Đêm mưa đã tạnh hẳn khi trời vừa hửng sáng. Ánh nắng đầu ngày len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên nền gạch hoa mát lạnh của căn nhà quận 3. Đồng hồ chỉ sáu giờ kém mười lăm, trong nhà vẫn còn vương mùi mưa đêm và mùi da thịt nồng nàn từ phòng làm việc cũ.
Nam tỉnh dậy đầu tiên. Cậu nằm trên tấm thảm nhỏ, bên cạnh là cô Loan vẫn còn ngủ say, chiếc áo ngủ hai dây tụt hẳn một bên vai, lộ nguyên bầu ngực trái căng tròn với núm vú hồng hào nhỏ nhắn còn đỏ ửng vì bị cậu mút đêm qua. Quần lót ren trắng đã bị kéo lệch, khe lồn hồng hào vẫn còn ướt át, tinh trùng cậu bắn đêm qua khô lại thành vệt trắng đục trên đùi bà.
Cô Loan mở mắt, thấy Nam đang nhìn mình, mỉm cười ngái ngủ, đưa tay vuốt má cậu: “Cháu dậy sớm thế… cô mệt quá…” Bà ngồi dậy, hôn nhẹ lên môi Nam rồi thì thầm: “Huy còn ngủ, mình tranh thủ chút nữa nhé… cô… cô muốn thêm lần nữa trước khi nấu sáng…”
Nam chưa kịp trả lời thì cô Loan đã quỳ xuống, kéo quần pyjama cậu xuống, ngậm lấy con cặc đang cứng ngắc từ sáng sớm, mút nhẹ vài cái rồi đứng dậy, kéo cậu ra bếp.
Bếp nhà Huy sáng sớm rất yên tĩnh. Bàn ăn gỗ đã được cô Loan dọn sẵn: bánh mì pate nóng hổi, hai ly sữa đậu nành, dĩa trứng ốp la vàng ươm. Huy vẫn còn ngáy khò khò trong phòng, cửa khép hờ.
Cô Loan mặc lại chiếc áo ngủ lụa kem, nhưng không mặc quần lót, chỉ khoác thêm áo khoác cardigan mỏng của chồng để che tạm. Bà ngồi lên đùi Nam ngay trên ghế ăn sáng, kéo tay cậu vòng qua eo mình, thì thầm: “Ngồi yên, cô nấu thêm cà phê… cháu cứ… cứ làm gì cháu muốn…”
Nam run run kéo vạt áo ngủ lên, con cặc nóng bỏng chọc đúng vào khe lồn ướt át của cô. Cô Loan nhẹ nhàng hạ hông xuống, nuốt trọn cậu vào trong một phát chậm rãi. Bà cắn môi để khỏi rên lớn, hai tay vẫn bình thản khuấy cà phê phin, mùi cà phê rang xay quyện với mùi nước hoa và mùi dục vọng nồng nàn.
Cô Loan nhún nhẹ, mỗi lần nhún là một lần lồn bà co bóp quanh thân dương vật cậu, nước nhờn rỉ ra thấm ướt cả ghế gỗ. Bà vừa nhún vừa thì thầm: “Cháu… chậm thôi… chậm thôi… Huy sắp dậy rồi…”
Nhưng Nam đã không kìm được. Cậu ôm eo cô, nhấp mạnh lên, mỗi cú nhấp làm bàn ăn khẽ rung, ly sữa đậu nành sóng sánh. Cô Loan phải lấy tay bịt miệng mình, mắt long lanh nước vì sướng, hông bà tự động nhún theo nhịp cậu.
Đúng lúc ấy, tiếng cửa phòng Huy bật mở. Huy lững thững bước ra, mắt nháy nháy vì buồn ngủ, tóc bù xù, chỉ mặc quần đùi: “Mẹ ơi, con đói…”
Cô Loan giật mình, vội vàng ngồi sát vào bàn để che thân dưới, nhưng vẫn không nhấc hẳn khỏi đùi Nam – con cặc cậu vẫn nằm sâu trong lồn bà, chỉ ngừng nhấp. Bà cười gượng, giọng hơi run: “Ừ… mẹ đang… đang pha cà phê cho con đây… ngồi đi con…”
Huy ngồi xuống ghế đối diện, với tay lấy ổ bánh mì pate, ngáp dài: “Trời ơi ngủ ngon quá mày ơi. Mưa đêm mát ghê.”
Nam ngồi im thin thít, mặt đỏ bừng, hai tay vẫn vòng qua eo cô Loan, con cặc vẫn ngậm chặt trong lồn bà ấm nóng. Cô Loan thì thầm bằng môi, không thành tiếng: “Đừng nhúc nhích…”
Nhưng Huy vô tư gắp trứng ốp la lên bánh mì, vừa nhai vừa hỏi: “Mẹ, sao mặt mẹ đỏ thế? Nóng hả mẹ?”
Cô Loan cười gượng, tay phải khuấy cà phê, tay trái lén lút đặt dưới bàn bóp nhẹ hòn dái của Nam: “Ừ… mẹ… mẹ mới tập yoga sáng sớm nên nóng người chút…”
Huy gật gù, không nghi ngờ gì, tiếp tục ăn ngon lành.
Trong khi đó, dưới gầm bàn, cô Loan lén lút nhún nhẹ, rất nhẹ, chỉ đủ để lồn bà mút lấy con cặc cậu từng chút một. Mỗi lần bà nhấc hông lên một chút rồi lại hạ xuống, nước nhờn lại rỉ thêm ra ghế. Nam phải cắn chặt môi để khỏi rên, hai tay siết chặt eo bà.
Huy ăn xong ổ bánh mì thứ hai, uống ực ly sữa đậu nành rồi đứng dậy: “Con đi đánh răng cái, rồi qua nhà thằng Kiên đá bóng sớm. Nam, mày đi không?”
Nam lí nhí, giọng lạc đi vì đang cố kìm cơn sướng: “Ừ… tao… tao đi sau…
Huy đi khuất vào nhà vệ sinh, tiếng đánh răng rào rào.
Ngay lập tức cô Loan quay lại, hôn ngấu nghiến Nam, hông bà nhún mạnh liên hồi trên đùi cậu, lồn co bóp dữ dội: “Mau… mau ra trong cô đi cháu… cô sắp không chịu nổi rồi…”
Nam chỉ kịp nhấp thêm vài cú thật mạnh, tinh trùng phun ào ào vào sâu trong lồn cô Loan, nóng hổi, từng đợt, từng đợt. Bà cắn chặt vai cậu để khỏi rên lớn, lồn giật giật mút lấy từng giọt cuối cùng, nước nhờn hòa tinh trùng tràn ra ướt cả ghế và đùi Nam.
Cả hai thở hổn hển, vẫn còn ngồi nguyên tư thế ấy khi tiếng Huy từ nhà vệ sinh vọng ra: “Tao đi trước đây! Nam mày về thì khóa cửa cẩn thận nghen!”
Cửa chính đóng lại “cạch” một cái.
Cô Loan mới nhẹ nhàng đứng dậy, tinh trùng và nước nhờn chảy dài xuống đùi bà thành dòng trắng đục ngầu. Bà hôn lên trán Nam, cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc: “Cháu… làm cô sướng chết mất… Giờ thì đi tắm đi, kẻo muộn học.”
Nam đứng dậy, chân còn run, nhìn cô Loan lau vội dưới bàn bằng khăn giấy, rồi bà quay lại cười: “Tối nay… nếu cháu muốn ngủ lại lần nữa… cô sẽ để cửa phòng làm việc hé mở…”
Cậu gật đầu, không nói nên lời.
Bữa sáng kết thúc trong mùi pate, mùi cà phê, và mùi dục vọng vẫn còn nồng nàn trên chiếc ghế gỗ cũ.
Sài Gòn đã sáng rõ. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng trong lòng Nam, mọi thứ đã hoàn toàn khác.