“Từ cơn thở đầu tiên của Hư Vô,
Ta được dệt bằng lửa và bóng tối.
Ta rũ bụi các vì sao khỏi vai áo,
Và mặt đất run rẩy dưới bước chân ta.
Qua ngàn mùa trăng cháy cạn,
Qua triệu biển máu hóa tro,
Ta đã thiêu rụi trăm ngàn thế giới,
Để tìm dấu vết của ánh mắt em.
Nhưng em hỡi,
Tên em, ta không thốt được,
Mà để rỉ máu trong lặng câm,
Để thiêu trụi cả ngàn đời bất tử.
Hồn em, ta quỳ gối trước,
Mà để rạch lên da thịt,
Để từng vết rách hát lên nỗi khát em.
– Tụng ca của những kẻ không gục ngã –
—————
Một đêm nọ, gã đàn ông ôm đứa nhỏ mệt nhoài vào lòng sau tình sự nồng nhiệt. Gã vừa vuốt lưng dỗ em ngủ, vừa thủ thỉ hỏi:
“Cún có biết, nếu một người bị nhốt trong một cái lồng nhỏ đến mức chỉ có thể ngồi, không đứng thẳng được, không duỗi chân được, thì về sau người đó sẽ như thế nào không?”
Đứa nhỏ nhìn gã, không hiểu tại sao gã lại nói về chủ đề này:
“Em không biết ạ. Sẽ thế nào vậy chú?”
Gã đàn ông vuốt ve mấy sợi tóc dính mồ hôi trước trán em, dùng giọng trầm đều giải thích cho em như thể đang nói về giá cổ phiếu sáng nay:
“Sẽ tàn tật. Thời gian đầu, chân sẽ co rút vì không được đi lại, không được duỗi thẳng. Về sau sẽ thành tật, teo cơ, càng bị nhốt lâu ngày thì càng có nguy cơ mất khả năng đi lại, chỉ có thể ngồi xe lăn, phải cần người khác chăm sóc cả đời”.
Đứa nhỏ vô thức thấy lạnh sống lưng, nép vào lòng gã đàn ông càng sâu, dụi nhẹ, nhẹ giọng:
“Tra tấn như vậy… đáng sợ quá”
Đứa nhỏ chẳng hề nhận ra hành động của mình đang vô thức lấy lòng gã đàn ông. Gã hài lòng hôn trán em, thầm thì:
“Không phải tra tấn”.
Trò mèo đó sao mà xếp được vào hàng tra tấn cơ chứ?
“Không phải ạ?” Đứa nhỏ ngọ nguậy cái đầu nhỏ, “Thế thì gọi là gì á chú?”.
“Gọi là tập tính”.
“Tập tính? Thế chắc là của loài ở các ngân hà khác đúng không ạ?”
Gã đàn ông vừa thì thầm giải thích, vừa vỗ nhẹ lưng dỗ đứa nhỏ ngủ:
“Ừm. Rất nhiều loài trong vũ trụ có dân số hạn chế vì nhiều lý do. Có thể là chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai, hoặc cạn kiệt tài nguyên, như loài người trước Đổi mới. Hoặc đơn giản chỉ là do hạn chế sinh học dẫn đến sự chênh lệch lớn giữa giống đực và giống cái. Một số thậm chí không thể sinh sản ra giống cái”.
“Nhưng mấy loài đó thì sao mà có đời sau được ạ?” Đứa nhỏ ngáp một cái rõ dài.
“Ừ, cho nên phải đi cướp về. Cướp bóc trở thành gen truyền thừa của bọn chúng. Nhưng vì là dị loại, bọn chúng sẽ không được những giống cái đó chấp nhận, sẽ bị phản kháng vì cưỡng ép giao phối”.
“Sao họ không cưới hỏi đàng hoàng ạ? Cứ bắt cóc thì giống nào cũng sợ họ chứ đâu riêng gì giống cái đâu”. Đứa nhỏ thì thầm bằng giọng mũi buồn ngủ của nó.
Gã đàn ông bật một tiếng cười trầm, xoa xoa lưng đứa nhỏ, dường như thực sự cân nhắc những lời ngái ngủ kia của em:
“Chắc là vì bọn chúng trông rất xấu xí, đến nỗi không một giống cái nào muốn gả. Nhưng bọn chúng cũng quá mạnh, mạnh đến nỗi gần như chưa một loài nào có thể giải cứu giống cái khỏi tay chúng”.
“Cho nên mới làm thổ phỉ…” Thế mà đứa nhỏ sắp vào giấc với câu chuyện cổ tích u ám này rồi.
“Ừm. Có lẽ để nghe đỡ phạm pháp thì bọn chúng gọi đó là tập tính nuôi dưỡng giống cái. Khi loài người thành công trích xuất nguồn gen của bọn chúng, họ không thể loại bỏ mã gen chứa tập tính đó”.
“Tại sao vậy ạ?” Giọng em nhỏ dần.
“Vì mã gen đó là nguồn gốc tiến hóa ở loài này, là gốc gác của toàn bộ sức mạnh, là động lực cho dục vọng cướp bóc và chiếm đoạt của chúng”.
“Thế thì loài người không ăn được gen này phải hông chú?”
“Chính xác. Mã gen này chứa quá nhiều đột biến, cơ thể yếu ớt của con người không dung nạp được. Cho nên phải sử dụng người nhân bản, loại mà bị lai tạp với nhiều loài khác nữa ấy”.
“Um… Ra là vậy…”
Em nhỏ của gã ngủ hẳn rồi.
Gã đàn ông vẫn nói tiếp, giọng hắn trầm lắng đến nỗi dường như lời nói sau cùng trở thành lời thầm thì từ cát bụi.
“Hơn một vạn mẫu vật nhân bản tham gia thử nghiệm, chỉ có tôi là vật thí nghiệm duy nhất thành công”.
————————————–
Mọi sự vận động của sinh vật trên hành tinh này dù theo bất cứ dạng thức nào, dù chênh lệch hay phong phú về lượng và chất, thì đều vì một mục đích chung nhất, là tồn tại. Tiến hóa để tồn tại, loài người, rõ ràng không thể nằm ngoài vòng xoay của chuỗi mắt xích sinh học này.
Plato từng giả thuyết rằng con người thuở ban đầu vốn có bốn tay, bốn chân, một cái đầu với hai khuôn mặt. Vào thời đó, con người rất thông minh và mạnh mẽ, đến mức đe dọa đến thánh thần.
Các vị thần đã lo sợ và muốn tiêu diệt loài người, nhưng như thế họ sẽ mất đi những cống phẩm quý giá do con người dâng lên. Vì thế, thần Zeus đã dùng phép thuật tách con người ra làm hai nửa, vừa để trừng trị thói kiêu căng của loài người, vừa nhân đôi số lượng người trên trái đất để gia tăng lượng cống phẩm. Từ đó, người nào sinh ra cũng chỉ có một gương mặt, hai tay và hai chân.
Vốn không hoàn chỉnh nên con người luôn cảm thấy mất mát và cô độc. Vì thế, họ dành cả cuộc đời để đi tìm nửa còn lại của mình.
Đó là câu chuyện dành cho loài người thật sự. Còn đối với những kẻ được sinh ra từ một túi nước ối nhân tạo làm từ nhựa tổng hợp như gã, liệu có Zeus nào giúp phân đôi cơ thể từ khi chỉ đang ở dạng công thức và số liệu hay không?
Gã không có câu trả lời, vì gã vô thần. Gã cũng chẳng biết Plato là ai. Gã chỉ biết, người kể cho mình câu chuyện này là em.
Gã cũng chẳng rõ em là một nửa bị tách ra khỏi gã, hay là một nửa của bất kỳ kẻ nào. Chỉ là, em đã bên gã nhiều năm như vậy, về lý lẽ, em thuộc về gã, cũng đúng phải không?
Quan trọng gì nếu như em là một nửa của kẻ khác? Bản tính của gã là cướp đoạt, cái mạng này của gã được tạo ra cũng vì mục đích cướp đoạt. Vốn kẻ nào nói điều ngược lại, đều bị gã bịt miệng vĩnh viễn cả rồi.
Gã nhìn đống đổ nát ở phòng bếp sau vụ nổ vặt vãnh do em làm ra, đáy mắt rét lạnh. Một hồi sau, gã cười hắt ra một tiếng trầm đục.
Vẫn là gã ngu đần, bị ru ngủ trong sự ngoan ngoãn của em.
Gã chẳng thể đổ tội cho em diễn kịch. Vì dù có chăng em muốn làm phản gã, thì em vẫn sẽ làm phản bằng khuôn mặt dịu ngoan và giọng nói ngọt mềm như lông vũ ấy.
Cho dù em có đứng về phe đối lập gã và Hệ Thống, như trước đây, thì em vẫn sẽ dè dặt níu tay áo gã, vừa mềm mềm vừa tủi thân mà hỏi những câu quá đỗi ngây thơ: “Em chỉ là thấy những người đó cũng đang đấu tranh cho nhân quyền của họ, nên em muốn giúp một chút. Chú sẽ làm đau em thật sao?”.
Ôi, đừng nhầm tưởng em đang thách thức gã, em nào có lá gan ấy đâu. Em chỉ là chưa thấy được thế giới mà em đang sống đảo điên và lật lọng như thế nào thôi. Phần mà em thấy, nơi mà em sống, toàn bộ đều thuộc phạm vi mà gã cho phép em thôi.
Suy cho cùng, cái tính cách vừa đần độn vừa ngoan ngoãn này do ai nuông chiều mà thành?
———————————–
Sự tỉnh thức.
Đó là cách đứa nhỏ đặt tên cho những gì nó đang trải qua.
Giống như một kẻ điên bất ngờ tỉnh táo, một người già lũ lẫn đột nhiên trở nên minh mẫn, một bệnh nhân vừa rời khỏi trạng thái hôn mê sâu. Tất cả bọn họ đều có một điểm chung. Bọn họ bừng tỉnh, và nhận thức được thế giới, và thế giới cũng tràn vào trong tâm trí bọn họ.
[Tôi không thuộc về nơi này]
Ciel đã viết như vậy. Chính nó đã để lại những dòng chữ viết vội đó cho bản thân.
Một mệnh đề khiến nó tự hỏi trong rất nhiều ngày. Dần dần, mệnh đề đó trở thành ánh sáng trong sương mù, trở thành vụ nổ ngày hôm nay.
Nó không biết tại sao mình lại biết thuốc dưỡng hoa có thể gây nổ khi đun sôi với nước*. Nó càng không biết vị trí của bưu điện mà chính mình đã ký gửi là ở đâu. Nhưng nó biết sang đường.
Giống như là một thứ bản năng. Nó băng qua con đường tấp nập người xe như thể nó đã từng sống rất nhiều năm ở một thành phố với tình trạng giao thông hỗn loạn có trật tự, điền vào chỗ trống, đèn đỏ còn ba giây đã có xe bóp còi inh ỏi giục đi, đường hai chiều thành đường một chiều rưỡi vào giờ tan tầm, và vạch kẻ đường cho người đi bộ là thứ gì đó không tồn tại.
Mùi. Rất nhiều loại mùi hỗn tạp.
Nó có thể nói vanh vách chủng tộc của từng người đi lướt qua nó trong suốt chặng đường ngắn ngủi vừa qua. Nó đã nốc cả vỉ thuốc chống dị ứng rồi, nhưng nó bắt đầu cảm thấy ngứa dần lan ra từ vùng khuỷ tay. Thậm chí nó còn chưa ra khỏi khuôn viên của khu tổ hợp chung cư này.
Nó đi đếm một trạm dừng xe bus. Trước đây khi được gã đàn ông dẫn ra ngoài nó đã để ý thấy.
Đúng lúc có xe bus đến, nó lập tức chạy lên xe. Đứa nhỏ đút mấy đồng xu vào trong hộp tính tiền trước cái nhìn như thấy khỉ trong vườn thú xổng chuồng của tài xế.
Thời buổi bây giờ tiền mặt còn ít dùng, nói gì đến tiền xu kim loại. Lần gần nhất mà tài xế thấy có người dùng tiền xu để đi xe bus đã là chuyện của rất nhiều năm trước rồi, từ cái thời mới vào nghề ấy.
Đứa nhỏ không có tiền riêng của mình. Gã đàn ông có cho nó một cái thẻ phụ liên kết với tài khoản của gã, nhưng vì đứa nhỏ ít khi ra ngoài nên cũng chẳng mấy khi dùng tới. Mấy đồng xu kia là đứa nhỏ móc ruột con lợn đất phủi bụi trên kệ sách. Có lẽ là nhiều năm trước, khi nó còn đi học, gã đàn ông bày ra trò tiết kiệm tiền để dỗ nó vui.
Đứa nhỏ chọn chỗ ngồi cạnh cửa sau xe bus, nhìn lên là bảng hiệu các bến mà chuyến xe này đi qua. Trước tên của mỗi bến sẽ là một ký hiệu của bến đó. Đứa nhỏ càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc, chăm chăm vào màn hình, chờ những ký hiệu chạy dần dần.
Nó khẽ “A” một tiếng nho nhỏ.
Trong dãy số lẫn lộn chữ cái mà chính nó đã viết trong quyển sách kia, dãy đầu tiên là tên bến chờ xe bus.
Ông trời run rủi, đứa nhỏ lên đúng chuyến rồi.
Hệ Thống đúng là Hệ Thống, luôn số hóa mọi thứ.
Đứa nhỏ xuống điểm bus, đập vào mắt nó là tòa nhà Cục Lưu trữ Liên bang ở bên kia đường. địa chỉ của tòa nhà có mã số trùng khớp với dãy ký hiệu thứ hai.
Tòa nhà không quá tấp nập, nhưng trước cổng có vài người trẻ tuổi đang đi vào. Đứa nhỏ nhanh chân cạy qua đường, mon men lại gần:
“Anh chị ơi, anh chị có phiền không nếu em hỏi một chút ạ?”
Những người nọ dừng nói chuyện, quan sát đứa nhỏ. Trông khuôn mặt vừa xinh xắn vừa ngoan ngoãn kia, bọn họ cho rằng đứa nhỏ là sinh viên lần đầu đến Cục Lưu trữ. Nơi này thường xuyên có sinh viên hoặc nghiên cứu sinh lui tới làm đề tài, bọn họ cũng là nghiên cứu sinh, chỉ hơn đứa nhỏ hai, ba tuổi thôi.
“Có chuyện gì vậy bé?” Một người lên tiếng trước.
Đứa nhỏ thấy nhóm người nọ không có vẻ khó gần thì lấy tờ giấy trong túi ra, vuốt phẳng rồi đưa cho họ xem:
“Có mấy dãy số em không hiểu, tại vì chép vội nên không nhớ cô giáo dặn thế nào, anh chị giúp em xem qua một chút với ạ”.
“Em chắc là năm nhất ha? Đến Cục lần đầu hả?”
Đứa nhỏ khẽ “Dạ” một tiếng. Nó không giỏi nói dối.
Mấy người họ đều là khách quen của Cục Lưu trữ, mài mặt ở đây từ hồi sinh viên, nhìn qua liền nhận ra dãy ký hiệu dài ngoẵng này là cái gì, nhanh chóng giải thích:
“Đây là viết tắt của khu vực lưu trữ, nghĩa là tòa F tầng 6. 03 là số phòng, còn đây là vị trí của đồ vật xếp theo dãy và ô. Đồ của em ở dãy K, ô số 29”
Thì ra mà mã số của tủ lưu trữ chữ không phải mã số tủ đồ ở bưu điện như đứa nhỏ nghĩ trước đây. Cũng phải, đã qua văn minh Cận đại lâu lắm rồi, thời buổi này làm gì còn ai gửi đồ ở bưu điện nữa?
“Còn đây….” Người nọ ngừng một chút.
“Éc, hình như là mật mã ô lưu trữ!”
Một người khác lập tức che lại tờ giấy, rất liêm chính mà đẩy lại tờ giấy cho đứa nhỏ, còn dặn dò:
“Đừng có cho ai biết mật mã ô lưu trữ gái ơi. Nhỡ đâu anh chị là người xấu thì sao? Có người vì để lộ mã mà bị ăn cắp kết quả nghiên cứu đó chời!”
Đứa nhỏ cuối cùng cũng hiểu ra, rối rít cảm ơn nấy người nghiên cứu sinh. Bọn họ cũng vẫy tay chào đứa nhỏ rồi quay lưng đi về phía tòa lưu trữ mà trường của họ ký gửi. Đi được một lúc, đột nhiên có một người trong nhóm đột nhiên nhớ ra điều gì:
“Hình như từ tòa A đến tòa F là Bộ Tư lệnh quản lý mà, sinh viên có được vào đâu?”
“Ừ nhỉ…”
Bọn họ đều cùng quay đầu về hướng đứa nhỏ ban nãy chạy đi, nhưng cái bóng nho nhỏ kia đã khuất sau những tòa nhà.
———————————————
Lộp bộp…
Người máy giám sát mà đứa nhỏ gọi là Ed đang trút hết những mảnh vỡ còn sót lại của vỏ bọc bên ngoài, phơi bày ra thiết kế nguyên bản của nó – một cỗ máy chiến tranh.
“Chủ nhân, tôi có cần khôi phục vỏ bọc không?”
Nó hỏi gã đàn ông đang đứng hút thuốc gần đó, giọng nói rè rè vì chip nhái âm thanh bị hỏng trong vụ nổ.
“Không cần”.
Gã đàn ông nhả một hơi thuốc dài, nhìn con robot đi vào trong lồng sửa chữa. Những càng máy bắt đầu quá trình được thiết lập sẵn bởi người điều hành.
Có ngục giam nào mà ấm cúng cơ chứ?
Có lẽ vì đứa nhỏ chẳng còn nhớ nhiều về những lần gã đàn ông tức giận, là cái kiểu thật sự tức giận ấy. Cho nên cái đầu nhỏ của nó mới dám láo lếu nghĩ ra mấy trò chạy trốn.
Cũng phải thôi. Trẻ nhỏ ấy mà, dù ngoan đến mấy vẫn sẽ có lúc cậy được chiều chuộng mà sinh hư, quên mất rằng trong nhà luôn có sẵn cây roi.
Điện thoại đổ chuông. Gã đàn ông nghe máy, đầu giây bên kia vội vã báo cáo như sợ một giây thôi là sẽ muộn mất:
“Tướng quân, tìm thấy người rồi”.
—————————————————
*Disclaimer: Cho bạn nào chưa rõ vụ nước dưỡng hoa gây nổ này, thì mình xin giải thích một lần nữa là do mình bịa ra. Xin miễn trừ mọi trách nhiệm và bất cứ câu hỏi phát sinh.