Chiều thứ Sáu, bảng điểm kiểm tra định kỳ môn Hóa được dán ngay trước cửa phòng giáo viên tầng ba. Cả hành lang lớp 11 ồn ào như cái chợ vỡ. Nam đứng lặng giữa đám đông, mắt dán chặt vào tờ giấy A3 trắng tinh.
11A1 – Nam – 9,75 Chỉ kém duy nhất thằng lớp trưởng 11A2 0,25 điểm.
Huy vỗ vai cậu cái “bốp”: “Đù má mày! 9,75 á? Tao có 6,5 còn cười như được mùa!” Minh đứng cạnh cũng tròn mắt: “Nam, mày học thêm cô Hiền có khác. Đỉnh vãi!”
Nam chỉ cười gượng, trong đầu vẫn còn lởn vởn hình ảnh cô Hiền trong chiếc váy lụa hoa nhí buổi học thêm tuần trước: mùi nước hoa Chanel Chance, bàn tay ấm áp chạm vai cậu, và ánh mắt sau cặp kính gọng mỏng như muốn nói điều gì đó mà cậu chưa dám hiểu.
Tiếng giày cao gót gõ nhẹ trên hành lang. Cô Hiền xuất hiện, vẫn bộ váy bút chì màu xanh cô ban và áo sơ mi lụa trắng bó sát, tóc buộc cao gọn gàng, cặp kính gọng mỏng làm nổi bật đôi mắt sắc sảo. Cả đám học sinh tự động im bặt, dạt ra hai bên.
Cô dừng lại trước bảng điểm, đưa ngón tay sơn móng màu nude gõ nhẹ lên tên Nam. “9,75. Rất tốt.” Giọng cô trong trẻo nhưng đủ khiến cả hành lang nín thở.
Rồi cô quay lại, nhìn thẳng vào Nam, mỉm cười: “Nam, tan học em ở lại gặp cô một chút nhé.”
Cả đám “ồ” lên trêu chọc. Huy huých vai cậu: “Chết mày rồi, chắc bị phạt vì học giỏi quá!” Nam chỉ biết cúi đầu, mặt nóng ran.
Phòng giáo viên tầng ba lúc năm giờ chiều gần như trống trơn. Cô Hiền ngồi bên bàn làm việc cạnh cửa sổ, nắng chiều chiếu xiên qua rèm làm tóc cô ánh lên màu nâu hạt dẻ. Trên bàn là chồng bài kiểm tra đã chấm xong, tập đề thi học sinh giỏi Quốc gia môn Hóa, và một cốc trà sữa trân châu còn gần nửa cốc.
Nam gõ cửa nhẹ, bước vào: “Dạ… em chào cô.” Cô Hiền ngẩng lên, bỏ kính xuống, để lộ đôi mắt to tròn long lanh: “Ngồi đi Nam.” Cô chỉ chiếc ghế đối diện. Nam ngồi xuống, hai tay đặt lên đầu gối, tim đập thình thịch.
Cô Hiền đẩy bài kiểm tra của cậu qua bàn, nét bút son đỏ ghi 9,75 nổi bật. “Em làm rất sạch sẽ, cách trình bày đẹp, tư duy tốt. Đặc biệt là phần bài nâng cao về este – lipid, em giải nhanh hơn cả cô dự kiến.” Cô ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Nam: “Trường mình năm nay muốn đẩy mạnh đội tuyển Hóa học sinh giỏi Quốc gia. Cô nghĩ… em đủ sức.”
Nam giật mình ngẩng lên: “Dạ…? Em… em chưa bao giờ nghĩ tới ạ…” Cô Hiền mỉm cười, nghiêng người về phía trước, cổ áo sơ mi hơi trễ để lộ một chút khe ngực trắng hồng dưới ánh nắng chiều: “Cô đã theo dõi em từ đầu năm. Em có tố chất, chỉ thiếu tự tin thôi. Nếu em đồng ý, cô sẽ trực tiếp kèm riêng cho em, ngoài giờ học thêm bình thường. Mỗi tuần ba buổi tối, tại nhà cô hoặc ở trường cũng được.”
Nam nuốt nước bọt. Hình ảnh cô Hiền ngồi sát bên cậu, mùi nước hoa thoang thoảng, bàn tay cô chỉ bài trên trang giấy trắng… khiến cậu choáng váng.
“Em… em sợ không theo kịp cô với các anh chị lớp 12 ạ…” Cô Hiền lắc đầu nhẹ, đặt tay lên mu bàn tay cậu – cái chạm ấm áp khiến Nam cứng người: “Đừng sợ. Cô sẽ kèm từ đầu. Em chỉ cần… tin cô.” Ngón tay cô lướt nhẹ một đường trên mu bàn tay cậu rồi rút về, như vô tình. Nam cảm giác như có dòng điện chạy dọc sống lưng.
Cô Hiền lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy đăng ký đội tuyển, đẩy qua bàn: “Em về suy nghĩ cuối tuần. Thứ Hai trả lời cô nhé. Không ép buộc, nhưng cô rất mong em nhận lời.” Cô mỉm cười, ánh mắt sau cặp kính gọng mỏng như có lửa: “Cô tin em sẽ làm được nhiều hơn những gì em nghĩ.”
Nam cầm tờ giấy, tay hơi run. “Dạ… em sẽ suy nghĩ kỹ ạ. Cảm ơn cô đã tin em.”
Khi cậu đứng dậy định đi, cô Hiền bất ngờ gọi với theo: “Nam này…” Cậu quay lại. Cô đứng dậy, bước tới gần, cúi xuống nói nhỏ đủ để cậu nghe thấy, hơi thở thơm mùi trà sữa phả vào tai cậu: “Nếu em vào đội tuyển… cô sẽ kèm em rất sát. Có khi… sẽ hơi mệt một chút. Nhưng cô hứa, em sẽ không hối hận.”
Cô nói xong, mỉm cười, quay lại bàn thu dọn cặp, để lại Nam đứng đó với tờ giấy đăng ký nóng ran trong tay và trái tim đập loạn nhịp.
Ra khỏi phòng giáo viên, hành lang đã vắng tanh. Nam đứng tựa vào lan can, nhìn xuống sân trường trống trải, nắng chiều vàng rực. Trong đầu cậu hiện lên hàng loạt hình ảnh: cô Hiền ngồi sát bên cậu trong phòng học thêm, mùi nước hoa Chanel Chance, bàn tay cô lướt trên mu bàn tay cậu… và cả những đêm cậu đã trải qua với mẹ, với cô Tú, với cô Loan.
Cậu biết, nếu nhận lời, mọi thứ sẽ không còn đơn giản là học thêm Hóa nữa.
Nhưng cậu cũng biết, cậu sẽ gật đầu.
Thứ Hai, cậu sẽ mang tờ giấy đã ký nộp cho cô Hiền.
Và hành trình mới, vừa học thuật vừa dục vọng, sắp sửa bắt đầu.