Nữ Tu Sa Đọa — Chương 5

Ánh trăng mờ ảo len lỏi qua cửa sổ kính màu của tu viện, chiếu lên căn phòng ngủ đơn sơ của Tsubomi. Cô nằm trên giường, cơ thể trần truồng, đầy những vết đỏ từ những lần trói buộc và xâm phạm của Taro. Ngực nhỏ săn chắc của cô phập phồng, núm vú hồng nhạt dựng đứng, và vùng kín với lông mu đen nhánh bóng loáng dịch nhờn, như minh chứng cho sự sa đọa ngày càng sâu đậm. Tsubomi mở mắt, ánh mắt không còn long lanh thánh thiện, mà mờ đục, đầy khao khát. Cô chạm vào âm đạo mình, ngón tay ướt đẫm tinh dịch và dịch nhờn từ lần gặp Taro đêm trước. “Tôi… tôi đã trở thành gì…” Cô thì thầm, nhưng giọng không còn đau đớn, mà như một lời thú nhận thỏa mãn.

Bên cạnh giường, một mảnh giấy nhàu nhĩ rơi trên sàn, nét chữ nguệch ngoạc của Taro: “Tôi đã xong, từ giờ chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau nữa.” Tsubomi nhặt nó lên, tay run rẩy. Taro đã rời đi, bỏ lại cô trong căn phòng lạnh lẽo, không một lời giải thích. Cô siết chặt mảnh giấy, nước mắt lăn dài, nhưng không phải vì mất mát, mà vì một sự trống rỗng kỳ lạ. Cơ thể cô vẫn nóng rực, âm đạo co bóp mỗi khi nhớ lại dương vật gân guốc của Taro, tiếng rên dâm dục, và dòng tinh dịch nóng hổi tràn ngập trong cô. Cô đứng dậy, lê bước đến trước thánh giá treo trên tường, quỳ xuống, cố gắng cầu nguyện. “Chúa ơi… xin đưa con trở lại… xin xóa bỏ tội lỗi…” Nhưng lời cầu nguyện ngắt quãng, giọng cô yếu ớt, như bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt.

Tsubomi mặc lại áo tu sĩ, cố cài cẩn thận, nhưng tay cô run rẩy, không thể che giấu những vết đỏ trên cổ và ngực. Cô nhìn vào gương, khuôn mặt thanh tú giờ đây mang nét dâm dục, môi sưng, mắt mờ đục. Cô buộc tóc, đeo lại chuỗi hạt, quyết tâm lấy lại sự thánh thiện. “Mình phải quay lại… mình là nữ thánh…” Cô lẩm bẩm, nhưng âm đạo cô lại co bóp, dịch nhờn rỉ ra, như nhắc nhở rằng cô đã không còn là Tsubomi của ngày xưa.

Buổi sáng, Tsubomi ra sân tu viện, phân phát bánh mì và lương khô cho người nghèo. Cô cố mỉm cười, nhưng nụ cười gượng gạo, ánh mắt lạc lõng. Dân làng vẫn kính cẩn, gọi cô là “chị thánh”, không nhận ra sự rối loạn trong tâm hồn cô. Nhưng hôm nay, ánh mắt Tsubomi không còn lướt qua những người đàn ông trẻ tuổi. Thay vào đó, cô để ý đến những người đàn ông trung niên già nua, với khuôn mặt khắc khổ, tóc bạc, và đôi tay thô ráp đầy vết chai. Khi cô trao ổ bánh mì cho một người đàn ông khoảng 50 tuổi, tóc lốm đốm bạc, ánh mắt cô dừng lại trên những nếp nhăn sâu hoắm và đôi vai gầy guộc. Ngón tay cô cố ý chạm vào tay ông ta, cảm nhận sự thô ráp của da thịt, và một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng. Âm đạo cô co bóp mạnh, dịch nhờn thấm ướt lớp vải lót. “Cảm ơn chị thánh,” ông ta nói, giọng khàn khàn, không biết rằng ánh mắt Tsubomi đang lấp lánh dục vọng.

Cô cố quay đi, lẩm bẩm kinh cầu, nhưng hình ảnh Taro và những lần xâm phạm dâm dục tràn ngập tâm trí. Cô nhớ lại cảm giác dương vật lấp đầy âm đạo, tiếng bôm bốp khi mông cô đập vào hông anh ta, và khoái cảm khiến cô run rẩy. Cô siết chặt chuỗi hạt, cố xua tan ý nghĩ, nhưng cơ thể cô không nghe lời. Khi trao bánh mì cho một người đàn ông trung niên khác, với khuôn mặt đầy sẹo và tóc muối tiêu, cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, như mời gọi. “Cô khỏe không, chị thánh?” Ông ta hỏi, giọng trầm. Tsubomi gật đầu, môi cong lên, và tim cô đập mạnh. Cô biết, cô đang khao khát một thứ mà cô không thể thừa nhận.

Đêm xuống, tu viện chìm trong bóng tối, chỉ có ánh nến leo lét trong phòng Tsubomi. Cô quỳ trước thánh giá, cố cầu nguyện, nhưng tâm trí cô rối loạn. Hình ảnh Taro, cảm giác khoái lạc, và ánh mắt của những người đàn ông trung niên già nua trong hàng cứu trợ như một cơn bão dâm dục. Cô cởi áo tu sĩ, để lộ cơ thể trần truồng, ngực nhỏ săn chắc, núm vú dựng đứng, và vùng kín ướt át. Cô chạm vào âm đạo, ngón tay ướt đẫm dịch nhờn, nhưng không đủ để thỏa mãn. “Chúa ơi… xin giúp con…” Cô thì thầm, nhưng ánh mắt cô dừng lại trên thánh giá gỗ treo trên tường

Tsubomi đứng dậy, run rẩy, tháo thánh giá xuống. Nó dài khoảng 30cm, gỗ mịn, với các cạnh trơn tru, nhưng phần ngang hơi thô ráp. Cô nhìn nó, tim đập mạnh, một ý nghĩ tội lỗi lóe lên. “Không… mình không được…” Cô lẩm bẩm, nhưng cơ thể cô đã đầu hàng. Cô ngồi lên giường, tách chân ra, để lộ âm đạo hồng hào, bóng loáng dịch nhờn. Cô cầm thánh giá, ngón tay vuốt dọc thân gỗ, rồi chậm rãi đưa phần ngang đến cửa mình. “Chúa ơi… tha thứ cho con…” Cô thì thầm, nhưng giọng đầy dục vọng.

Tsubomi ấn phần ngang của thánh giá vào âm đạo, gỗ thô ráp cọ vào hai mép thịt, khiến cô rên lên: “Aaaah…” Cô đẩy sâu hơn, cảm nhận sự cứng lạnh của gỗ lấp đầy âm đạo, chạm vào điểm nhạy cảm. Cô bắt đầu di chuyển, tay cầm thánh giá, đẩy ra vào chậm rãi, mỗi chuyển động phát ra tiếng nhóp nhép dâm dục từ âm đạo ướt át. “Ôi… sâu quá…” Cô rên lớn, mắt nhắm nghiền, tưởng tượng dương vật của Taro, hay những người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ. Cô tăng tốc, thánh giá trượt nhanh hơn, gỗ cọ vào âm vật, khiến cô cong người, hét lên: “Aaaah! Tôi không chịu nổi!”

Cô chuyển sang tư thế quỳ, một tay giữ thánh giá, đẩy sâu vào âm đạo, tay kia bóp ngực mình, ngón tay xoáy quanh núm vú. “Mạnh hơn… tôi muốn mạnh hơn…” Cô thì thầm, giọng dâm dục, hông di chuyển theo nhịp thánh giá. Dịch nhờn chảy ra, thấm ướt giường, và cô cảm nhận khoái cảm dâng trào. Cô tưởng tượng một người đàn ông trung niên, tóc bạc, đang đè cô xuống, dương vật gân guốc thúc vào âm đạo. “Đụ tôi… xin hãy đụ tôi…” Cô rên lớn, dù chỉ có thánh giá trong tay. Cô đẩy nhanh hơn, thánh giá cọ mạnh vào âm vật, và rồi cố lên đỉnh, cơ thể run rẩy dữ dội, âm đạo co bóp, dịch nhờn trào ra, thấm ướt thánh giá. “Aaaah! Chúa ơi…” Cô hét lên, nhưng không phải cầu nguyện, mà là tiếng rên của khoái lạc.

Tsubomi ngã xuống giường, thánh giá rơi bên cạnh, ướt đẫm dịch nhờn. Cô thở hổn hển, ngực phập phồng, mắt mờ đục. Cô chạm vào âm đạo, ngón tay ướt át, rồi đưa lên môi, liếm nhẹ, vị mặn của dịch nhờn khiến cô mỉm cười. “Tôi… tôi không thể quay lại…” Cô thì thầm, nhìn thánh giá, không còn thấy nó như biểu tượng của đức tin, mà như một công cụ thỏa mãn dục vọng.

Sáng hôm sau, Tsubomi mặc áo tu sĩ, nhưng để hở cổ và ngực, ánh mắt đầy dục vọng. Cô ra sân tu viện, phân phát đồ ăn cứu trợ, nhưng mỗi lần trao bánh mì cho một người đàn ông trung niên, cô mỉm cười quyến rũ, ngón tay cố ý chạm vào tay họ. Khi một người đàn ông khoảng 60 tuổi, tóc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhận bánh mì, cô nhìn vào mắt ông ta, ánh mắt lấp lánh. “Cô khỏe không, chị thánh?” Ông ta hỏi, giọng khàn khàn. Tsubomi gật đầu, môi cong lên, và âm đạo cô co bóp, dịch nhờn chảy ra. Cô biết, cô không thể kìm nén nữa.