Dục Vọng và Vinh Quang — Chương 95: Khám thai

Sáng ngày 15 tháng 6 năm 2034, ánh nắng Madrid dịu dàng chiếu qua vườn hoa cung điện Zarzuela, nơi Nam và Leonor chuẩn bị cho buổi khám thai. Nam, trong bộ vest xanh navy may đo ôm sát cơ thể săn chắc, tóc đen chải gọn, ánh mắt sắc lạnh nhưng dịu dàng khi nhìn Leonor, mở cửa Rolls-Royce Phantom đen bóng cho cô. Leonor, 26 tuổi, bước ra trong váy lụa xanh nhạt bó sát, tóc vàng óng buộc cao bằng dải lụa trắng, mắt nâu lấp lánh như ngọc, da trắng ngọc trai ánh lên dưới nắng, bụng bầu 4 tháng hơi lộ tạo đường cong mềm mại, vú căng tròn nổi bật qua lụa, môi hồng mọng cong nhẹ, hương Chanel No.5 thoảng nhẹ. Cô nắm tay Nam, móng tay sơn hồng bấu nhẹ vào lòng bàn tay anh, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy vì hồi hộp: “Nam, hôm nay chúng ta sẽ thấy con rõ hơn. Em vừa vui vừa lo.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn lên tóc cô, cảm nhận hương hoa nhài từ tóc vàng óng: “Leonor, anh ở đây với em. Con chúng ta sẽ khỏe mạnh, như mẹ nó.”

Chiếc Rolls-Royce lướt êm trên đại lộ Castellana, qua những tòa nhà cổ kính và công viên xanh mướt của Madrid. Trong xe, Leonor tựa đầu vào vai Nam, váy lụa xê dịch, để lộ đùi trắng mịn, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh nghĩ con sẽ là trai hay gái? Em muốn một cô bé có mắt anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt nhẹ bụng cô qua lụa, cảm nhận đường cong bầu nhẹ nhàng: “Leonor, trai hay gái anh cũng yêu, miễn con có nụ cười của em.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, ngón tay đan chặt tay anh: “Anh ngọt ngào quá. Nhưng anh phải hứa, sẽ kể chuyện vũ trụ cho con nghe.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô nhẹ nhàng, môi hồng mọng mềm mại làm tim anh đập mạnh: “Anh thề, con sẽ biết về AstroViet và các vì sao.” Nhưng hình ảnh Dorji, 6 tháng tuổi, con trai với Jetsun Pema, lướt qua, làm anh khẽ căng thẳng, giấu tội lỗi sau nụ cười.

Họ đến Bệnh viện Đại học Quirónsalud Madrid, một tòa nhà kính hiện đại với lối vào lát đá cẩm thạch, nơi đội ngũ bác sĩ hoàng gia chờ sẵn. Nam đỡ Leonor xuống xe, tay ôm eo cô, cảm nhận hông thon qua lụa, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em ổn chứ? Anh không muốn em mệt.” Cô ánh mắt lấp lánh, tựa vào anh, giọng dịu dàng: “Nam, có anh ở đây, em ổn mà. Chỉ hơi hồi hộp thôi.” Một nữ y tá, mặc áo blouse trắng, dẫn họ vào phòng siêu âm VIP, tường lụa trắng, ghế bọc da, và màn hình lớn gắn trên tường. Bác sĩ Ana María, khoảng 50 tuổi, tóc nâu buộc gọn, kính gọng vàng, ánh mắt chuyên nghiệp nhưng ấm áp, chào họ: “Công chúa Leonor, anh Nam, chào mừng. Hôm nay chúng ta kiểm tra thai nhi 16 tuần. Mời công chúa nằm lên giường.”

Leonor nằm xuống giường da, váy lụa xanh nhạt được kéo lên, để lộ bụng bầu trắng ngọc trai, hơi cong, lấp lánh dưới ánh đèn. Nam đứng cạnh, nắm tay cô, ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh khi bác sĩ bôi gel lạnh lên bụng Leonor. Cô khẽ rùng mình, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Nam, lạnh quá, nắm chặt tay em nhé.” Anh ánh mắt lấp lánh, siết tay cô, móng tay hồng bấu vào da anh: “Leonor, anh không rời em đâu.” Bác sĩ Ana di chuyển đầu dò siêu âm, màn hình hiển thị hình hài đứa bé, đầu nhỏ với sống mũi rõ, tay chân bé xíu cử động như đang bơi, tim đập đều, nhịp 140 lần mỗi phút vang lên trong phòng. Bác sĩ mỉm cười: “Thai nhi phát triển hoàn hảo, cân nặng 150 gram, chiều dài 11 cm. Không có dấu hiệu bất thường. Công chúa, anh Nam, chúc mừng!” Leonor ánh mắt lấp lánh, nước mắt long lanh, nắm tay Nam: “Nam, con chúng ta… đẹp quá! Anh thấy tim con đập không?” Anh ánh mắt lấp lánh, cúi hôn trán cô, giọng trầm thấp: “Leonor, con mạnh mẽ như em. Anh… anh tự hào quá.” Nhưng hình ảnh Dorji và Jetsun làm tim anh đập mạnh, tội lỗi xen lẫn niềm vui làm cha.

Bác sĩ Ana tiếp tục: “Công chúa, thai kỳ đang ổn định, nhưng từ tháng thứ tư, nên tránh hoạt động nặng, bao gồm quan hệ tình dục quá mạnh, để bảo vệ thai nhi. Nghỉ ngơi nhiều và ăn uống lành mạnh, được chứ?” Leonor gật đầu, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng: “Vâng, bác sĩ. Tôi sẽ cẩn thận.” Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, nhưng dục vọng bùng cháy khi nghĩ về cơ thể Leonor, làm anh căng thẳng. Bác sĩ in ảnh siêu âm, trao cho Leonor: “Đây là kỷ niệm cho hai người. Thai nhi rất khỏe.” Leonor cầm ảnh, ánh mắt lấp lánh, đưa cho Nam: “Nam, giữ cái này nhé. Cho con sau này.” Anh ánh mắt lấp lánh, cất ảnh vào ví, cảm giác làm cha ngập tràn. Họ rời bệnh viện, ánh nắng Madrid chiếu lên tóc vàng óng của Leonor, lấp lánh như vàng. Trong Rolls-Royce, cô tựa vào anh, váy lụa xê dịch, để lộ đùi trắng mịn, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em muốn về cung điện, chỉ có hai ta. Hôm nay… em muốn gần anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt đùi cô, cảm nhận da mịn: “Leonor, anh cũng muốn thế. Em và con là tất cả.” Họ nắm tay, ánh mắt khóa chặt, xe lướt về cung điện Zarzuela, chuẩn bị cho một đêm đắm say.

Tối đó, cung điện Zarzuela rực rỡ dưới ánh trăng, ánh sáng bạc chiếu qua cửa sổ phòng ngủ hoàng gia, nơi giường lụa trắng trải hoa hồng đỏ, rèm lụa tím bay nhẹ, và bàn gỗ mun bày champagne Taittinger cùng dâu tây. Leonor ánh mắt lấp lánh, đứng trước gương lớn khung vàng, kéo khóa váy lụa xanh nhạt, để nó trượt xuống sàn đá cẩm thạch, lộ cơ thể trắng ngọc trai, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng nhạt dựng đứng, bụng bầu 4 tháng cong nhẹ, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, hương Chanel No.5 hòa quyện với mùi cơ thể ngọt ngào. Cô quay lại, ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng run rẩy, giọng ngọt ngào: “Nam, em muốn anh, để mừng con chúng ta khỏe mạnh. Nhưng… nhẹ nhàng thôi, vì con.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, dục vọng bùng cháy, cởi áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh dưới ánh trăng, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung. Anh bước tới, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Leonor, lồn em là của anh, như trên khách sạn vũ trụ. Anh sẽ nhẹ, vì con.”

Anh nâng cằm cô, hôn mãnh liệt, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, vị ngọt từ môi hồng mọng làm anh ngây dại. Anh bóp vú, ngón tay vuốt núm vú hồng nhạt, lưỡi mút nhẹ, làm cô rên lớn, giọng vang trong phòng: “Nam, vú em… sướng quá, nhưng cẩn thận!” Mắt nâu lấp lánh khoái lạc, môi hồng mọng hé mở, má đỏ rực, tóc vàng óng rối bời, mồ hôi lấp lánh trên trán trắng ngọc trai. Anh quỳ xuống, hôn bụng bầu, lưỡi lướt nhẹ quanh rốn, làm cô rùng mình, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh… yêu con thế à?” Anh ánh mắt lấp lánh, liếm lồn, lưỡi tách môi lồn hồng hào, mút dâm thủy ngọt ngào, làm cô cong người, móng tay cào vai anh, để lại vệt đỏ: “Nam, lưỡi anh… em ra mất!” Lồn cô co bóp, dâm thủy chảy xuống đùi, lấp lánh dưới ánh trăng, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, má đỏ rực, giọng run rẩy: “Nam, em sướng, nhưng chậm thôi, vì con.”

Anh đứng dậy, ánh mắt lấp lánh, dẫn cô đến giường lụa trắng, hoa hồng đỏ rơi nhẹ. Anh đẩy cô nằm nghiêng, bụng bầu an toàn, nâng chân cô, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống lụa, lấp lánh. Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn, siết chặt, nóng bỏng, làm cô hét nhỏ: “Nam, sâu quá… nhẹ thôi, anh!” Anh ánh mắt lấp lánh, thúc chậm rãi, cảm giác lồn cô co bóp như điện giật: “Leonor, lồn em… chặt quá, anh điên mất.” Anh giữ nhịp nhẹ, chim ra vào, tiếng “nhẹp nhẹp” hòa lẫn tiếng rên, giường rung nhẹ, rèm lụa tím bay trong gió. Anh đổi tư thế, để cô ngồi lên anh, lồn nuốt chim, bụng bầu lấp lánh, vú căng tròn nảy nhẹ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực: “Nam, em ra!” Nước lồn phun ra, chảy thành dòng trên lụa, lấp lánh như ngọc trai, tóc vàng óng ướt bết lên trán, môi hồng mọng cắn chặt.

Anh đổi tư thế nữa, để cô quỳ nhẹ, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở. Anh đâm từ phía sau, chậm rãi, lồn cô phun nước, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy: “Nam, em ra lần nữa!” Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác khoái lạc như sóng thần, thì thầm: “Leonor, em làm anh không chịu nổi.” Anh xuất tinh, tinh trùng bắn ngập lồn, chảy xuống lụa, lấp lánh như sao. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc xé tan cơ thể. Họ thở hổn hển, ôm nhau trên giường lụa, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Leonor, vú căng tròn phập phồng, bụng bầu hơi lộ lấp lánh dưới ánh trăng. Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt ngực anh, móng tay sơn hồng lướt qua sẹo: “Nam, em yêu anh. Nhưng em lo cho con. Anh… tuyệt vời quá.” Anh hôn cô, ánh mắt lấp lánh, cảm nhận cơ thể mềm mại: “Leonor, anh yêu em mãi. Em và con là vũ trụ của anh.”

Leonor nằm trong vòng tay Nam, ánh mắt lấp lánh, tóc vàng óng dính mồ hôi trên trán, giọng run rẩy, ngập ngừng: “Nam, em cần nói điều này. Hôm nay bác sĩ bảo… thai kỳ đã qua ba tháng đầu, và dù em khỏe, làm tình quá nhiều hoặc quá mạnh có thể ảnh hưởng đến con. Em… em sợ, Nam. Em muốn con an toàn.” Cô ánh mắt lấp lánh, nước mắt long lanh, tay vuốt bụng bầu, móng tay hồng lướt nhẹ: “Em yêu những khoảnh khắc này với anh, nhưng từ giờ… chúng ta nên tạm dừng, được không? Chỉ đến khi con ra đời.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, cảm xúc lẫn lộn: tình yêu sâu đậm với Leonor và đứa bé, dục vọng cháy bỏng không kiểm soát, và tội lỗi về Jetsun Pema, Dorji, và Selvi Ananda, như cơn bão trong lòng.

Anh ngồi dậy, ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc cô, cảm nhận lụa vàng óng mịn màng: “Leonor, anh hiểu. Con chúng ta là quan trọng nhất. Anh… anh sẽ tôn trọng em, dù em làm anh điên mất mỗi lần chạm vào.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, ngón tay chạm môi anh: “Nam, anh hư quá. Nhưng em biết anh yêu em và con. Em chỉ muốn chúng ta cẩn thận, vì em đã thấy con trên siêu âm… em không muốn mất con.” Anh ánh mắt lấp lánh, ôm cô chặt, cảm nhận vú căng tròn qua da, bụng bầu áp vào ngực anh: “Leonor, anh thề, anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ em và con. Nếu em muốn dừng, anh sẽ chờ, dù… khó lắm.” Cô ánh mắt lấp lánh, hôn nhẹ môi anh, môi hồng mọng mềm mại: “Cảm ơn anh, Nam. Anh là người đàn ông của em. Chúng ta vẫn có thể ôm nhau, hôn nhau, đúng không?” Anh ánh mắt lấp lánh, cười nhẹ: “Leonor, em muốn giết anh à? Nhưng được, anh sẽ ôm em mỗi đêm.”

Cuộc trò chuyện kéo dài, ánh trăng chiếu qua rèm, làm phòng ngủ sáng bạc. Leonor ánh mắt lấp lánh, kể về giấc mơ đặt tên con, về căn phòng trẻ em trong cung điện, giọng đầy hy vọng: “Nam, nếu là con gái, em muốn gọi là Isabella, như bà tổ hoàng gia. Nếu là con trai, em muốn là Felipe, như cha em. Anh nghĩ sao?” Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt bụng cô, cảm nhận đứa bé: “Leonor, Isabella hay Felipe đều đẹp. Con sẽ mang tên em, như một ngôi sao.” Cô ánh mắt lấp lánh, tựa vào anh, giọng run rẩy: “Nam, em sợ làm mẹ, nhưng có anh, em thấy mạnh mẽ hơn.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô: “Leonor, em sẽ là người mẹ tuyệt vời. Anh sẽ ở bên em, luôn luôn.”

Nhưng tâm trí Nam rối bời, hình ảnh Dorji và Jetsun tại Phú Quốc, lồn nóng bỏng của Selvi, và dục vọng không kiểm soát làm anh căng thẳng. Anh ánh mắt sắc lạnh, giấu cảm xúc, thì thầm: “Leonor, anh sẽ chăm sóc em và con. Không gì quan trọng hơn.” Cô gật đầu, ánh mắt dịu đi, nghi ngờ từ trước không xuất hiện, nhưng Nam biết yêu cầu của cô là thử thách lớn, không chỉ vì dục vọng, mà còn vì bí mật ngày càng lớn. Anh nghĩ về trách nhiệm với AstroViet, trạm ASEAN, và nguy cơ Leonor phát hiện sự thật, làm tim anh đập mạnh, như đứng trước vực thẳm.