Guayaquill, ngày 15 tháng 8 năm 2033.
Sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta ở Quito, Ecuador, rực rỡ dưới nắng nhiệt đới 30°C, cờ AstroViet và Ecuador tung bay trên các cột thép cao 20 mét. Khu vực thử nghiệm rộng 100 ha, với ba bệ phóng bê tông cốt thép, tháp điều khiển kính hiện đại, và hàng rào an ninh bọc thép. Trung tâm điều khiển, lấp lánh màn hình LED 8K, sôi động như sàn chứng khoán, kỹ sư AstroViet mặc áo trắng, tai nghe Bluetooth, gõ lệnh trên bàn phím. Nam, trong bộ vest xanh navy ôm sát cơ thể săn chắc, đứng trước bảng điều khiển chính, ánh mắt sắc lạnh, tay cầm tablet hiển thị dữ liệu Astro-2. Công chúa Leonor, váy lụa đỏ ôm sát thân hình thanh mảnh, tóc vàng óng lấp lánh dưới đèn LED, ánh mắt nâu rạng rỡ, đứng cạnh anh, móng tay sơn đỏ bấu nhẹ tay anh: “Nam, em biết anh sẽ làm được. Astro-2 là giấc mơ của anh.”
Astro-2, tên lửa tái sử dụng cao 70 mét, đường kính 5 mét, nặng 1,200 tấn, được thiết kế để phóng vệ tinh 6G và phục vụ du hành vũ trụ giá rẻ. Sau thất bại năm tháng trước do lỗi động cơ giai đoạn hai, đội ngũ của Nam cải tiến động cơ plasma tiên tiến, hệ thống dẫn đường AI, và chân hạ cánh hợp kim titan. Lần thử này, Astro-2 mang vệ tinh 6G nặng 3 tấn, đặt cược danh tiếng AstroViet trước cổ đông và truyền thông quốc tế. Nam kiểm tra dữ liệu, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp qua micro: “Kiểm tra áp suất nhiên liệu, hệ thống đẩy, và cảm biến gió. Báo cáo trong 60 giây.” Kỹ sư trưởng, từ bàn điều khiển, đáp: “Áp suất ổn định, động cơ sẵn sàng, gió 5 m/s. Sẵn sàng phóng, thưa ngài.”
Đếm ngược bắt đầu, tiếng loa vang: “10, 9, 8…” Leonor nắm tay Nam, ánh mắt lấp lánh. “3, 2, 1, phóng!” Astro-2 phun lửa trắng từ 12 động cơ, gầm vang, rung chuyển mặt đất, bụi bay mù mịt. Màn hình hiển thị tên lửa xuyên tầng khí quyển, tốc độ 8,000 km/h, vệ tinh tách rời ở độ cao 200 km sau 12 phút. Trung tâm điều khiển im lặng, chỉ có tiếng bíp của radar. Nam ánh mắt lấp lánh, mồ hôi lấp lánh trên trán, tay siết chặt tablet.
Astro-2 bắt đầu giai đoạn hạ cánh, động cơ plasma bật lại, chân hạ cánh mở ra. Màn hình chiếu cảnh tên lửa từ từ hạ xuống bệ số 2, khói bụi bốc cao, tiếng “rầm” vang lên khi chân titan chạm bê tông. Kỹ sư trưởng hét: “Hạ cánh thành công! Astro-2 hoàn hảo!” Trung tâm điều khiển bùng nổ, kỹ sư ôm nhau, vỗ tay vang dội. Leonor nhảy lên, ôm Nam, môi hồng chạm môi anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh là thiên tài! Em tự hào quá!” Anh hôn cô, ánh mắt lấp lánh, cảm giác chiến thắng như sóng thần: “Leonor, đây là chiến thắng của chúng ta.”
Buổi tối, tại hội trường sân bay vũ trụ, Nam phát biểu trước 200 phóng viên quốc tế, ánh mắt sắc lạnh, giọng mạnh mẽ: “Astro-2 hạ cánh thành công, đưa AstroViet dẫn đầu ngành vũ trụ. Chúng tôi sẽ phóng 50 vệ tinh 6G năm 2034, mở đường cho du hành Mặt Trăng giá rẻ. Cảm ơn đội ngũ, cổ đông, và công chúa Leonor, người luôn bên tôi.” Leonor, váy lụa đỏ lấp lánh, đứng cạnh, ánh mắt nâu dịu dàng, nhưng thoáng nghi ngờ khi anh nhắc “đội ngũ,” như cảm nhận bí mật anh giấu. Họ lên máy bay Gulfstream G800 trở về Madrid, Nam ánh mắt lấp lánh, cảm giác chiến thắng và dục vọng bùng cháy, muốn ăn mừng cùng Leonor.
Tại Madrid, Nam và Leonor trở về biệt thự riêng ở La Moraleja, căn nhà kính 500 m², tường kính nhìn ra núi Guadarrama, hồ bơi lấp lánh dưới ánh trăng. Leonor cởi giày cao gót, váy lụa đỏ trượt nhẹ, tóc vàng óng xõa xuống lưng, ánh mắt nâu lấp lánh, môi hồng cong nhẹ: “Nam, tối nay là của anh và em. Astro-2 xứng đáng một đêm như tuần trăng mật.” Anh ánh mắt lấp lánh, kéo cô vào lòng, hôn mãnh liệt, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, hút lấy vị ngọt, hương Chanel No.5 làm chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim đỏ rực chạm vào khóa kéo, mạch máu nổi rõ. Cô rên nhỏ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, móng tay sơn đỏ cào vai anh qua vest: “Nam, em muốn anh… mừng chiến thắng của anh, ngay bây giờ.”
Anh kéo khóa váy, lụa đỏ trượt xuống sàn gỗ óc chó, để lộ cơ thể trắng ngọc trai lấp lánh, vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng nhạt dựng đứng, bụng phẳng lì, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, tỏa hương gợi dục. Leonor đứng đó, ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng run rẩy, móng tay bấu vào tay anh, giọng ngắt quãng: “Nam, anh làm em ướt hết rồi. Lấy em đi, như anh chinh phục Astro-2.” Anh cởi vest, xé áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh dưới ánh trăng, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung. Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác dục vọng như sóng thần, khoái lạc như điện giật: “Leonor, em là phần thưởng lớn nhất, lồn em là vương quốc anh muốn chinh phục.”
Anh hôn cổ cô, liếm da trắng ngọc trai mịn màng, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ, hương Chanel làm anh ngây dại. Tay anh bóp vú, núm vú hồng nhạt cứng như đá, anh mút mạnh, lưỡi xoáy, răng cắn nhẹ, làm cô rên lớn: “Nam, vú em… ôi, anh làm em sướng chết!” Mắt nâu lấp lánh khoái lạc, môi hồng mọng hé mở, má đỏ rực, tóc vàng rối bời, mồ hôi lấp lánh trên trán. Anh cúi xuống, liếm lồn cô, lưỡi tách môi lồn hồng hào, mút dâm thủy ngọt ngào, xoáy sâu vào điểm nhạy, ngón tay vuốt lông lồn, làm cô cong người, móng tay cào vai anh, để lại vệt đỏ: “Nam, lưỡi anh… em ra mất! Đừng dừng!” Nam cảm nhận lồn cô, nóng bỏng và mềm mại, như nhung lụa, dâm thủy chảy vào miệng anh, ngọt như mật, làm chim anh giật mạnh, đầu chim rỉ nước, dục vọng như lửa thiêu đốt, làm tim anh khẽ run.
Anh đẩy cô lên giường lụa trắng, nâng hai chân cô lên vai, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng xuống lụa. Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn, siết chặt, nóng bỏng, làm cô hét nhỏ: “Nam, sâu quá… anh xé em rồi!” Lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, lấp lánh trên lụa, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, môi hồng mọng cắn chặt, má đỏ rực, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ. Nam chuyển động nhanh, mỗi cú thúc dồn dập, chim anh ra vào lồn cô, chạm sâu, làm giường rung mạnh, tiếng “cạch cạch” hòa lẫn tiếng rên. Anh cảm nhận lồn cô, như lửa bọc chim anh, mỗi cú đâm làm anh rên lớn, khoái lạc như điện giật, cảm giác chinh phục làm tim anh đập dữ dội: “Leonor, lồn em… nóng quá, anh nghiện em mất.” Anh bóp mông cô, vỗ mạnh, để lại dấu đỏ, ánh mắt lấp lánh: “Em là của anh, mãi mãi.”
Cô cong người, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy: “Nam, mạnh hơn… em muốn anh xé em ra!” Anh đổi tư thế, để cô quỳ, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở. Anh đâm từ phía sau, chim anh chạm sâu, lồn cô co bóp, nước lồn phun ra, chảy thành vũng trên lụa, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi hồng mọng hé mở: “Nam, em ra!” Anh đổi tư thế nữa, để cô ngồi lên, lồn cô nuốt chửng chim anh, hông lắc mạnh, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên đùi trắng ngọc trai, vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng nhạt rung rinh. “Nam, em ra lần nữa!” cô hét, lồn phun nước mạnh, chảy ngập lụa trắng, má đỏ rực, mắt nâu nhắm chặt, tóc vàng dính mồ hôi bết lên trán, môi hồng mọng run rẩy. Nam cảm nhận lồn cô, như hút chặt chim anh, khoái lạc như sóng thần, anh xuất tinh mãnh liệt, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi, xuống lụa trắng, lấp lánh dưới ánh trăng. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, cảm giác khoái lạc như xé tan cơ thể, như bay lên vũ trụ, nhưng nghi ngờ nhẹ trong mắt Leonor làm anh run rẩy, như đứng trên lưỡi dao.
Họ nằm xuống, thở hổn hển, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Leonor, vú căng tròn phập phồng, lồn hồng hào ướt át. Cô vuốt ngực anh, ánh mắt lấp lánh, nhưng giọng thoáng nghi ngờ: “Nam, anh yêu em, đúng không? Không có ai khác, dù anh đi khắp thế giới, đúng không?” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, tội lỗi vì Jetsun và Rajwa như lưỡi dao, hôn cô, giọng trầm thấp: “Leonor, chỉ có em. Anh thề, em là tất cả.” Cô gật đầu, ánh mắt nâu dịu đi, nhưng ánh nghi ngờ vẫn lấp ló, như ngọn lửa nhỏ chờ bùng cháy, làm anh biết bí mật của mình đang lung lay.
Sáng 16 tháng 8, tại văn phòng riêng trong biệt thự, Nam ngồi trên ghế da, ánh mắt sắc lạnh, trước bàn gỗ mun bày các thư chúc mừng. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính, chiếu lên tóc đen chải gọn, vest xám ôm sát cơ ngực săn chắc. Anh mở hộp thư, đọc từng lá thư từ đối tác và bạn bè, tim đập mạnh khi thấy những cái tên từng gắn bó nhục dục. Rajwa Al Hussein, từ Amman, viết trên giấy lụa hoàng gia Jordan, chữ thanh lịch: “Nam, chúc mừng Astro-2! Chiến thắng của anh là niềm tự hào cho Trung tâm Rajwa Al Hussein. Em vẫn nhớ khoảnh khắc tại công trường, ánh mắt anh làm em run. Hẹn gặp lại, bí mật.” Anh ánh mắt lấp lánh, nhớ lồn cô nóng bỏng trong góc khuất công trường, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn, mắt xanh lục lấp lánh dục vọng.
Ivanka Trump, từ New York, gửi email trên đầu thư Trump Organization: “Nam, Astro-2 là kỳ tích! Anh dẫn đầu ngành vũ trụ, như cách anh chinh phục mọi thứ. Gọi tôi khi đến Mỹ, chúng ta có nhiều chuyện để nói.” Anh ánh mắt lấp lánh, nhớ cơ thể cô nóng bỏng năm 2031, môi đỏ mọng run rẩy dưới ánh đèn penthouse. Loo Tze Lui, từ Singapore, viết thư tay trên giấy lụa đỏ: “Chúc mừng, Nam. Astro-2 đưa AstroViet lên đỉnh cao. Tôi vẫn nhớ đêm ở Marina Bay, ánh mắt anh không thể quên. Chờ anh ở Singapore.” Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác dục vọng thoáng qua, nhớ lồn cô siết chặt chim anh. Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, từ Quito, gửi thư tay kèm ảnh sân bay vũ trụ: “Nam, Astro-2 làm sân bay mang tên tôi rạng rỡ. Anh là người đàn ông không thể cưỡng. Chúc mừng, và nhớ Ecuador.” Anh ánh mắt lấp lánh, nhớ da cô rám nắng, vú căng tròn rung nhẹ. Radhika Merchant, từ Mumbai, viết trên giấy lụa vàng của Reliance: “Nam, Anant và tôi ngưỡng mộ Astro-2. Anh là thiên tài, như cách anh làm tôi điên đảo. Hẹn gặp ở hội nghị, ánh mắt anh vẫn ám ảnh tôi.” Anh ánh mắt lấp lánh, nhớ hông cô lắc mạnh, nước lồn lấp lánh trên giường lụa Mumbai.
Cuối cùng, một phong thư từ Bhutan, dấu hoàng gia vàng ánh kim, chữ viết tay của Jetsun Pema, làm tim anh đập dữ dội. Anh mở thư, ánh mắt lấp lánh, tay run nhẹ, đọc từng dòng trên giấy lụa trắng: “Nam, chúc mừng Astro-2, chiến thắng của anh vang vọng đến Bhutan. Nhưng em phải nói điều này, dù tim em run: Em mang thai, đã bốn tháng, từ đêm tại The Ritz. Anh là cha, Nam, chắc chắn là anh. Kể từ năm 2028, khi chúng ta làm tình để xóa nợ vệ tinh 6G, em không để ai chạm vào em, kể cả Jigme. Anh là người duy nhất, đêm đó và mãi mãi. Jigme chưa biết, nhưng bụng em đã lộ, cung nữ bắt đầu thì thầm, và anh ấy sẽ sớm phát hiện. Em sợ, Nam, sợ Jigme nổi giận, sợ hoàng gia sụp đổ, nhưng em sẽ giữ đứa bé, vì nó là con của anh, là tình yêu của em. Em không hối hận, dù nguy hiểm. Giữ bí mật này, vì anh, vì em, vì con chúng ta. Em gửi ảnh siêu âm, để anh thấy con chúng ta đang lớn.” Thư kèm ảnh siêu âm, một bào thai nhỏ, tim nhỏ xíu đập, làm Nam ánh mắt lấp lánh, nước mắt lăn dài, cảm xúc lẫn lộn: niềm vui làm cha, nỗi sợ Jigme phát hiện, và tội lỗi với Leonor.
Anh đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh, tay siết chặt thư, nhìn ra núi Guadarrama qua cửa kính, nhớ lại lồn Jetsun siết chặt chim anh, mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dục vọng, môi hồng mọng run rẩy, da trắng ngọc trai lấp lánh mồ hôi. Anh biết Jigme, 53 tuổi, nghiêm khắc và quyền lực, sẽ không tha thứ nếu phát hiện. Bí mật này, như bom hẹn giờ, có thể phá hủy AstroViet, hôn nhân với Leonor, và cả Jetsun Pema. Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác nguy hiểm như lưỡi dao kề cổ, nhưng niềm vui làm cha làm tim anh ấm áp, tưởng tượng đứa con mang mắt nâu của Jetsun và nét sắc lạnh của mình. Anh cất thư và ảnh siêu âm vào két sắt, ánh mắt sắc lạnh, quyết định giữ bí mật, nhưng biết rằng ngày Jigme phát hiện đang đến gần, và ngọn lửa tội lỗi sẽ thiêu rụi tất cả, từ Madrid đến Thimphu.