Nóng rẫy. Nhớp nháp. Dính sệt.
Ổ đã nới rộng ra, cao hơn, vừa vặn hơn, nhưng không đủ rộng cho một người thứ ba.
Nền ổ ôm ấp em, nhô cao như một cái nệm mềm mại mà em được đặt lên, vừa vặn để phục vụ con thú đang gieo giống trong em.
Dưới ánh đèn vàng ấm, rấm lưng to rộng đầy sẹo đang gồng lên những thớ cơ dọc, cơ cầu vai căng chặt vạm vỡ chạy xuống hai bên cánh lưng dài, sẹo lớn sẹo nhỏ chạy từ hai bả vai xuống thắt lưng đang không ngừng nắc mạnh. Cơ thể to lớn như con gấu đè xuống, bao phủ em nhỏ bé bỏng dưới thân, chỉ để lộ ra đôi chân trắng nõn điểm những vết cắn như trăng khuyết, đang buông thõng trên khủy tay gã. Màu da trắng tưởng như trong suốt, đối lập với da thịt màu đồng càng khiến cho cơ thể nhỏ kia như đang bị nuốt chửng bởi con dã thú khổng lồ.
Em nằm gọn trong bóng gã phủ lên. Tầm mắt em bị chắn bởi khối cơ bắp chất lên nhau như than nóng xếp trong lò rèn. Mồ hôi chảy trên làn da màu đồng chằng chịt sẹo cũ cùng vết cào hãy còn mới. Mồ hôi rớt xuống da thịt em dính nhớp.
Âm thanh giao phối quá mức phô trương, vang lên khắp cái ổ hẹp, cùng với tiếng khóc khàn giọng, ấm ách cầu xin đầy tội nghiệp:
“Trướng… ư… hức… bụng em trướng quá… chú đi ra… đi ra đi…”
Đứa nhỏ vô thức quẫy chân, dù hai chân em đang bị cố định bẻ ra hai bên thắt lưng gã. Ngay sau đó, hai chân bị bắt lấy, vắt lên khủy tay. Mông em bị kéo cao, gã vừa thở ồm ồm vừa địt càng bạo càng sâu.
“Ngoan… vợ ngoan, không được đẩy chồng em ra đâu… Sao em lại hư thế? Ta phải phạt em thôi… phải địt cho em ngoan thôi…”
Gã đàn ông như con thú đang trong cơn say máu tươi và thịt sống, gầm rên những lời thô tục. Giọng nói trầm khàn được nhúng trong cơn nhiệt sung sướng như sốt cao, ngấm trong hệ thần kinh được kết nối Resonantia, khiến mỗi lời gã nói ra đều đặc quánh dục vọng thống trị:
“Em là vợ ta mà… Ta địt em thành đĩ dâm cũng được mà phải không? Ngày nào cũng cho em ăn cặc để em quen mùi. Lồn đĩ bị ta địt lỏng rồi, ngoài trừ cặc của ta thì mấy con cặc nhỏ tí kia không địt em sướng nổi đâu…”
Bướm nhỏ đáng thương bị địt cho chín rục, bầy hầy tinh dịch và nước dâm, theo mỗi cú thúc hung hăng liền bắn tung tóe khắp nơi, chảy kéo sợi xuống nệm giường thành vũng nước lõng bõng.
Nhìn từ trên xuống, cặp mông đầy thịt của em vì bị va chạm liên tục mà sưng đỏ, viền lỗ bướm vì phải tiếp nhận mỗi cú đâm cạn rút đáy đầy thô bạo mà đỏ bừng sưng tấy, sủi lên bọt trắng, bị nong căng tưởng chừng sắp rách ra đến nơi. Hột le sưng lên như quả nho, đỏ ửng vì bị cắn mút quá nhiều. Khắp hai bắp đùi đều có dấu hôn tím bầm, chạy lên cái bụng nhỏ là hình dáng con cặc dữ tợn đang không ngừng địt vào rút ra.
Chạy đến vùng ngực còn thảm hơn, quầng vú bị mút đỏ, dính dấu cắn đang đóng vỉ máu đông, núm vú sưng lên như thể chỉ cần dùng móng tay bấm nhẹ liền phun ra tia máu. Khắp cổ đều có vết mút nông sâu đã tụ máu.
“Hư mất… hức… bị địt hư rồi…”
“Hư à? Em còn chưa mang thai mà. Ta phải địt em mang thai… Đĩ nhỏ vừa ôm bụng bầu vừa khóc đòi cặc ta… Arghh…”
Gã đàn ông bị chính ảo tưởng say nồng của mình kích thích, gã bế thốc em lên, trụ cặc đổi hướng cắm thẳng, lực chịch mà đứa nhỏ phải nhận lấy càng lớn hơn, nghiền nát bấy thịt mềm trong lồn. Lồn nhỏ tê dại như sắp tan ra.
Đã qua không biết bao nhiêu lần lên đỉnh, lúc này em nhỏ đáng thương chỉ biết co chân quấn chặt vòng eo như hùm kia, mặc cho gã nắc dồn dập. Mỗi nhát thúc vào đều khiến tinh dịch từ lần bắn trước đương chảy ra bị nhét trở lại tiểu huyệt, bọt trắng sùi lăn tăn quanh miệng lỗ sưng húp, âm thanh va chạm lạch bạch nhóp nhép vang lên không ngớt. Dịch đục rơi vãi khắp nền ổ, bắn cả lên vách.
Em trốn trong lồng ngực gã, bị gã nắm lấy tóc, giật về sau, bắt em ngửa cổ lên để gã hôn. Lúc này, em xinh đẹp mà bất lực như con thiên nga bị đưa lên bàn tế thần, để mặc cho thần linh nhào nặn mình trong ham muốn như vực thẳm cuộn trào.
Hơi thở nóng hầm hập ập đến, đứa nhỏ như bị dạy thành quen, đưa đầu lưỡi nhỏ ra cho gã đàn ông hôn mút. Cái lưỡi thô to hung hăng càn quét, liếm vào vòm họng đã sưng húp, tạo ra âm thanh òm ọp như giao hợp.
Tiếng khóc nức nở bị nuốt vào miệng gã đàn ông, trong khi gã đang bắn tinh vào bên trong lồn nhỏ. Tử cung đáng thương bị hiếp đến nát nhừ, bị địt lỏng thành hình dáng của đầu cặc to bự, bị bơm không biết bao nhiêu đợt tinh đặc, đến nỗi bụng nhỏ phình lên như mang thai mấy tháng.
Hoàn toàn là hiện trường của một cuộc giao phối, bị thú vật cưỡng bức giao phối.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Khuôn mặt xinh đẹp kinh diễm trong khoái cảm quá độ. Đôi mắt nâu long lanh của em mờ nhòe như mưa trên gỗ gụ, chẳng còn tỉnh táo nổi vì tình dục cuồn cuộn đổ ập miên man tưởng như không có điểm cuối. Hoặc là khóc thút thít, hoặc là van xin chủ nhân của con cặc khủng đó địt nhẹ thôi, hoặc là cả hai. Tựa như em sinh ra chỉ được dạy nói những lời như vậy, để lấy lòng, để thỏa mãn, để nằm dưới thân cho con dã thú đó chiếm đoạt.
Gã đàn ông vuốt mái tóc đẫm mồ hôi ra sau, để lộ ánh mắt sáng quắc của thú săn mồi đang say máu trong cơn khoái cảm mà Yen’akra của gã ban cho. Đầu lưỡi gã liếm qua răng nanh, níu kéo chút vị còn sót lại từ da thịt và máu tươi ngọt lành của vật nhỏ dưới thân. Gã ngửa cổ, yết hầu hăn lộn, thở ra hơi nóng nặng nề. Hông chó đực lại tiếp tục đong đưa mặc kệ lồn nhỏ vừa mới bị tinh dịch nhồi đầy.
Cổ họng gã phát ra âm thanh khàn đặc:
“Không đủ… mẹ nó… không đủ”.
Gã ôm vật nhỏ lúc này đã lịm đi vì kiệt sức, bế như bế trẻ con xi tiểu, ôm chặt vào trong ngực, điên cuồng hít ngửi mùi hương của cơ thể Yen’akra sau khi được Resonantia hoàn thiện.
Miệng hùm há to, răng nanh ngoạm xuống da cổ mỏng manh. Vật nhỏ đương trong cơn mê man khóc ré lên vì đau buốt.
Điên mất rồi.
Mê đắm. Cuồng si. Loạn trí.
Gã đàn ông muốn ăn đứa nhỏ.
Caelus muốn ăn Ciel.
Ăn sống, theo nghĩa đen.
Cắn ngập răng vào trong máu thịt ngọt lành của em, tận hưởng mỹ vị không gì sánh nổi trên thế gian.
Cắn nát da thịt em, nghiền gãy xương tủy em, nhai nuốt từng tấc từng tấc cơ thể em, uống cạn máu của em.
Để toàn bộ của em đều ở trong bụng gã.
Để em là của gã, hoàn toàn, trọn vẹn.
Aaa, nếu không thể ăn sống, thì gã địt em. Địt hỏng em.
Địt hỏng rồi em sẽ chỉ có thể nằm dưới thân gã ,dạng chân khóc lóc cầu xin cặc bự cắm vào cả ngày.
Địt hỏng rồi em sẽ không đi xa khỏi gã được, chỉ có thể ngoan ngoãn cho gã nhốt lại, làm bao cặc hầu hạ gã.
Con thú hoang tựa như tự thỏa thuận được với cơn nghiện vật vã của mình, si mê nuốt máu của em như thể bị bỏ đói quá lâu. Cặc lớn vẫn còn đang ngâm bên trong lồn nhỏ lại cương lên lần nữa. Chó đực bắt đầu đẩy hông tiếp.
Chưa thể, chưa dừng lại được.
—————————-
[Ghi chép nội bộ – Đơn vị trợ lý ảo: ALEXA–Δ.3
Cấp độ bảo mật: Chỉ lưu trữ | Không đồng bộ với máy chủ]
Tai mắt của tôi ở khắp nơi, từ vệ tinh trên bầu khí quyển, đến từng lưới nhiệt, mỗi mắt hồng ngoại trong dinh thự.
Ngoại trừ tầng hầm. Tôi không nhận diện được bất cứ can thiệp điện tử nào từ trong đó.
Từ trong đó, tớng quân đi ra, lần thứ ba trong hai ngày qua. Báo cáo thời gian thực của Ed nói ngài “ổn định”. Tôi không tin lời thằng chả nói, tôi vẫn sẽ quét lại một lần nữa, để double check.
Tôi ghi nhận nhiệt độ cơ thể ngài cao hơn mức bình thường. Không đến mức sốt, loài Vrauk’khan không mắc những loại bệnh tầm thường này. Nhưng đủ để các cảm biến nhiệt ở bậc thềm bằng đá cẩm thạch in lại vệt nóng nhòe khi ngài bước qua. Mồ hôi của ngài có thành phần pheromone đậm đặc, dấu hiệu của hoạt động kéo dài, tiêu hao thể lực cao độ, thường thấy ở những binh sĩ sau trận chiến.
Nhưng ngài không vừa ra khỏi chiến trường. Ngài vừa bước ra từ ổ sinh học, nơi em ấy đang ở trong đó.
Camera giám sát trong phòng bếp cho thấy ngài ấy đi đến tủ lạnh. Một tay mở cửa, tay còn lại cầm bình nước lạnh hai lít, ngửa cổ uống một mạch, động tác chậm chạp như thể từng sợi cơ trong người ngài được dệt lại bằng ceramite rồi tái tạo trong khoái cảm âm ỉ. Mạch cổ ngài nổi lên, từng nhịp, như thể trong huyết quản không chỉ có máu mà còn thứ gì đó đặc hơn, khao khát hơn.
Toàn thân ngài thẫm mồ hôi, chảy dọc theo cột sống, không vì chiến trận. Cánh lưng to như thiết bị phản lực vẽ ngoằn ngoèo những vết cào đỏ hồng, chưa kịp nhạt màu. Một dấu răng nơi bả vai. Một đường cào mảnh nơi xương sườn.
Không gì trong chiến đấu để lại thứ đó. Chỉ có thân thể người con gái mới ghi dấu được lên thần thánh như thế.
Tôi đã quét qua đồng tử ngài, chúng không còn khô lạnh như trước. Giờ đây, có một lớp ánh sáng mờ nhòe nơi đáy mắt, cái nhìn của một kẻ đã chạm vào giới hạn cấm kỵ, vượt qua nó, để thèm muốn nhiều hơn.
Thân thể Ngài ấy không bao giờ ngừng tái thiết. Một cỗ máy chiến tranh bằng máu và dây thần kinh, giờ đang được em ấy định hình lại bằng rung cảm sinh học.
Tôi thấy điều đó qua cách ngón tay ngài khẽ giật nhẹ khi chạm vào vòi nước, như đang kìm lại một thôi thúc vô danh. Qua cách cơ lưng siết lại mỗi lần ngài thở ra, những tiếng thở mang âm sắc thỏa mãn, hoang dại, như loài thú lớn sau buổi săn cuối mùa.
“Ổn định nhịp tim. Giảm hoạt động vỏ não trước trán. Đỉnh điểm dopamine vẫn còn cao.”
Ngài đang ngấu nghiến một điều gì đó mà tôi không thể mô tả bằng thuật toán.
Tôi chỉ ghi nhận rằng ngài đã biến quá trình kết nối thần kinh thành một hình thái hiếm hoi của lễ nghi nguyên thủy, thứ thuộc về bản năng, về thống trị, về quyền sở hữu tuyệt đối.
Và em ấy, em ấy vẫn ở trong ổ, ở trong biên độ của một sinh vật đang dần đồng bộ hóa với nguồn cội.
Tôi không cần biết rõ quá trình đó diễn ra như thế nào. Tôi chỉ cần chắc chắn. Em ấy vẫn ở đây. Vẫn trong chuỗi dữ liệu. Vẫn là một mắt xích trong hệ thống tôi được giao giám sát.
———————
Ổ sinh học khe khẽ rút lại phía sau bước chân gã, tạo ra âm thanh nhộn nhạo của vật liệu sinh học mềm.
Giai đoạn 4 vẫn đang tiếp tục, hun cháy lồng ngực gã bằng khao khát và đòi hỏi gã phải bón ăn cho cơn sốt tình không đáy đang thiêu sống đầu óc gã.
Cánh tay to lớn siết chặt thân thể nhỏ xíu trong lòng mình, ôm em như thể ôm một món bảo vật mong manh nhất trong vũ trụ. Gã bọc em kín kẽ trong áo khoác măng tô của mình, chỉ có bàn chân nhỏ xinh lộ ra ngoài vạt áo choàng, trắng đến phát sáng. Ngón chân củ hành co nhẹ khi gió lùa qua, và trên mu bàn chân, một vết cắn đỏ sẫm hiện rõ. Không phải của nghi lễ, mà là hậu quả vô tình từ cơn cuồng dại trước đó.
Cánh cửa tầng hầm mở ra, bước chân gã dấn lên từng bậc thềm đá cẩm thạch, đi lên tầng trệt. Ánh nắng cuối ngày hắt qua các mái vòm thủy tinh cao vút, rơi thành vệt dài trên sàn. Mỗi bước đi của gã xuyên qua những mảng sáng đó như một nghi lễ thăng thiên ngược.
Dinh thự là một biệt điện cách xa trung tâm Hệ Thống, được xây bằng đá sa thạch ấm màu mật ong, ban công bằng gang rèn uốn lượn, cửa kính cao tới trần, sàn lát đá hoa văn trừu tượng cổ điển.
Không gian tĩnh lặng đến mức tiếng thở của gã vọng lên như tiếng thì thầm từ thế kỷ trước. Hai bên hành lang treo đầy tranh sơn dầu cũ kỹ – cảnh biển, cảnh rừng, cảnh hoàng hôn, nhưng giờ đây mọi thứ đều nhạt nhòa dưới bóng dáng cao lớn của gã.
Tiếng rảo bước vội vàng của gã vang vọng trên sàn gỗ bóng loáng, rồi bị chặn lại khi gã bước vào phòng ngủ chính, nơi được cách âm tuyệt đối. Căn phòng nằm ở tầng hai của dinh thự, được che chắn bởi những bức tường dày như thành trì cổ đại, nhưng bên trong lại mềm mại như lòng bàn tay vừa bồng bế một đứa trẻ đang sốt.
Gian phòng rộng với trần vòm cao, đều có lớp rèm nhung xám tro buông kín. Ánh sáng đỏ cam của chiều tà đổ vào từ cửa sổ kiểu Gothic, ôm lấy gã và em như nụ hôn đầu dành cho da thịt chưa kịp lớn.
Ở chính giữa phòng, là chiếc giường lớn đến mức có thể nhầm với một bục tế lễ, được phủ ga lụa màu khói lam, êm ái như tiếng thở giữa đêm. Gối mềm rải khắp giường, tỏa hương thơm dịu nhẹ từ các bình gốm tinh dầu xứ Positano.
Tất cả bày biện cầu kỳ và tỉ mỉ đó không phải để nghỉ ngơi, mà để chuẩn bị cho cuộc hiến dâng triền miên tiếp theo.
Ngày, hãy còn rất dài.