Gã và Em — Chương 15.3

 

 

Thật xinh đẹp.

Đã lâu lắm rồi hắn không thấy sinh vật nào sạch sẽ quá đỗi như vậy.

Nàng lơ đễnh ngồi giữa thảm lông, được bao bọc bởi nào gối là gối chất xung quanh, tựa như con chim non được bỏ trong cái ổ nhỏ chờ chim mẹ đi kiếm ăn về. Trên người chỉ mặc một chiếc áo dài rộng quá khổ, vạt áo che đi cặp mông nhưng vẫn vẽ ra hình dáng cong mẩy nhiều thịt kia, càng làm cho ánh mắt hắn lộ ra ham muốn tìm tòi bên bưới lớp áo ấy sẽ là kiều diễm đến nhường nào. Da thịt trắng nõn dưới ánh nắng nhàn nhạt dường như trở nên trong suốt, nhưng có chút xanh xao, hẳn là do chẳng được tiếp xúc ánh nắng nhiều, càng khiến cho nàng trông vô thực. Đôi chân thon thẳng tắp lộ ra khỏi vạt áo, cổ chân mảnh khảnh hết sức nhỏ nhắn, một bàn tay hắn đã có thể nắm gọn, còn đeo một cái lắc vàng gắn chuông. Làn da mỏng đến nỗi có thể thấy được màu sắc của dây thần kinh chạy dưới da, dường như chỉ cần bấm móng tay mạnh một chút xuống sẽ khiến máu chảy đầy nền da trắng mịn tựa tường vy kia.

Xinh đẹp đến nỗi gieo vạ.

Tự nhiên hắn thấy cổ họng mình khát khô, muốn nghe được tiếng chuông nhỏ khi cổ chân nàng cử động.

Hắn đứng trước mặt nàng, chỉ cách một tấm kính, nhưng ánh mắt nàng vẫn thơ thẩn và trong vắt chẳng nhiễm chút bụi. Nàng không nhìn được.

Không một kẻ nào vừa mù vừa yếu đuối như vậy lại sống được trong mạt thế, hơn nữa còn sống rất tốt. Hắn không cần suy đoán nhiều cũng nghĩ ra được, nàng là thú cưng được nuôi nhốt trong lồng của một con quái vật nào đó.

Tại sao lại gọi là quái vật ư? Ở giữa phế tích cấp cao nhất lại tồn tại một kẻ có thể phá nát bét mười mấy tầng lầu bên dưới nhưng vẫn giữ được cấu trúc để trụ vững bốn tầng trên cùng, thu thập và tự lắp đặt vật tư phục vụ sinh hoạt đầy đủ không thiếu thứ gì, thậm chí còn có thuốc men, đồ ăn dự trữ và rau củ tự trồng, còn đuổi được đám xác sống ra vòng ngoài phế tích, như vậy không phải quái vật thì là gì?

Nàng ôm gối lim dim ngủ, tóc dài quá eo rủ trên vai nàng, vài sợi rơi rớt ngang khuôn mặt tinh xảo như búp bê. Nàng chậm rãi vào giấc dù cho hắn không ngừng gõ lên cửa kính và gọi nàng.

Chẳng nhẽ giác quan của nàng không tiến hóa như bọn hắn sao?

“Cậu đang làm phiền tiểu thư ngủ đấy”.

Giọng đàn ông vang lên bên cạnh khiến hắn giật mình quay đầu. Người đàn ông này đã ở đây từ khi nào? Với thính lực đột biến của hắn mà lại không phát hiện ra sao?

Gã đàn ông cao lớn quá phận, cơ bắp trên người rắn rỏi như được đúc ra từ lò rèn, khắp người tràn ngập khí thế áp bức. Khuôn mặt tuấn tú lạnh tanh có vết sẹo chạy ngang từ sát khóe mắt phải đến gò má trái càng khiến gã trông đáng sợ hơn.

Hắn âm thầm đánh giá đối phương, chắc hẳn người này đã tiến hóa, hơn nữa còn là dạng tiến hóa cấp cao.

“Đó là tiểu thư của anh sao?” Hắn hỏi.

“Ừ” Gã đàn ông nhàn nhạt đáp.

“Xinh thật đấy”. Hắn lùi vài bước để lấy đà: “Tôi chỉ vô tình ghé qua thôi”.

Ngay trước khi hắn định nhảy sang ban công bên kia, một lực vô hình kéo ngược hắn, tựa như lực hút của Trái Đất ở vị trí hắn đứng đột ngột trở nên nặng hơn rất nhiều lần, cả người hắn không có tí sức lực nào để nhấc tay nữa.

“Ngại quá, chỗ tôi không tiếp người lạ”.

Gã đàn ông điềm đạm như đang tiễn khách. Ngón tay gã khẽ động, xương cốt trên cơ thể người kia vặn xoắn lại, kêu răng rắc. Da thịt bầy hầy trong túi da bị vò thành một đống. Không rỉ một giọt máu nào.

Gã đưa mắt nhìn qua cửa kính, tiểu thư đã ôm gối thiu thiu ngủ rất ngoan rồi.

———-

Có người đến.

Đứa nhỏ loáng thoáng nghe thấy tiếng người ở bên ngoài.

Nó nghĩ, quái lạ, rõ ràng đây là tầng mười mấy, những tầng dưới bị hủy hết rồi, sao có thể có người lên đây được.

Gã đàn ông đã đi khỏi được một lúc, từ trước cả khi nó nghe thấy tiếng người bên ngoài. Gã đặt đứa nhỏ ngồi phơi nắng trên thảm tròn cạnh cửa sổ, bảo nó phải ngồi ngoan ở đây.

Nhưng mà nó tò mò quá. Lâu rồi nó chẳng gặp ai khác ngoại trừ gã đàn ông. Nó rất muốn biết bên ngoài bây giờ đang ra sao, cho nên nó cả gan bò ra khỏi thảm.

Chân trần chạm trên nền đất lạnh khẽ rụt lại. Lâu rồi nó không tự đi. Trước đây gã đàn ông còn để cho nó tự đi nếu nó muốn, nhưng càng về sau thì càng có xu hướng bế nó nhiều hơn, đến giờ thì việc đi lại của nó hoàn toàn phụ thuộc vào gã đàn ông rồi, thấy nó muốn tự đi sẽ lập tức ôm lên, giọng điệu còn có chút không hài lòng quở nó sao không gọi gã đến ẵm.

Chân nó run run đứng dậy, tay men theo vách tường, rề rà mò mẫm từng bước một. Mãi cũng đến được cửa phòng, nó vặn tay nắm cửa, lần mò sờ men theo cửa để đi ra.

Nó đi về hướng có tiếng léo nhéo, nhưng đi được vài mét thì chẳng còn thanh âm nào nữa, mà thay vào đó là tiếng bước chân nện mạnh về phía này. Rất nhanh sau đó, giọng nói của gã vang lên:

“Sao tiểu thư lại đi ra ngoài này?”.

Gã đàn ông bế thốc nó lên. Nghe giọng gã âm u, đứa nhỏ nhạy cảm đoán ra được trạng thái của gã, bèn quàng tay qua cổ gã, cọ cọ bên vai gã lấy lòng, ngoan ngoãn thú nhận:

“Em nghe thấy tiếng người cho nên muốn ra xem thử”.

Gã đàn ông bế nó trở lại trong phòng, giải thích:

“À, không phải đâu, mấy con chuột bị biến dị thôi. Chúng nó leo lên được trên này cũng khá đấy, tôi săn mãi từ nãy đến giờ”.

Gã đàn ông dùng chân đóng cửa phòng, đặt đứa nhỏ trở lại thảm lông.

“Chuột ạ? Nhưng mà em nghe thấy giống tiếng người lắm ý”.

Chân nhỏ được nắm lấy, tỉ mỉ lau sạch bằng khăn bông mềm. Gót chân nó bây giờ chẳng còn lớp chai mỏng nữa, hồng hào mềm mềm, khủy chân cũng vừa nhỏ vừa yếu, chỉ sợ rằng nếu chạy nhanh một chút thôi sẽ trật chân mất.

“Tiểu thư, giác quan của em không tốt, em biết mà”.

Gã đàn ông không trực tiếp phủ nhận lời em, chỉ đơn giản nhắc nhở. Đứa nhỏ ngậm ngùi gật đầu. Em biết chứ, sau khi bị cắn, mắt em không nhìn được, lại bị gã nuôi đến tỉ mỉ, cho nên các giác quan còn lại sinh ra hiện tượng suy yếu giả, trở nên trì trệ.

Gã đàn ông lau chân cho em xong thì dặn em ngồi ngoan, không được tự mình đi lại, muốn đi đâu thì chờ gã dọn dẹp xác chuột bên ngoài hành lang xong rồi gã sẽ quay lại bế đi.

Em gật đầu, thực sự nghe lời gã mà ngồi yên.

Em chẳng hề biết, mãi mãi sẽ chẳng hề biết, cửa kính mà em đang ngồi đối diện dính lên một cái mặt người vô hồn, hai mắt vẫn còn mở to đầy kinh hoàng, dường như trước khi chết đã trải qua sợ hãi quá mức, cơ thể không còn ra hình người nữa mà giống như bãi bùn trong bao không chảy ra được.

Em làm sao biết được, vì cửa kính nơi này đều là kính cách âm dày.

Mà bên ngoài hành lang, những con chuột khác cũng có cái kết tương tự, xương cổ bị bẻ, đầu xoay ngược về phía sau, ba bốn con nằm chất lên nhau, chết không nhắm mắt.

Một lúc sau, gã quay trở lại, mang theo đồ ăn nhẹ đến. Gã hỏi em muốn ăn gì, em suy nghĩ một chút, rồi nói muốn uống sữa. Bởi vì em không còn cảm nhận được mùi vị của đồ ăn nữa, ngoại trừ khi uống máu thì ăn cái gì vào miệng cũng thấy nhàn nhạt như nhau. Nhưng em uống rất ít máu, cả tuần nhiều lắm chỉ cần gã cho ăn hai lần. Gã sợ em thiếu chất cho nên vẫn phải dỗ em ăn thêm cái này cái kia mỗi ngày.

Gã cắm ống hút vào hộp sữa, đưa cho em. Gã ôm em ngồi dựa lưng vào người mình, cùng em phơi nắng.

Vạt áo vì tư thế ngồi của em mà bị cuộn lên, để lộ quần lót bông trắng và cặp chân thon gầy. Gã nhớ đến kẻ đột nhập khi nãy, có phải hắn ta cũng nhìn thấy em như thế này rồi không?

Hắn còn dám khen em xinh cơ mà.

Sao em lại dám cho kẻ khác nhìn thấy nhỉ? Rõ ràng là của gã cơ mà, chỉ nên cho gã nhìn, cũng chỉ có gã mới có quyền chạm vào em.

À không phải lỗi của em đâu, là lỗi của gã. Ai bảo gã không canh chừng em thật kỹ, để người ngoài nhòm ngó em. Em bé xinh xắn như vậy, bị kẻ khác mơ tưởng cũng phải thôi. Từ trước đã thế rồi, cho nên gã phải giữ kỹ, trông em thật kỹ.

Nghĩ lại trước đây, gã chỉ có thể ở cạnh em với danh nghĩa là cấp dưới của bố em, một người chăm sóc em thay cho ông trùm bận rộn, còn chẳng thể đàng hoàng ở bên em 24/7 như đám vệ sỹ, việc này luôn khiến gã ghen tỵ đỏ mắt.

Em bé ngoan của gã, chỉ là của gã thôi.

Đứa nhỏ hút rột rột hết hộp sữa rồi, muốn bò đi để hộp sữa ra khỏi thảm thì bị gã giữ eo lại, hỏi:

“Muốn đi đâu?”.

Giọng gã trầm thấp, ẩn giấu sự khăc chế lắng đọng suốt bao nhiêu năm.

“Em vứt hộp sữa thôi ạ”.

Đứa nhỏ ngồi lại trong lòng gã, ngọ nguậy vì cánh tay gã đang siết chặt mình.

“Cứ bảo tôi là được, sao phải tự đi?”.

Gã lấy hộp sữa từ trong tay em, để ra khỏi thảm.

“Dù gì cũng không nhìn thấy…”

Gã nắm cằm em, bóp nhè nhẹ.

“Chỉ cần ở bên cạnh tôi thôi”.

Không cần đi đâu cả, không cần làm gì cả. Ở yên tại nơi này, trong cái lồng giam mà gã tự mình xây nên cho em. Giấu em đi, không kẻ nào có thể tìm thấy, giết mọi kẻ dám nhìn em.

Nhốt em lại.

Khoá chặt em bên mình.