[Tôi đi lụm được một chiếc ảnh khá giống với fantasy của tôi về quả body người khổng lồ trời đánh của ông chú, tôi để ở ảnh bìa chương này cho các bác cùng xem cho dễ hiểu tôi đang tả cái gì.]
———————————
Cái ổ chưa hoàn thiện.
Cơ thể em chưa hoàn toàn tương thích. Cái ổ có thể sẽ khiến em khó chịu ban đầu. Nhưng sẽ ổn thôi, coi như một sự trừng phạt nho nhỏ đi, vì em đã dám chạy trốn.
Gã sẽ điều chỉnh cái ổ thôi, sẽ không để em đau đâu. Nhưng dọa nạt em một chút, để em biết sợ và biết ngoan, cũng chẳng mất gì.
Trước tiên, cứ đặt em vào trong ổ đã.
[Giai đoạn 2: Tạo ổ]
Ổ sinh học thở bằng nhịp thở riêng, âm thầm.
Đứa nhỏ khó nhọc trở mình trong cơn ngủ mê, cả người nó chỉ mặc một tấm áo sơ mi tối màu rộng thùng thình, lưng áo thấm đẫm mồ hôi. Cặp chân nhỏ co lên dựa vào vách tường, khẽ động đậy vì tư thế không thoải mái, làm cho bức tường lún vào, bao bọc một phần da thịt, chẳng làm nó đau vì chẳng hề thô ráp.
Ổ thịt keo kiệt không nở ra, dường như cố ý muốn bóp chặt nó trong không gian nhỏ chẳng đủ duỗi chân. Có chăng, sự dịu dàng duy nhất đến từ những vách tường mềm mại, chật chội, nhưng ấm nóng, như một tấm chăn từ da người sống.
Bàn tay lớn vuốt dọc sống lưng.
Hơi thở ẩm nóng hổi phả vào vành tai.
Tiếng thì thầm trầm khàn chẳng rõ thành lời.
Đứa nhỏ bừng mở mắt, trống ngực đập liên hồi, cơ thể non mềm run rẩy và dính nhớp mồ hôi. Ánh mắt nó nheo lại, phải mất một lúc mới có thể điều tiết để thích hợp với ánh sáng.
Một màu vàng ấm bao bọc quanh ổ chăn, không biết tỏa ra từ nơi nào, nhưng quá đỗi dỗ dành và có thể ru ngủ mọi đứa trẻ đang quấy ngủ.
Đứa nhỏ sờ khắp cái ổ kỳ lạ, ngồi lên, dựa vào vách. Nó muốn lùi lại, nhưng không có lối nào để lùi. Mỗi bước di chuyển chỉ khiến cái ổ mềm mại lún vào theo động chạm của nó, rồi trở về nguyên dạng khi tay nó rời đi.
Chiếc ổ quá nhỏ, chỉ đủ để ngồi thẳng lưng, không thể đứng thẳng, không thể duỗi chân hoàn toàn.
Và mùi.
Thứ mùi quen thuộc trườn đến cánh mũi đứa nhỏ, dần dà ngấm sâu hơn, phủ lấy nó dày đặc hơn.
Một tấm da người mô phỏng, tỏa ra mùi da thịt, và mùi hương đặc trưng quá đỗi quen thuộc. Như cổ thụ giữa rừng già trổ tán lá che phủ một vùng thảm xanh, như trời đêm và biển rộng, như gã. Là gã.
Đứa nhỏ nghe thấy tiếng thở hổn hển của mình, và cũng lúc đó, là tiếng thở đều và dài.
Cái ổ đang hô hấp, đang co bóp như một lồng ngực hít vào thở ra.
Chốc lát thanh tỉnh, đứa nhỏ nhớ đến câu chuyện đêm muộn mà gã đàn ông kể.
Giống loài mà gã mang gen có tập tính nuôi nhốt bạn đời. Nếu bạn đời phản kháng, sẽ bị phạt nhốt vào một cái lồng nhỏ, nhỏ như cái ổ này. Sự khó chịu vụn vặt nhưng lâu dài từ việc không đứng thẳng lưng được, không duỗi chân nổi, cộng thêm không gian quá nhỏ, sẽ khiến đối phương dần dà sụp đổ tâm lý và khuất phục.
Đứa nhỏ “à” khẽ một tiếng. Hóa ra nó đang bị phạt.
Hơi thở của nó từ từ trở nên nặng nhọc hơn. Không phải vì thiếu khí, mà là do nó đã lâu không được bao bọc trong mùi hương của gã đàn ông.
Nó nhớ lại rồi.
Nhớ lại sự thật về cái bệnh “rồi loạn miễn dịch” vớ vẩn đó.
Nó quệt mồ hôi trên trán, vén gọn tóc ra phía sau. Tóc nó dài quá, gã đàn ông mãi chẳng cho nó cắt đi. Mái tóc đỏ mềm như suối, chảy qua bờ vai mảnh, ôm lấy tấm lưng ong. Nó cởi bỏ bớt cúc áo, vén vạt áo lên khỏi mông, nảy ra cặp mông trắng tròn, tạo thành vòng cung đẹp mắt đang đè lún nền ổ thịt.
Trong không gian tù túng này, mùi hương đặc quánh của gã đàn ông khiến nó ngột ngạt. Mùi của gã, mùi của giống loài Vrauk’khan thống trị.
Gã đàn ông là người nhân bản thuộc loài Vrauk’khan, một giống loài cổ đại chuyên xâm lược và diệt chủng. Trớ trêu thay, bọn chúng không chinh phạt vì vinh quang cho giống loài. Mà vì bọn chúng đi tìm.
Tìm Yen’akra cho riêng mình.
“Vrauk’khan – một giống loài chiến binh không có giống cái sinh học. Chúng săn tìm Yen’akra: người bạn đời duy nhất của chúng, người đồng cảm tinh thần, người gắn liền sinh học suốt đời.
Khi một Vrauk’khan tìm được Yen’akra của mình, quá trình Resonantia sẽ xảy ra: cá thể Vrauk sẽ định hình bạn đời theo tín hiệu di truyền riêng của chúng, biến đổi cấu trúc thần kinh và hành vi người kia về một trạng thái phù hợp để sinh sản và lệ thuộc. Tùy thuộc vào ý muốn của Vrauk’khan chủ, quá trình này không có thời gian cụ thể, có thể diễn ra từ vài ngày đến hàng chục năm.”
Phải lệ thuộc, thì những giống cái, hay nói chính xác hơn là những sinh thể bị ép buộc trở thành giống cái của Vrauk’khan mới khuất phục.
Đứa nhỏ nhớ lại mỗi khi nó phát bệnh, gã đàn ông chạm vào nó, từng cái chạm chính xác đến từng đốt xương, từng điểm đau trên da thịt. Nó được gã xoa dịu, rồi bọn họ sẽ làm tình. Cho dù ban đầu chỉ là một cái ôm, một nụ hôn khẽ để đứa nhỏ bớt hoảng, bớt khó chịu, nhưng sau đó, đứa nhỏ sẽ quấn quít gã đàn ông.
Nó sẽ ngồi trong lòng gã, lọt thỏm, bị gã đàn ông ôm bằng hai cánh tay như kìm sắt. Cánh lưng gã rộng quá đáng, cuồn cuộn cơ thang, chạy xuống cơ răng đan thành từng cuộn, kéo dọc đến cơ xô ngang sườn chặt chẽ như mang cá mập, cơ thể to lớn như con gấu nâu, đến nỗi giấu nhẹm đứa nhỏ triệt để vào trong lòng.
Gã sẽ đặt em ngồi lên con cặc cứng nóng hổi của mình, hai tay nắn bóp cánh mông mẩy tưng tưng, vừa kiềm chế nhưng cũng vừa nóng vội mà ép bướm nhỏ cắm xuống đầu cặc to béo quá khổ đang rỉ tinh. Mông đĩ sẽ phối hợp với thắt lưng gã mà nhún xuống, để lỗ dâm mở ra làm quen với đầu cặc to hơn cả nắm tay em. Lỗ lồn đẫm nước bị nong rộng đến mức gần như căng hết cỡ, khó khăn nuốt lấy đầu cặc nóng rẫy. Mỗi lần làm tình, muốn để bướm nhỏ nuốt hết con cặc khổng lồ đó thì phải địt một hồi, để đứa nhỏ cao trào vài lần, nếp gấp trong vách thịt bị cặc gân mài phẳng, rồi đầu cặc mới có thể rẽ thịt lồn ra, đâm đến miệng tử cung.
Nhưng như vậy vẫn còn một khúc cặc ở bên ngoài. Gã đàn ông sẽ phải địt mạnh, địt em nức nở vừa khóc vừa rên vì không thể phân biệt được giữa khóai cảm của tình dục độc chiếm hay là đang bị thú vật cưỡng hiếp. Khi đầu cặc giã nát miệng tử cung, cái miệng bị nong mềm phải mở ra để đầu cặc gã chui vào. Cả phần đầu cặc như cặc ngựa súc vào trong tử cung đứa nhỏ, khiến bụng nhỏ trắng nõn của em gồ lên hình dáng con cặc gã tục tằng thô kệch. Lúc đó, cả con cặc mới hoàn hảo ở trong lồn nhỏ. Mà lỗ lồn em đã bị chơi nát, không kiểm soát được mà chảy nước không ngừng, cao trào mất kiểm soát.
Gã đàn ông sẽ trêu em dâm đãng, gọi em là con đĩ nhỏ của gã, bắt em gọi gã là “ba”, vừa đâm chọc cái lồn nát như hoa quả chín thối, vừa bóp cằm ép em há miệng ra để gã hôn lưỡi.
Hoàn toàn là sự thống trị trong tình dục.
Đứa nhỏ thở hắt ra, hồi tưởng khiến nó khẽ rùng mình, cặp mông mềm lén cọ lên nền da ấm nóng của ổ sinh học. Mồ hôi em rỉ ra từ làn da trắng tươi, như mật ngọt rì rầm. Em vô thức liếm môi, vị mằn mặn của mồ hôi chảy trong khoang miệng em.
Chó chết cái thứ “Rối loạn miễn dịch phụ thuộc”. Tất cả là giả. Căn bệnh chỉ là mặt nạ, một lời nói dối cho quá trình định hình Yen’akra của tên Vrauk’khan may mắn đáng chết đó.
Có biết bao nhiêu Vrauk’khan du hành qua hàng triệu năm ánh sáng, qua vô vàn hành tinh, rồi phải sống cả đời khao khát và vọng tưởng, để chết trong điên loạn và mục rỗng vì không tìm được Yen’akra của mình. Nhưng gã đàn ông, gã tìm thấy Yen’akra của gã khi em vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Quá nhiều thời gian để gã định hình em, chuẩn bị cho em, chuẩn bị cho Resonantia của bọn họ.
“Các Vrauk sau khi xác định được Yen’akra sẽ sản sinh một loại pheromone gọi là Vas’trei – một hợp chất tương tự hormone, ảnh hưởng trực tiếp lên thần kinh cảm xúc và khứu giác của đối tượng, phục vụ quá trình định hình, được gọi là Resonantia.
Ở giai đoạn đầu của Reosnantia, đối tượng sẽ có cảm giác “thèm chạm”, cảm giác đau khi ở xa chủ thể, bài xích sự tiếp xúc từ các sinh vật khác.”
Những lần sợ đám đông đến nỗi biến thành một cơn khủng hoảng, những mùi hỗn tạp lạ lẫm khiến nó buồn nôn, những cái níu tay và nép sau lưng gã đàn ông, những lần khó thở và hoảng loạn đòi gã đưa về nhà. Tất cả những lần đó, trong suốt những năm qua, đều chẳng phải rối loạn gì cả, mà đều là gã đang định hình Resonantia lên em – Yen’akra của gã.
Giai đoạn đầu của Resonantia đối với đứa nhỏ kéo dài khá nhiều năm, từ khi nó còn là thiếu niên đến khi trưởng thành. Có lẽ vì gã còn nhân từ, để em từ từ thích nghi, để em vẫn có cơ hội lớn lên, đi học, và vui chơi như những đứa trẻ khác.
“Dấu hiệu thành công của Resonantia là khi Yen’akra chủ động tìm kiếm dấu hiệu của chủ thể. Quá trình này không thể cưỡng chế bằng máy móc, mà chỉ được kích hoạt qua mức độ tương thích cảm xúc, sinh học, và thần kinh sau thời gian chung sống.”
Bọn họ sống cùng nhau bao nhiêu năm rồi nhỉ? Mười hai hay là mười bốn năm? Đứa nhỏ không nhớ nữa. Nhưng nó nhớ cái lần đầu tiên nó tò mò về cơ thể mình, là khi thấy gã đàn ông trở về từ một cuộc tập huấn chiến sĩ.
Áo thun trắng ướt mồ hôi, dính vào người gã vạm vỡ, in lằn lên từng thớ cơ bắp căng ra dưới làn da màu đồng. Bắp tay gã chằng chịt gân vì đánh tập cả ngày, gân nổi dọc theo đường cong cơ bắp như sợi xích sắt. Lồng ngực gã rắn như tường gạch, bờ vai dài rộng có thể che khuất đứa nhỏ trong cái bóng của mình. Gã đàn ông chỉ xoa đầu nó vì sợ người gã dây mồ hôi bẩn. Nhưng trong khoảng không gian chóng vánh đó, trước khi gã kịp lùi đi, đứa nhỏ ngửi thấy mùi nồng của da thịt tắm trong mồ hôi.
Bàn tay nhỏ xinh luồn vào giữa hai chân. Cơn mơ hồ khác ùa đến. Vờn quanh khứu giác của đứa nhỏ là mùi của gã đàn ông, và mùi mồ hôi của chính nó. Em hé miệng thở khi ngón tay em tự chà xát bướm ướt. Chẳng biết bị ướt từ lúc nào, do em chảy nước, hay là do mồ hôi của em. Bướm nhỏ ẩm ướt và mềm non như sắp tan ra.
Giống như ngày đó, em vụng về chà xát hột le, cho em những cơn sướng nhỏ nhoi. Em chọc ngón tay vào trong cái lỗ thịt nhiễu nước, ngoáy lung tung. Chỉ khác là khi đó, em non nớt dễ dàng phun đầy nước chỉ với viễn tưởng rằng nếu như tay nhỏ của em thay bằng bàn tay thô ráp cục mịch của gã đàn ông. Những ngón tay to như cái dùi, gấp mấy lần ngón tay em, da tay dày chai, sẽ thọc mở lỗ lồn non tơ chưa biết mùi cặc, lỗ lồn khít rịt của em sẽ bị ngón tay to như con cặc nhỏ của gã ngoáy tung, moi ra từng bãi nước dâm.
“Mới mấy tuổi ranh mà đã dâm như vậy rồi hả Cún?”
Gã sẽ vừa xoa ngực em vừa moi lồn em, nói những câu đùa vờn đầy thô thiển. Bầu ngực chưa lớn hết sẽ được tay gã trùm lên trọn vẹn, làn da em mềm như đậu hũ, sẽ bị xoa nắn đến ửng dưới lòng bàn tay chai hằn vì tập luyện và chinh chiến bao năm của gã. Núm vú nhỏ sẽ bị đầu ngón tay gã khều ra, gảy rồi niết.
Bây giờ bộ ngực em đã đầy đặn hơn ngày đó nhiều rồi, vì gần như đêm nào cũng được tay gã xoa bóp. Khi gã bóp vú, thịt mềm sẽ trào ra khỏi kẽ tay gã. Nhưng khi em tự xoa ngực mình, tay em nhỏ quá, không cầm hết nổi một quả vú, lòng bàn tay em cũng quá mềm nhẵn, không thể sướng râm ran như khi gã nắn xoa.
“Aa… chú ơi…”
Đứa nhỏ mấp máy môi gọi gã, giọng nói run rẩy vì bị dục vọng vờn khắp cơ thể. Nó dựa vào vách ổ mềm ấm, co chân, dạng ra, để ba ngón tay chọc ngoáy trong lỗ bướm dâm đãng. Lòng bàn tay chà xát hột le, ngòn tay thọc rộng lỗ thịt đỏ hỏn. Nước dâm chảy xuống nền ổ lún, thành một vũng nhỏ đọng nước quanh mông em. Tay kia của em thò vào trong áo sơ mi, bóp vầu vú căng tràn.
Em gọi gã, đượm ướt giọng vì tình tự khó nén:
“Hức.. chú ơi… muốn chú cơ…”
“Muốn cặc chú đụ em cơ… Muốn cặc bự của chú…”
Bao nhiêu năm qua bị gã đàn ông dạy dỗ cơ thể, đứa nhỏ giờ mới nhận ra bản thân dâm đãng như đĩ nhỏ rồi. Ngón tay nó chẳng thể giúp nó thỏa mãn nữa. Nó lúng túng đâm chọc, dựa vào ảo tượng khi bị gã địt mà lên đỉnh, tiếng thút thít nho nhỏ hòa cùng thanh âm rên rỉ khi cao trào.
Mùi ái dịch quyện đượm trong không gian nhỏ hẹp.
Đứa nhỏ trơ ra nhìn vũng nước dâm dần dà thấm qua ổ sinh học, nhịp thở dồn dập từ từ được điều chỉnh lại.
Không đủ. Vẫn thiếu.
Không phải chỉ là cơn khát da thịt. Mà như thiếu chất gì đó.
Thiếu oxy? Thiếu máu?
Không, là thiếu sự hiện diện của gã đàn ông.
“Resonantia bước vào giai đoạn hai: hình thành vùng ổ sinh học – môi trường biệt lập mô phỏng trạng thái cơ thể đặc trưng của Vrauk’khan chủ: bao gồm bề mặt da, hơi thở, nhịp tim, và mùi hương – nhằm nuôi giữ Yen’akra, tạo lập thói quen và uốn nắn sự phát triển tâm lý, từ đó sinh ra khao khát với Vrau’khan, chuẩn bị cho Giai đoạn 3: Dạy dỗ.”
————————————————-
Tiếng cười trầm bất ngờ vang lên giữa căn phòng rộng.
Tướng quân Caelus ngồi ở ghế chủ tọa, trên tay gã là tấm thiệp mời được viết tay. Lần gần nhất gã thấy chữ viết bằng bút mực này là từ bao giờ nhỉ? Chắc là hồi năm mới, em nhỏ nhà mình nắn nót viết thiệp gửi gã.
“Thủ lĩnh của phe Kháng Chiến muốn thương lượng, chắc là để xin thả cái đám nhân bản bị bắt vài ngày trước. Chỉ là một thằng nhóc thôi, Ngài thật sự muốn gặp hả?”
Gã đàn ông ném tấm thiệp lên bàn, nhàn nhạt đáp lại:
“Ừ, đi một chuyến, coi như thăm quê”.
Không hiểu sao, cấp dưới cảm thấy giọng nói của tướng quân nhà mình cỏ vẻ… sảng khoái? Tấm thiệp có nội dung gì khiến gã cười?
“Tướng quân, tôi thấy để anh em đi thay Ngài là được. Thằng nhãi bên đó chắc là đang cùng đường rồi, chẳng có gì để đem ra câu kéo chúng ta đâu… Với cả, nhỡ mà đến tai mấy lão già ở Hệ Thống thì rách việc…”
Gã đàn ông gật đầu. Cố vấn của gã luôn chu toàn như vậy. Chỉ là, gã có tính toán của riêng mình.
“Cậu lo liệu chuyện nội bộ. Tôi đi chuyến này có chút chuyện cần xử lý. Cử thêm vài người đi theo, không cần khoa trương, để canh chừng nhóm tù nhân thôi.”
“Ngài định thả người sao?”
Cấp dưới hỏi lại, hiếm khi thấy ông trùm này mát tính như hôm nay.
“Ừ. Nếu có vấn đề thì giết hết tại chỗ”.
Vẫn là thả, thả tự do từ trên phi thuyền ở ngoài bầu khí quyển.
Cố vấn nghe gã đàn ông phân phó vài việc cho những ngày vắng mặt dài sắp tới của gã, rồi đi ra khỏi phòng.
Lúc này, gã đàn ông gọi trợ lý AI, đọc mã lệnh, một màn hình phóng lớn trước mặt gã.
Trong màn hình, cái ổ chật chội đang đều đều hô hấp, trùng khớp với hơi thở của gã.
Da thịt khắp lồng ngực gã, trong suốt thời gian qua — trong lúc thẩm vấn đám người ở phe Kháng Chiến, trong lúc gặp mấy lão già ở Hệ Thống, trong lúc họp giao việc cho cấp dưới, trong lúc nói chuyện với cố vấn — vẫn luôn ôm lấy từng chuyển động mơ hồ của đứa nhỏ bị nhốt trong cái ổ.
Tựa như cơ thể em và gã chưa bao giờ thật sự tách rời.
Và ngay cả khi không chạm vào, không nhìn thấy, gã vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại bé bỏng ấy, run rẩy, bất an, hít thở, bấu víu, bám lấy mình.
Mỗi lần đứa nhỏ mấp máy môi gọi tên gã cơn mê sảng, tự vuốt ve chơi đùa cơ thể lẳng lơ của em, là từng tế bào dưới da gã lại dội lên những cơn sóng lăn tăn mà râm ran cả da thịt.
Một bản giao hưởng câm lặng, chỉ hai kẻ ở hai đầu mối nối mờ đục này mới hiểu.
Màn hình lập lòe ánh sáng sinh học, phản chiếu bóng gã trên mặt bàn dài lạnh buốt.
Gã nhếch miệng cười khẽ, đầu ngón tay vô thức gõ nhịp lên mặt bàn, như thể đang chạm vào lớp da nóng ẩm bao lấy đứa nhỏ.
Một âm thanh loạt xoạt vang lên từ phía ổ. Có vẻ đứa nhỏ lại cựa mình vì khó chịu. Trông kìa, chân em còn chẳng duỗi thẳng ra được.
Caelus nghiêng đầu, chăm chú nhìn.
Lồng ngực gã khẽ phập phồng theo nhịp thở vấp váp đó, như thể mỗi tiếng thở dài kia đều được rút ra từ chính hơi thở của hắn.
“Tôi sẽ về,”
Gã nói, không rõ là với đứa nhỏ, với chính mình, hay với con quái vật câm lặng đang ngủ dưới đáy lòng.
Giọng gã chìm vào phòng kín, nặng trĩu, ấm áp, và nham hiểm như một tia máu ngọt ngào lẫn độc tố. Gã ca một bài đồng dao chẳng ai hiểu, bằng ngôn ngữ của loài Vrauk’khan cổ đại đã gần như tuyệt diệt:
“Yen’akra của ta,
Ta đã gọi tên em trong bóng tối hàng ngàn đêm cô độc…”
Màn hình tối dần, gã đứng dậy, khoác áo choàng đen phủ kín người. Bóng gã đổ dài lên mặt đất, như một vết rách đen sì đang âm thầm nuốt trọn cả căn phòng.
“Dẫu vạn tinh hệ tàn lụi, ta vẫn sẽ tìm em”.
Cánh cửa khép lại sau lưng gã.
Chỉ còn ổ sinh học thở nhè nhẹ trong bóng tối. Một quả tim sống, ngây thơ và tuyệt vọng, chờ chủ nhân của mình trở về.
“Em không phải người tự do.
Em là của ta, thuộc về ta, từ trước cả khi vũ trụ bắt đầu thở.”