[Ngày tôi tìm thấy em,
Lúc đó, thế giới đang cháy.
Không theo nghĩa bóng. Thật sự đang cháy. Chiến trường vỡ vụn, cột sống của thành phố đang rạn ra dưới mưa đạn plasma. Và giữa những xác người nhân bản cháy thành tro, tôi thấy em.
Bé nhỏ. Gầy nhom. Yếu ớt. Bẩn.
Không chạy. Không khóc. Không cầu cứu. Em chỉ nhìn tôi.
Cái nhìn trống rỗng đến mức tôi nghe trong não mình nứt ra một khe sáng. Giống như nhìn vào gương, nhưng gương phản lại bản thể sâu nhất, méo mó nhất, và… chính xác nhất của tôi.
Rạo rực bên trong thùy não tôi bùng nổ thành một màn công kích của hàng tấn T4. Nó gào lên, bản năng của tôi, gào thét như muốn cứa đứt não tôi để nhảy vọt ra:
“Là nó. Resonantia.”
“Là em. Yen’akra.”
“Tôi phải bẻ gãy nó.”
“Không. Không. Tôi phải giữ nó.”
Khi tôi bước tới, người ta nói tôi lướt như thần.
Không, tôi đã lê xác mình đến bên em, như con nghiện vừa tìm thấy liều đầu tiên.
Em bé bỏng quá. Tôi quỳ một chân xuống, rồi phải khom lưng, cúi thấp hơn, nâng cằm em bằng ngón tay đeo găng chiến.
Da em mềm như ký ức tuổi thơ mà tôi chưa bao giờ có.
“Tên em là gì?”, tôi hỏi.
Em không trả lời mà chỉ nhìn. Thần kinh của một đứa trẻ con không chịu nổi những tiếng bom đạn này. Có lẽ em đang bị chấn động, và tê liệt thần kinh.
Nên tôi bế em lên, nhét em vào ngực giáp của mình.
Lúc đó tôi biết, em thuộc về tôi. Ngay cả khi em không biết điều đó.
-C- ]
——————————–
Chẳng rõ ngày tháng.
Căn phòng yên lặng như một bảo tàng chôn giấu nữ hoàng đang ngủ, ánh nắng dịu như nụ hôn trên trán, xuyên qua màn rèm voan mỏng và chảy loang trên tấm ga giường lụa là mềm rũ, thơm mùi oải hương sấy khô. Trên gối mềm như ký ức được lọc sạch bụi, em mơ màng. Không hẳn là tỉnh, mà là được đẩy trở lại thực tại bằng một vòng tay ấm nóng, dịu dàng, nhưng không thương tiếc.
Yen’akra xinh đẹp triền miên trong tình dục đồ sộ của kẻ phối ngẫu ban cho, ngày và đêm lẫn lộn trong ướt át, trong những cái chạm như mật rỉ, trong những cuộc làm tình không hồi kết như cơn mê đẫm trầm hương. Em được bọc trong lãnh địa của gã, nhuộm trong hương tình đặc quánh của gã, mỗi tấc cơ thể đều được Resonantia định hình sao cho hợp ý Vrauk’khan chủ.
Cho dù gã đàn ông là sản phẩm nhân loại chỉ mang gene của loài, nhưng đặc điểm cơ thể to lớn cùng với sức mạnh và sức bền về mọi mặt đều không hề thua kém bất cứ một con Vrauk’khan nào. Nếu không có Resonantia diễn ra, đứa nhỏ sẽ không chịu nổi giai đoạn thụ thai quá mức cuồng tình này.
Gã thấy em trở mình, bèn kéo em về ôm sát lại. Bàn tay lớn lần mò cơ thể em đã thành quen.
“Mới có mấy ngày mà ngực em lại lớn hơn rồi bé cưng ạ”.
Gã bóp nặn bầu vú em thành đủ loại hình dạng, ướm thử, rồi cười trầm như một nhà điêu khắc đang tạo hình cho bức tượng gã si mê.
Ngày trước vú em nhỏ hơn nhiều, vì dáng người em nhỏ và lùn, lại mảnh mai. Hồi đó, gã mới chỉ giúp em thủ dâm thôi, và gã chưa nói những lời thô thiển như bây giờ. Gã sẽ ôm em từ đằng sau, để em dựa vào lồng ngực như tường thành đó, rồi xoa hai bầu vú chỉ bằng một tay. Tay còn lại sẽ xoa bướm nhỏ.
Hồi đó gã thủ dâm cho em rất nhiều, phải đến mấy lần một tuần. Gã xoa cặp vú của em to dần lên, và làm giãn bướm dâm mà chật ních của em. Vì gã biết cặc gã to và dài quá, chưa cương mà đã bằng bắp chân em rồi. Nên gã phải nới lồn em lỏng ra, ít nhất phải ăn được bốn ngón tay gã, rồi mới nuốt được thứ lớn hơn nhiều là con cặc khổng lồ đó.
Bây giờ thì vú em to đến nỗi lúc địt phải đỡ rồi. Bầu vú căng tròn mướt mát, thịt vú mềm tan như lụa, mà đàn hồi, tràn ra khỏi kẽ tay gã khi gã bóp nén. Khi gã địt mạnh, nếu không nắm lấy thì vú sữa lắc lư, trông dâm kinh khủng. Còn núm vú em thì bị vân vê, bị liếm mút nhiều quá, nên bây giờ lúc nào cũng nhô ra. Thậm chí nếu mặc mấy cái áo của gã, chỉ cần vải áo cọ vào, núm vú dâm cũng sẽ nhổng lên, còn lồn nhỏ thì sẽ rỉ nước như bây giờ.
“Chú đừng trêu em…”
Đứa nhỏ ưm a giữa cơn mộng mị vì bị chơi vú. Gã miệng thì ừ ừ, nhưng tay cứ xoa khắp da thịt nõn nà như kẻ cuồng tín ôm được thánh tích.
“Em muốn ngủ cơ… Chú đừng làm gì em nữa”.
Đứa nhỏ ngái ngủ, ngọ nguậy trong ngực gã, mơ hồ nghe thấy tiếng cười mũi và giọng nói vẫn còn vương mùi say tình:
“Sợ tôi làm gì thì em lại nứng hả?”
“Không mà… chú cứ toàn nói thế ấy!”
Đứa nhỏ phụng phịu đạp chân gã như con mèo cố giãy khỏi cái ôm. Gã sờ thấy bụng nhỏ của em vẫn còn căng phồng vì tinh dịch gã bắn vào trong từ nửa đêm qua, bèn thương tình hôn em một cái. Để em ngủ thêm một lúc nữa vậy.
Nửa tháng nay, lồn nhỏ gần như lúc nào cũng bị nhồi cặc bự. Vì ở giai đoạn thụ thai, không chỉ Yen’akra trở nên khao khát hơn, mà cả Vrauk’khan cũng được cường hoá cơ thể, ham muốn tăng cao đến đỉnh điểm. Lồn dâm trở thành bao thịt chuyên dụng cho cặc khủng, vừa ấm nóng vừa biết mút đến tê dại khiến gã mê điên. Thậm chí khi gã ngồi họp online còn không nỡ rút ra, vừa nghe cấp dưới báo cáo vừa ôm em ngồi trong lòng, hẩy hông địt nhẹ nhàng.
Đứa nhỏ bây giờ đã quen mùi cặc gã, sờ một lúc là bướm sẽ ướt, còn nhạy cảm đến mức bị gã chơi vú thôi cũng lên đỉnh được. Hôm trước, gã đàn ông chỉ chơi vú em bạo tay hơn thôi. Lưỡi gã to lắm, giảo hoạt như con rắn, liếm quanh rồi gảy núm vú em. Rồi ngón tay gã cũng vậy, xoay niết, vờn nghịch. Em vừa sướng mà vừa ngứa râm ran khắp da thịt, bướm dâm ướt đẫm cọ trên thân cặc gã.
Ôi, thân cặc toả nhiệt nóng bỏng, gân cặc chằng chịt, bướm em tẽ ra hai bên, cọ hột le lên cán cặc. Em thút thít xin gã đút cặc vào lồn, còn cố tình di bướm đến đầu cặc gã để lỗ dâm nuốt vào. Nhưng gã giữ eo em mãi, bắt em phải tự lên đỉnh bằng vú. Gã nói nếu em lên được thì gã sẽ địt em thật mạnh để thưởng cho. Tay gã cũng chẳng chạm vào lồn nhỏ, chỉ chăm chú vân vê hai vú mềm, kéo xoay núm vú không thương tiếc. Thế mà một hồi sau, bướm dâm đã tự lên đỉnh mà không cần cặc bự đụ vào rồi.
Gã tất nhiên thưởng cho em rồi. Cặc gã nóng hổi, cứng như thép vì cố nhịn lâu. Gã nhồi cặc khủng vào cái lồn đang cao trào, điên cuồng hẩy eo để thân cặc nới lỏng lỗ thịt bé xíu. Thịt lồn co giật như điên mà hầu cặc gã, nước dâm tèm nhem như đái dầm. Em khóc ré vì vì những cơn cực khoái cứ gối nhau trào đến liên tiếp.
Dâm đến tận xương.
Cơ thể em, bị gã uốn nắn, chỗ nào cũng tràn ngập hơi thở cuồng si của gã.
Đáng ra vào lần trước, cái lần đầu tiên mà em trốn đi ấy, gã đã định đưa em vào ổ ngay sau khi bắt em về.
Nhưng gã không làm thế. Vì sợ em đau.
Khi đó, bọn họ còn chưa làm tình, bướm nhỏ của em còn chưa biết mùi cặc gã, thì làm sao chịu nổi nếu như trong quá trình cộng hưởng, khi gã hóa thành con thú điên cuồng giao phối cơ chứ?
Gã sợ mình sẽ giết em mất.
Cho nên lần đó, gã dạy cho em biết thế nào là tình dục.
Lần đó, gã xóa trắng em.
Xóa mọi thứ liên quan đến những cuộc biểu tình, những người bạn, Auren và phe Kháng Chiến. Xóa cả ba mẹ người nhân bản của em, những tài liệu về họ, và chuyện em là đứa con sinh học đầu tiên của loài người nhân bản.
Thay vào đó là những lời nói dối để che đậy quá trình Resonantia giai đoạn 1 đang dần định hình cơ thể em. Khiến em quen mùi gã. Khiến da thịt em khao khát từng cái chạm của gã.
Dòng chảy ký ức bị xóa, rồi đắp lại như một bản vá lỗi. Hắn là coder, và em là hệ thống bị khai thác.
Khóa lại Chén thánh.
Để trừng phạt. Để bảo vệ. Để bắt đầu Resonantia.
————————-
Em đã từng nghĩ mình là nhà cách mạng.
Năm đó, em là một đứa sinh viên xuất sắc, mặt mũi sáng sửa và búng ra sữa, mắt long lanh vì vài buổi seminar về “tự do tư tưởng” và một đàn anh nghiên cứu sinh có chất giọng trầm như giấc mơ nhân quyền, gieo vào đầu em cái hạt mầm chết tiệt mang tên “công bằng”.
Đáng lẽ em nên kể với gã, rằng em bắt đầu đặt câu hỏi. Rằng em không chắc mình là người tự do, hay chỉ là con cá vàng biết khóc trong cái bể kính gã dựng quanh. Nhưng không, tất nhiên là không. Tuổi trẻ mà, cái gì cũng muốn tự làm. Tự phát hiện. Tự nổi loạn.
Chắc là do thời kỳ phản nghịch đến muộn. Vì hồi thiếu niên mười mấy tuổi, em ngoan lắm. Vẫn hay ngủ ở ghế sofa chờ gã những hôm gã đi làm về muộn, vẫn ưa nũng nịu để được gã bế bồng.
Gã thấy em mềm ngoan như thế, nên nghĩ bụng, chờ em học xong đại học thì tiến hành định hình Resonantia cũng chưa muộn. Vì khi đó, cơ thể em hãy còn non nớt quá, gã sợ em khó chịu khi vào ổ.
Ôi chao, gã chủ quan quá thảy!
Hơn ba chục chu kỳ mặt trời lăn lê ngoài chiến trận [1 chu kỳ mặt trời = 11 năm], hơn năm trăm chiến dịch thanh trừng và chinh phạt lớn nhỏ, và tám lần đổi ngôi quyền lực, thế mà, vẫn bị thời kỳ phản nghịch của đứa nhỏ trong nhà vần cho ra bã.
Vì thứ đối đầu với gã khi đó không phải là một chủng loài nổi loạn, chỉ cần gã đặt lệnh nã pháo plasma từ bầu khí quyển hành tinh là có thể khực hết cả lũ. Mà là em, là Yen’akra hãy còn chưa trưởng thành của gã.
Dấu yêu bé bỏng của gã, ngày hôm đó, vừa khóc vừa gào vào mặt gã:
“Sao chú cấm em tham gia biểu tình chống Hệ Thống? Vì chú là tay sai của cái đám tham nhũng lộng quyền đó à?”.
Ôi em yêu, không, không hề.
Gã đau lòng biết mấy, khi em đổ oan cho gã thế này. Phải nói đúng ra…
“Tôi là cái đám tham nhũng lộng quyền đấy, cục cưng ạ”.
Tôi còn cầm đầu chúng và sẵn sàng dọng nòng súng vào họng chúng bất kỳ lúc nào cơ.
Em đã muốn nhìn vào hiện thực à? Gã cho em nhìn.
“Em nghĩ căn biệt thự độc lập này từ đâu mà ra? Cái đống điều hòa nhiệt độ và giả lập thời tiết này ở đâu mà có? Lương công chức Hệ Thống à?”
“Em muốn đi biểu tình với đám sinh viên sống bằng trợ cấp giáo dục của Hệ Thống à? Cái túi em đeo bằng tiền hỗ trợ 2 kỳ học của chúng nó đấy.”
“Em muốn ăn bờ ngủ bụi ngoài đường với chúng nó? Ừ được! Nhưng đừng có như lần trước vùng vằng kể với tôi là chúng nó mỉa mai cái váy em mặc là haute couture, bắt nạt em đứng cả buổi vì quá high fashion để ngồi bệt trên lề đường”.
“Em muốn vòi rồng của lính tôi phun rát người à? Em nhìn lại da dẻ em đi, phơi nắng một tí còn đỏ ửng mà dám đứng trước vòi công suất lớn. Lính của tôi mà không nhận ra em thì giờ em nằm khoa chấn thương chỉnh hình rồi!”
Thế đấy.
Dấu yêu bé bỏng của gã, khóc rồi. Lần đầu tiên bị nã liên thanh bằng sự thật trần trụi, như đinh đóng vào bảng mạch mềm của trái tim em.
Gã vuốt mặt, vùi tiếng chửi thề trong lòng bàn tay mình, rồi thở hắt ra. Gã tiến lại, dễ dàng bế em lên như đứa trẻ con, vừa vỗ lưng vừa hôn lên đỉnh đầu em.
“Cún ngoan, Cún ngoan, chú xin lỗi, chú lỡ lời to tiếng với em.”
Gã hạ giọng dỗ dành, cả người đung đưa như người lớn dỗ mấy đứa trẻ vài ba tuổi. Còn em, em vùi đầu trong lồng ngực tựa tường thành ấy, vừa nức nở vừa đánh thùm thụp lên ngực gã.
Gã cao to, cơ bắp như sợi kim loại hỗn hợp, chẳng hề lay động. Thứ duy nhất lay chuyển được gã là tiếng khóc tức tưởi ấy, là những ấm ức của em, như mạch nước nhỏ chảy rỉ vào lòng gã. Mỗi giọt là một vết lõm. Mỗi giọt là một lần gã thua cuộc.
“Em biết là chú nói đúng.. huhu… nhưng chú nặng lời… em sợ.”
“Rồi rồi, lỗi tôi, lỗi tôi cả. Tại tôi xót em quá nên cả giận mất khôn.”
Gã nhượng bộ, hôn chụt chụt lên đuôi mắt ướt lệ.
“Nhưng bạn em…hức…” Em nấc cụt “Bạn em bị bắt rồi… Chú đưa em về… thì chú thả cả bạn em ra, được không ạ?”
Khuôn mặt tèm nhèm nước mắt nước mũi, ánh mắt ướt đẫm đầy van nài, cái giọng tủi thân cầu xin, cái nắm tay bám trên ngực áo gã, không khác gì con chó con bị lạc đang bấu ống quần người lạ để xin ăn.
Mẹ nó chứ!
Gã chửi thầm trong đầu.
“Để tôi xem, chắc sẽ lo liệu được thôi. Nhưng em phải ngoan, nhớ chưa?”
Gã đàn ông thỏa hiệp, lau mặt cho em, vừa lau vừa quở yêu:
“Bầy hầy quá đấy, lúc nào cũng khóc.”
Y như người lớn trong nhà, dù mắng cũng mang hàm ý dung túng, đến nỗi trẻ nhỏ ỷ thế sinh hư.
Đứa nhỏ gật đầu như trống bỏi:
“Em nhớ mà, em sẽ ngoan mà…”
Nó ôm đầu vai gã, hai chân quặp chặt quanh eo gã, rướn cổ hết cỡ mới có thể hôn đến dưới cằm gã.
Ôi, trò cũ nhưng chẳng bao giờ vô dụng.
Gã tặc lưỡi, cúi đầu hôn em.
Dấu yêu bé bỏng của gã, vẫn chỉ là một đứa nhóc thôi mà.
Chỉ là một đứa nhóc.
Một đứa nhóc sinh ra từ dạ con của một sản phẩm nhân bản nữ giới. Đầu tiên. Duy nhất.
Đứa nhóc không bao giờ biết giữ lời.
Một ngày kia, em bỏ trốn.
Em nhét đầy tiền mặt vào cái túi xách mà giá trị của nó đủ để chuộc một người về từ nhà giam lao động mà vẫn còn lãi được một kỳ học môn tự chọn.
Em mặc một bộ đồ 0% polyester, vải dệt sinh học, thân thiện với môi trường, và có lẽ chính tay những đứa trẻ bị em định giải phóng đã khâu đường chỉ cuối cùng.
Em đi một đôi giày thể thao không logo, kiểu dáng tối giản đạo đức, là đỉnh cao của sự vô danh tinh tế, được sản xuất theo chuỗi cung ứng minh bạch mà chẳng ai biết rõ tên người thợ cuối cùng cắt chỉ thừa.
Rồi em bước vào khu nhà xưởng. Không phải những nhà máy trong mấy bộ phim tuyên truyền cách mạng ánh sáng rực rỡ, mà là khu nhà xưởng thật sự, nơi chuột to bằng mèo và con người thì nhỏ như nỗi sợ của em.
Nơi người và ngợm lẫn lộn.
Nơi người ta kiếm sống bằng việc may cái túi em đeo, cắt vải cho cái áo em mặc, và đổ mồ hôi khâu đế cho đôi giày em đi.
Nơi những giấc mơ được tính bằng số giờ làm thêm chứ không phải tín chỉ đại học.
Nơi ấy có mùi sắt rỉ và mồ hôi.
Mùi của dây kéo, của chỉ may, của sợi vải bị nhuộm đến tróc móng tay.
Mùi thật, không giả lập. Không có nút tắt. Không có chế độ lọc không khí.
Em đi giữa họ, như một biểu tượng phản kháng gói trong high-quality cotton organic, trông cứ như em bước ra từ poster tuyên truyền kiểu mới: một biểu tượng chính trị tiềm năng đang ngây thơ tin rằng công lý có thể in ra bằng máy 3D sinh học và nạp bằng năng lượng mặt trời.
Em đi theo đàn anh như một cái đuôi. Mái tóc em cột cao, mồ hôi lấm tấm trên da thịt trắng nõn giữa khói đặc từ các nhà máy.
Mấy người phụ nữ dừng tay may, ngẩng lên nhìn em. Ngón tay họ xương xẩu và khô ráp. Họ không nói. Chỉ nhìn. Cái nhìn không thù địch, nhưng lạnh. Lạnh như cái chăn không đủ dài để đắp kín cả mùa đông.
Em cúi đầu. Em cười. Em chào. Không ai chào lại.
Một đứa nhỏ đi ngang, chỉ vào chiếc túi của em rồi hỏi:
“Chị ơi, cái này là hàng tuồn à? Nhà em cũng làm loại này, nhưng toàn bị trả về vì không đạt yêu cầu.”
Em cười, kiểu cười méo mó, không biết nên thấy ngượng hay tự hào. Chẳng lẽ lại bảo với nó: “Chị đang ở đây để cứu em khỏi cái dây chuyền sản xuất ấy“?
Cứu á? Trong khi em đang mặc nguyên bộ sưu tập mùa xuân mà đám trẻ con ở đây phải thức đêm phụ bố mẹ để may cho kịp hàng trước buổi private showroom mà những quý bà và các nàng tiểu thư đã nhận được thiệp mời.
Thôi thì… Ít ra em vẫn đến.
Đôi lúc, thứ duy nhất người ta có thể mang tới cách mạng là sự nhiệt huyết lố bịch của một trái tim trẻ dại nông nổi.
Với số tiền em mang theo, đống tiền tươi mà em lấy từ kẻ được Hệ Thống trả lương và sắp được em dùng để làm cách mạng chống lại chính Hệ Thống, em và đàn anh xoay được hai vé tàu bất hợp pháp để ra khỏi Hệ Thống, đến căn cứ của phe Kháng Chiến.
Một ngôi làng ở tinh cầu Tây Nam.
Từ dinh thự biệt lập và tủ đồ haute couture, em lội qua bùn đất sền sệt bên ruộng lúa, nghe tiếng trâu hì hụi kéo cày, mái ngói rêu phong hứng nắng lạ từ hai mặt trời đối đỉnh.
Ở đó, em thấy gốc rễ của mình, được gói trong một tập hồ sơ.
Người nọ tìm đến em vào một buổi trưa oi ả.
Người đàn ông chưa đến ba mươi, nhưng mang theo ánh nhìn thuộc về những ngày chiến trận cũ kỹ mà chính họ cũng không còn chắc là đã thắng hay thua.
Người ấy tên Auren.
Người đã đi tìm huyết thống của người nhân bản hàng bao năm qua, người đã móc nối từng đàn anh trong trường, để tiếp cận em, để mời em về căn cứ của phe Kháng Chiến.
Để biến em thành một biểu tượng lật đổ chính quyền.
Anh ta đặt trước mặt em một tập hồ sơ buộc dây vải đã sờn mép, góc trái còn mờ nét mộc niêm phong của Hệ Thống. Và một chữ ký quen đến nghẹt thở: “- C”
“Anh tìm được hồ sơ này khi rút khỏi trạm dữ liệu ở Vành đai 9. Một đoạn video ngắn quay cảnh gia đình em, và mấy bức ảnh hồi bé của em.”
Em cầm hồ sơ. Mùi giấy cũ hăng hăng mùi ẩm mốc. Dưới lớp giấy bìa là dòng tiêu đề đỏ:
[Chiến dịch: Tử Môn Thức – Phiên bản I: KHÔNG PHÊ DUYỆT.”
Ký tên: -C-.]
Lật qua vài trang, em thấy mã hiệu của hai người nhân bản đã sinh ra em, lặng lẽ nằm giữa một danh sách dài các “đơn vị tuyến đầu” như thể được quét bằng tay một cách máy móc.
Một tờ giấy kẹp ở giữa là bản lệnh bị từ chối:
“Yêu cầu triển khai Chiến dịch Tử Môn Thức: KHÔNG PHÊ DUYỆT.
Lý do: Mục tiêu không rõ ràng. Đề nghị bổ sung hồ sơ phân tích chiến lược.“
Chữ ký bên dưới, vẫn là “-C”. Caelus.
Dòng chữ cứng như lưỡi kiếm chưa rút khỏi vỏ. Em nhìn chằm chằm vào nét chữ ấy, nét chữ ổn định mà quyết liệt, như tính cách của gã đàn ông.
Gã đã không cho họ đi. Ít nhất là lần đầu.
Trang sau là lệnh phê duyệt từ một vị tướng khác. Chiến dịch được thông qua, không bổ sung thêm thông tin, không cập nhật nguy cơ. Chỉ vài câu khô khốc:
“Tuyến đầu: đủ người. Ưu tiên hành động bí mật. Không hỗ trợ nếu bị lộ.”
Không cứu viện. Không đường về.
Trang cuối cùng, là bản điều tra độc lập sau chiến dịch thất bại. Tên cha mẹ em bị gạch đen khỏi cột “đào ngũ“, được ghi chèn vào cột “hy sinh hợp lệ“, với chữ ký nháy của Caelus, kèm dòng chữ:
“Không phản bội. Chấp hành mệnh lệnh cho đến khi tử vong. -C-“
Chỉ vậy thôi. Không địa điểm cụ thể, không phân tích lý do tử vong. Không tang lễ, không tưởng niệm. Càng không phải là công lý. Chỉ là một dòng gạch đầu dòng.
Và ở trang cuối cùng, trong một mẫu báo cáo pháp y về mẹ của em, có một dòng chữ được bôi đỏ, in đậm, như máu chảy trên trang: “XƯƠNG CHẬU VÀ TỬ CUNG CÓ DẤU HIỆU TỪNG CAN THIỆP PHẪU THUẬT SINH NỞ“.
Bên dưới, vẫn là nét chữ quen thuộc ấy:
“Đã xác nhận. Đã xử lý. -C-“
Tim em đập rỗng một nhịp. Cả căn phòng đột ngột co lại như một chiếc hộp kín, không có lối thoát nào đủ cho một tiếng thở.
Hàng mi em run rẩy vì một ký ức mơ hồ, cũ đến mức em từng tin nó là tưởng tượng. Nhưng lúc này, nó sục đến, liên kết mọi thứ hoàn hảo.
Gã đã biết. Từ đầu. Gã biết mẹ em từng sinh nở. Gã biết đứa con ấy là con ruột của người nhân bản – một điều không thể, một dị biệt, một tai họa, một bằng chứng sống đe dọa toàn bộ trật tự Hệ Thống.
Gã lẽ ra phải báo cáo. Lẽ ra phải đưa em lên bàn mổ. Lẽ ra.
Nhưng gã đã không làm thế. Gã đã “xử lý” bằng cách khác. Bằng cách mang em về. Nhốt em trong căn hộ phủ nhung và lụa, đồ ăn đo lường chuẩn calorie, y phục ủi thẳng từng đường viền, một robot quản gia gọi em là “Cô chủ”, một thế giới không có cửa ra.
Gã tạo hồ sơ danh tính mới cho em, hợp pháp hóa trong Hệ thống, để em có thể đi học, có thể khám bệnh, có thể…tự do. Ít nhất là trong phạm vi gã cho phép.
“Tại sao?”. Em lẩm bẩm, không chờ ai trả lời.
Tại sao gã không giết em?
Vì ngày đó, em chưa biết. Chưa biết mình là Yen’akra của gã. Chưa biết mình là một nửa mạng sống, là máu đầu tim, là linh hồn thất lạc cõi tạm của một Vauk’khan.
Vì ngày đó, em mải mê cuốn theo lý tưởng mà Auren rót vào tai. Hùng tráng, sử thi, và lay động trái tim em non nớt.
Ngày đó, Auren ngồi nghiêng bên cửa sổ, pha trà, và mời em ngồi đối diện. Ánh mắt anh rất sáng, dù đuôi mắt có nếp nhăn hằn. Và trông anh như thể vừa viết xong một cuốn tiểu thuyết hiện sinh và bây giờ đang chuẩn bị sửa lại chính quyền bằng một đoạn văn.
“Ngay từ khi thấy hồ sơ đó, và những bức ảnh của gia đình em, anh đã biết, em là một kỳ tích sinh học,”
Anh rót trà cho đứa nhỏ, giọng nói dịu mà vang:
“Em là vết nứt đầu tiên trên bức tường thế kỷ.”
“Em… không biết nữa…” Đứa nhỏ ngập ngừng.
“Họ chế tạo người nhân bản không có trứng, không có tinh trùng, không có quyền thừa kế.”
Auren tiếp tục, đôi mắt anh long lanh như vừa rửa mặt bằng quyển sách do Karl Marx viết.
“Họ nói chúng ta không phải con người. Nhưng em sinh ra từ hai kẻ như thế. Vậy, em là gì?”
Em mở miệng. Rồi lại ngậm lại. Em không rõ. Em hình như… chỉ nghĩ được đến hình ảnh gã đàn ông, khi câu hỏi “Em là gì” đặt lên bàn trà.
Ôi, em dường như suýt lỡ lời, rằng “em là của chú ấy, của Caelus, của tướng quân Caelus“.
“Anh nghĩ em là gì?” Đứa nhỏ hỏi ngược lại.
“Em là sự thật,”
Auren nói, giọng rủ rỉ:
“Chỉ cần em đứng ra. Công khai. Chúng ta sẽ có được điều luật đầu tiên nhìn nhận người nhân bản là con người.”
“Em sẽ là Chén thánh.”
Auren nhấn mạnh hai chữ đó như thể đang đọc lời thần chú.
“Sẽ có người tìm em. Bắt em. Bịt miệng em.” Auren tiếp. “Nhưng cũng không thiếu người nguyện chết vì em. Chỉ cần em xuất hiện, nỗi sợ hãi của họ sẽ có hình dạng. Họ sẽ biết điều gì đang bị che giấu. Và rồi…”
“… mọi thứ sẽ thay đổi?” Em hỏi, ngắt lời Auren, một cách quá đỗi… trẻ con.
“Không,” Auren mỉm cười, nghiêng đầu, vì câu hỏi của em vừa ngớ ngẩn vừa non dại.
“Mọi thứ sẽ bắt đầu.”
Cách mạng. Ủng hộ. Quyền lực đổi ngôi.
Và thế là em gật đầu.
Em sẽ là Chén thánh, là biểu tượng, là minh chứng, là đòn chí tử dành cho Hệ Thống.
Em đâu biết, có những kẻ chỉ cần em gật đầu, là đủ lý do để biến em thành thứ họ có thể đóng khung. Đội lên đầu, dựng tượng đài, hành hương và sùng bái. Hoặc thiêu sống em trong một đêm trăng máu.
Nhưng Caelus, gã tuyệt đối không bao giờ để việc đó xảy ra.
Yen’akra duy nhất của gã. Dấu yêu bé bỏng của gã. Cực đoan hết thảy của gã.
Năm ấy, chiến tướng tàn bạo nhất của Hệ Thống trở lại, trong một chiều mùa hạ đương quá vãng, trong quán trà đang vang lên tiếng đờn ca tài tử.
Chén trà chưa kịp cạn, cơn lũ máu đã tràn vào.
Không có Chén thánh nào ở đó nữa cả.
Vì thần linh thì không tồn tại. Nhưng ác mộng có chân. Và biết mở cửa.