Ba mẹ của Từ Ân Ân đã ở lại suốt một tuần, khiến cô nàng tăng thêm mấy ký.
Thứ Sáu, hai người họ phải trở về nhà, trước lúc đi, mẹ Từ kéo cô vào phòng, nhỏ giọng hỏi: “Hai đứa còn chưa định sinh con à? Cũng lớn tuổi rồi đó, trễ thêm vài năm nữa con sẽ thành sản phụ lớn tuổi, nguy hiểm lắm.”
Từ Ân Ân cũng bất đắc dĩ, thành thật trả lời: “Mẹ, thật ra hai năm nay bọn con vẫn luôn cố gắng, nhưng không hiểu sao vẫn chưa có tin vui…”
Mẹ Từ nhíu mày, “chậc” một tiếng, trong đầu vụt qua một ý nghĩ, nói với cô: “Hai đứa tranh thủ lúc rảnh đi bệnh viện kiểm tra một lần, xem thử có vấn đề gì không.”
Từ Ân Ân ngớ ra: “Không thể nào…” Trước giờ cô chưa từng nghĩ tới khả năng này…
Mẹ Từ lắc đầu, an ủi cô: “Phải đi kiểm tra mới biết chứ, chẳng có gì phải ngại cả, nghe lời mẹ đi, có thời gian thì đi, đừng kéo dài nữa.”
Từ Ân Ân nghiêng đầu suy nghĩ, cảm thấy cũng có lý, nên gật đầu đồng ý.
Sáng thứ Sáu, Trình Nghiệp lái xe đưa hai ông bà ra sân bay, Từ Ân Ân phải đi làm nên không đi cùng, hắn đưa họ xong thì thẳng đến công ty.
Buổi sáng có một cuộc họp, Trình Nghiệp quyết định đi công tác một chuyến, sáng mai khởi hành.
Vốn dĩ nên dẫn theo giám đốc bộ phận kinh doanh, nhưng trong lòng hắn có ý nghĩ khác, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn chiều theo ý riêng, đổi thành Lâm Mạn Nhi.
Tan ca, Trình Nghiệp vội vã về nhà, vừa bước vào cửa, thấy Từ Ân Ân đang nấu cơm, cô vẫy tay gọi hắn qua.
Trình Nghiệp bước vào bếp, hỏi cô có chuyện gì.
Cô kiễng chân, hai tay vòng lên cổ hắn, má cọ nhẹ lên cổ hắn, khẽ thì thầm bên tai: “Chồng ơi, cảm ơn anh nha, tuần này mỗi ngày đều dành thời gian ở bên ba mẹ em, em rất vui.”
Trình Nghiệp khẽ cười, một tay ôm cô, tay kia xoa đầu cô, cưng chiều nói: “Anh chăm sóc ba mẹ vợ mình chẳng phải điều nên làm à? Có gì mà phải cảm ơn, ngốc quá.”
Từ Ân Ân mím môi cười ngại ngùng, hơi thở nóng rực phả vào cổ hắn làm hắn thấy ngứa ngáy.
Cô lại chợt nhớ ra, ngẩng đầu hỏi: ” Mấy ngày trước anh từ chối mấy buổi xã giao, có ảnh hưởng tới công việc không?”
Trình Nghiệp lắc đầu đáp: “Không sao, nhưng vợ ơi, cuối tuần này anh phải đi công tác ở thủ đô hai ngày.”
Từ Ân Ân thì thầm suy nghĩ: “Cuối tuần… Vậy là ngày mai à? Thế anh nhanh đi thu dọn hành lý đi…”
Trình Nghiệp nhân lúc đó hôn mạnh lên má cô một cái rồi rời khỏi bếp.
Buổi tối, hai vợ chồng lên giường từ sớm. Từ Ân Ân nói sáng mai cô lái xe đưa hắn đi, nhưng Trình Nghiệp từ chối: “Cuối tuần, em còn phải dậy sớm làm gì cho cực, anh tự gọi xe đi là được.”
Từ Ân Ân nghĩ cũng đúng, kêu cô dậy sớm quả là cực hình, nên thôi.
Hai người ôm nhau âu yếm hồi lâu, mí mắt càng lúc càng nặng, rồi chẳng mấy chốc cả hai đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Trình Nghiệp chuẩn bị đâu vào đấy, trước khi ra cửa, Từ Ân Ân vẫn còn ngủ. Hắn rón rén bước đến giường, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rồi nhẹ nhàng kéo hành lý ra khỏi phòng.
Khi hắn đến sân bay, Lâm Mạn Nhi đã đứng chờ ở sảnh lớn, hai người cùng nhau làm thủ tục check-in, qua cửa kiểm soát an ninh, rồi vào phòng chờ VIP.
Lúc này, họ chỉ đơn thuần là cấp trên và cấp dưới, trừ những câu cần thiết, còn lại đều giữ im lặng.
Lâm Mạn Nhi cũng rất biết điều, trạng thái của cô sẽ thay đổi theo trạng thái của hắn.
Khi hắn là sếp, cô sẽ an phận làm tốt công việc của mình. Khi hắn là người tình, cô sẽ buông thả bản thân, biến thành kẻ phóng túng dâm đãng mà hắn mong muốn.
Hắn trên giường và dưới giường là hai con người khác nhau, cô cũng vậy.
Hai tiếng trên máy bay nhanh chóng trôi qua trong chớp mắt.
Ra khỏi sân bay, họ bắt taxi tới khách sạn đã đặt trước. Trình Nghiệp còn đặc biệt dặn cô đặt phòng suite hạng sang ở tầng cao nhất, lý do gì thì trong lòng hai người đều hiểu rõ.
Tới nơi, họ làm thủ tục nhận phòng. Nhân viên lễ tân nhận hành lý của họ và dẫn họ lên phòng.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất, hành lang rộng rãi xa hoa, vắng tanh không một bóng người, điều này nằm trong dự đoán của Trình Nghiệp.
Bởi vì những phòng ở tầng này rất đắt đỏ, gấp mười mấy lần phòng bình thường, nên trừ khi đón tiếp nhân vật quan trọng, thường ngày rất ít người thuê.
Hai người ở hai phòng sát nhau. Lâm Mạn Nhi vào phòng, bị quang cảnh trước mắt làm cho sững sờ.
Dù từng đi công tác với Trình Nghiệp không ít lần, nhưng hắn chưa bao giờ ở khách sạn xa xỉ thế này, đây là lần đầu tiên.
Bước vào là một phòng khách, có sofa, bàn, tivi và các đồ nội thất cao cấp. Bên trong là phòng ngủ rộng rãi, có cửa kính lớn và ban công, tầm nhìn bao quát cả thành phố.
Lâm Mạn Nhi thu dọn hành lý xong thì đã 12 giờ. Nhân viên đúng giờ mang cơm trưa tới.
Ăn xong, cô lên giường nằm nghỉ một lát, hai giờ chiều phải theo Trình Nghiệp đi gặp khách hàng.
Lần này khách hàng rất nhiệt tình, đón tiếp vô cùng chu đáo: nào là chơi golf, nào là tắm suối nước nóng, buổi tối thì đến một nhà hàng Pháp yên tĩnh dùng bữa.
Trình Nghiệp và khách hàng trò chuyện rất vui vẻ, nhanh chóng đạt được thỏa thuận, hợp đồng tự nhiên mà thành công dễ dàng.
Lâm Mạn Nhi thích nhất là lúc Trình Nghiệp như vậy ung dung đàm phán, khí chất ngời ngời, từng cái nhướng mày đều toát ra sự tự tin, sức hấp dẫn nam tính tràn ngập, chẳng người phụ nữ nào có thể cưỡng lại.
Trở về khách sạn, hai người đi thang máy riêng lên tầng. Trong không gian chật hẹp kín đáo, không khí ám muội dần dâng lên, cả hai đều ngầm hiểu, như thể đã đoán trước được chuyện gì sắp xảy ra.
Ngay khoảnh khắc thang máy mở cửa, giọng nói trầm thấp lạnh lùng của hắn vang lên: “Một lát nữa qua phòng anh.”
Nói xong, hắn sải bước đi ra, Lâm Mạn Nhi sững người hai giây rồi mới chạy theo.
Về đến phòng, cô thả mình xuống giường.
Hình ảnh Trình Nghiệp lúc làm việc và lúc bảo cô đến phòng xen kẽ lặp lại liên tục trong đầu cô, làm gương mặt cô đỏ bừng, tim đập thình thịch, không tài nào bình tĩnh lại nổi.
Cô có linh cảm, đêm nay sẽ là một đêm điên cuồng.