“Nếu em trốn đi,
Ta sẽ bẻ gãy đôi cánh của cả thiên hà để bắt lấy em.
Nếu em chết đi,
Ta sẽ xé cả hư vô để gọi em về từ trong đáy chết.
Nếu tất thảy vũ trụ này tan thành bụi,
Ta cũng sẽ gom từng hạt tro,
Để tìm lại ánh mắt em.
Nếu tất thảy sinh mệnh đều im bặt,
Ta sẽ hát bằng thịt nát và xương gãy,
Gọi em trở về trong cơn hấp hối sau cùng.”
– Tụng ca của những kẻ không quỳ gối –
——————–
Trưa hè lặng gió.
Nền đất ngai ngái, rơm phơi giữa sân, lá sen ủ trong chum sành, hương sen dìu dịu quanh quẩn khắp gian nhà gỗ.
Mùa hè đương quá vãng, vắt sang những ngày nắng hanh khô như vỏ quả bàng già.
Đứa nhỏ ngồi bó gối trên ghế tre, lưng áo dính mồ hôi. Khóe miệng nó lấm tấm vương vụn kẹo lạc, tay vụng về bóc từng hạt sen như đang chơi trò nhẫn nại với chính mình.
Tiếng nhạc từ chiếc loa rè kẽo kẹt treo trên xà nhà, và tiếng ca của người nghệ sĩ trên đài hòa vào làm một, tạo thành thứ âm thanh bảng lảng như khói trà chưa tan hết.
Trà xanh ướp lá sen uống cùng kẹo lạc cứng, đứa nhỏ vui miệng ăn thêm vài cái. Ở trên đài, người tài tử đang ca mấy vần thơ:
“Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông.
Không lấy được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi góa bụa về già“.
Cành sen hồng rủ xuống bên vai, đứa nhỏ bóc mấy hạt sen, để vào lòng bàn tay rồi ăn một vốc. Móng tay nó cụt, bóc một lúc mới được một hạt, kẽ móng dính đầy xơ.
Hạt trong tay nhiều quá, nó cầm không chắc thế là rơi hết xuống đất. Nó ngồi thụp xuống, nhặt lại mấy hạt sen rơi lăn lóc, trông y như con hamster đang nhặt nhạnh từng hạt rơi hạt vãi.
Trước đây cũng thế, cứ bánh kẹo hoa quả gì rơi xuống đất là đứa nhỏ sẽ theo phản xạ sét đánh không kịp bưng tai nhặt lên trong năm giây rồi bỏ luôn vào mồm. Bị gã đàn ông đánh đít bao lần rồi mà vẫn chưa chừa.
Đứa nó cắm cúi nhặt nhạnh mấy hạt sen lăn tứ tung trên nền nhà. Cứ nhặt đến đâu là bỏ mồm ăn đến đấy, bẩn không chịu nổi, y như đứa trẻ con đói ăn, không biết học đâu cái thói đấy nữa. Bao lần gã đàn ông mắng rồi, mà mới có mấy ngày khuất mày khuất mặt thôi, đứa nhỏ lại thói cũ khó bỏ.
Mấy hạt còn lại lăn ra xa, bị đế giày tây bụi bặm nhẵm lên. Đứa nhỏ đang đà ngồi xổm vươn tay, thấy vậy thì phanh lại, mất đà cụng đầu vào khủy chân người kia. Nó ôm đầu ngẩng lên, vội vàng xin lỗi:
“Ui! Em xin l…”
Lời xin lỗi hoàn chỉnh còn chưa thoát ra khỏi miệng, cổ họng nó cứng lại. Người nọ đang cúi đầu nhìn nó, ánh mắt đen đặc sâu hun hút như vực thẳm.
Là gã đàn ông.
“Tôi đã bảo bao lần rồi, Cún không được ăn đồ ăn rơi dưới đất.”
Gã tìm đến rồi.
“Hư thật đấy, đánh bao nhiêu roi mới chừa được, hử?”
Tựa như người lớn trong nhà dạy bảo trẻ con, giọng gã vẫn trầm, dịu, điềm đạm như lời kinh thánh được lặp đi lặp lại để tẩy rửa tội lỗi.
Nhưng dưới nốt trầm ấy là cơn sốt. Là tiếng gầm rền nén chặt. Là tiếng răng nghiến gãy trong hàm.
Một con dã thú đang cố giả tiếng người.
Đứa nhỏ không nói câu nào, lập tức bật dậy xoay người chạy vội.
Chưa được hai bước cổ áo đã bị giật lại, cả thân thể bị kéo ngược, rơi thẳng vào vòng tay siết chặt như kìm sắt nung. Tay gã vòng qua bụng, siết như muốn bóp vụn da thịt cùng xương, hòa vào trong máu thịt gã.
“Đừng, Cún. Đừng chạy nữa”.
Gã rít khẽ bên tai, cổ họng khàn đặc run rẩy như con chó săn chưa kịp nuốt xuống máu của con mồi bị mình cắn cổ.
“Nếu không tôi giết em mất”.
Tiếng súng nổ vang lên.
“Đoàng!”
Mùi trà sen, mùi bụi đất, mùi thuốc súng.
Âm thanh nứt toác như xé không gian thành hai nửa. Trong một khắc ấy, đứa nhỏ chẳng rõ là tiếng vang từ hồi ức nào.
Có thể là từ lần trốn chạy ở quán trà năm đó.
Mùi trà sen trong không khí đột ngột bị thay bằng mùi kim loại tanh lòm. Cành sen hồng bên vai bỗng trở thành bóng người đổ xuống. Nó chỉ chớp mắt một cái thôi, mà khi mở ra, mọi thứ đã đổi khác.
Hành lang trắng dài, tràn ngập ánh sáng nhân tạo.
Chỉ mấy giây trước thôi, Katniss đứng chắn trước mặt nó, lưng thẳng như cây thương, tay giơ súng, miệng hô to điều gì đó.
Rồi một tiếng “đoàng” khác nổ lên.
Cây thương gãy đôi, Katniss ngã xuống. Máu văng lên mặt, lên áo nó, nóng hổi.
Đứa nhỏ sững người, tiếng hét thất thanh đứt gãy, đông cứng lại như bị nhấn chìm trong một lớp keo đặc sệt mùi tanh. Mắt nó trừng lớn, lòng trắng run rẩy phản chiếu từng giọt máu rơi.
“Chạy đi! Tầng 1 có người của tôi đang đợi!”
Katniss quát, nhưng nó không nhúc nhích nổi, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay đang dần cứng của cô. Dường như đó là sự cứu chuộc duy nhất của nó lúc này.
“Để tôi lại đây thôi, chạy đi… tự cứu lấy mình đi…”
Giọng Katniss thều thào và suy yếu, sự quyết liệt và dứt khoát đang dần lụi tàn nơi cuống họng. Ngực cô òng ọc máu nhào ra, từng giọt đỏ tươi rơi như cánh hoa chảy ngược. Bàn tay cô dần dần buông rã khỏi cái nắm tay đương chặt, rơi thõng, cào lên nền nhà lạnh ngắt, để lại một dấu vết cuối cùng của người đàn bà từng dám đối đầu với những kẻ săn mồi hung ác nhất của Hệ Thống.
Tiếng Katniss dội lại trong đầu, âm cuối chưa kịp tan đã bị thay thế bằng tiếng giày giẫm rầm rập dội lại từ bên kia hành lang, tiếng còi cảnh báo treo trên trần hú rền.
Không ai cứu. Không ai ngăn lại.
Chỉ có đứa nhỏ cắm đầu chạy. Nhưng chân nặng như chì. Đôi chân nhỏ cứ thế chạy, mắt hạnh ứa nước, tay run run nhấn mãi vào bảng điều khiển.
Cửa không mở.
Từ đầu kia của hành lang vọng lại tiếng bước chân nện đều, chậm rãi như nhịp đếm ngược, như tiếng chuông nguyện hồn ai.
Ánh đèn huỳnh quang trắng ởn soi lên nền đất loang máu. Gã đàn ông dẫm lên những đốm đỏ ấy mà không nhìn xuống. Găng tay đen siết chặt khẩu súng còn chưa nguội xác người. Áo choàng xám hắt bóng xuống nền gạch một mảng tối lặng câm.
Trong mắt hắn, chẳng có lấy một tia giận dữ, cũng không có khoái trá. Chỉ có một thứ duy nhất: sự chắc chắn tuyệt đối.
Gã đàn ông không nói, không gọi, không vội rảo bước. Nhưng đứa nhỏ biết, gã sẽ đến. Như mọi lần. Gã luôn đến.
Thời gian như thể bị kéo căng ra giữa hai đầu dây thần kinh sắp đứt. Mỗi bước gã đi, thế giới của đứa nhỏ co rút lại, ép sát vào một điểm duy nhất: gã đàn ông.
Tựa rằng khắp coi giới này chẳng còn ai ngoài em và gã.
Tựa rằng mạng sống của ai đó vừa rơi rụng cũng chỉ là một cơn gió lướt qua bên ngoài khung cửa đã đóng chặt.
Gã dừng lại, ngay trước mặt em. Ánh mắt gã cúi xuống, rọi thẳng như ánh đèn mổ, lột trần tất cả nỗi sợ hãi của em.
Em ngồi bệt bên tường, người run lên như cánh chim bị bẻ gãy. Em chẳng dám khóc, vành mắt đọng nước.
Trần trụi, vô dụng, và đáng yêu, trong mắt gã.
Đáng yêu đến mức gã chỉ muốn siết gãy từng đốt xương, mút mát từng ngón tay, liếm sạch những vệt máu và mồ hôi bết rít trên khuôn mặt trắng nõn kia, rồi cắn nát đôi môi em, để em không còn nuốt nổi cái gì nữa ngoài tình yêu của hắn.
Suy nghĩ đó khiến môi gã cong lên, như đang mỉm cười.
“Tìm được em rồi.”
Giọng nói ấy trầm đục, rền rĩ, vang lên giữa hành lang lặng ngắt. Không cần chửi bới, cũng chẳng cần răn đe. Bản thân sự hiện diện của hắn đã là bản án.
Bên trong hộp sọ em, có gì đó tan vỡ.
Em bật khóc, khóc òa. Không còn đâu là suy nghĩ hay lý trí, chỉ còn bản năng, bản năng của một con thú nhỏ co rúm mình trước móng vuốt của kẻ săn mồi. Em lê đầu gối đến gần gã, vươn bàn tay nhỏ gầy bám lấy ống quần gã, cánh lưng ong rướn lên muốn bám lấy gã. Giọng em vỡ ra thành từng tiếng:
“Chú ơi em xin lỗi, chú đừng giận em…”
“Bây giờ em đi về cùng chú… chú đưa em về… em sẽ ngoan, sẽ nghe lời mà…”
Có chăng, chênh vênh trong tâm trí em một khắc chớp tắt, một sợi dây lý trí đã le lói sự phản kháng, nhưng bị dập cho tắt ngấm ngay lập tức. Bản năng sinh tồn. Bản năng đã bị bẻ cong rồi lập trình lại trong nhiều tháng năm sống dưới bóng gã đàn ông kia, đã giành phần thắng.
Giống loài yếu hơn, khi phụ thuộc giống loài mạnh hơn quá lâu, sẽ tự động thu mình, khiếp sợ, và lệ thuộc.
Em biết điều đó. Em cảm nhận được.
Bởi ngay cả khi gã không đánh mắng, không trừng phạt, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến em khóc nấc, khiến em bé nhỏ bị bóp nghẹt.
Gã thở dài, tiếng thở hắt ra.
Giả sử em cứ cứng đầu trừng mắt với gã, hay là đánh chửi gã, thì may ra gã còn giữ được cái sự hùng hổ hồi sáng mà dọa nạt em, lôi cổ em về, rồi thẳng tay ném em xuống tầng hầm để em tận mắt chứng kiến gã sẽ làm gì với đám đồng bọn của cô ả bạn đường chóng vánh em vừa mới sát cánh cùng. Trên đường đến đây, gã đã tự vẽ ra đủ loại viễn cảnh trừng phạt, nào là máu me, thịt vụn, xương gãy, để dạy em hiểu rằng cái giá của sự phản trắc lớn đến nỗi em chẳng thể gánh được đâu, và việc nghe lời gã chẳng bao giờ là tùy chọn.
Nhưng em khóc. Em quỳ. Em cầu xin gã.
Gã cúi mình, chống một gối lên nền đất. Cánh lưng gã che phủ em, hoàn hảo như một cơn bão che phủ bầu trời duy nhất của con chim nhỏ.
Bàn tay đeo găng đưa ra, chạm vào má em, lau đi vệt máu văng sót lại. Lau kỹ, lau từng chút một, lau đi sự ô uế trên viên ngọc duy nhất của đời mình. Chậm rãi, mê đắm, dịu dàng đến rợn người.
Lớp da trắng nhợt dưới ngón tay gã dần dần ửng đỏ như cánh hoa bị giẫm. Khuôn mặt em nhỏ đến mức gã chỉ cần khum một bàn tay cũng đủ ôm trọn.
“Tôi đưa Cún về nhà, nhé?”
Gã thì thầm, lời thì thầm của kẻ cuồng tín với thánh vật trong lòng bàn tay.
Không đợi em trả lời, gã luồn hai tay xuống dưới lưng em, nhấc bổng cơ thể mảnh mai tựa cánh én. Ngực gã rộng, vai gã lớn. Khi ôm em vào lòng, em gần như bị nuốt trọn. Đôi tay gã siết lại như gọng kìm. Không chỉ là che chở nữa, mà còn là chiếm giữ, cất kỹ, đóng kín, không cho phép kẻ nào khác được chạm vào.
Dáng người cao lớn và áo choàng rộng rãi bao bọc em như một tấm màn sắt nặng trĩu, vừa âu yếm, vừa như xiềng xích sống động. Tiếng bước chân vững vàng đóng xuống nền nhà. Em nhỏ trong lòng vô thức rúc càng sâu. Tay em yếu ớt và bẩn máu, bám lấy ve áo hắn như một phản xạ. Mặt em áp vào lồng ngực gã, rắn ròi, ấm nóng, và đầy mùi da thịt.
Bởi bản năng đã học được rằng: giữa cơn hoảng loạn, giữa hỗn loạn máu me và chết chóc, chỉ có người này sẽ không để em tan biến.
Leng keng.