QUYẾN RŨ ANH HÀNG XÓM — Ngoại truyện 1

 

 

 

“Tự mình ngậm thước lại đây.” Kỳ Nam lấy khăn ướt lau tay, giọng điệu hờ hững.

Tinh Nhung bị hắn quyến r, khuôn mặt dần ửng hồng, cơ thể càng thêm nứng. Cô chậm rãi dẩu mông lên, bò đến đầu giường, há miệng ngậm lấy cây thước dày nặng.

Từ khi cô mang thai, Kỳ Nam đã cất hết dụng cụ vào đáy hộp, chỉ để lại một cây thước trên tủ đầu giường, nói là để đề phòng.

Ý tưởng của hắn không tồi, nhưng lại  được sử dụng rất nhiều lần.

“Xin chủ nhân thật  đánh thật mạnh để trừng phạt cái mông nhỏ dâm đãng này.” Cô hai tay giơ cây thước dính nước bọt của mình, dẩu mông nói.

Đã lâu không bị phạt, cô rất hưng phấn , nói xong mặt đỏ bừng, giọng nói càng lộ ra vẻ quyến rũ.

Kỳ Nam vươn tay nhận lấy, bật điều hòa. Chăn trên người cô được kéo ra cũng không sợ cô bị lạnh.

Cô gái với làn da trắng như tuyết, trên người mặc bộ đồ lót dành cho bà bầu màu da, không hề thua kém những bộ ren hay quần lọt khe chữ T trước đây về độ hấp dẫn, và hắn rất thích ngắm nhìn.

Tinh Nhung căng thẳng co quắp ngón chân. Thấy vậy, hắn vươn tay vuốt thẳng từng ngón chân cho cô, rồi xoa xoa.

Cảm giác dịu dàng vừa qua, cặp mông đầy đặn đã ăn một cái tát.

“Bang!”

“A!”

“Kêu cái gì? Cái mông dâm đãng đó vểnh cao lên.” Giọng hắn gần như lạnh lùng nói.

Nhưng phần dưới của cô lại như bị hắn ấn vào một công tắc, há miệng chảy nước.

Bụng to cọ vào chăn, mông trở thành điểm cao nhất trên cơ thể cô.

Ngón tay thô ráp của người đàn ông kéo mép vải trên mông lên, tạo thành một sợi dây. Phần thịt lỗ lồn bị siết chặt, rồi từ từ thấm ra nước.

“Bạch bạch bạch!”

Cây thước dày nặng giáng ngang xuống, lập tức để lại vệt đỏ trên cặp mông trắng nõn, mềm mại.

“Biết mình sai chỗ nào chưa?” Hắn hỏi.

“Bạch bạch bạch!”

Lại thêm ba cái nữa, đánh vào cùng một chỗ. Tinh Nhung đau đến muốn tránh, nhưng bụng to lại vướng, chỉ có thể quỳ chịu phạt

“Chủ nhân, chồng, nhẹ thôi… Anh nhắc em một chút được không…” Cô  nũng nịu.

Cây thước lạnh lẽo cọ cọ trên cặp mông đang nóng dần của cô, rồi lại giáng mạnh xuống.

“A!”

Cặp mông trắng trẻo, mềm mại bị đánh đến đỏ bừng. Quần lót màu da ở giữa cũng ướt đẫm, siết chặt phần thịt mềm bên trong.

“ Thai phụ nhà ai mà dâm đãng thế này? Hả?” Kỳ Nam hỏi, cây thước trong tay đánh vào chỗ ướt.

Không mạnh lắm, chỉ là trêu chọc một chút.

Tinh Nhung lại mềm chân, suýt nữa quỳ không vững. Cô khóc lóc kêu: “Chủ nhân, là tiểu dâm phụ của chủ nhân, ô ô ô…”

Một khối thịt trong quần lót chuyển động mạnh, dù cách lớp vải vẫn có thể cảm nhận được sự kích động của nó. Chứng minh cô đã động tình.

“Đang phạt em đấy, hay là làm em sướng?” Kỳ Nam vừa bực mình vừa buồn cười hỏi.

“Chủ nhân phạt con chó nhỏ dâm đãng này… Nhẹ thôi…” Cô mềm mại nói, trả lời đúng như hắn hỏi.

Nhìn cặp mông vểnh cao của cô càng lúc càng đỏ, sự bực bội ban nãy cũng tan đi nhiều. Kỳ Nam thực ra biết ý định của cô, nhưng cô thì lại không biết ý hắn.

“Trời mưa lớn như vậy, tại sao không gọi điện cho anh?” Kỳ Nam hỏi.

Cửa sổ văn phòng hắn cách âm rất tốt, hắn thật sự không nghe thấy tiếng mưa rơi bên ngoài. Khi gọi điện cho cô, đã qua giờ tan làm bình thường của cô. Hắn gọi liền ba cuộc, mà cô đều không nghe máy.

Hắn biết có thể cô không tiện nghe hoặc tiếng mưa quá lớn, nhưng trong đầu hắn vẫn không thể ngừng nghĩ đến những tình huống xấu xảy ra.

Tinh Nhung bị hắn đánh đến ứa nước mắt. Hai bên mông ửng hồng không ngừng vặn vẹo, nhưng không thể giảm bớt được sự nóng rát từ cây thước.

“Dạo này anh bận quá, em không muốn…” Tinh Nhung nhỏ giọng nói.

Gân xanh trên trán Kỳ Nam giật giật. Hắn xuống tay mạnh hơn hai phần, “bạch bạch bạch” ba tiếng trầm đục.

Trong tiếng cô đau đớn, hắn lạnh lùng hỏi: “ Chó cái khi nào có thể tự ý quyết định thay chủ nhân?”

Lời này vừa thốt ra, cả hai đều im lặng, ngay cả tiếng đánh thước cũng ngừng lại.

Tinh Nhung mím môi, ngoan ngoãn tự xin phạt: “Chủ nhân, chó cái sai rồi, xin chủ nhân đánh  thật mạnh.”

Kỳ Nam nhìn cái bụng to của cô, vươn tay vuốt ve trên cặp mông đã đỏ, “Nằm xuống, hai chân tách ra sau đó tự mình ôm lấy.”

Tinh Nhung dùng mông mình cọ cọ vào bàn tay lớn của hắn, khoe mẽ tạo dáng xong, đôi mắt ướt át nhìn hắn.

Kỳ Nam liếc nhìn chiếc quần lót ngày càng ướt của cô, vươn tay kéo miếng vải bao bọc chặt chẽ xuống. Khi đối mặt với ánh mắt cô, hắn nhướng mày hỏi: “Muốn cắn không?”

Hỏi xong, không đợi cô trả lời, hắn vò miếng vải mềm mại đó lại, một tay bóp cằm cô, nhét chiếc quần lót vào miệng cô.

Đã lâu không như vậy, Tinh Nhung nhất thời xấu hổ quá, giống như lần đầu tiên bị hắn dạy dỗ.

“Dây lưng đánh vào lỗ lồn dâm đãng 30 cái. Được khóc, được kêu, nhưng tư thế không được loạn. Nghe rõ chưa?” Kỳ Nam hỏi.

Tinh Nhung gật gật đầu.

Kỳ Nam tiện tay lấy một cuộn dây lưng trong ngăn kéo ra, gấp lại làm đôi. Hắn dùng lực đánh vào phần lỗ lồn mềm mại đang động tình của cô.

Vừa chạm vào, phần thịt mềm đó như gặp cơn mưa rào sau hạn hán, đồng thời dâng lên. Cô thoải mái đến mức rên rỉ khẽ.

Kỳ Nam nhìn dáng vẻ động dục của cô, lực tay dần dần tăng thêm.

“Bạch bạch bạch!”

Những tiếng đánh liên tiếp vang lên. Giọng nũng nịu ngọt ngào bị nghẹn lại bởi chiếc quần lót trong miệng, nhưng vẫn tràn ra. Vòng eo nhẹ nhàng, cặp mông mềm mại rời khỏi chăn, như làm nũng muốn dâng phần bị đánh đến trước mặt hắn, để được đánh thêm vài cái nữa.

Kỳ Nam khom lưng, một tay chống ở thắt lưng cô, tay kia đánh dây lưng xuống.

“Ngô ngô ngô…”

Đường lui bị hắn chặn lại, vòng eo không thể lùi. Lỗ lồn bị đánh đến chảy nước không ngừng, không có chỗ nào để trốn

Càng bị đánh mạnh, cô càng  nứng. Cái miệng nhỏ ở dưới càng há to, như muốn sinh vậy.

Tinh Nhung thật sự ngứa ngáy quá, muốn được hắn đụ mạnh vào, dùng sức đụ cô.

Từ khi mang thai, Kỳ Nam không còn đụ cô nữa. Lỗ lồn dâm đãng này sớm đã nhớ nhung “tiểu chủ nhân”, nên ngay cả bị đánh cũng đặc biệt hưng phấn.

Cô thử quyến rũ hắn, nhưng lại bị hắn ôm vào lòng dỗ dành, nói vào tai cô những lời xấu hổ.

— chó cái mang bé con trong tử cung, chủ nhân nên đụ em hay đụ bé con đây?

Một câu nói khiến cô dẹp bỏ ý định đó và càng ghen tị. “Tiểu chủ nhân” không thể chạm vào bé con, đó là “tiểu chủ nhân” của cô!

“Bạch bạch bạch!”

“ Chó cái bụng to vẫn muốn bị đánh, bé con ở trong đó nhìn kìa.” Kỳ Nam một câu nói kéo cô từ cơn tình dục mê muội trở về.

Tinh Nhung xấu hổ quá. Vừa ngước mắt, cô liền thấy cái bụng trắng nõn của mình đang nhô cao. Tròn vo. Bé con của cô ở trong đó đang nhìn cô bị đánh vào lỗ lồn dâm đãng.

“Ngô!”

Cả người tiểu thai phụ trắng nõn, chỉ có cặp mông xinh xắn là có hai quả đào đỏ. Giờ đây, khắp nơi đều ửng hồng, ngay cả khuôn mặt nhỏ nhắn cũng lộ ra vẻ thẹn thùng và mong đợi.

Thật dâm đãng!

Kỳ Nam nuốt nước miếng,  dây lưng đánh cái sau mạnh hơn cái trước, không hề  dừng. Những cơn đau chưa kịp tan, phần thịt mềm lại đón lấy cơn đau mạnh hơn, cuối cùng đồng loạt biến thành khoái cảm, tác động mạnh vào đại não cô.

Dây lưng dừng lại, hắn vươn tay véo lấy hạt le đã sưng đỏ và cứng từ lâu của cô. Chỉ vừa véo một chút, cô đã ưỡn bụng lên cao trào. Đôi mắt ửng hồng tràn đầy vẻ quyến rũ. Hai chân đan xen vào nhau, kẹp chặt dâm thủy đang chảy ra. Một tay vươn xuống dưới, sờ đến tay hắn, không biết là muốn đẩy ra hay muốn ấn xuống để được véo mạnh hơn. Tất cả tiếng rên cao trào đều bị chiếc quần lót dính dâm thủy chặn trong miệng, nghẹn lại trong cổ họng.

Cơn cao trào không tiếng động này kéo dài rất lâu, liên tục dồn dập đến với cô.

Khoái cảm vừa muốn rút đi, hắn lại véo cặp thịt dâm đãng bị đánh sưng để cô lại lần nữa lên đỉnh, lặp đi lặp lại rất nhiều lần, cho đến khi cô đạp chân khóc lóc lắc đầu, hắn mới dừng lại.

“Với anh, em là quan trọng nhất. Lần sau biết phải làm sao chưa?” Kỳ Nam dùng bàn tay dính dâm thủy vuốt tóc trên mặt cô, giọng trầm thấp. Nếu nghe kỹ, có thể nghe ra sự lưu luyến trong đó.

Tinh Nhung dùng má mình cọ vào tay hắn, ngoan ngoãn gật đầu.

Chiếc quần lót ướt át, bẩn thỉu trong miệng cô bị hắn kéo ra, tiếng khóc nức nở cuối cùng cũng thoát ra.

Cô đã sướng đến hỏng, khóc lóc nũng nịu muốn hắn ôm.

Kỳ Nam lại không đáp lại sự nũng nịu của cô, hắn kéo quần lót trên người mình xuống, để lộ con cặc đã cương cứng. Hắn dùng hai ngón tay chạm dâm thủy của cô, bôi lên con cặc của mình rồi tuốt.

Bàn tay to nắm lấy, chỉ để lộ quy đầu đỏ hồng, sáng bóng. Mu bàn tay gân xanh nổi lên, cánh tay gồng sức. Khắp nơi đều là mùi của đàn ông.

Tinh Nhung ngây ngô nằm trên giường nhìn hắn tự tuốt, lưỡi vô thức liếm liếm môi.

Tóc trên trán người đàn ông rũ xuống theo động tác nhanh và đều đặn, che khuất một bên mặt. Vẻ gợi cảm đó làm cô có một cảm giác muốn nhào lên.

Lần đầu gặp mặt trong thang máy, hắn không biết cô dâm đãng, nhưng cô biết rõ. Khoảnh khắc hắn ngước đôi mắt lạnh lùng lên, nhìn lướt qua, núm vú cô đã cương cứng, cứng rắn đội lên lớp áo, dâm thủy chảy róc rách. Nơi đó của cô, một nơi không ai ghé thăm, vì hắn mà mở cửa, há miệng. Phần dưới chiếc quần jeans bó sát của cô đã ướt sẫm một mảng.

Hai người từ sự cố tình quyến rũ của cô, đến quen biết, ở chung, rồi kết hôn, hắn vẫn là người đàn ông khiến cô rung động như lúc ban đầu.

“Ư!”

Kỳ Nam kêu lên một tiếng, đôi mắt chăm chú nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô. Ánh mắt đó biến ảo, làm hắn càng thêm kích động.

Cuối cùng, cảm giác điện giật quen thuộc ập đến. Bàn tay to tuốt từ quy đầu xuống đến gốc, véo một chút vào tinh hoàn. Lỗ nhỏ trên đầu con cặc mở ra, tinh dịch màu trắng sữa phun ra, dính lên mặt, lên môi và cằm cô.

Đôi môi đỏ của cô bị điểm xuyết bởi tinh dịch. Chiếc lưỡi hồng hào thò ra từ khoang miệng ướt át, run rẩy liếm một vòng trên môi, nuốt hết tinh dịch sền sệt mang theo mùi xạ hương nồng nặc.

Kỳ Nam ngăn cô lại khi cô định quẹt tinh dịch trên mặt và cằm vào miệng. Hắn lấy khăn giấy lau cho cô. Ánh mắt hắn đối diện với cô, chợt khóe môi cong lên cười, hỏi: “Tiểu dâm phụ tự ăn, hay cho bé con trong bụng ăn?”

Tinh Nhung: “!”

Đoạn trứng màu:

Xuân đi thu tới, bụng Tinh Nhung ngày càng lớn, nhưng vóc dáng vẫn thon gọn. Chỉ có cái bụng tròn lên, mang lại cho cô một vẻ đẹp của người mẹ.

Không may, lại là một ngày mưa.

Tinh Nhung dọn đồ, cầm ô đi ra ngoài.

Gần đây Kỳ Nam rất bận, bảy ngày thì sáu ngày tăng ca, nên cô không có ý nghĩ bắt hắn đến đón.

Mưa thật sự rất lớn, hạt mưa đập vào ô kêu lách tách.

Chưa kịp ra khỏi cổng trường, quần áo trên người cô đã ướt một góc.

“Này, cô Tinh Nhung? Lên xe đi, tôi đưa cô về.” Một thầy giáo lái chiếc xe đen thấy cô, hạ cửa sổ xuống nói.

Là người thầy giáo trước đây từng theo đuổi cô.

Tinh Nhung lắc đầu, cười từ chối: “Cảm ơn, không cần đâu. Nhà tôi ở gần đây thôi.”

“Mưa lớn thế này, cũng khó bắt xe lắm, để tôi đưa cô đi.” Người thầy giáo kiên trì.

“Không sao, phía trước có xe buýt, rất tiện.”

Chiếc xe chạy đi, cô tiếp tục đi ra ngoài.

Thật sự rất khó bắt xe, bên ngoài chẳng có bóng dáng xe taxi nào, trên điện thoại còn đang xếp hàng, mà xếp trước cô còn có 7,8 người.

Chiếc ô bị gió thổi nghiêng ngả, miễn cưỡng chống đỡ đến trạm xe buýt.

Ở đó có không ít học sinh đang đợi xe. Mặc dù mưa to gió lớn, vẫn có thể nghe thấy họ ríu rít nói chuyện.

Nhưng vì cô đến mà họ im lặng, đôi mắt đen láy đảo quanh trên người cô.

Mấy cô cậu học sinh đó chỉ thấy cô quen mắt, biết là cô giáo trong trường mình.

Xe buýt đến rất nhanh. Khi dừng, bác tài xế rất tinh ý đi chậm lại, ngay cả những người đứng ở phía trước cũng không bị bắn nước.

Tiếng “tích tích tích” của thẻ xe vang lên. Khi Tinh Nhung lên xe, đã không còn chỗ trống. Một người học sinh đứng dậy, gọi cô đến ngồi.

Tinh Nhung không tỏ ra mạnh mẽ, nói lời cảm ơn rồi ngồi xuống. Hơn mười phút sau, xe buýt dừng ở trạm gần khu chung cư của cô. Cô nói cảm ơn rồi xuống xe.

Bên ngoài trời tối sầm, mưa lớn như muốn đập chết người.

Cô vừa đi được hai bước, chợt nghe thấy tiếng. Cô quay đầu lại nhìn.

“Đứng yên ở trạm đó!” Kỳ Nam lớn tiếng gọi.

Xe rẽ một cái cua  rồi chạy đến, hắn mở cửa xe ghế phụ, “Lên xe.”

Tinh Nhung có chút kinh ngạc, “Sao hôm nay anh tan làm sớm thế?”

Xe chạy xuống hầm, Kỳ Nam nắm tay cô về nhà.

Hắn nấu cho cô một bát canh gừng nóng hổi, rồi mới bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Tinh Nhung vừa bưng bát canh nóng hổi vừa xem hắn thái rau.

Quần áo trên người người đàn ông vẫn chưa thay, vai hơi ướt, tóc bên trái cũng rũ xuống, không còn kiểu tóc như trước, che đi nửa bên mặt.

Nhưng vẫn rất đẹp trai.

Cô uống cạn bát canh chỉ còn lại một chút nước, từ phía sau ôm lấy hắn.

Mang thai, tư thế này thật sự không tiện. Cánh tay mảnh mai của cô không thể ôm trọn hắn, chỉ có thể đặt lên vòng eo rắn chắc của hắn.

“Biết sai chưa?” Hắn không ngẩng đầu hỏi, giọng nói hòa lẫn với tiếng dao thớt

“Ai?” Tinh Nhung kinh ngạc, “Em sai chỗ nào?”

Câu hỏi đó vốn là để thắc mắc, nhưng nghe vào tai Kỳ Nam lại giống như đang cãi lại. Trong lòng hắn lại ghi thêm một lỗi nữa cho cô.

“Được rồi.” Hắn nhạt giọng nói.

Lần này Tinh Nhung ngoan ngoãn. Cô biết đây là dấu hiệu hắn muốn đánh cô một lát nữa. Cô vắt óc suy nghĩ xem mình đã sai ở đâu.

Từ khi cô mang thai, trà sữa, lẩu cay đều phải từ bỏ. Kỳ Nam mỗi ngày đều chuẩn bị ba bữa cơm cho cô. Đôi khi không kịp, chỉ có thể gọi đồ ăn.

Lần trước bị đánh là vì cô thèm quá, lén lút ở trường học gọi một ly trà sữa. Cô không biết hắn làm sao mà biết được, buổi tối về liền đánh cô.

Nghĩ không ra lý do, cô đơn giản nũng nịu cọ vào người hắn, muốn hắn tha thứ.

Đáng tiếc người đàn ông không ăn bộ này. Ăn cơm xong không bao lâu liền đuổi cô đi tắm.

Tinh Nhung hậm hực ‘hừ’ một tiếng, xoay người đi.

Kỳ Nam khóe môi cong lên, nhưng rất nhanh lại trở về trạng thái ban đầu, cúi đầu dọn dẹp bát đũa trên bàn.

Tranh thủ lúc cô tắm, hắn lau nhà, dọn dẹp bàn trà.

Khi cô gái nhỏ từ phòng tắm bước ra, mùi dâu tây lập tức tràn ngập cả căn nhà.

“Sấy tóc đi.” Hắn dặn dò một câu, rồi cầm quần áo tắm vào phòng vệ sinh.

Tinh Nhung lẩm bẩm một tiếng, ngoan ngoãn đi lấy máy sấy tóc ra.

Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại. Kỳ Nam xoa tóc đi ra, trên ghế sofa đã không còn ai. Chỉ có máy sấy tóc vẫn còn trên bàn trà, là để lại cho hắn dùng.

Tóc Kỳ Nam ngắn, lau qua nửa khô, không mấy phút đã khô.

Vào phòng ngủ, hắn thấy cô gái nhỏ khóa mình trong chăn, chỉ lộ ra một cái đầu.

Bụng to, tư thế quỳ bò rất khó, thường xuyên sẽ chạm vào bụng.

Kỳ Nam cầm một tuýp kem nhỏ, bóp một ít ra lòng bàn tay xoa đều, “Lộ bụng ra.”

Tinh Nhung có chút nản. Cô đã ở tư thế này rất lâu rồi! Hắn không thấy cô đang ngoan sao?

Cái bụng to, trắng nõn, hắn kiên nhẫn bôi kem lên, lặp lại ba lần mới xong.