Máy bay vừa hạ cánh, Trình Nghiệp bước ra khỏi sân bay đã thấy Từ Ân Ân đang vẫy tay gọi hắn. Hắn kéo vali, sải bước đi tới.
Hắn ôm nhẹ cô một cái, rồi nắm tay cô kéo ra ngoài: “Không phải đã nói để anh tự bắt xe về sao, sao còn phải chạy tới đón?”
Từ Ân Ân cười hồn nhiên: “Dù sao ở nhà em cũng chẳng có việc gì làm, tranh thủ tới đón chồng yêu về nhà thôi.”
Trình Nghiệp xoa đầu cô, không nói thêm gì.
Lên xe rồi, Từ Ân Ân tỉ mỉ quan sát gương mặt hắn, đau lòng nói: ” Hai ngày nay mệt lắm hả? Trông sắc mặt anh không được tốt lắm, quầng thâm mắt cũng hơi nặng……”
Trình Nghiệp khựng lại một thoáng, cười có chút chột dạ, ánh mắt lảng đi chỗ khác: ” Khách hàng hơi khó tính nên tốn thêm chút thời gian…”
Từ Ân Ân gật gù thấu hiểu: “Vậy về nhà em sẽ nấu một bữa thật ngon bồi bổ cho anh nhé.”
Vừa về tới nhà, Trình Nghiệp về đến nhà liền đi thẳng vào phòng ngủ, thậm chí không buồn thay đồ, cứ thế ngã xuống giường.
Từ Ân Ân nhìn hắn thật sự đã mệt lả, lúc trên xe cũng đã ngủ gà ngủ gật một hồi lâu, thôi cứ để hắn ngủ tiếp, cô lặng lẽ vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Đồ ăn đã xong, Từ Ân Ân vào phòng ngủ gọi hắn dậy, gọi mấy tiếng cũng chẳng thấy phản ứng. Cô ngồi xuống cạnh giường, phân vân không biết nên để hắn ngủ tiếp hay gọi dậy ăn cơm, nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định gọi hắn dậy ăn trước, bụng đói quá cũng không tốt, hơn nữa đồ ăn vừa nấu xong là ngon nhất.
Cô thò tay khẽ khều vào eo hắn, chỗ nhột nhất của Trình Nghiệp. Quả nhiên chưa gãi được mấy cái, hắn đã nhíu mày, lờ mờ mở mắt ra, còn cô thì đã nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng.
Trình Nghiệp duỗi tay ôm cổ cô kéo lại gần, giọng bất đắc dĩ pha chút cưng chiều: “Gãi nhột anh còn cười vui như vậy, hử?”
Từ Ân Ân nằm bò trên ngực hắn, cười đến nỗi run người, rồi nghiêm mặt phản bác: “Là anh ngủ say quá thôi nhé! Cơm nước xong hết rồi, mau dậy ăn thôi.”
Hai người dắt nhau ra phòng ăn, nhìn thấy bàn đầy ắp món ngon, Trình Nghiệp thật sự bất ngờ đúng là một bữa đại tiệc. Hắn quay sang hôn mạnh một cái lên má vợ.
Cả buổi sáng với trưa hắn đều không ăn uống gì tử tế, lúc này đói tới mức chỉ vài phút đã vét sạch một bát cơm, rồi lại xới bát thứ hai.
Giữa lúc ăn, Từ Ân Ân bỗng nhớ tới chuyện mẹ cô từng nói, trong đầu nghĩ cách lựa lời, giả bộ vô tình nhắc: “Chồng à, em có cô bạn học hồi cấp ba, mãi vẫn chưa có con, gần đây mới đi bệnh viện kiểm tra, mới biết là do vấn đề cơ thể đó… Anh nói xem, liệu chúng mình có khả năng giống vậy không?”
Trình Nghiệp khựng tay đang gắp thức ăn, ngẩng đầu nhìn cô, lập tức bắt được trọng tâm trong lời cô bao nhiêu câu trước đều chỉ để dẫn tới câu này. Hắn mỉm cười hỏi: “Muốn nói gì đây?”
Từ Ân Ân cười hì hì che giấu sự ngượng ngùng, rón rén đề nghị: “Hay là… hai đứa mình cũng đi kiểm tra thử? Dù sao mình cũng chưa có bé mà…”
Sợ hắn nghĩ cô nghi ngờ hắn, cô vội vàng bổ sung: “Em thấy chắc tại em có vấn đề thôi…”
Trình Nghiệp suy nghĩ một lát, cũng thấy chuyện này đáng để làm, nên gật đầu đồng ý: “Được.”
“Vậy ha, cuối tuần sau tụi mình đi nhé.”
…
Đã mười ngày trôi qua kể từ lần đi công tác đó. Sau cái đêm điên cuồng ấy, Trình Nghiệp “biết điều” được hai ngày tan làm là về nhà, nấu cơm rửa rau, cuộc sống vợ chồng hòa thuận như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng cũng chỉ được hai ngày.
Chẳng bao lâu, lòng hắn lại không yên. Hắn viện cớ xã giao, tăng ca, rồi lại cùng Lâm Mạn Nhi lén lút ân ái ngay trong văn phòng, lần nào cũng chơi đến tận hơn chín giờ tối mới chịu về.
Hai người giờ đây ăn ý đến mức không cần màn dạo đầu nhiều, chỉ cần cởi đồ ra là có thể lập tức tiến vào, thậm chí đôi khi còn chưa cởi hết quần áo đã không chịu nổi mà quấn lấy nhau thân thể tự nhiên phối hợp, chẳng cần chuẩn bị nhiều.
Chỉ có điều, làm nhiều trong văn phòng cũng dần trở nên nhàm chán.
Một lần, Trình Nghiệp nổi hứng, dẫn Lâm Mạn Nhi lái xe tới một vùng hoang vắng, trải nghiệm “xe nhún” đầy kích thích. Đây là lần đầu tiên hai người làm chuyện đó trên xe, quá trình vừa điên cuồng vừa dữ dội, xe lắc lư đến mức suýt thì bung cả khung, cuối cùng mới phóng thích hết ham muốn.
Sau cuộc hoan ái, Lâm Mạn Nhi trần truồng nằm bẹp bên cạnh, mắt mơ màng, cả người mềm nhũn như một con búp bê tình dục bị chơi hỏng, khắp người chi chít dấu vết ái muội.
Dĩ nhiên, sướng thì có sướng, nhưng cũng quá mạo hiểm. Trình Nghiệp nghĩ, thi thoảng chơi vậy thôi, không nên lạm dụng.
Giờ đây, sau mỗi lần với Lâm Mạn Nhi, hắn không còn thấy áy náy mãnh liệt như ban đầu, mà thay vào đó là một nỗi bất an mơ hồ như thể đang dần đánh mất thứ gì đó rất quan trọng…
Mấy hôm trước, hắn và Từ Ân Ân đã cùng tới bệnh viện làm xét nghiệm, phải đợi một tuần mới có kết quả. Không hiểu vì sao, trong lòng hắn cứ thấp thỏm, như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra…