[Tớ có cập nhật lại nội dung phần đầu chương của các chương cũ, không ảnh hưởng đến cốt truyện chung, nhưng sẽ bổ sung chiều sâu tính cách của nhân vật, mọi người có thể đọc lại nhaa vì tớ chỉ thêm vào đầu chương thoai]
[Về chương 21 này, cách viết ở phần đầu của chương sẽ hỗn loạn, có phần lặp lại, lộn xộn giữa góc nhìn thứ ba và góc nhìn của đứa nhỏ nhằm nhấn mạnh dòng ý thức của đứa nhỏ trong quá trình Resonantia định hình, trong khi đó nó không hề hay biết rằng cơ thể và tâm lý mình bị thay đổi]
——————
[Resonantia – Giai đoạn 3: Dạy dỗ]
Không có cửa sổ. Không có trần. Không có cái gì là thật, ngoài tiếng tim đập.
Tường thịt phập phồng như lồng ngực gã lúc ngủ say.
Hơi thở gã bao bọc cơ thể em, hắt ra mùi hương ấm nồng như bao đêm bình thường khác gã ôm em ngủ.
Trái tim, hoặc thứ gì đó giống trái tim, đập quanh vách tường, nhịp nhàng, đều đặn, không vội vã, nhưng không bao giờ dừng lại.
Cái ổ thủ thỉ bằng tiếng tim đập, thì thầm bằng làn hơi ấm dính sát gáy, rên rỉ bằng chính vách tường ấm nóng mỗi khi đứa nhỏ cố xoay người để tìm kiếm chút thoải mái chóng vánh. Mỗi lần nó trở mình, ổ lại co nhẹ, như thể đang ôm em bằng vòng tay không xương, không thể cưỡng lại.
Nhiệt độ không khí luôn giữ ở mức ổn định, ẩm như hơi thở của thú săn mồi, nóng như giường sau một cơn sốt mê sảng. Đó là da thịt gã, vòng tay của gã mỗi lần ôm chặt.
Em không thể đứng thẳng. Không thể duỗi chân. Không thể trốn khỏi mùi của gã, thứ mùi đặc trưng như đại thụ ôm lấy một mảnh trời, quện giữa tuyến mồ hôi, máu và cơ.
Mùi gã. Không còn ở chiếc áo nữa. Nó ngửi thấy mùi ấy ngay trong da mình. Mùi chui vào mũi, bám lên lưỡi, rút cạn hơi thở. Cảm giác như đang sống bên trong một cái xác chưa kịp chết.
Không rõ từ bao giờ, mỗi lần tim nó đập mạnh, giữa những ảo mộng chập chờn, sau những phút hoảng loạn quẫy đạp vì ổ quá chật, là mùi của gã nồng lên trong phòng. Như thể lỗ chân lông của nó đã ghi nhớ gã. Như thể nó đã bị biến đổi theo gen lai của Vrauk.
“Ở giai đoạn ba, Yen’akra bắt đầu sản sinh phản ứng hoá học mô phỏng pheromone chủ thể. Đây là một phần trong quá trình đồng bộ thần kinh: tạo ra ảo giác cảm giác.”
Nóng. Nóng quá.
Mồ hôi chảy xuống lưng. Nhưng không mát. Ổ không cho em mát.
Em thử duỗi chân. Không được. Gối em bị gập lại. Tê rần như sắp vỡ.
Em thử ngồi thẳng. Đụng trán vào trần. Trần nóng. Trần mềm. Trần có mạch đập.
Em gào lên. Không có tiếng vọng.
Ổ giữ lại. Ổ nuốt tiếng của em. Ổ không để ai biết em khóc. Ổ Không để gã đến.
Đói. Đói đến mức đầu óc quay cuồng, tay chân run rẩy.
Không đói đồ ăn, không đói nước.
Ánh mắt gã. Giọng nói gã. Cơn giận của gã. Miễn là gã nhìn em, chạm vào em.
Đói gã.
Khi không một tiếng động, không một cái chạm, không một lời gọi tên. Thì toàn bộ ổ bắt đầu co lại trong đầu em.
Gã nằm bên em, siết em trong lồng ngực.
Gã đang đứng bên ngoài ổ, ngón tay mơn man dọc tường.
Gã ở ngay sau gáy, miệng kề sát tai, khẽ gọi tên thật của em.
“Ciel.”
Em gào lên, nhưng ổ nuốt âm thanh lại. Ổ không để tiếng khóc trốn đi. Ổ giữ tất cả trong lòng, như hắn.
Không có đồng hồ, không có lịch, không có ánh sáng tự nhiên, nên em chẳng thể biết bao lâu đã trôi qua kể từ ngày bị đặt vào đây.
Chỉ có hơi thở giả lập vờ như thông khí, và tiếng thở thật, của gã, rỉ rả đâu đó trong đầu em.
“Em đã nhớ tôi chưa?”
Nó không biết giọng nói đó phát ra từ đâu. Không phải từ miệng. Không phải từ loa. Không phải từ bên ngoài.
Nó chẳng rõ nữa, dường như câu nói đó, được cơ thể nó tự lặp lại trong đầu, bằng chất giọng của gã.
“Em đã nhớ tôi chưa?”
Một lần. Rồi hai.
Em tỉnh dậy và nôn.
Nôn ra sữa. Nôn ra nước bọt. Nôn ra không khí.
Nhưng ổ không cho em chết.
Ổ là gã.
Ổ là nơi gã nhốt em. Nơi gã yêu em. Nơi gã nói: “Em sinh ra là của tôi.”
Em khóc nức nở.
Mồ hôi rịn ướt trán. Em bấu cánh tay mình bật máu.
Ổ chuyển động. Không phải rung lắc. Không phải co thắt. Mà chuyển động.
Một cách chậm rãi, trườn bò, như da người rút lại khi gặp lửa. Tường thịt chạy sóng dưới lưng em, mềm cuộn như đệm thịt của sinh vật sống đang trở mình.
Em run rẩy, thút thít, cắn ngón tay mình bật máu. Mùi tanh xốc lên trong khoang miệng. Em òa khóc.
Tiếng tim đập đổi nhịp. Nhanh hơn. Không đều nữa.
Ổ bắt đầu đập theo tim em, hoặc bắt em đập theo ổ, em không biết.
Ổ rít bên tai “Caelus, Caelus, Caelus”, không thành lời, nhưng vang vọng như chuông báo cháy trong xương.
Em bịt tai mình. Ngón tay và cánh tay dây máu khắp một bên má.
Ổ liền… liếm máu em.
Không bằng lưỡi. Bằng cơ. Bằng sợi mô mềm rịn nhầy, trườn ra từ vách tường và vuốt lấy máu em như kẻ sát nhân đang nhớ người yêu.
Em gào lên.
“Đừng…!”
Ổ hiểu. Ổ không dừng. Ổ ôm em chặt hơn.
Bọc lấy tay, chân, bụng, cổ, như ai đó từng biết em rất rõ, nhớ chính xác cách gã từng giữ em trong lòng.
Em càng run dữ hơn. Nhưng không vì lạnh. Vì một phần trong em… không muốn ổ dừng lại.
Em gào lên lần nữa. Khản đặc. Vỡ vụn.
Ổ vặn xoắn lại một lần nữa.
Trần hạ xuống. Tường ép sát. Tim đập dữ dội. Nhiệt độ tăng vọt.
Da em nóng rực, mồ hôi nhỏ giọt từ cằm xuống ngực, từ cổ xuống xương sườn.
Tim đập đến muốn vỡ. Mọi xúc giác như bị tăng cường. Em có thể cảm nhận từng luồng máu chạy dưới da mình, và cảm giác đó không phải của em.
Đó là cảm giác của gã. Của ổ.
Của cái “ổ-gã-em” đang trộn vào nhau, không còn ranh giới.
Và đúng lúc em muốn hét lên, muốn xé toạc ổ, hoặc túi da của chính mình, thì mọi thứ ngưng lại.
Đột ngột. Như cái chết giả trong một cơn sốc thần kinh.
Ổ lặng đi.
Chỉ còn lại tiếng bước chân vọng lại từ hư vô. Rảo bước. Nặng nề. Quen thuộc đến mức em nghĩ mình đã nín thở theo nhịp bước.
Gã đã đến.
.
Ổ vừa kịp co lại như một cơ thể bị hoại tử thì cánh cửa mở ra. Không phải mở bằng tay. Không phải cơ học. Không có âm thanh. Chỉ là một khe sáng bật hiện giữa những vách thịt, như thể ổ cũng nhận ra: đấng sáng tạo đã đến.
Caelus.
Gã bước vào như kẻ đứng trên biên giới của hai cõi, một bên là bóng tối đẫm mùi sinh học, bên kia là thứ ánh sáng xanh lặng như đền thờ.
Trong khoảnh khắc đó, ổ ngừng thở. Da thịt ngưng co bóp. Trái tim giả lặng đi như chờ mệnh lệnh.
Đứa nhỏ ngước nhìn. Đôi mắt nó nhập nhèm, đỏ hoe, nứt gãy, phản chiếu lại vóc dáng đồ sộ cao ngất của gã như một tấm gương rạn vỡ. Toàn thân nó ướt đẫm mồ hôi, môi tím bầm dấu cắn, cằm run như thể nó vừa thoát khỏi một cơn sốt kéo dài ba ngày và ba kiếp.
Gã không nói, không cần. Chỉ một bước chân, ổ ngay lập tức mở toang thành một chiếc kén rách, rút mô sống về hai bên, tạo lối đi như lễ nghênh thần.
Nó chỉ biết khóc. Ấm ức. Không thành tiếng. Không vì đau, mà vì gã đến.
Gã đàn ông quỳ một gối xuống trước mặt đứa nhỏ, khom lưng nhìn em gầy gò như cánh chim gãy trong cơn bão. Ánh mắt gã sâu thăm thẳm, tăm tối bọc kín em như tấm khăn đầu tiên bọc lấy đứa trẻ sơ sinh mới chào đời.
Yen’akra dấu yêu của gã.
Em ở trong bóng tối của gã, ngước nhìn gã. Sống lưng em lập cập rướn lên, như một vật tế thần đang sợ hãi trước đấng thánh.
Gã vươn tay, không hỏi, không đợi, chạm vào cổ em. Toàn bộ ổ rung lên. Không vì sợ. Mà vì thỏa mãn.
Ổ đã nuôi nó thành công.
Làn da đứa nhỏ gai lên khi được chạm vào, chạm vào thật sự. Hơi ấm, da tay chai sạn, xúc giác dính liền.
“A… chú ơi…”
Cơn đói vỡ tung.
Đứa nhỏ sà vào lòng gã. Như kẻ chết trận nhìn thấy tướng. Như con chim non thấy mẹ sau đêm bão.
“Chú đi đâu…? Chú đừng đi…”
Giọng em nức nở, rơi những từ ngữ nát vụn, nghèn nghẹt.
“Em sợ lắm… Chú ở lại với em đi mà…”
Gã ngồi bệt xuống sàn ổ, để cơ thể khổng lồ của mình chiếm lấy gần hết phần nền còn lại. Thịt dưới đất oằn ra, bị đùn dạt về hai bên. Và em thì nhỏ đến mức không đáng kể, nằm gọn trong lòng gã, rúc đầu trong ngực gã, tham lam hít lấy mùi da thịt của Vrauk’khan chủ.
Tham lam đến nỗi giống như con chó nhỏ bị bỏ đói, em muốn nhiều hơn. Em vụng về mà hấp tấp, vươn tay cởi cúc áo gã, để cả khuôn mặt nhỏ được vục vào trong lồng ngực căng tràn cơ bắp đó. Em thở ra, khi miệng cắn lên ngực gã, thỏa mãn cái đói hành hạ.
Gã toát ra hơi nóng – không hẳn ấm áp, mà là nhiệt độ ổn định của một sinh vật có kiểm soát, một thứ nhiệt không thay đổi bất kể thế giới ngoài kia sụp đổ thế nào. Và em thì bé như thể được gã gói lại bằng hai bàn tay.
Em đắm trong mùi của gã. Mùi thật sự.
Vòng tay gã siết lại, cánh tay gã to đến nỗi có thể ôm trọn em chỉ bằng một bên, khiến em cảm thấy như cả cột sống mình đang được nắn lại, được gò ép vào hình dạng mà gã muốn. Tay còn lại, gã nắm lấy tay nhỏ của em, cau mày nhìn ngón tay ban nãy bị em cắn bật máu.
“Cún sợ à? Sợ đến nỗi tự cắn tay à?”
Đứa nhỏ ngẩng mặt khỏi lồng ngực gã, lúc này đã dính dấu răng và nước bọt của mình. Dường như thần trí của em vẫn mơ hồ, và cơ thể em chỉ phản ứng lại vì đó là giọng nói của gã.
Em trườn lên, áo quần cọ xát, dính nhớp hơi nóng. Em nhìn gã, bàn tay rướm máu chạm lên vết sẹo ngang mặt gã. Em mấp máy môi, nói khẽ, như lời cầu khẩn với thánh thần:
“Chú yêu em đi…”
Gã đàn ông “ừ” một tiếng trong họng, tay siết eo em, tay nắm lấy cằm em. Gã hôn em.
Mềm như lụa, nhưng nặng như xích.
Đứa nhỏ rùng mình, há miệng đón cái lưỡi thô trườn vào trong khoang miệng mình, khuấy đảo lưỡi em. Nước bọt tràn khỏi khóe môi. Em rên hừ hừ.
Gã đàn ông kéo vạt áo phủ trên mông em. Bàn tay to lớn nhào nặn cánh mông dính mồ hôi, ngón tay với đến bướm nhỏ. Một mảng ướt sũng.
“Mới hôn sao đã ướt rồi?” Gã hỏi, giữa cái hôn ẩm ướt.
Đứa nhỏ dường như khó chịu vì gã rời khỏi môi hôn. Đầu lưỡi thè ra đòi lại, ngay lập tức được gã mút lấy. Triền miên, dính liền.
Đứa nhỏ cảm nhận được bướm mềm bị tay lớn chà xát, lỗ thịt bị ngón tay chen vào. Ngón tay gã đàn ông quả thực to hơn người bình thường rất nhiều, giống như con cặc nhỏ chọc vào lồn dâm, ngoáy khắp vách thịt, nước xối ướt gốc đùi đứa nhỏ.
Đứa nhỏ không nhận ra, cơ thể mình đã bị Resonantia uốn nắn từ bên trong.
Em chỉ biết mình đang khát khao đến nỗi từng tấc da thịt sẽ ngứa ngáy râm ran nếu không được gã đàn ông chạm vào, mơn trớn.
Những cái hôn nóng ẩm trên da thịt, mang theo dấu răng nanh của Vrauk’khan hằn trên làn da mềm mướt như lụa. Vú mẩy bị vần vò, nhào nặn theo ý của kẻ khác. Lỗ bướm bị nhét đến ba ngón tay to, bị ngoáy tợn đến nỗi nước dâm bắn tung tóe. Hột le cũng được tay kia xoa xoa, bóp nặn cho sưng lên, khiến đứa nhỏ co người run run vì sướng.
“Ư…aaa…”
Đứa nhỏ ê a rên, thanh âm vô nghĩa rớt khỏi miệng vì đầu óc bị hun nóng.
Trong không gian chật hẹp của ổ vang lên tiếng lạch cạch của thắt lưng da, tiếng xoàn xoạt của khóa quần được kéo. Con cặc xấu xí bật ra khỏi quần. Cặc bự thẫm màu, cương căng như sắp nổ, gân guốc dữ tợn chạy dọc từ gốc đến quy đầu đang rỉ dịch trắng đục, hình dáng thân cặc hơi cong, to đến quá phận, một bàn tay của đứa nhỏ không thể cầm hết được. Nhiệt độ từ cặc như muốn là nóng da bụng của nó.
Ngón tay trong lồn rút ra, thay vào một đầu cặc nóng rẫy. Gã đàn ông luồn tay xuống hai chân đứa nhỏ, nâng eo em, thúc nhẹ để đầu cặc đi vào, kiềm chế mà nong lồn nhỏ ra hết cỡ.
Chỉ mấy ngày không được ăn cặc mà đứa nhỏ đã tưởng như bướm nhỏ bị nong căng sắp rách. Em sụt sịt kêu đau, ôm cổ gã đàn ông đòi an ủi. Gã hôn khắp khuôn mặt tèm nhem của em, liếm đi vệt máu vương trên má em, hơi thở gã dồn dập như được hun từ lò rèn.
Có trời mới biết, gã cuồng si em đến mức nào.
Resonantia giữa bọn họ dâng cao, không khí tù mù càng trở nên đặc quánh, tựa như trong từng khối oxi, chỉ có mùi hương của mồ hôi, da thịt, dịch dâm.
“Cục cưng bót quá… Ăn được rồi không muốn nhả ra à?”
Gã đàn ông nâng mông em lên xuống, cán cặc đi vào trong lỗ thịt, xô hai mép bướm đẫy thịt đáng thương ra đến hết cỡ. Eo nhỏ dâm đãng không cần tay gã đàn ông giữ, nhún theo nhịp nắc cặc, để cặc địt vào sâu hơn.
“Sướng… chú địt em sướng…”
Đứa nhỏ dâm đãng, chưa từng giấu diếm dục vọng của mình với gã đàn ông. Lỗ dâm cho dù bị địt bao nhiêu lần vẫn biết mút chặt lấy lòng cắc bự, lại còn ấm nóng như cái bao thịt bọc khít. Da đầu gã đàn ông tê dại, hông gấu nắc càng nhanh, mạnh. Cả cây cặc dài to như cặc ngựa không ngừng giã vào thịt lồn, nghiền mài điểm dâm trong vách thịt, ép nước bắn tung tóe.
Khoái cảm dồn đến cộng thêm sức ép từ con cặc khổng lồ đang liên tục nện khiến em nhỏ bật khóc. Tiếng rên hòa lẫn trong thanh âm nức nở. Gã đàn ông đặt nằm em, ép hai chân em gấp lên sát người, vừa vỗ về vừa địt mạnh:
“Em ngoan, Cún ngoan, cặc chú địt cho em sướng mà… Lồn em đĩ quá rồi, phải cặc dai như của tôi mới địt em lên đỉnh được”.
Giọng gã đặc sệt dục vọng. Gã quá cao lớn, khiến trần ổ bị dạt ép lên khi gã thẳng lưng nắc cặc. Cơ bắp khắp lưng gã cuồn cuộn lên vì thắt lưng không ngừng vận động.
Đứa nhỏ đáng thương lọt gọn trong cái bóng gã hắt xuống, bị ép cuộn chân mở lồn cho gã địt. Cả cây cặc địt vào khiến bụng nhỏ gồ lên hình dáng tục tặng đó. Nó mơ hồ cảm thấy nội tạng của mình dường như được chỉnh sửa để hầu hạ cho chủ nhân cặc khủng.
Chỗ nào trên người đứa nhỏ cũng mềm đến nỗi tê dại, như thể bóp mạnh thôi là ép được ra nước. Gã đàn ông mê đến điên mất, cúi người ôm lấy em, liếm nước mắt khắp mặt em, rồi khều mút đầu lưỡi nhỏ. Aaa, đến cả lưỡi của em cũng mềm, cũng khiến gã muốn địt nát.
Khi đầu cặc đâm đến tử cung, gã đàn ông thấy đứa nhỏ thót người một cái. Gã không như mọi lần sẽ chậm lại nhịp độ hoặc thúc vào nhẹ hơn để tránh làm em đau. Dường như, lần này gã đặc biệt phấn khích một cách khác thường:
“Bé cưng, em bây giờ có thể mang thai rồi…”
Resonantia giai đoạn 3: Hoàn thiện quá trình định hình, cơ thể của Yen’akra sẵn sàng thụ thai.
Đầu cặc thô bạo quấy phá miệng tử cung nhỏ xíu, vừa ngoáy vừa nghiền, cưỡng hiếp miệng nhỏ phải mở ra. Gã đàn ông thở ồ ồ, dường như cơn nứng trong người gã trở thành thủy triều, ào ạt đổ lên em nhỏ dưới thân.
“Chú ơi chậm… chạm thôi… em không chịu nổi…”
Đứa nhỏ bị dập liên hồi vào tử cung trướng đến khó chịu. Lỗ lồn em vốn nhỏ thì miệng tử cung còn nhỏ hơn nhiều. Cho dù ở đó có điểm sướng, nhưng khi bị đầu cặc to như nắm tay mình phầm phập chịch vào khiến em vừa bị ép buộc cao trào liên tục, vừa bị nhồi nhét đến nghẹn. Em cảm thấy bụng nhỏ của mình như cái bao thịt đang bị nhét đầy ứ, sắp bung ra mất.
“Được mà, cục cưng, em chịu được mà… Em đang bị địt sướng mà, có gì phải sợ… để chồng em địt vào tử cung sẽ còn sướng hơn đấy.”
Gã đàn ông khàn giọng dỗ dành. Máu trong người gã dồn về hạ thân, cơ bắp căng cứng vì gồng mình giữ cho bản thân không trở thành quái vật mà cưỡng hiếp Yen’akra của mình.
Bao nhiêu máu đổ, bao nhiêu chinh phạt và giết chóc, cũng không thể khiến một Vrauk’khan thỏa mãn bằng thời khắc gắn kết sợi dây Resonantia với Yen’akra của mình.
“Chỉ một chút thôi… em ngoan… nới lỏng ra…”
Ánh mắt gã đỏ ngầu, và giọng nói khàn đặc cơn khát tình. Mồ hôi rỉ ra trên từng thờ cơ của gã. Cơ thể to lớn càng lúc càng nóng như lò lửa. Da sát da, thịt liền thịt.
Gã sắp đi đến điểm giới hạn của tỉnh táo, nếu em còn không nới lỏng ra.
Mở ra, mở tử cung ra.
Yen’akra của gã, sao lại dám không cho gã địt tử cung? Có phải không muốn gã gieo giống cho em không?
Mẹ kiếp! Thật to gan. Thật không ngoan.
Ai dám dạy hư em của ta thế này?
“Em là vợ ta cơ mà!”.
Gã gầm lên.
“Aa… hức hức! Rách… rách rồi! Huhu đau… Đau quá!”
Tiếng khóc ré lên của đứa nhỏ lấp đầy không gian ổ nóng hẹp đẫm nước. Tử cung bị đầu cặc thô to súc vào, nhồi nhét đầy ứ. Con quái vật đang đè lên cơ thể đáng thương của em lúc này dường như đã không thể cầm cương ghìm chặt được nữa. Gã ôm em lên, vùi em trong cánh tay rắn như rìu và đe sắt. Mặc kệ em khóc nấc, gã vừa liếm nước mắt em, vừa thô bạo đẩy hông nắc cặc, điên cuồng địt nát tử cung.
“Không phải rách, là tử cung em bị cặc tôi địt rộng thôi. Ngoan nào em yêu… ngoan nào.”
“Hỏng mất… huhu chú ơi… tha em…”
Đứa nhỏ lắc đầu quầy quậy, khóc nức nở vì cảm giác vừa căng đau vừa sướng đến xót não. Tử cung em như bị thịt nhỏ bị ép phải tròng lên đầu cặc khổng lồ, phải căng ra hết cỡ, rồi bị kéo ra kéo vào theo mỗi nhịp thọc cặc của gã.
Gã đàn ông giữ chặt hai chân quẫy đạp muốn trốn của em, không để cho em một không gian thừa nào có thể chạy. Em chỉ có thể ở đây, trong vong tay gã, bị gã địt, bị gã hưởng thụ.
“Vợ ngoan… chịu một chút nữa thôi, ta đang thụ thai cho em mà. Sao em phải chạy? Em cũng đang sướng mà, em lên đỉnh liên tục kìa…”
Gã đàn ông không nói dối. Đứa nhỏ vẫn đang lên đỉnh, nước phun nhầy nhụa thành bãi trên nền ồ. Những cơn cao trào nối tiếp nhau, hòa quyện rồi nhòa vào cảm giác chua xót ở lồn dâm. Em rúc trong lòng gã, khóc nức nở vì khối dục vọng đồ sộ mà gã đàn ông mang đến quá mức dồn dập, cuồn cuộn, xối xả nhấn chìm em.
Trong đầu gã đàn ông dường như đang không ngừng nhận về những cơn sóng nóng rẫy, cơn sau càng trào ứ hơn cơn trước, thôi thúc gã cuồng si em nhỏ trong lòng, loạn trí yêu thương em nhỏ. Gã nắc cặc càng ác độc hơn, quy đầu căng phồng sung huyết dồn tinh dịch cho đợt bắn sắp tới, càng nghiền mạnh vào thành tử cung mềm nhũn.
“Vợ ngoan quá… ta yêu em… yêu em điên mất!”
Gã đàn ông siết em như muốn bóp vụn xương sống, thô bạo túm cằm em, cắn mút cánh môi ngọt. Cả người gã rùng một cái, mã mắt mở ra, tinh dịch nóng hổi phun trào từng đợt nhồi đầy tử cung.
Phun rất lâu. Nóng bỏng. DÍnh nhớp. Tràn ứ.
Tinh dịch quá nhiều không có chỗ thoát, bị cặc gã chặn lại bên trong. Bụng em bị nhét trướng theo mỗi lần con cặc đồ sộ giật lên. Em nhỏ nức nở trong tiếng gầm khàn đầy thỏa mãn.
Mùi tanh nồng sôc lên trong cái ổ chật chội nóng bức.
Ổ thở ra lần cuối, rồi lặng đi.
Không khí ấm. Không gian khép lại.
Mọi thứ đã hoàn tất.
“Trong quá trình giao phối, Resonantia liên kết hệ thần kinh của Vrauk’khan chủ và Yen’akra, đẩy tình dục lên đến mức cao nhất: Sự sung sướng tột độ trong thể xác, và sự thỏa mãn cắm sâu trong tinh thần. Vì vậy, khi thụ thai cho Yen’akra của mình, Vrauk’khan rất dễ xảy ra tình trạng loạn trí và điên cuồng giao phối. Điều này có thể kéo dài nhiều ngày, giống như kỳ động dục của thú vật”.