Chương 38 Đồ đĩ dâm! Thật sự mẹ nó nhét cả quả chuối vào!
Trong phòng tắm, Tinh Nhung nhìn Trần Tử Nịnh quay lưng về phía mình. Đôi tay thon dài, tấm lưng gầy, một bên ngực tròn trịa lộ ra. Vòng eo và hông rất gợi cảm, mông căng tròn, chi chít những vết bầm đỏ tím. Đôi chân dài thẳng tắp, trắng mịn màng, đầy những vết roi đều tăm tắp. Nước chảy róc rách, tràn ngập vẻ gợi tình và nhục dục.
Dù cả hai là phụ nữ, Tinh Nhung vẫn không kìm được nuốt nước bọt khi nhìn cảnh này.
Trần Tử Nịnh nghe thấy tiếng động, quay lại lườm cô. “Đồ dâm tặc.”
Đã bị mắng thế rồi, Tinh Nhung cũng chẳng ngại ngùng gì. “Chậc chậc! Đừng nói đàn ông, đến tao nhìn thấy cũng không nhịn được mà muốn địt mày.”
Trần Tử Nịnh không chỉ có khuôn mặt quyến rũ mà cả thân hình cũng câu hồn người.
Lần đầu nghe lời nhận xét thế này, Trần Tử Nịnh bật cười, cười rất sảng khoái. Cô dùng hai tay nâng hai bầu ngực nặng trĩu của mình, lắc lư trước mắt Tinh Nhung. “Đến địt tao đi!”
Vừa nói, cô vừa bóp ngực, cố ý rên hai tiếng.
Nhịn hết nổi rồi!
Tinh Nhung vẫn nhớ lời mình nói buổi sáng, quay người ra ngoài lấy một quả dưa chuột từ tủ lạnh.
Mắt Trần Tử Nịnh lập tức mở to. “Mày làm gì vậy?”
Tinh Nhung trịnh trọng đặt quả dưa chuột vào tay cô. “Đến lúc mày thực hiện lời hứa rồi đấy.”
Trần Tử Nịnh: “…”
Cô ta thật sự không ngờ Tinh Nhung lại chơi thật.
“…Hôm nay tao ăn dưa chuột rồi, không muốn ăn cái này.”
Cô ấy trơ trẽn chơi xấu. Tinh Nhung lại rất dễ tính, gật đầu rồi quay người rời khỏi phòng tắm.
Trần Tử Nịnh vừa định hành động, đã nghe thấy người kia nói. “Khóa cửa phòng tắm hỏng rồi, đừng hòng trốn.”
Chưa đầy một phút, Tinh Nhung quay lại, trên tay cầm một củ cà rốt và một quả chuối.
Khi Trần Tử Nịnh nhìn thấy quả chuối, lời nói lẩn tránh bỗng dưng nghẹn lại.
Người phụ nữ trong phim kia dường như rất sướng khi bị chuối cắm vào…
Nước ấm dội qua ngực, làm cho hai bầu ngực mềm, trắng như bánh bao càng thêm hồng hào, trắng nõn.
Tinh Nhung hơi ghen tị, đưa tay nhéo một cái.
“A! Ưm… Nhẹ thôi mà…” Giọng Trần Tử Nịnh nũng nịu, đầy vẻ mê hoặc.
Các ngón tay luồn qua lại, cọ xát và xoa bóp vùng lông mu ướt nhẹp. Mông bầm tím bị nước nóng xối vào, đau đớn không ngừng, nhưng lại mang đến khoái cảm khắp người.
Cảm giác mềm mại trong tay, thịt vú bị ép ra qua kẽ ngón tay, gợi cảm đến đỏ mắt. Tinh Nhung không buông tay, thưởng thức vẻ đẹp mà mình mãi mãi không thể có được.
Trần Tử Nịnh vặn vẹo cơ thể như một con rắn, ba ngón tay cắm vào lỗ lồn, mặt dựa vào bức tường phòng tắm ướt đẫm.
“Cái đó, giúp tao lột vỏ.” Trần Tử Nịnh tranh thủ nói, sai Tinh Nhung làm việc.
Tinh Nhung có vẻ khó hiểu. “Không phải cứ thế dùng luôn à?”
“Mày bị ngu à?” Trần Tử Nịnh mắng cô bằng ánh mắt đưa tình.
Tinh Nhung “à” một tiếng, lưu luyến buông vú cô ra, đi lột vỏ quả chuối trên bồn rửa mặt.
Quả chuối mới mua về chưa lâu, vẫn còn cứng.
Trần Tử Nịnh đưa tay nhận quả chuối đã được lột vỏ, di chuyển nó trên lỗ lồn của mình.
Một cảnh tượng đầy gợi tình, như một bộ phim người lớn chiếu trực tiếp. Tinh Nhung xem mà miệng đắng lưỡi khô.
Khi cô cúi người xuống, hai bầu ngực lớn của Trần Tử Nịnh cũng rũ xuống. Mông bầm tím vểnh lên cao, toàn bộ lỗ lồn lộ ra trần trụi. Vùng đó đỏ rực, hai môi âm hộ bị banh ra vẫn chưa khép lại, có thể thấy rõ niệu đạo màu hồng nhạt và một cái lỗ nhỏ bên trong.
Quả chuối trắng sữa di chuyển trên đó, chọc chọc chỗ này, chạm chạm chỗ kia, rồi vô tình lọt vào cái lỗ đó. Trần Tử Nịnh lập tức dâm đãng kêu lên một tiếng, rõ ràng là rất sướng.
Lỗ lồn mỏng manh, nhấp nhô, cái vật trắng sữa kia bị cái lỗ tham lam đó nuốt chửng, dần dần biến mất bên trong, chỉ còn lại một cái đuôi ở ngoài.
“Ưm a… Sướng quá a…”
Bàn tay đẹp nắm lấy cái đuôi còn lại, kéo quả chuối đang ở trong lỗ nhỏ.
Cái lỗ được uốn cong, dễ dàng chạm vào điểm nhạy cảm của cô.
Mông lắc lư như một con chó cái, thịt mông rung động.
Tinh Nhung bị hai khối thịt kia mê hoặc, tiến lên đưa tay nhéo một cái.
“Ngô a~”
Thịt mông đầy đặn của Trần Tử Nịnh càng nhô về phía tay cô, như đang nói “nhéo thêm nữa đi”.
Đây là lần đầu tiên Tinh Nhung nhéo mông của người phụ nữ khác, lại còn trong tình trạng trần trụi như vậy.
Trần Tử Nịnh thật sự rất mềm,khắp người đều mềm mại .
Không làm theo ý cô, Tinh Nhung giơ tay vỗ hai cái lên đó, khiến khối thịt rung lắc vui vẻ.
“Ưm a… Đừng… đừng đánh…” Trần Tử Nịnh vặn vẹo né tránh, ngửa cổ lên kêu.
Tinh Nhung không nghe, lại “bạch bạch” hai cái.
Quả chuối trong lỗ lồn rút ra rút vào càng nhanh hơn. Tinh Nhung có thể thấy dâm dịch và chuối dính vào nhau, tạo thành một vũng nước màu trắng.
Cô nuốt nước bọt, bàn tay trên mông càng ra sức hơn.
Thịt mông rất đàn hồi, sẽ tự động bật lại vào lòng bàn tay cô, cảm giác tràn đầy, sướng đến mức chỉ cần nhéo vài cái, người phụ nữ liền dâm đãng kêu lên.
Đột nhiên, mái tóc ướt đẫm của người phụ nữ bung ra, toàn thân run rẩy phát ra một tiếng hét chói tai.
Cô ấy nhắm mắt lại, sắc mặt ửng hồng, mang vẻ gợi cảm đặc trưng của cơn cực khoái.
“Bang, bang, bang!”
Ba tiếng gõ cửa ngoài phòng đột ngột vang lên.
Trần Tử Nịnh vừa động cổ tay, trong tay lập tức chỉ còn lại nửa quả chuối.
Tinh Nhung hơi hoàn hồn, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này. “Mày, mày…”
Trên mặt Trần Tử Nịnh vẫn còn ửng hồng sau cơn cực khoái. Cô há miệng thở dốc, đưa tay vào định móc ra, nhưng lại không ngờ đẩy nó vào sâu hơn nữa.
“Ưm a…”
Lỗ lồn sau cao trào rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ một chút cũng khiến người ta không kìm được kẹp chặt đùi. Thịt huyệt bất an co bóp. Quả chuối không mềm, nên không bị nát ở bên trong.
Trần Tử Nịnh chỉ đành dẩu mông lên cao, lại thêm một ngón tay vào. Hai đầu gối chạm vào nhau, thịt trên đùi căng chặt.
Ba ngón tay cắm vào tới đốt ngón tay, đầu ngón tay có thể chạm được một chút, nhưng không móc ra được.
Tinh Nhung ra ngoài mở cửa. Khi thấy người đứng trước cửa, cô lập tức mở to mắt.
Sắc mặt người đàn ông khó coi. Cửa vừa mở, anh ta liền hỏi, “Trần Tử Nịnh đâu?”
Tinh Nhung suy nghĩ một lát, rồi tự mình đi ra, dùng tay chỉ vào phòng vệ sinh qua cánh cửa đang mở rộng. “À… hai người cứ tự nhiên nhé.”
Tào Liệt nói cảm ơn rồi đi vào, lập tức tiến về phía phòng vệ sinh.
Tinh Nhung đóng cửa lại, rồi tự đi sang gõ cửa phòng đối diện.
Trong phòng vệ sinh, Trần Tử Nịnh vẫn đang cố sức chống một tay vào tường gạch, một tay ở lỗ lồn đào bới. Khi nghe thấy tiếng cửa mở, cô không quay đầu lại nói: “Hay mày giúp tao lấy hai cái đũa đi, tao móc nó không ra.”
Trong giọng nói rõ ràng mang theo vẻ mê hoặc.
Tào Liệt đi tới, một tay đè cô lên bồn rửa mặt, “bạch bạch” hai cái vỗ vào mông thịt no đủ muốn nổ tung của cô. “Móc cái gì vậy?”
Biến cố này đến quá đột ngột. Bàn tay Trần Tử Nịnh nhét trong lỗ lồn còn chưa rút ra, bị hắn kéo loạn xạ vào ra mấy cái. Trong nhất thời, cô chỉ còn biết kêu lên dâm đãng.
Tào Liệt cũng không đợi cô trả lời. Anh ta lập tức nắm lấy ngón tay cô định rút ra và bắt đầu đào bới ở bên trong.
“A! Đừng… Chỗ đó không được a… Đồ khốn nạn…” Tào Liệt làm cô sướng đến mức rỉ nước, cả người co quắp đến cơn cao trào lần thứ hai.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng, quả chuối sâu trong lỗ lồn đã bị cô kẹp nát một nửa, nhão nhoét dính vào vách thịt.
“Ưm a! Nát rồi, nát rồi… Đừng cắm…”
Tay cô bị hắn nắm chặt, dùng sức, hoàn toàn không màng đến ý muốn của cô.
Tào Liệt nghe những lời này, gân xanh trên trán nổi lên. Kiềm chế vài giây nhưng vẫn không nhịn được mà đánh cô.
Lòng bàn tay vỗ vào mông ướt đẫm, tiếng vang rất giòn giã.
Trần Tử Nịnh bận tâm Tinh Nhung ở ngoài, hơi xấu hổ né tránh.
“Đừng, đừng đánh em…”
Tào Liệt càng tức giận hơn. Một tay anh ta ghì chặt eo cô, nửa phần cũng không né tránh được. “Mẹ nó, ông đây cho mày mặt mũi à, còn dám trốn?”
Sau khi tắm xong, thịt mông sưng to càng thêm nở ra, to hơn một vòng. Giờ đây đánh lên có cảm giác rất tốt.
Nhưng Tào Liệt lại không có tâm tình cảm nhận những thứ đó. Vỗ vào thịt mông một lúc, cái mông vốn đã cao vểnh đầy đặn lại sưng thêm hai vòng.
Trần Tử Nịnh cắn miếng thịt nhỏ trên mu bàn tay, khóc thút thít, hai chân đập lên xuống để giảm bớt đau đớn.
“Mẹ nó, mày đúng là đủ dâm đãng. Mới có một lát mà tự chơi sướng thế à!” Tào Liệt mắng, rồi tức giận vỗ hai cái.
Lòng bàn tay anh đã đỏ lên, nóng rát.
Dưới lòng bàn tay, thịt mông bị vỗ đến mức không thể nhìn được, một cái mông bầm tím chính hiệu.
Lửa giận tan bớt một chút, hắn đưa tay vào thăm dò, chỉ có thể cảm nhận một chút dính nhớt. Hắn lập tức lại tức giận hỏi: “Cắm cái gì vào vậy?”
Trần Tử Nịnh vẫn đang khóc, nhưng cuối cùng cũng lo lắng thật sự không lấy ra được, không dám giấu giếm. “Chuo, chuối… Ô ô ô…”
Tào Liệt thở hắt ra, quả thực bị cô làm cho tức đến không nói nên lời. Hắn dùng tay vỗ mạnh mấy cái lên vùng thịt mềm ở lỗ lồn, rồi sau đó chưa hả giận lại nhéo vài cái. Cái môi âm hộ mập mạp kia lập tức khóc nức nở. “Không quản được lỗ lồn của mày nữa à? Cái thứ gì cũng có thể địt được mày đúng không?”
“A a a! Đau quá a!” Trần Tử Nịnh vừa khóc vừa kêu.
Tào Liệt tức giận thọc hai ngón tay vào. Lúc nãy còn sờ thấy một chút đuôi, bây giờ lại không thấy tăm hơi.
“Địt mẹ!”
Hắn chửi một câu, lại thêm một ngón tay vào.
Trần Tử Nịnh khó chịu dẩu mông lên quậy phá. “Ưm a~”
Tào Liệt thấy phản ứng này của cô liền tức giận. “Còn dám mẹ nó phát dâm, lát nữa ông đây đụ không chết mày thì ông đây theo họ mày!”
Hắn rút ngón tay ra, lật cô lại, bảo cô ngồi trên bồn rửa mặt, lưng tựa vào tường hơi ngả người, toàn bộ vùng kín đều phơi bày trước mặt hắn
“Mông em đau…” Trần Tử Nịnh co rúm lại nũng nịu .
Tào Liệt hừ lạnh một tiếng, “Mày sẽ còn đau hơn nữa, ráng chịu đi.”
Hắn túm lấy một tay cô, đặt lên thân dưới của cô, dắt ngón tay cô xoa nắn trên vùng thịt mềm tươi đỏ.
Không biết có phải vì sự ép buộc quá rõ ràng hay không, mà lỗ lồn vốn đã ướt lại càng thêm ẩm ướt.
Tào Liệt buông tay cô ra, ba ngón tay đồng thời cắm vào. Ngón cái xoa lên niệu đạo của cô.
“Ưm a… Chỗ đó không được a…”
Trần Tử Nịnh đưa tay định bắt lấy hắn, nhưng lại bị vỗ một cái.
“Ngoan đi!”
Da cô non nớt, chỉ một chút như vậy, trên mu bàn tay đã xuất hiện một vết đỏ.
Tào Liệt nhìn thấy, cắn chặt răng, đưa cả ngón út vào. Lỗ lồn bị kéo giãn ra, bọc lấy tay anh ta như một chiếc bao tay.
“A! Căng quá rồi…”
Trần Tử Nịnh kêu lên, một chân dài từ bồn rửa mặt trượt xuống, vô lực lay động.
Bên trong vẫn không chạm tới. Trên trán Tào Liệt đã lấm tấm mồ hôi.
Mẹ nó, chơi điên đến mức nào mà lại làm nó vào sâu như vậy?
Các ngón tay đồng loạt rút ra rút vào. Lỗ lồn bị tạo thành một cái lỗ đen , không nhìn rõ tình trạng bên trong.
“Ưm a… Cắm em đi…” Trần Tử Nịnh bị tình dục tra tấn, ánh mắt đã có chút mờ mịt.
Tào Liệt đẩy tay vào sâu hơn. Bốn đốt ngón tay đã chống ở cửa lỗ của cô, từ từ nhét vào bên trong.
“Đừng vào a… Sẽ rách mất…” Trần Tử Nịnh cảm nhận được xương cứng đang ở trong lỗ thịt dâm đãng của mình, khóe mắt chảy ra nước mắt. Cô ngửa cổ ra sau dựa vào tường, sướng đến trợn trắng mắt
“Kêu cái gì? Lỗ lồn dâm đãng của mày giỏi lắm, sao dễ rách thế được?”
Mặc dù Tào Liệt nói vậy, nhưng động tác trên tay lại rất cẩn thận, sợ làm rách cái lỗ này của cô. Hắn từ từ rút ra rút vào.
May mà cô rất sướng, nước bên trong chảy ra không ngừng, vách thịt ướt át giúp dễ dàng tiến vào hơn nhiều.
Ngón cái duy nhất còn ở ngoài cũng bắt đầu vào theo. Tào Liệt rút ra rút vào có chút tốn sức. Vách thịt đỏ thắm bị tạo thành một vòng tròn.
Tào Liệt đứng dậy, buông tay chân cô ra, bẻ đầu cô lại và hôn cô.
Môi răng quấn quýt, anh ta mút lưỡi cô “tấm tắc”, dùng cái lưỡi dày thô cuốn hết nước bọt trong miệng cô vào miệng mình.
“Ưm… đau…”
Trần Tử Nịnh bị anh ta hôn đến tóc cũng đau, “Ưm ưm” một tiếng.
Tào Liệt buông môi lưỡi cô ra, lại một lần nữa ngồi xổm xuống, nước miếng ái muội phun lên bàn tay vẫn đang cắm trong lỗ lồn của cô.
Chất nhầy ướt át, dâm đãng không nói nên lời.
Trần Tử Nịnh xem mà không nói được lời nào, lỗ lồn lại co bóp dữ dội hai cái, có chút kích động.
Tào Liệt tất nhiên cảm nhận được, ngón tay anh ta cạy vài cái trên vách bên trong, làm cho thịt ở đó nhăn nhúm lại.
“A a a! Sướng quá!”
Chỗ rộng nhất của bàn tay chống ở cửa lỗ, đã có thể tìm thấy cái thứ dính nhớp kia.
Đồ đĩ dâm! Thật sự mẹ nó nhét cả quả chuối vào!
Cổ tay dùng sức, chỗ rộng nhất của bàn tay xông vào.
“A a a a! Rách rồi! Nát rồi…” Trần Tử Nịnh phản ứng rất mạnh, kêu lên. Lông mày cô nhăn tít lại, nước mắt “tách” một cái rơi xuống.
Cô biết hắn muốn làm gì, cũng tin rằng hắn sẽ không thực sự làm cô bị thương, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng cũng là thật.
Con cặc của Tào Liệt rất thô và dài, mỗi lần tiến vào cô đều phải mất một lúc lâu mới có thể thích ứng. Huống chi là cả một bàn tay xông vào?
Tào Liệt cũng sợ, mọi dây thần kinh đều căng thẳng. Hắn cẩn thận cảm nhận tình trạng bên trong, mắt không chớp nhìn chằm chằm lỗ lồn của cô, bị căng đến trắng bệch, chỉ còn lại một vòng da mỏng.
Vùng đó vốn đã bị hắn vỗ đến đỏ, giờ lại trắng bệch không còn một tia máu, như thể giây tiếp theo sẽ bị xé toạc ra thành một lỗ hổng.
Bàn tay lại trượt vào một chút, xương cổ tay hoàn toàn chắn ở cửa lỗ. Lúc này hắn mới bắt đầu rút ra rút vào, nắm bàn tay thành nắm đấm, từ từ thọc vào, cho đến khi cảm nhận được dịch dâm ướt át ở cổ tay mới dừng lại.
“Ưm a a…” Trần Tử Nịnh kêu thật to, hiển nhiên đã quên việc cách âm của căn phòng này không tốt.
Tào Liệt cố gắng giữ cổ tay bất động, chỉ dùng hai ngón tay để kẹp lấy nửa quả chuối kia.
Ngón tay xòe ra, ấn vào thịt âm hộ của cô. Trần Tử Nịnh lập tức run rẩy. Tào Liệt ghì chặt cô bằng một tay.
Ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy nửa quả chuối, cổ tay lúc này mới nhúc nhích một chút, từ từ lùi ra ngoài.
Trần Tử Nịnh có thể cảm nhận được dị vật sâu trong cơ thể từ từ biến mất, ngay cả hơi thở cũng trở nên rất cẩn thận.
Giữa mỗi hơi thở, tiểu lỗ lồn lại co bóp.
Tào Liệt bị cô kẹp tay, cảm giác con cặc bên dưới như muốn nổ tung. Hắn tức giận mắng cô: “Đừng có dùng cái lồn nát của mày kẹp ông đây.”
Trần Tử Nịnh cũng không dám cãi lại hắn. Cô nín nhịn cố gắng thả lỏng bên dưới, toàn bộ vùng kín đều dùng sức phồng ra ngoài.
Đến chỗ rộng nhất của lòng bàn tay, ngón tay Tào Liệt kẹp lấy quả chuối lại rút ra rút vào một hồi. Bên trong phát ra tiếng nước
Lỗ lồn của cô lúc nào cũng có thể ra nước, giống như nước tiểu vậy.
Tào Liệt dùng sức cánh tay, “phốc” một tiếng, chỗ rộng nhất kia thành công rút ra.
Ngón cái đã ra ngoài, những ngón còn lại dễ dàng hơn nhiều.
Với ý định muốn cho cô nhớ đời, Tào Liệt dùng hai ngón tay kẹp quả chuối kia di chuyển trên vách thịt của cô, từng tấc từng tấc cọ lên miếng thịt mềm mại như con lươn.
“A… Đừng làm vậy a… Ra ngoài đi…” Trần Tử Nịnh cảm nhận được khoái cảm dưới thân, vừa vặn vẹo vừa khóc.
Hai bầu ngực trước ngực như hai chiếc bát lớn úp ngược, cùng với động tác của cô mà lắc lư, hoàn toàn không biết xấu hổ.
Tào Liệt cắn răng, mắt ghì chặt vào hai thứ kia, hận không thể cắn đứt chúng, xem cô còn phát dâm kiểu gì nữa!
Bốn ngón tay cùng với quả chuối, trêu đùa cô đến mức cô phun ra nước, Tào Liệt mới rút ra.
Cái lỗ bị căng ra to bằng bàn tay vẫn chưa co lại, có thể nhìn thấy lỗ nhỏ đỏ thắm bên trong, nước chảy tí tách, co bóp. Ngay cả lớp da ở cửa lỗ cũng cố gắng co vào rồi mở ra.
Trần Tử Nịnh dựa vào tường thở hổn hển. Trong không gian yên tĩnh này, tiếng thở của cô được phóng đại vô hạn, ái muội và mê người.
Tào Liệt đứng dậy, đặt quả chuối bị bẻ đầu kia lên môi cô. “Ăn đi.”
Trần Tử Nịnh mặt đỏ bừng, có chút không mở miệng nổi, nghiêng đầu muốn tránh né.
Lớp ngoài của nửa quả chuối đã bị cô mài phẳng, chỉ còn lại sự dính nhớt sau khi bị đè ép, bên trên phủ đầy dịch dâm ướt át của cô.
Quá xấu hổ!
“Bang!”
Một tiếng vang nhỏ, không tính là nặng, nhưng cảm giác nhục nhã “phanh” một tiếng bùng nổ.
Trên má có một chút nóng ấm, không phải vì mặt cô đỏ, mà là vì cái tát của anh ta.
Tào Liệt không bỏ qua vẻ kinh ngạc và sự xấu hổ dày đặc trong mắt cô, lại vỗ một cái tát lên mặt cô.
Cùng một bên má, cùng một vị trí, không sai lệch chút nào.
“Há miệng ra, nếm thử cái vị dâm đãng của chính mày.” Hắn nói tục, giọng khàn đặc.
Trần Tử Nịnh nức nở một tiếng, vẫn không há miệng.
“Bang!”
Lại một cái nữa, lực nặng hơn hai cái vừa rồi.
“Anh đánh em… Ô ô ô…” Cuối cùng Trần Tử Nịnh cũng không chịu đựng nổi, vừa khóc vừa nói.
Tào Liệt liếm răng hàm, cười lạnh một tiếng, “Đừng nói là đánh mày, ông đây có ý định cắn chết mày đấy!”
“Ô ô ô…”
“Mẹ nó, mày có ăn không? Cái mồm này không ăn, lão tử lại nhét vào cái lỗ phía dưới kia. Không phải thích phát dâm sao? Ông đây xem cái lỗ dâm đãng của mày có thể bị quả chuối này đụ nát không!”
“Bang!”
Lại một cái tát nữa. Lần này, Tào Liệt không cố ý kìm lực. Trên mặt cô lập tức nổi lên một vết đỏ, giống hệt trên mu bàn tay .
“Ô ô ô… Đừng đánh… Em ăn… Ô ô ô…”
Hai người từ trước đến nay luôn đấu khẩu với nhau, nhưng Trần Tử Nịnh chưa bao giờ bị đánh quá đáng như vậy.
Yết hầu Tào Liệt cuộn lại. Khi cô cúi đầu định cắn lấy nửa quả chuối bị anh ta kẹp nát trên tay, anh ta nghiêng tay né tránh.
Dưới ánh mắt ướt đẫm nghi hoặc của cô, anh ta cắn quả chuối đầy nước dâm đãng rồi hôn cô.
Quả chuối nhão nhoét, không biết bị ai cắn, Tào Liệt dùng lưỡi đẩy miếng thịt nát vào cổ họng cô, ép cô nuốt.
Hầu hết thịt quả trong miệng cô đều bị cô nuốt xuống. Tào Liệt kiểm tra như thể tuần tra trong khoang miệng cô một vòng, rồi mới buông cô ra khi cô gần như nghẹt thở.
Trần Tử Nịnh toàn thân mềm nhũn nằm trong ngực anh ta thở dốc.
Con cặc của Tào Liệt dưới thân như muốn nổ tung, căng đến mức có chút đau.
“Mẹ nó đừng có thở dốc như bị làm tình vậy, kêu đến mức con cặc ông đây cứng ngắc lên rồi.” Tào Liệt hung hăng mắng.
“Vậy thì anh địt em đi.” Cô ngoan ngoãn nói theo lời anh.
Tào Liệt đưa tay vỗ một cái lên má cô. “Lão tử không đụ cái lon nát bị chuối làm qua.”
Trần Tử Nịnh không so đo với hắn. Cô trần truồng từ bồn rửa mặt xuống, quỳ trước mặt hắn, đưa tay cởi thắt lưng .
Cô rất ít khi chủ động “khẩu giao” cho hắn, huống chi là chủ động quỳ trước mặt như vậy.
Tào Liệt há miệng thở dốc, nhưng vẫn không lên tiếng ngăn cản.
Hắn không thể từ chối cô, từ khi còn nhỏ đã bị cô bắt nạt, bị cô cướp đồ ăn vặt.
Vừa kéo khóa quần ra, một đống lông mu hỗn độn bắn ra một thứ, thiếu chút nữa thì đập vào môi cô.
Cô dùng miệng liếm cặc hắn, còn hắn thì rửa lồn cho cô.
Trần Tử Nịnh vẫn bị hắn ôm lên bồn rửa mặt, quỳ gối vểnh mông ra cho hắn. Cặp mông căng tím, đầy đặn, nhô lên kiêu hãnh. Cái lồn vừa nãy còn bị banh rộng bằng nắm tay, giờ đã từ từ khép lại, chỉ còn một lỗ nhỏ vừa ngón cái.
Tào Liệt cảm nhận khoái cảm được liếm mút . Hắn vặn vòi hoa sen, dùng vòi mềm xịt nước vào cái lồn dâm đãng kia.
“Ân a… Nóng quá…” Trần Tử Nịnh rụt người lại, rên rỉ, nhưng không hề né tránh. Ngay cả khi ngậm cặc hắn, cô vẫn cẩn thận thu hàm răng, không làm trầy xước con cặc hắn một chút nào.
Tào Liệt bực tức túm đầu cô, thúc mạnh cặc vào thêm hai cái. “Làm đi.”
Trần Tử Nịnh rên rỉ hai tiếng. Cái lồn thịt hư hỏng dường như đã quen với nhiệt độ nước, không còn kêu nữa, chỉ một lòng hầu hạ cây gậy thô dài kia. Mông thì thoải mái xoắn vặn, uốn éo.
Dòng nước không quá lớn, lực cũng không đủ mạnh, nhưng khoái cảm tê dại, râm ran cứ thế tích tụ từng chút một. Hắn dán mắt nhìn dòng nước từ từ lấp đầy nơi đó, cho đến khi không thể chứa thêm và tràn ra ngoài, hắn mới tắt vòi.
Trần Tử Nịnh co rút lại một cái, bên trong liền có một luồng nước phun ra, trông thật dâm.
Tào Liệt giữ chặt gáy cô, cắm vàovài cái thật mạnh . Cảm giác đầu cặc bị cô nuốt chửng , hắn kêu lên một tiếng rồi rút ra.
Hắn dùng hai tay ôm lấy cặp mông cô, xoay người cô lại. Lúc cô còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đỡ cặc của mình, thọc thẳng vào trong. Cặc thô cứng phá tan áp lực nước, đầu cặc đâm thẳng vào tử cung cô, hai viên bi cũng chui vào được một nửa.
“A! Đâm thủng rồi!” Trần Tử Nịnh dâm đãng kêu lên một tiếng. Cô đưa tay cách bụng dưới để sờ vị trí hắn vừa đâm tới. Phần thịt mềm mại bị hắn banh rộng ra , bên trong thì căng tức vô cùng
Tào Liệt vươn tay, nắm lấy mu bàn tay cô, ấn mạnh một cái.
“A a a a!”
“Ưm…”
Hậu quả của việc tự làm tự chịu là thế đấy. Cặc còn chưa kịp thọc vào rút ra, khi cảm nhận được trọng lực đè xuống, cảm giác muốn bắn vừa nãy kìm nén trong miệng cô lập tức dâng lên. Tinh dịch phụt ra, hòa lẫn vào nước.
Trần Tử Nịnh cũng phun, những khoái cảm hỗn độn đột nhiên bùng nổ. Nhưng cô vẫn cảm nhận được động tĩnh của Tào Liệt, nhất thời không nhịn được bật cười, vú run lên bần bật.
Tào Liệt mặt đen lại, vì xấu hổ mà giận dữ cắn một miếng vào gáy cô, hai hàng răng đều tăm tắp hằn sâu. Trần Tử Nịnh vừa cười vừa né tránh.
“Anh tự ấn đến bắn, sao lại cắn em chứ!”
Tào Liệt không nói gì, nhéo vài cái lên bầu vú mềm mại của cô. Cặc một lần nữa hùng dũng đứng lên, cương cứng trong cái lồn dâm của cô.
Lần này, hắn cắm vào cực kỳ tàn nhẫn. Nước không chịu nổi lực mạnh như vậy, từng luồng lớn theo cặc hắn khi rút ra mà trào hết ra ngoài, sàn nhà hỗn độn một mảng.
Tiếng rên rỉ của Trần Tử Nịnh không ngừng, thân thể cô mềm nhũn, quỳ không vững. Tào Liệt đơn giản bế cô lên, để hai chân cô kẹp lấy eo mình, rồi thọc vào rút ra.
Thay nước hai lần, cho đến khi cặc không còn cảm giác dính nhớp, chỉ còn lại sự trơn tuột của vách thịt, hắn mới dừng lại.
“Anh, anh làm xong chưa.” Trần Tử Nịnh vòng tay qua eo hắn, không cho hắn ra.
Tào Liệt vỗ một cái lên gương mặt ửng hồng như hoa đào của cô. “Là muốn ông đây sướng, hay là con mẹ nó mày sướng hơn?”
Trần Tử Nịnh lại bị hắn tát đến đỏ mặt, nhưng vẫn nũng nịu không buông tay ra.
“Anh sướng chưa ? ”
Cô nói rồi, cúi đầu lại gần, ngậm lấy con quái vật khổng lồ kia vào miệng. Phần lớn thân gậy vẫn còn nằm ngoài.
Tào Liệt khẽ hừ một tiếng. “Hôm nay cũng thông minh đấy.”
Hắn có tâm trạng tốt, túm lấy tóc cô để chơi đùa, từng vòng quấn quanh cổ tay mình. Cuối cùng, khi các ngón tay đã nắm được chân tóc cô, hắn ác ý kẹp chặt lấy gáy cô, thọc vào rút ra thật nhanh, cuối cùng bắn tinh vào trong cổ họng cô. Nơi đó chặt đến nỗi hắn chậm rãi, không nỡ rút cặc ra.
Trần Tử Nịnh đưa tay đẩy hắn.
“Ngô a ngô ngô ngô…”
Bị cặc lấp đầy miệng, nói chuyện cũng không rõ. Tào Liệt rút ra khỏi miệng cô.
“Cái gì?”
“Anh suýt nữa đâm chết em!” Trần Tử Nịnh rưng rưng nước mắt, giận dỗi nói.
Tào Liệt nhẹ nhàng vỗ về mặt cô, nhưng lời nói ra lại ngang ngược. “Em tự nói xem, hôm nay có chuyện nào mà không đáng để anh đâm chết em , hửm?”