Gã và Em — Chương 26 (Pre H): Gã thậm chí thèm được chết trong cơn ghen...

Mảnh áo khoác nặng trĩu rơi khỏi vai khi em được đặt xuống mặt phẳng lạnh lẽo. Cả người em mềm oặt, không có một chút sức lực nào, và đầu óc em thì mụ mị như bị nhồi đầy sương mù của cả mùa đông ở vành đai sao Tây Bắc.

Em thấy hơi ấm lướt qua từng mảng da thịt mình, nhịp vỗ về đầy quen thuộc, khiến nhịp tim em được dỗ dành, dẫu cho não bộ em đang cố gắng cảnh báo rằng rõ ràng em đang ở trong tình trạng không an toàn và không thể tự chủ.

Không thể tự chủ, đó là tất cả những gì gã đàn ông cần lúc này.

“Sẽ nhanh thôi…”

“Chỉ đau một chút thôi…”

Những lời thì thầm, tầm mắt em nhòe nhoẹt chỉ thấy trần nhà trắng ởn. Em không chắc đó là trần của một ngôi nhà, hay là một thứ gì đó khác, có lẽ là một tàu bay chẳng hạn? Vì em nghe thấy âm thanh động cơ ù ù, hay là tai em đang ù đi?

Em giật thót lên khi mũi tiêm đâm vào ven. Cơn đau buốt sau cổ khiến em chỉ vừa kịp kêu lên đã được vỗ về bằng một bàn tay ấm áp.

Tâm trí em đang trôi dạt giữa biển sương mù ký ức, hỗn loạn giữa ánh đèn trắng nhờ trong không gian em đang nằm, lọt vào tầm mắt em là cái bóng cao lớn hắn xuống, bao bọc em trong khoảng tối riêng biệt…

—————————————

[Góc nhìn của Caelus]

Tôi nghĩ mình có phức cảm của một người yêu lớn tuổi chồng chéo lên vai trò của một người bố, khi mà tôi chẳng nỡ để bản năng Vrauk’khan của mình giam giữ em khỏi những điều đẹp đẽ mà một đứa trẻ hai mươi tuổi nên có: bạn bè, nổi loạn, sự bướng bỉnh tự cho mình đúng, cái dũng cảm đầy ngu dại…

Nhưng có quá nhiều thứ xung quanh em, khiến tôi thậm chí thèm được chết trong cơn ghen và giấu biến em vào nỗi yêu thương nở rộ trong lòng mình. Để em cứ mãi như vậy thôi, nhỏ bé và quá đỗi ngoan ngoãn trong vòng tay tôi vững vàng.

“Chú ơi em đau quá… hức!”

Tiếng em nức nở vang lên. Vì tác dụng của thuốc mà em mơ màng chẳng thể mở nổi mắt. Dù vậy, em vẫn nức nở và ngọ nguậy mãi trên bàn y tế. Tôi biết em đau. Cái ống tiêm truyền dịch đang gắn sau cổ em to như mấy cái sẽ cắm vào giáp đám chiến binh lực lưỡng để bơm nhiên liệu ấy.

Tôi cẩn thận ẵm em lên, vuốt gọn những lọn tóc mướt mồ hôi trên trắn em. Tôi mổ nhẹ lên đỉnh đầu em, thì thầm:

“Cố gắng một chút thôi. Em Cún ngoan nhé, chỉ một lát nữa thôi là hết đau. Chỉ một lát nữa thôi… em sẽ không nhớ gì về bọn họ nữa cả”.

Tôi nhìn về phía tường, màn hình ảo hiện lên những thanh chỉ số sức khoẻ của em. Lên xuống không đồng đều, nhưng ở trong mức độ kiểm soát được.

Tôi biết đến loại dung dịch này trong một lần chạm trán với một tên Vrauk’khan lai tạp nham trên hệ sao Thổ K0768. Một thằng nửa người nửa rắn có mẹ là một loài hamster. Bố hắn cũng là Vrauk’khan, nên việc này có thể giải thích được.

Hắn đam mê tích trữ mọi thứ, từ cái giấy xì mũi của bạn đời đến từng phần nội tạng cũ mà hắn ta thay thế cho bạn đời bệnh tật của hắn. Thằng chả giỏi mấy vụ thuốc thang rồi tay dao tay mổ này lắm, và cũng có vẻ hơi ấm đầu, nên khi hắn nhận ra tôi cũng thuộc loài Vrauk’khan, hắn đã mang “Xoá trắng” ra khoe tôi ngay.

“Xóa trắng” được điều chế từ dịch lỏng tiết ra từ tuyến sau sọ não của một Vrauk’khan đã tìm thấy Yen’akra của mình, có tác dụng tinh chỉnh trí nhớ của Yen’akra.

Dường như mọi cấu tạo sinh học của loài Vrauk’khan dường như được tạo nên để phục vụ cho quá trình đi tìm, nuôi nhốt, dạy dỗ Yen’akra của chúng. Và “xóa trắng” là thứ thuốc độc quyền nhất để chữa trị một Yen’akra không biết nghe lời.

Với một liều tử tế, “Xóa trắng” sẽ khiến cho Yen’akra mất trí nhớ “có chọn lọc”. Cho nên thằng cha lai rắn kia cho Yen’akra của hắn hít như cơm bữa, vì bạn đời của hắn quá mạnh và có khả năng hồi phục.

Tôi tẩn gã một trận, cầm về tờ công thức nguêch ngoạc từ chỗ thằng chả biến thái đó, để trong ngăn tủ đến tận mấy hôm trước mới lôi ra.

Bởi vì em nói với tôi “Em chỉ cần chú thôi”. Cho nên em không cần nhớ gì nữa.

Nhưng tôi không nỡ làm Cún nhà tôi khổ sở, tôi chỉ điều chế một liều nhỏ lắm, vì “Xóa trắng” có tác dụng quá hiệu quả. Nếu như Vrauk’khan càng muốn xóa nhiều ký ức của Yen’akra, quá trình tẩy não sẽ diễn ra càng đau đớn, từ sốt nhẹ, đến nôn mửa, đau đầu, và co giật như sốt xuất huyết, hay thậm chí là chảy máu từ thất khiếu.

Quá trình truyền dịch không kéo dài lâu. Chẳng biết tôi đã bế em trong bao lâu, như tất cả những lần em ốm bệnh, tôi đều ẵm em, đung đưa người dỗ em ngủ.

Em sẽ có một lúc tỉnh táo ngắn, với cái đầu trống rỗng và đôi mắt vô hồn, để kịp nghe tôi rót vào đầu em một chuỗi những lời dối trá mà sẽ trở thành ký ức của em từ nay về sau:

“Em không phải con người, em không có quan hệ với bất cứ người nhân bản nào. Em là người lai với giống ngoài hành tinh hệ khứu giác”

“Em sống ở cô nhi viện, tôi nhận nuôi em.”

“Em bị rối loạn miễn dịch, bệnh không thể chữa, sẽ ngày càng trở nặng khi em lớn.”

“Những năm đầu em vẫn đi học được, nhưng đến khi lên đại học thì hệ miễn dịch của em yếu đến nỗi em không thể ra ngoài, không thể đi đến chỗ đông người, chỉ có thể ở nhà”.

“Chỉ có tôi mới tiếp xúc được mà không khiến em bị dị ứng…”

Tất cả chỉ là ám thị tâm lý. Não bộ đánh lừa cơ thể, gây nên phản ứng được gọi là “dị ứng” nếu em làm ngược lại những điều tôi nói.

“Em yêu tôi, rất yêu tôi”.

“Em chỉ quan tâm duy nhất tôi”.

Chỉ nên là tôi, chỉ được phép là tôi.

Tôi đã nói dối đấy, cái bản năng Vrauk’khan của tôi. Em càng lớn, tôi càng khó kiểm soát cơn khát của mình dành cho em.

Giống như một cơn lốc vô tận, tôi nuốt lấy từng hơi thở của em mỗi khoảnh khắc em chạm vào tôi.

Tôi biết lần đầu tiên em thủ dâm. Tôi biết vành tai em đỏ ửng khi thấy tôi cởi trần vào buổi sáng. Tôi biết từng cái nhìn ngây ngô của em chẳng che giấu nổi sự tò mò đầy dục tính của tuổi thiếu niên. Tôi biết em đã gọi “chú ơi” khi ngón tay nhỏ cắm vào cái lỗ đẫm nước đó.

Tôi đã phải luôn lẩm bẩm trong đầu, như niệm đi niệm lại một lời Kinh Thánh đầu môi, rằng em hãy còn quá nhỏ.

Nhưng đêm đó, em đã nói em sợ, khi em ôm gối sang gõ cửa phòng cùng tôi, vì bão về.

Chúng tôi đã không ngủ cùng giường một lần nào nữa kể từ khi em 11 tuổi. Tôi cũng chưa từng tắm cho em, kể cả khi em bệnh thì việc lau người và thay đồ cho em cũng là do người máy giúp việc làm, chứ cũng chả đến lượt Ed.

Tôi đã luôn giữa khoảng cách nhất định. Vì em hãy còn quá nhỏ.

Ngày đó em mới mười mấy thôi.

Trong ổ chăn nóng, tôi đã nghe thấy tiếng tim em đập rất mạnh. Tôi biết em bối rối và chả biết đặt chân tay ở chỗ nào cho phải. Tôi có thể cảm thấy bàn tay em khe khẽ vân vê vạt áo ngủ của tôi.

Tôi đã đánh giá quá thấp bản năng của mình.

Lúc đó em hãy còn quá nhỏ, nên tôi đã rất dịu dàng.

“Chỗ này của Cún nhỏ quá, nhưng ướt nhỉ?”

Tôi thì thầm vào tai em, khi ngón tay đầy vết chai của tôi xoa xung quanh bướm mềm non của em. Da thịt nơi đó non đến nỗi như muốn tan ra, khiến tôi cảm giác vết chai trên ngón tay mình cũng có thể làm trầy em.

“Em không biết…”

Em lí nhí, và giật mình khi ngón tay tôi thọc vào lỗ bướm chưa từng nhận vật gì to hơn đầu ngón tay em.

Tôi biết thứ gì trên người tôi cũng quá khổ, kể cả ngón tay, có lẽ phải gấp mấy lần ngón tay xinh của em.

Em ôm chặt gấu bông, nằm áp lưng vào ngực tôi. Cánh lưng em khẽ run rẩy, có lẽ vì em sợ, nhưng có lẽ em cũng đã mong đợi.

Tôi đút ngón tay sâu hơn, thịt mềm quấn chặt và hút lấy. Khi ngón tay tôi chọc đến vị trí nhạy cảm trong vách thịt, lỗ nhỏ co giật liên hồi, nhả ra càng nhiều nước.

Hơi thở tôi nặng nề, vì tôi biết cái bướm nhỏ này chặt chẽ đến nỗi nếu tôi dùng con cặc của mình để đút vào, em sẽ cảm giác như bị cưỡng hiếp.

Em thở mạnh khi tôi vừa xoa hột le nhỏ vừa thọc sâu vào bướm non. Em chủ động quay người về phía tôi. Tôi đã không để lỡ, tôi đã hôn em.

Em ra, ướt đầy tay tôi.

Tội lỗi của tôi.

Em là tội của tôi.

Tôi biết mình đang mớm cho bản năng dơ bẩn và đói khát của mình một thứ rượu độc đầy nhục dục. Chẳng những không thoả mãn hoàn toàn được cơn khát vô tận, mà còn gây nghiện nhiều hơn.

Từ sau hôm đó, tôi ôm em ngủ mỗi đêm. Không có ngoại lệ. Em sẽ luôn phải ngủ trong phòng của tôi.

Môi em cần tôi hôn nhiều, vú em cần phải có tay tôi xoa nắn, và cái bướm dâm kia cần nhiều hơn là mấy ngón tay nhỏ xíu của em tự chạm vào.

Em sẽ rùng mình khi lưỡi tôi liếm đến màng trinh mỏng tang của em. Tôi luôn cố tình chọc đầu lưỡi vào, ngoáy khắp vách thịt mềm ấm gồ ghề đó. Tôi thích trêu em, nói rằng màng trinh của em nằm rất sâu, phải cặc dài mới chọc thủng được. Khi đó em sẽ đỏ mặt, kéo con gấu bông đang ôm lên để che đi sự thẹn thùng.

Lỗ bướm của em quá nhỏ, phải đến lần thứ ba tôi mới chọc được hai ngón tay vào, và cả tháng trời sau em mới quen được với ngón tay thứ ba. Ba ngón tay của tôi cộng lại đã bằng một con cặc lớn rồi, nên em thấy khó để làm quen cũng phải. Em cứ luôn nức nở trách ngón tay tôi quá lớn, nhưng hai chân vẫn bẻ rộng ra để tôi chọc ngoáy cái lỗ ướt nhẹp liên tục co giật như muốn nuốt chửng ngón tay tôi đó.

Vì em còn quá nhỏ, nên tôi luôn kiềm chế.

Tôi không để em chạm vào con cặc cương cứng thô bỉ của mình. Em sẽ sợ mất mật, tôi chắc chắn đấy.

Thời gian đó, tôi không bao giờ cởi quần trước mặt em khi thủ dâm cho em, dù con cặc đã cứng đến nỗi độn lên đũng quần thành hình dạng to lớn. Nhưng biết làm sao được, phải chờ cho em quen mùi rồi, thực tuỷ biết vị rồi, tôi mới dám quá đáng hơn.

Vài lần một tháng, đến vài lần một tuần, rồi gần như mỗi ngày. Trước khi ngủ, ngay sau khi em tan học, hay thậm chí khi mới ăn tối xong, em đều muốn tôi chạm vào em, hoặc là tôi sẽ dẫn dắt để em sa vào vòng tay tôi.

Cơ thể em nhỏ mà mềm, khi ở trong vòng tay tôi, em như con mèo kiêu kì đã quen được vuốt ve thân mật. Tôi to lớn lại thô kệch, luôn sợ làm em đau, nhưng lại quá khó để tôi kiểm soát sự hưng phấn khi được gần gũi em.

Trẻ nhỏ dễ dạy, em không đẩy tôi ra khi tôi thử thay ngón tay bằng đầu cặc mình. Nhưng quả thật, em sợ khi tận mắt thấy con cặc quá khổ và tím đỏ sẫm màu của tôi. Tôi biết cái thứ đáng nguyền rủa này trông giống một thứ hung khí dài như cái trụ, đầy gân đang toả hơi nóng với cái đầu nấm to quá nắm tay em, rỉ ra sơ tinh thôi mà đã sền sệt và hăng mùi.

Tôi có chút mất mát khi em bảo không muốn. Tôi phải vừa hôn vừa dỗ em:

“Chú chỉ chạm ở ngoài thôi, sẽ không đút vào trong đâu”.

Tôi cạ đầu cặc bên ngoài, tẽ hai môi bướm mềm ra, và biết thừa tròng mắt mình đã ửng lên vì hưng phấn và hơi thở ồm ồm của mình đang không che giấu nổi cơn nứng dơ bẩn này.

Cái bướm non sau khi được xoa chảy nước đã sưng lên vì nứng. Tôi không cho em lên đỉnh trước đó, nên bây giờ khi em được đầu cặc nóng hổi nghiền vào hột le, cả người em run lên và hông em  vô thức giật.

Đĩ quá.

Tôi đã dạy em đấy.

Tôi cầm hai chân em, dặn kẹp chặt vào, sau đó tôi dần dần tăng tốc, cạ cán cặc giữa hai gốc đùi em. Đầu cặc liên tục cạ dọc bướm đĩ, ma sát nóng rẫy mà ẩm ướt.

Em nức nở vì lần đầu được ban cho khoái cảm mãnh liệt như thế. Em lắc đầu, muốn trốn, nhưng tôi nào cho phép. Tôi đã giữ chặt chân em rồi. Em chỉ có thể thụ động ở dưới thân tôi, để mặc tôi cọ cặc thôi. Em cao trào lần đầu tiên mãnh liệt đến thế, nước phun văng lên cả ngực em, nhưng tôi vẫn không dừng lại.

Khi chuẩn bị bắn tinh, tôi đã cố tình dí đầu cặc vào miệng bướm dâm. Tôi phun ra khắp bướm nhỏ. Túi tinh của tôi rất lớn, có lẽ là đặc điểm đảm bảo sinh sản của loài Vrauk’khan, nên tôi bắn tinh khá lâu, có lẽ cả phút, với lượng tinh rất lớn.

Em thở hổn hển sau cơn cao trào. Tôi vuốt mồ hôi trên mặt em, hôn tí tách.

Em đẹp quá.

Tội lỗi của tôi, xinh đẹp đến nhường này,

Từ sau lần đó, tôi thường dỗ em để được nhét đầu cặc vào miệng bướm nhỏ xíu đó. Lỗ thịt bên trong vừa nhỏ vừa chặt chẽ đến bó siết lại. Phải khó khăn lắm, phải nới lỏng trước cho em bằng bốn ngón tay, phải liếm hột le cho em nứng nhưng không cho em ra được, lúc đó đầu óc em mụ mị rồi, thì em mới để tôi ướm đầu cặc vào.

Tôi đã chửi thề.

Da đầu tôi tê rần khi nhét được đầu cặc vào cái lỗ bướm đẫm nước mà nhỏ xíu đó. Cảm giác sảng khoái nhưng không được thoả mãn hoàn toàn khiến tôi như một kẻ khổ dâm nghiện bị hành hạ. Lỗ thịt mềm rục nhưng siết chặt, vách thịt gồ ghề mà đàn hồi như đang hút lấy cầu xin đầu cặc tôi đâm sâu thêm.

Nhưng em nhỏ thì thấy khó chịu lắm, vì lỗ thịt bị nong ra hết cỡ, như dây cao su buộc tóc của các bé gái mà bị bắt cột trụ sắt vậy. Mới chỉ là đầu cặc tôi thôi mà mắt em đã rơm rớm, khóc sụt sịt vì sợ rách. Em lắc đầu nguầy nguậy, vì muốn đẩy tôi ra mà cái bướm nhỏ càng co thắt hơn.

Mẹ nó, tôi càng muốn đâm rách màng trinh kia, để cả cán cặc dài đồ sộ của mình súc trong lỗ bướm nhỏ xíu đó, địt cho em không còn sức mà lắc đầu nữa.

“Ừ ừ chú xin lỗi. Để chú đi ra nhé. Lần này em chưa quen thôi, thêm vài lầm nữa sẽ quen mà”.

Tôi thúc nhè vài cái cho đỡ thèm rồi tiếc nuối rút đầu cặc ra. Lỗ bướm nhỏ vừa bị nong đến căng hết thịt mà vừa rời cặc tôi đã thu lại thành nhỏ xíu như ban đầu. Tôi tự nhiên thấy có chút khó chịu.

Tôi liếm bướm để an ủi em. Đứa nhỏ này có vẻ thích được tôi liếm hơn. Em ra nước rất đều. Em lim dim tận hưởng, đến cả hai chân cũng rũ trên lưng tôi.

Phải mất rất nhiều lần dụ dỗ, bướm nhỏ trở nên đàn hồi một chút, dần dần tiếp nhận được những cái thọc nhẹ bằng đầu cặc. Tôi có thể vừa súc đầu cặc vào trong bướm em, vào phần trụ cặc dài ngoẵng còn thừa ra thì tôi sẽ tự vuốt. Mấy lần đầu, tôi chỉ bắn tinh xung quanh miệng bướm, nhưng sau đó, tôi ngày càng cố tính bắn vào trong lỗ thịt em nhiều lần hơn.

Ban đầu, đứa nhỏ còn dám đạp tôi, chê tinh của tôi nóng quá. Nhưng sau đó, lần nào tôi cũng giữ chân em, đầu cặc giữ nguyên trong lỗ bướm, bắn tinh lên khắp vách thịt, có lẽ tràn cả qua màng trinh, khiến em run rẩy cao trào theo.

Đôi khi không thể cái gì cũng chiều theo em mãi được. Em cần quen dần đi thôi. Tôi đã rất kiên nhẫn rồi.

Tôi nhận thức rõ ràng cái tỉ lệ cơ thể quá khổ của mình, nên đã cho em thời gian rất dài để chuẩn bị.

Nhưng em chạy mất.

Chạy theo cái thứ gọi là cách mạng, theo những kẻ sinh ra em nhưng không thể nuôi dạy em được ngày nào.

Tôi mới là người nuôi nấng em bao nhiêu năm qua cơ mà.

Tôi chưa bao giờ nỡ để em chịu khổ hay chịu đau. Tôi cho em hết thảy mọi điều em muốn, chỉ cần em không chạy khỏi vòng tay tôi.

Nhưng Cún ơi, em xem đi, em liên tục thách thức giới hạn của tôi, khiến tôi phải dùng Xoá trắng lên em.

Em yêu của tôi, tội của tôi.

Đến lúc em phải chuộc tội của mình rồi.

—————————————-

Lặn lâu là vì tôi phải đi học Thạc sĩ á các bà :))