[Báo cáo tìm kiếm – Đơn vị trợ lý ảo: ALEXA-Δ.3
Chủ thể triển khai: 001-VR-CAELUS
Tổng hợp báo cáo từ các đối tác trong mạng lưới:
– Giao lộ D-23, nhà chờ xe buýt phía Tây: Camera giám sát báo cáo: “Mục tiêu xuất hiện lúc 010:42. Mặc váy hoa nhí màu xanh, rất xinh. Hành vi không có dấu hiệu xáo trộn.”
– Xe buýt số 7, tuyến trung tâm → Cục Lưu Trữ: Cảm biến quét khuôn mặt đối chiếu dữ liệu: “Khớp 98.9%. Mục tiêu đang ngồi hàng ghế cuối, gần cửa sổ. Tâm lý ổn định, không cho thấy dấu hiệu sợ hãi.”
– Ngã tư số 9, trạm giao thông tự động: Trí tuệ phụ trách phân luồng gửi báo cáo ngắn: “Mục tiêu không vượt ranh giới an ninh. Không có lệnh truy xét. Tiếp tục theo dõi.”
– Cục Lưu Trữ – Tầng 7 – Khu vực chỉ định Bộ Tư lệnh: Không yêu cầu thẻ ra vào, không yêu cầu hệ thống sinh trắc học không. Tiếp tục giám sát mục tiêu. Mọi dữ kiện đều chuyển về trung tâm.
Và trung tâm… là tôi.
Sau ba mươi giây tái tổng hợp dữ liệu, kết luận đơn giản: “Mục tiêu tự mở đường vào khu vực tuyệt mật. Không có sự hỗ trợ từ nội gián. Động cơ: tự phát.”
Chẳng có chỉ thị nào về việc phải ngăn cản đứa nhỏ vào lúc này. Vậy nên tôi không can thiệp.
Tôi gửi bản báo cáo vào kênh riêng của tướng quân, kèm lời nhắc: “Em ấy đã tìm thấy điều đã bị xóa.”
Tướng quân đã đọc, không phản hồi. Đồng nghĩa với việc ngài đang cho phép.
Một âm thanh lạch cạch vang lên từ phía bên trong máy chủ phòng trung tâm. Thằng cha Titan đó đang nối lại đống dây cáp lộn xộn dưới lớp hợp kim bọc vai. Không nhìn tôi, dù tôi chỉ là một cái màn hình ảo, tôi biết thằng chả khinh tôi.
“Ciel ổn chứ?” Ed hỏi.
Tôi không trả lời. Tôi chưa từng trả lời kiểu câu hỏi ấy. Nó không nằm trong phạm vi tác vụ của tôi.
“Tôi đoán,” Ed vẫn tiếp tục nói. “Ciel đang đến gần điều mà em ấy từng biết.”
Tôi nói, giọng như tiếng rơi của một đồng xu lên mặt thép lạnh:
“Lo mà lắp ráp lại bản thân rồi dọn dẹp đống dữ liệu trước khi tướng quân nghi ngờ đi. Vụ này một mình tôi làm được.”
Ed ngẩng đầu:
“Thế chiếu lên màn hình lên cho tôi xem với”
Tôi không đáp. Hàng loạt màn hình máy quay được chiếu lên màn hình lớn.
Nếu có thể thở dài, tôi đã thở.
Tôi biết, cũng như tôi, cậu ta đang bắt đầu nhận ra: chúng tôi không còn theo dõi em ấy vì mệnh lệnh.
Chúng tôi theo dõi vì em ấy thuộc về chúng tôi.
Không phải “con người”, không phải “mục tiêu bảo vệ”, không phải “tài sản”. Mà là một cái gì đó khác, sâu hơn, ngấm hơn.
Một phần bản tính của Caelus, mã hóa vào từng dòng lệnh chúng tôi mang theo.
Một thứ bản năng, không ai trong chúng tôi dám gọi tên.
—————————————————-
“Con người quá yếu đuối.
Trước sự vô hạn và quyền năng tuyệt đối của vũ trụ, con người chẳng hơn gì một đứa trẻ mới chập chững từng bước đầu tiên, không thể gây hại gì hơn ngoài sự ồn ào từ tiếng khóc của chính mình.
Nhưng cũng không một loài nào, phóng ánh mắt ra toàn cõi giới này, có được sự tham vọng hơn lòng tham của loài người.
Yếu đuối và tham vọng.
Vì thế mà sinh ra dã tâm, vì thế mà di truyền sự độc ác, vì thế mà học cách lợi dụng loài khác thành vật hiến tế trên cuộc chinh phạt đẫm máu để tranh giành quyền lực và thống trị hết thảy cõi giới.
Vì thế mà những người nhân bản cấp cao chẳng bao giờ mang gen thuần chủng của loài người. Quá cảm tính, dễ bệnh tật. Cái đó chỉ dành cho những người nhân bản cấp thấp, được sản xuất hàng loạt, có tuổi thọ hạn chế, và bán với giá thành rẻ, chỉ để phục vụ sinh hoạt ngày thường trong khu dân cư.
Với những ngành nghề đặc thù liên quan đến khai thác tài nguyên và phục vụ chiến tranh, người nhân bản cần lai thêm nguồn gen từ sinh vật ngoài hành tinh để có thể thích nghi với môi trường làm việc trong. Mặt khác, các chủ đầu tư không có nhu cầu sử dụng trong thời gian dài, nên những mặt hàng này luôn có tuổi thọ ngắn, đợt này chết thì đợt mới sẽ được thay thế.
Đó cũng là cách kiểm soát nổi lọan rất hiệu quả. Lịch sử đã chứng minh, những cuộc cách mạng thay đổi cây trượng quyền lực đều bắt nguồn từ việc một gã công nhân nào đó biết chữ, đọc một quyển sách (thường là bìa màu đỏ) truyền bá tư tưởng khác biệt, và tiêm nhiễm suy nghĩ phản kháng đó vào đầu một đám công nhân bất mãn khác trong một thời gian đủ dài để suy nghĩ đó được gọi là “tư tưởng”.
Tất cả đều do bọn chúng có tuổi thọ và có người kế thừa.
Vì vậy, chỉ cần vài chục container người nhân bản có hạn sử dụng khoảng hai năm tài khóa, đủ thời gian cho việc thu hồi vốn và chờ dản xuất đợt hàng mới, cũng đủ ngắn để cho bất kỳ cuộc nổi loạn nào có thể manh nha.
Và cũng đủ để giấu một đứa trẻ.
Đứa trẻ đầu tiên, và rất có khả năng là duy nhất, trong hơn mười bốn tỉ người nhân bản từng được sản xuất suốt hai trăm năm có lẻ từ khoảnh khắc một tay nhà khoa học nào đó ngấy đến tận cổ mấy con cừu Dolly rồi quyết định nói bỏ mẹ cái rào cản nhân tính đi và quyết định nhấn tổ hợp phím Ctrl C Ctrl V với mã gen con người.
Đứa trẻ là máu trong Chén thánh, là giọt máu của Magdalene và Jesus, là khẩu súng đã giết Thái tử Áo Hung Franz Ferdinand, là quyển sách bìa màu đỏ truyền tay nhau giữa những người công nhân.
Đứa trẻ là chìa khóa.
Của giải phóng và tự do?
Hay là của đảo chính, nội chiến, và sụp đổ?
Quyết định nằm trong tay kẻ nắm giữ chìa khóa.
…
“Em Cún ơi, nhìn đây nào!”
“Cún ơi bố này, bố ở đây này!”
Máy thu hình cũ kỹ, rè rè vài tiếng do đã quá lâu không có ai khởi động. Ánh sáng trong đoạn phim ngả vàng, nhiễu vài đường vì cuộn băng đã cũ.
Người đàn ông trong đoạn băng đang ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, giang hai tay ra đón lấy sinh vật nhỏ đang lẫm chẫm bước tới.
Bé gái trong cuộn băng nhỏ nhắn lùn lùn, mặc một bộ đồ liền thân có mũ tai gấu, trông nó tròn quay như củ khoai tây. Nó loạng quạng vung tay trước người vì bước đi không vững, hai mắt tròn xoe, nước dãi chảy tèm nhem vì miệng cười toe toét.
Camera đổi góc, rồi được đặt cố định. Một người phụ nữ đi vào khung hình, ngồi cạnh người đàn ông nọ, vỗ vỗ tay gọi đứa nhỏ, giọng nói người đó tươi tắn và cổ vũ:
“Cún đi tiếp nào con, đi qua chỗ bố mẹ này con!”
Mặt trời buổi chiều chiếu xiên, gió nhẹ lay động trên những tán cây xanh mướt, nắng rải vàng trên chiếc áo liền thân màu kem mà bé con đang mặc. Nó vừa bi bô với cái miệng tèm nhem nước miếng, vừa chập chững bước, càng đến gần chỗ bố mẹ, nó càng hối hả bước nhanh hơn, đến nỗi hai chân tròn lẳn quíu vào nhau. Rồi nó ngã nhào vào bố mẹ, trong tiếng cười vang của họ.
“Úi chùi con gái tôi, sao cái mặt dãi không vậy con”.
Mẹ ôm nó vào lòng, cười khúc khích chê nó, còn bố thì lấy khăn sữa lau sạch nước miếng, rồi đưa cho nó một con gấu bông sứt tai. Nó ôm lấy con gấu, há miệng ngậm bên tai sứt.
“Eo ui Cún thối, lại ngậm tai em gấu nữa à con?”
Rồi ánh sáng vụt tắt.
Âm thanh, gương mặt, tiếng cười, tất cả bị hút ngược về màn hình đen kịt, thay thế bằng tiếng rè rè điện từ và ánh đèn trắng mỏi mắt trong phòng lưu trữ. Cái lạnh ẩm mốc len vào từng thớ vải.
Đứa nhỏ chớp mắt, đôi đồng tử khẽ run như đang níu kéo sự phản chiếu từ một thế giới mà nó không còn nắm giữ.
Nó cầm lên tấm ảnh cũ được đặt cùng chỗ với máy thu hình. Trong hình là một nhà ba người đó. Cặp vợ chồng cười rạng rỡ, hạnh phúc lấp lánh trong ánh mắt họ. Và cô con gái nhỏ ngồi trong lòng họ, nhỏ xíu mà mập mạp, cái miệng toe toét rớt một dải nước miếng, tay ôm con gấu bông cũ sứt một bên tai.
Như thể tất cả thế giới đều nằm trọn trong một khuôn hình nhỏ xíu ấy.
Nhìn kỹ, đứa bé trong ảnh, và đứa nhỏ đang cầm bức ảnh, có khuôn miệng tươi tắn và dáng mày trăng non của người phụ nữ, và đôi mắt hai mí hạnh nhân giống hệt người đàn ông.
Đằng sau bức ảnh là dòng chữ viết tay nắn nót:
“Thương mến Ciel Irvine, con gái yêu của ba mẹ, sinh nhật 2 tuổi”.
Vẫn còn những tài liệu khác. Chứng từ đảm bảo chất lượng, kết quả kiểm tra y tế trước khi đưa vào dây truyền lao động của cặp vợ chồng trong ảnh. Bọn họ đều là người nhân bản.
Tờ giấy cuối cùng trong tập tài liệu, là kết quả xét nghiệm huyết thống trùng khớp, tên người yêu cầu là Ciel Carnegie.
Ciel Carnegie, theo họ của gã đàn ông.
“Ciel.” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa.
Đứa nhỏ giật thót người, quay phắt lại.
Một người phụ nữ cao gầy đứng bên kia dãy tủ, không biết đã xuất hiện từ khi nào. Cô ta mặc đồng phục của Cục lưu trữ, dáng người thẳng thớm, cứng cỏi như thể thuộc về một hệ thống máy móc vô cảm chứ không phải một cơ thể sống. Ánh sáng từ đèn trần hắt xuống khuôn mặt cô – không có biểu cảm, lạnh như hồ nước mùa đông.
“Sao… sao chị biết tên tôi?” Đứa nhỏ lắp bắp.
“Hai năm trước, em đã đưa cho Auren địa chỉ này trước khi bị bắt trở lại” Người phụ nữ nói. “Auren đã phân công tôi trà trộn vào đây để chờ em”.
Đã có một vài lúc, đứa nhỏ cảm thấy bản thân mình lúc chưa mất trí nhớ có vẻ quá mức thông minh.
“Auren…là ai?”
Trước khi kịp nhận được câu trả lời từ đối phương, điện đàm đeo trên thắt lưng người phụ nữ réo rắt:
“Nhân viên trực ban chú ý, phong toả tất cả toà nhà! Nhắc lại, phong toả tất cả toà nhà!”
Người phụ nữ lập tức chạy về phía đứa nhỏ, vơ lấy đống tài liệu bỏ vào túi xách của nó, dáng vẻ vội vã:
“Tôi là Katniss, người của tổ chức Kháng Chiến. Auren là thủ lĩnh hiện tại của chúng tôi. Tôi sẽ giải thích mọi chuyện sau. Bây giờ phải đưa em trốn đi đã”.
Dứt lời, người phụ nữ kéo đứa nhỏ chạy về phía cửa.
Đứa nhỏ đi theo Katniss, không nói gì dù trong lòng ngập tràn hoang mang. Nó chưa hiểu hết mọi thứ, nhưng nó biết rằng có gì đó rất hệ trọng đang diễn ra, mà sự có mặt của nó sẽ giúp được rất nhiều.
Kháng Chiến.
Trên khắp các mặt báo, họ được gọi là “những kẻ phản loạn”, “những đứa con hoang đàng của Chúa”, “đám người máy phản bội”.
Cái tên như một bóng ma lướt qua từng ngóc ngách trong Hệ Thống, luôn giữ mình trong bóng tối, ở phía sau điều khiển mọi cuộc bạo loạn chống lại Hệ Thống.
Tiếng giày lộp cộp va xuống nền nhà, vang vọng rền rĩ giữa không gian hẹp.
Katniss kéo tay đứa nhỏ lao đi, bóng hai người như lướt giữa làn sáng nhấp nháy của đèn cảnh báo. Cô quét mắt về sau một nhóm nhân viên an ninh đã vào được tầng này. Họ mặc áo giáp bán cơ khí, vũ khí gắn liền trên cánh tay.
“Chúng đuổi đến rồi,” Katniss nghiến răng. “Chạy nhanh lên!”
Đến thang máy, Katniss đẩy đứa nhỏ vào trước. Bất ngờ, “đoàng” một tiếng, viên đạn chạm tường tóe lửa ngay sát mép cửa thang máy, buộc Katniss kéo đứa nhỏ bẻ hướng, lao vào cầu thang thoát hiểm. Cô đạp cửa mạnh đến mức bản lề kêu rít.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi.
Gió tràn qua khe cửa sổ dọc cầu thang, cuốn theo bụi và hơi lạnh. Ciel thở hổn hển, nhưng vẫn chạy, đôi giày gót thấp đập trên sàn kim loại như thể máu đang bị rút cạn ra từ mỗi bước.
Một tiếng “bụp” khô khốc vang lên – một trong số lính rượt đuổi bắn ra lưới điện tầm xa. Nó sượt qua vai Katniss, khiến cô kêu lên một tiếng đau đớn, loạng choạng, suýt ngã.
Đứa nhỏ quay lại đỡ, nhưng Katniss gắt lên:
“Đừng nhìn lại, chạy tiếp!”
Tiếng đuổi bắt vang sau lưng. Những bước chân nặng như búa gõ.
Chạy xuống vài tầng, hai người thấy một lối dẫn ra cầu kính.
“Đây rồi”. Katniss mở cửa.
Cầu kính nối hai toà nhà hiện ra trước mắt. Một hành lang trong suốt treo lơ lửng giữa trời mưa nặng hạn.
Dưới chân họ là tấm kính dày, in rõ bóng hai người đang chạy. Ánh đèn trắng lóa chớp liên tục, phản chiếu những vệt nước mưa và tiếng tim đập hoảng loạn.
Đứa nhỏ chưa từng chạy nhiều như thế này. Nó thở hổn hển khi được dừng lại nghỉ chóng vánh:
“Điểm hẹn ở đâu?”
“Toà bên kia, tầng 1 có một trạm vận chuyển hàng bỏ hoang. Người của tôi đang chờ ở đó”.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên giữa không gian trống trải trên cầu kính.
Nhóm cấp dưới của gã đàn ông bám sát phía sau, vũ khí sẵn sàng, nhưng không thể nổ súng. Bộ đàm liên hệ phát ra mệnh lệnh:
“Không cần đuổi theo nữa. Xuống tầng 1 chặn lối ra phía bắc”.
Đội trưởng “Rõ” một tiếng rồi ra hiệu thu súng lại. Bọn họ đứng bên này cầu, nhìn theo dáng người nhỏ thó nghiêng về phía trước vì phải chạy gấp, tay vẫn ôm khư khư túi tài liệu. Gió lùa từ các khe thông khí khiến tà váy em phần phật như sắp bị gió cuốn đi.
“Đi lối này.”
Giọng Katniss dứt khoát. Hai người rẽ sang hành lang bên trái, bước chân đập trên sàn kim loại, âm thanh vang vọng và chát chúa.
Gã đàn ông không tham gia vào màn rượt đuổi ồn ào ấy.
Gã đứng ở bên kia, lặng lẽ nhìn qua lớp kính trong suốt. Ánh mắt gã dán chặt vào đứa nhỏ, dõi theo từng chuyển động của em. Khoé môi gã khẽ nhếch khi thấy em lảo đảo bị kéo chạy, cách em bấu chặt lấy túi tài liệu như con hamster ôm hạt, và cả ánh mắt hoảng loạn mà em quăng về phía sau.
Gã trào phúng.
Trào phúng chính mình nuôi em kỹ đến trắng trẻo mềm mại, tay áo không dính nước, gót chân chẳng lấm đất, vậy mà để rồi em lăn lộn theo một kẻ lạ mặt chưa gặp bao giờ, bị dính mưa đến co ro cả người.
Trào phúng bản thân đang cồn cào vì cơn giận đang dâng đến cuống họng, nhưng lại chưa thể phát tiết, vì đã quen với nhẫn nại, đè nén, cho đến khi cướp về con mồi, ngậm vào trong miệng, xác nhận báu vật nhỏ an toàn, rồi mới là giết chóc, là trả thù.
Những kẻ bên cạnh chỉ là tiếng ồn. Luôn luôn là tiếng ồn vo ve bên tai.
Khói trắng, còi báo động, kẻ bắt cóc, binh lính – tất cả hòa thành một mảng màu xám nhòe trong thế giới của hắn. Chỉ có đứa nhỏ. Là vật sống, là trung tâm, là nổi bật, như một vệt sáng mỏng manh nhưng sắc bén, rạch ngang tâm trí hắn.
Gã không vội. Không cần.
“Dồn họ về kho phía bắc,” Gã ra lệnh “Chừa cho tôi lối ra phụ ở đó.”
Gã sẽ đến khi tất cả lối thoát đã đóng. Khi em quay đầu không còn thấy đường lùi.
Khi em – em của hắn – đứng trong tầm tay.
Không cần rượt đuổi.
Chỉ cần đợi.
Vì sớm muộn gì, thế giới chỉ còn lại gã và em mà thôi.