưỡi anh… em ra mất! Nhanh, trời ơi, em không chịu nổi!” Nam cảm nhận lồn cô, nóng bỏng, mềm mại, như nhung lụa, dâm thủy chảy ngập miệng anh, ngọt như mật, làm chim anh giật mạnh, đầu chim rỉ nước, dục vọng như sóng thần, cảm giác lén lút vội vã làm khoái lạc như điện giật, tiếng Hussein gần hơn, như lưỡi dao sắc kề cổ.
Anh đứng dậy, đẩy cô tựa vào container, nâng một chân cô lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống cát, lấp lánh như ngọc trai. Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn, siết chặt, nóng bỏng, lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, lấp lánh trên container. Cô hét nhỏ: “Nam, sâu quá… anh xé em rồi!” Ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, môi đỏ mọng cắn chặt, má đỏ rực, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ, tóc nâu dính bụi sa mạc, mồ hôi chảy thành dòng xuống cổ. Nam chuyển động nhanh, mỗi cú thúc dồn dập, chim anh ra vào lồn cô, chạm sâu, làm container rung mạnh, tiếng “cạch cạch” hòa lẫn tiếng máy khoan. Anh cảm nhận lồn cô, như lửa bọc chim anh, mỗi cú đâm làm anh rên lớn, khoái lạc như điện giật, cảm giác chinh phục và nguy hiểm làm tim anh đập dữ dội: “Rajwa, lồn em… nóng quá, tôi nghiện em rồi! Rên nhỏ thôi, cưng, Hussein nghe bây giờ!” Anh bóp mông cô, vỗ mạnh, để lại dấu đỏ, ngón tay luồn vào hậu môn cô, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh hư quá… em sướng chết mất!”
Cô cào lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy, tự nhiên: “Nam, mạnh nữa đi… xé em ra, dù là sai! Nhanh, em sợ anh ấy đến!” Anh đổi tư thế, để cô quỳ trên tấm bạt cũ, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy thành vũng. Anh đâm từ phía sau, chim anh chạm sâu, lồn cô co bóp, nước lồn phun ra, chảy xuống bạt, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi đỏ mọng hé mở, mồ hôi chảy xuống lưng: “Nam, em ra… trời ơi, sướng quá!” Anh đổi tư thế, để cô nằm ngửa trên bạt, hai chân quấn quanh hông anh, lồn nuốt chửng chim anh, nước lồn chảy xuống cát, lấp lánh dưới nắng. Anh bóp vú, mút núm vú hồng nhạt, cắn nhẹ, làm cô cong người: “Nam, vú em… anh làm em ra nữa!” Lồn cô phun nước mạnh, chảy ngập bạt, má đỏ rực, mắt xanh lục nhắm chặt, tóc nâu dính bụi, môi đỏ mọng run rẩy, móng tay cào vai anh. Anh đổi tư thế nữa, để cô ngồi lên thùng phuy, chân quấn quanh anh, lồn cô nuốt chim anh, hông lắc mạnh, nước lồn chảy xuống thùng, lấp lánh dưới nắng. “Nam, em ra lần nữa!” cô hét nhỏ, lồn co bóp dữ dội, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, mồ hôi lấp lánh trên vú căng tròn. Nam cảm nhận lồn cô, như hút chặt chim anh, khoái lạc như sóng thần, cảm giác lén lút vội vã làm anh run rẩy, tiếng Hussein gần hơn, như nhắc nhời thời gian sắp hết. Anh xuất tinh mãnh liệt, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi, xuống bạt, lấp lánh như ngọc trai dưới nắng. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, cảm giác khoái lạc như xé tan cơ thể, như bay lên vũ trụ, nhưng tội lỗi và nguy hiểm làm anh run rẩy, hình ảnh Leonor thoáng qua tâm trí, ánh mắt nghi ngờ của cô như lưỡi dao sắc.
Họ thở hổn hển, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn của Rajwa, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng nhạt dựng đứng, lồn hồng hào ướt át, dâm thủy và tinh trùng chảy xuống đùi. Anh lau dâm thủy và tinh trùng bằng khăn tay, ánh mắt lấp lánh, giọng vội vã, tự nhiên: “Rajwa, nhanh, mặc đồ vào, Hussein sắp tới rồi!” Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, kéo quần jeans lên, mặc lại áo sơ mi trắng, nút bung vài chỗ, nhặt khăn choàng lụa, vuốt tóc nâu óng ánh, lau bụi sa mạc trên má, trở lại vẻ quý phái nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh dục vọng: “Nam, trời ơi, em nghiện anh rồi… lồn em vẫn cảm nhận anh, dù biết là sai.” Họ trở lại công trường, Nam đi trước, ánh mắt sắc lạnh, Rajwa theo sau, ánh mắt lấp lánh kín đáo, Hussein vẫn nói chuyện với kỹ sư, không nghi ngờ gì, nhưng tiếng bước chân anh ta gần hơn làm Nam run rẩy. Nam ánh mắt lấp lánh, trái tim vẫn cháy vì Rajwa, nhưng hình ảnh Leonor và nghi ngờ của cô làm anh biết rằng bí mật này, như ngọn lửa, có thể thiêu rụi tất cả nếu Hussein hay Leonor phát hiện.